Đừng Gọi Là Chú Nữa Vì... Anh Yêu Em

Chương 25: Bất ngờ



Anh và nó đến nhà ông nó, nó quyết định sẽ sống nốt thời gian còn lại ở bên anh và sẽ không làm phẫu thuật vì nó sợ nó sẽ ngủ mãi mãi như vậy thì nó sẽ không được nhìn thấy anh nữa . Anh tạm thời cứ chấp nhận thế rồi khuyên nó sau thôi. Khi anh và nó đến nơi thì đã thấy thiên thanh ở đó, nó và anh không khỏi ngạc nhiên.

- hai đứa đến rồi à. Ông và thiên thanh đợi hai đứa lâu rồi đấy- ông nó nhìn hai người cười

- sao thiên thanh lại ở đây? Sao ông biết hai đứa con sẽ đến – nó và anh không thể không bất ngờ trước lời nói của ông.

- Nếu hai đứa yêu nhau thật lòng thì con sẽ không đi nữa vả lại con phải đến đây lấy lại cái này nữa chứ - ông chìa tờ đơn li hôn ra đưa cho nó

- Cái gì vậy?- anh nhanh chân đến lấy trước

- Vợ à! Em “chu đáo” thật đấy, dám lén anh viết sẵn cả đơn li hôn rồi a!- anh nhìn nó cười với ánh mắt “âu yếm”

- Em xin lỗi mà! –nó cầm tay anh lay lay nũng nịu tỏ ý hối hận

Mọi người tự hỏi tại sao anh và nó lại như vậy sao? nếu có một ngày bạn nhất định phải xa người mà bạn yêu quý thì bạn sẽ mong rằng những giờ phút bên người đó sẽ thật vui vẻ, hạnh phúc. Anh và nó chấp nhận sự thật để cùng nhau sống vui vẻ những ngày còn lại.

- chỉ lần này thôi đấy!- anh nhéo mũi nó

- cảm ơn anh –nó cười rõ tươi.

- Hèm hèm- ông nó ra hiệu khiến hai người giật mình, họ như thể chỉ nhìn thấy nhau chứ không để ý đến ai khác.

- Ông có chuyện muốn nói với con- ông nhìn nó với vẻ mặt nghiêm túc

- Con không thay đổi quyết định đâu. Con không muốn là phẫu thuật đâu như vậy nhỡ đâu con phải rời xa anh lâm thì sao-nó ôm chặt lấy tay anh như thể hiện sự quyết tâm của nó

- Ông cứ làm theo ý cô ấy đi ạ. Con sẽ cùng cô ấy sống hạnh phúc nốt quãng thời gian còn lại- anh nhìn ông áy náy, không biết anh làm thế có ích kỉ lắm không nhưng anh không muốn mất nó nhanh như vậy.

- Ha ha ha… ha ha ha- cả ông và thiên thanh nhìn hai người rồi bật cười thoải mái

- Ông xem hai anh chị kìa, tình cảm quá đi- thiên thanh vừa cười to vừa nói

- Đúng là chân tình, chân tình- ông nó cười to

Ông nó và thiên thanh cười vật vã khiến nó và anh ngơ ngác không hiểu. không hiểu trong hoàn cảnh này thì hai người đó cười vì cái gì cơ chứ

- đây người ta gọi là cái gì gặp được chân tình ông nhỉ-thiên thanh vẫn cười giả vờ hỏi ông

- họa nạn gặp được chân tình, họa nạn gặp được chân tình đó- ông nó lặp lại đến hai lần.

nó và anh ngơ ra vì những biểu hiện của hai người.

- có gì mà hai người lại cười vui vẻ được thế chứ?- anh tỏ ý hơi giận khi hai người cười trước hoàn cảnh của anh và nó

- ta cười vì sự ngốc nghếch của hai đứa đó. Hai đứa cực kì thông minh, đều là những người lãnh đạo tài năng nhưng khi liên quan đến chuyện của đối phương thì đứa nào cũng loạn cả lên chẳng chịu suy xét gì cả- ông nó vui vẻ.

- ông nói thế có ý gì ạ- anh và nó không hiểu

- thì hai đứa cứ như trẻ con thế thì ông lấy đâu ra chắt mà bế, thế nên ông và em mới nhân cơ hội này dựng nên một màn kịch để xúc tiến tình cảm của hai người – thiên thanh nói

- màn kịch?- cả anh và nó cùng hỏi

- thì việc cháu bị u não ấy? không ngờ hai đứa thông minh vậy mà lại dễ sập bẫy vậy- ông nó cười vui trong khi nó và anh thì quay cuồng trong một mớ bong bong

- cũng chỉ tại ông cháu mình diễn quá đạt ông ạ, hay là chúng ta chuyển sang sản xuất phim luôn đi ông- thiên thanh mặc kệ anh và nó sang tung hứng với ông nó.

