Đừng Làm Ôsin Nữa, Làm Người Yêu Anh Đi!

Chương 102: Ngoại truyện 3



3 năm sau

3 năm trôi qua thật nhanh với ba con Kelvin. Kelvin đã quyết định lấy tên con theo ý của Jenny lúc trước. Con trai là Trần Minh Anh, con gái là Trần Bảo Anh. Hai anh em song sinh cùng lấy họ của ba, cùng tên và tên đệm con gái lấy theo tên đệm của Jenny, tên đệm con trai lấy theo tên đệm của Kelvin. Giờ cả hai bé đã đi mầm non, Kelvin đỡ vất vả hơn. Và nếu không có Emily, Mary, ba mẹ vợ với dì thì Kelvin không biết mình sẽ phải làm thế nào với hai đứa trẻ hiếu động này nữa. Hàng ngày Emily, Mary thay phiên nhau đưa đón tụi trẻ, những ngày thứ 7, chủ nhật, Kelvin phải đưa hai con về nhà ngoại(nhà Henry) để ông bà ngoại chăm giúp. 3 năm qua đối với Kelvin thật sự rất vất vả, nhìn hai con lớn lên từng ngày cũng hạnh phúc lắm, nhưng nhìn Jenny ngủ mãi không dậy thì buồn não ruột luôn.

Sau lần Jenny bị bắn, Thiên Bằng cũng biến mất như Jun luôn. Kelvin cũng từ đó không còn hoạt động trong mafia nữa. Kelvin thấy được cách giải quyết chuyện của Jenny chưa bao giờ chém giết ai cả, đã thế mọi chuyện còn đâu vào đó. Còn Kelvin, những chuyện trong thế giới ngầm đều xử lý bằng cách chém giết. Sau lần Jenny bị như vậy Kelvin quyết định không tham gia vào mafia. Ken, Henry và Mary cũng bỏ theo Kelvin luôn. Đàn em của Kelvin được Kelvin xếp vào làm nhân viên tại các quán bar, bảo vệ tại các nhà hàng, khách sạn. Kelvin làm như vậy vì Kelvin nhận ra chém giết không hề giải quyết được vấn đề gì cả, hơn nữa nó còn làm mối quan hệ giữa con người xấu đi. Giờ Kelvin làm một người bình thường, không chém giết, không thù hằn với ai, đi làm nuôi hai con, đợi ngày Jenny tỉnh lại, thế thôi.

Hôm nay là sinh nhật tròn 3 tuổi của cún anh(biệt danh của bé Minh Anh), cún em(biệt danh của bé Bảo Anh), Huy Huy(Nguyễn Hoàng Gia Huy là con trai của Emily và Henry, mọi người hay gọi bé là Huy Huy) và cũng chính là ngày Jenny ngủ tròn 3 năm. Hết giờ làm việc, như thường lệ Kelvin về nhà, lên phòng nói chuyện với Jenny, đây là công việc suốt ba năm qua Kelvin làm không thiếu một ngày nào. Còn tiệc sinh nhật cho 3 bé, Kelvin đã đặt nhà hàng rồi.

- Vợ ơi, anh đi làm về rồi này. Hôm nay là sinh nhật hai con của chúng ta và con Henry đấy. Nhanh thật vợ nhỉ? Vậy là vợ đã ngủ 3 năm rồi đó. Đến khi nào vợ mới chịu dậy với anh và hai con? Hai nhóc nhà mình luôn mong chờ ngày vợ tỉnh lại đấy, anh cũng vậy. Vợ à, anh và con yêu vợ nhiều lắm vợ có biết không. Nếu biết thì dậy sớm với ba con anh nhé._Kelvin nói xong hôn nhẹ lên trán Jenny.

- Con chào ba, con mới đi học về._Cún anh và cún em chạy vào ôm lấy ba đồng thanh.

- Chào hai cục cưng của ba. Nói ba nghe xem hôm nay ai đón hai con nào._Kelvin ngồi xuống nói chuyện với hai bé.

- Dạ, hôm nay mẹ Emily đón ạ._Cún em lễ phép trả lời. Vì được Jenny sinh ra và bú sữa của Mary, Emily nên hai bé gọi cả ba là mẹ.

- À ba ơi, cúi xuống con nói cho ba nghe chuyện này._Cún anh vừa nói vừa đưa tay ra vẫy vẫy muốn ba cúi xuống.

Kelvin cúi sát ta vào mặt cún anh. Cún anh đang định nói gì đó thì cún em cũng ghé sát tai vào. Cún anh liền đầy cún em ra, không cho nghe. Cún em phụng phịu đứng sang một bên. Đợi cún em ra cách một khoảng an toàn, cún anh mới thì thầm vào tai Kelvin.

- Hôm nay cún em tè dầm lúc ngủ trưa đấy ba ơi._Kelvin tưởng chuyện gì to tát lắm hoá ra chỉ là vài ba chuyện mách lẻo. Thế mà cún anh làm như là chuyện hệ trọng lắm ấy. Đúng là trẻ con mà.