- Cũng nên cảm ơn tình yêu bọn nó dành cho nhau quá lớn nên chỉ kịp lo lắng cho nhau mà không kiểm tra thêm chứ nếu không ông cháu mình làm sao có đất diễn lâu vậy- ông nó cười. tình yêu của bọ trẻ thật đáng ngưỡng mộ, thật đáng ngưỡng mộ

Sau một hồi rối loạn cảm xúc vừa vui, vừa giận, vừa nghi ngờ, vừa hi vọng vào những gì mình vừa nghe thấy, anh mới nhìn ông và thiên thanh đang cười nói mà điên lên, nhưng trước hết cần phải xác định chính xác những gì đang diễn ra.

- ông à! – nó hét to khiến ông và thiên thanh giật mình thôi không cười to nữa.

- ý ông là vợ con không bị sao ạ?- anh hỏi lại

- tất nhiên rồi nếu không làm sao ta có thể để cháu gái mình chết dễ dàng như vậy chứ. – ông cười

- cũng tại hai người lo quá hóa ngốc thôi chứ chị dâu mà bị vậy thì cả nhà phải về rồi chứ- thiên thanh trách hai người.

- vậy còn việc con bị ngất, và bác sĩ ạ?- nó hỏi ông, nó cũng đã gặp bác sĩ hỏi qua về tình trạng của mình mà.

- Chị bị ngất do kiệt sức còn việc bác sĩ thì…- thiên thanh giải thích

- Đó là bệnh viện nhà ta nên muốn gì không được. để tránh cho con nghi ngờ về sức khỏe của mình nên ta nhờ ông ấy nói tình trạng của con khác với người khác một chút. Thế mà con cũng tin- ông nó giải thích

- Vậy nếu con không biết về bệnh tình của cô ấy để cô ấy ra đi thì sao?- anh không nghĩ họ tính cả việc này vì anh chủ động hỏi thiên thanh nên mới biết mà.

- Nếu anh không gọi cho em thì em cũng nói cho anh biết thôi, mà với tính cách của anh thì làm sao anh để chị ấy đi được- thiên thanh rất hiểu anh của mình

- Hai người có biết hai người quá đáng lắm không. Suýt chút nữa thì con đã bỏ đi rồi- nó trách ông và thiên thanh

- Đúng vậy, ông đã làm cho con và cô ấy lo lắng biết nhường nào. Thiên thanh em chết với anh, dám trêu anh và chị vậy hả. tí nữa thì cô ấy đã li hôn anh rồi đấy- anh tỏ vẻ giận nhưng không gay gắt vì thông qua chuyện này anh với nó cũng tiến thêm được một bước và yêu nhau hơn.

- Ông à chẳng phải họ nên cảm ơn chúng ta sao ông nhỉ?- cô quay sang chỗ ông nó tỏ vẻ oan ức

- Đúng đấy. nhờ chúng ta mà hai đứa mới có được những kỉ niệm đẹp và mới xác định được tình cảm chết không rời xa này chứ- ông nó vào hùa với thiên thanh

- Ông còn trêu con nữa, - nó tỏ vẻ giận ông nhưng ông nó nói đúng thật mà.

- Thôi, đừng giận nữa. coi như ta và thiên thanh đã sai nhưng ta cũng chỉ muốn hai đứa xác nhận tình cảm cho nhau mà thôi, ta mong hai đứa cho ta bế chắt đấy- ông nó cười nói.

- Ông à!- nó tỏ vẻ trẻ con khiến cả nhà cùng cười vui vẻ. lâu lắm ông nó mới lại vui như thế.

Thực ra cả anh và nó đều không trách ông có trách thì trách hai người không đi vì quá lo lắng mà không kiểm chứng thông tin thôi. Nó cũng biết ông chỉ muốn tốt cho hai người thôi. Vả lại qua chuyện này nó mới biết tình cảm của anh và nó sâu đậm thế nào, nó khẳng định dù có thế nào thì cũng không thể rời khỏi anh và anh cũng vậy.

Anh và nó đã trải qua bao cảm xúc trong cùng một ngày.

(Yêu thương nồng thắm khi bày tỏ mong muốn tha thiết bên nhau dù chỉ một thời gian ngắn

Lo lắng, buồn đau khi biết đó không thể được bên nhau trọn đời

Vui mừng khi biết đó chỉ là một màn kịch và người mình yêu không sao và một chút tức giận khi biết mình bị lừa.)

Nhưng chung quy lại lúc này đọng trong lòng hai người chính là cảm giác hạnh phúc vì họ sẽ không phải xa nhau, sẽ được ở bên nhau mãi mãi.

( các bạn nghĩ sao về cách giải quyết vấn đề của mình.à mà câu chuyện vẫn sẽ tiếp diễn nên rất mong các bạn tiếp tục theo dõi nhé. cảm ơn các bạn:

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.