- Ba ơi con cũng có chuyện muốn nói._Cún em phụng phịu nói.

- Cún em muốn nói gì nè?_Kelvin quay sang, đưa một cánh tay ra ôm cún anh vào gần mình.

- Ba ơi, chiều nay cún anh làm đổ sữa tùm lum hết._Cún em cũng mách lẻo, nhưng không thì thầm. Hai nhóc này ranh quá.

- Tè dầm là tội lớn hơn._Cún anh vừa nghe xong liền nói.

- Làm đổ sữa là tội lớn hơn._Cún em. Hai nhóc này thật là...đáng yêu quá đi...Kelvin còn chưa nói gì mà.hihi

- Phạt cún em tháng này không được đi shopping đi ba ơi._Cún anh cầm cổ tay Kelvin lắc qua lắc lại, chu miệng lên nói. Thường thì cuối tuần Kelvin dẫn hai con đi ăn bánh ngọt ngoài tiệm, nếu bận quá thì sẽ mua về cho cả hai bé. Bánh ngọt là món ăn yêu thích của hai bé mà, nhưng ăn nhiều sẽ không tốt nên Kelvin chỉ cho hai bé ăn 1 lần/tuần thôi.

- Ba phạt cún anh cuối tuần không được đi ăn bánh đi ba._Cún em cũng làm y chang như anh trai của mình, phụng phịu nói với ba. Dù bận đến mấy thì 1 tháng Kelvin cũng dành một ngày dẫn hai con cún đi shopping một lần. Hai bé đã thiếu tình thương của mẹ, như thế là quá nhiều rồi. Kelvin không muốn hai bé thiếu thêm một thứ gì nữa. Kelvin luôn yêu thương hai bé, dành thời gian cho hai bé nhiều để hai bé không thấy tủi thân khi không được mẹ chăm sóc, và cứ thế ngày qua ngày hai bé bước qua trong vui vẻ. Như vậy hai bé sẽ ít hỏi ba nó rằng sao mẹ ngủ hoài không dậy. Mỗi lần phải trả lời câu hỏi đó, Kelvin lại phải nói dối rằng "mẹ hai con đang rất mệt nên mới ngủ như vậy, khi nào mẹ hết mệt sẽ thức dậy chơi cùng hai con". Kelvin đã quá chán với kiểu nói dối này lắm rồi, nhưng chẳng biết phải làm sao được. Hai bé còn quá nhỏ để hiểu câu "mẹ đã hy sinh bản thân để hai con chào đời"....

- Phạt cún em._Cún anh.

- Hư...phạt cún anh._Cún em.

Hai con cún chắc sẽ không thôi nếu Kelvin không..."suỵt"...Kelvin được một ngón tay lên môi tỏ ý im lặng, rồi chỉ chỉ vào Jenny đang nằm trên giường. Hai bé hiểu ý liền im lặng, không nói gì nữa.

- Hai con biết hôm nay là ngày gì không?_Kelvin cười, hai tay xoa xoa đầu hai con cún.

- Ngày gì hả ba?_Hai cún cùng đồng thanh.

- Sinh nhật hai con đó._Kelvin nói rồi hai tay nhấc bổng hai bé lên giường ngồi.

Vừa nghe ba nói xong, cún em quay sang, bò bò vào cạnh Jenny.

- Mẹ ơi, hôm nay lại đến sinh nhật cún anh với cún em rồi. Năm nay sinh nhật cún em ước mẹ có thể dậy chơi với con, anh trai và cả ba nữa._Hai tay bé xíu của cún em nắm chặt tay Jenny và nói.

- Đúng rồi. Mẹ đừng ngủ nữa, cún anh còn chưa được nghe giọng nói của mẹ lần nào._Cún anh thấy thế cũng bò qua, nắm lấy bàn tay còn lại của Jenny.

Jenny vẫn im lặng đáp trả lại hai bé. Hai bé không hẹn mà cùng nằm xuống ôm lấy Jenny mà khóc nấc lên. Nhìn hai bé như vậy Kelvin thấy xót xa quá. Phút chốc không kìm được lòng, nước mắt Kelvin chợt rơi. Nhưng Kelvin cũng nhanh tay quệt đi những giọt nước mắt yếu đuối đó vì không muốn hai cún nhìn thấy. Kelvin đứng dậy ra ngoài ban công, để lại hai bé với Jenny.

- Mẹ...hức...mẹ...dậy đi...cún anh muốn...hức...mẹ đưa....đi học...hức. Cún anh muốn....hức....khoe với...các bạn...mẹ của...hức...cún anh._Cún anh vừa khóc vừa nói.

- Cún em...huhu...cún em...muốn mẹ...huhu...ôm cún em vào lòng....cơ...huhu...mùa đông lạnh....rồi...mẹ dậy ôm cún em đi...._Cún em cũng vừa khóc vừa nói.

Vừa dứt câu, cún em và cún anh cùng cảm nhận được có gì đó sau lưng mình, ấm lắm. Hai cún cùng ngước mặt lên, tay lau lau nước mắt, cùng nhìn ra sau. Là...là...là...tay Jenny đang đưa lên ôm hai cún. Rồi cả hai lại cùng quay lên nhìn khuôn mặt Jenny có một sự thay đổi không hề nhẹ, đó là đôi mắt ngày nào cũng nhắm tịt giờ đã mở rồi, đôi môi nở một nụ cười nhẹ. Nhìn mẹ lúc này hai bé mới biết mẹ đẹp biết nhường nào. Cún em vui quá cười khanh khách rồi gại nằm xuống ôm chặt lấy Jenny, miệng liên tục thốt lên 1 từ "mẹ". Còn cún anh thì chạy tọt ra hành lang gọi ba. Dù đây là lần đầu tiên thấy mặt hai con, nhưng với tình mẫu tử thiên liêng tràn ngập trong Jenny, Jenny chắc chắn đây là hai con của mình.

- Vợ tỉnh rồi à? Vợ có biết là vợ đã ngủ bao lâu rồi không? 3 năm rồi đó. Phải, con chúng ta cũng đã được 3 tuổi rồi vợ biết không?_Kelvin vừa nghe cún anh nói liền chạy vào ngồi xuống nắm lấy tay Jenny. Nước mắt Kelvin và Jenny lại rơi, lần này không đau thương nữa, lần này rơi vì họ đang quá hạnh phúc.

3 năm rồi à, Jenny không nghĩ mình lại năm trên giường lâu tới vậy. Chắc thời gian qua Kelvin đã phải vất vả lắm đây. Giờ tỉnh lại rồi, Jenny sẽ bù đắp tất cả cho Kelvin và hai con.

Kelvin đỡ Jenny ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường.

- Mẹ gọi tên con với cún anh đi. Con là Bảo Anh, cún anh là Minh Anh._Cún em.

- Bảo Anh, Minh Anh mẹ yêu hai con._Jenny cười rồi ôm hai cún vào lòng.

- Cún anh, cún em ơi, Bi có kẹo nè._Từ ngoài cửa Bi chạy vào nhưng chợt khựng lại với cảnh tượng trước mặt.

Theo sau Bi là Mary và Su cùng bước vào.

- Cô Jenny._Su nhìn thấy Jenny ngồi đó liền lao tới nhảy lên giường ôm lấy Jenny. Bé Bi tiếp túc với Jenny ít hơn Su nên thấy Jenny tỉnh Bi cũng vui, nhưng không tới mức giống như Su. Bởi vì Su có một khoản thời gian được chơi với Jenny, được Jenny chiều chuộng, yêu thương trước khi Jenny bị bắn mà. Hồi đó Su còn nhỏ nhưng tình cảm Jenny dành cho Su vẫn còn đọng lại trong kí ức mập mờ hồi nhỏ. Su cũng mới giờ 6 tuổi nên thể hiện tình cảm tự nhiên lắm.hihi

- Jenny...Jenny...tỉnh rồi sao?_Mary cùng bé Bi đến bên giường Jenny, ngồi xuống lắp bắp nói.

- Mary vẫn còn trẻ trung như ngày nào ha._Jenny cười nói như muốn chứng minh với Mary rằng mình đã tỉnh thực sự.

- Hỳhỳ. Vậy là thật rồi. Mà mình còn trẻ trung gì nữa đâu, sắp già rồi, bạn mới còn trẻ nè._Mary cười tít mắt luôn.

- Ơ mẹ Mary có tóc bạc rồi á?_Tự dưng cún anh hỏi làm mọi người chẳng hiểu gì cả.

- Sao con lại hỏi vậy?_Mary hỏi lại cún anh.

- Thế sao mẹ Mary bảo mẹ già rồi?_Cún anh ghê quá, mới 3 tuổi mà đã biết bắt bẻ người khác rồi.hehe

- Không đâu, mẹ của Bi còn người lớn, chưa già mà._Bi xen vào. Bi ngây thơ quá, chẳng biết gì cả.

Thế rồi rất cả cùng lă ra cười với câu nói rất ư là....buồn cười của Bi, nhưng lại rất đáng yêu.

Giờ Kelvin mới chợt nhớ ra, Kelvin lấy điện thoại ra gọi cho bác sĩ tới kiểm tra sức khoẻ của Jenny. Bác sĩ nói: " Sức khoẻ của Jenny đã trở lại bình thường đồng nghĩa với việc Jenny sẽ không phải sống cuộc sống người thực vật nữa. Vì Jenny đã nằm một chỗ 3 năm liền thế nên chưa thể đi lại luôn được, tạm thời để Jenny ngồi xe lăn. Rồi từ từ cho Jenny tập đi lại."

Sau đó không bao lâu Emily, Henry, Ken và bé Huy Huy tới. Ai nhìn thấy Jenny tỉnh lại đều vui mừng tới không thể thốt lên lời. Rồi Emily giúp Jenny thay đồ, Mary thay đồ cho cún anh và cún em. Xong mọi người cùng tới nhà hàng mà Kelvin đã đặt làm sinh nhật cho hai cún.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.