Đừng Làm Ôsin Nữa, Làm Người Yêu Anh Đi!

Chương 77



Sau một thời gian chữa trị bên Hàn Quốc, cuối cùng các vết thương trên thân thể Jenny và Emily cũng lành lại mà không có một vết sẹo nào cả. Hôm nay chính là ngày Jenny và Emily về nước. Mary là người cuối cùng sang Hàn chăm sóc hai nàng nhà mình và cũng chính là người hộ tống hai nàng về Việt Nam.

- Không ai tới đón chúng ta hả?_Emily mặt nhăn mày nhó khi nhìn khắp khu vực chờ khách mà chẳng thấy ai đến đón. Nói đúng hơn là khi ngồi trên máy bay, Emily đã tưởng tượng Henry sẽ cầm một hình trái tim to đùng có tên Emily, rồi đứng chờ Emily, để mọi người phải ngước nhìn như trong tiểu thuyết. Đời đâu như là mơ, chắc Emily tuyệt vọng lắm đây.

- Không sao, chúng ta bắt taxi về đi._Jenny không thấy ai đón, cảm giác như mọi người chẳng thèm quan tâm sự trở về của mình vậy nên cũng hơi buồn. Nhưng ngoài mặt vẫn tươi cười tưởng chừng như đó là chuyện bình thường.

Emily cũng chẳng buồn hy vọng sẽ nhìn thấy Henry trong đám đông kia nữa, Mary ra bắt taxi rồi cả ba cùng về biệt thự của Kelvin. Ở sân bay Emily đã thấy vọng lắm rồi, về đến nhà phải dùng từ tuyệt vọng để miêu tả tâm trạng luôn. Ba cô xuống xe, tiến đến cái cổng hùng vĩ trước biệt thự của Kelvin, bấm gần nát cái chuông rồi mà không ai ra mở cổng.

- Gì thế này? Chẳng lễ không ai quan tâm hôm nay Emily này về à. Hừm...gặp mọi người, mình sẽ cho họ biết tay._Emily tức giận đá mạnh một cái vào cổng rồi gắt gỏng nói.

- Thôi được rồi, mình có chìa khoá này, chúng ta vào nhà rồi tính tiếp._Mary bình thản như không có gì. Hơi nghi rồi....

Sau vài tiếng lách cách mở khoá của Mary, ba nàng cùng bước vào trong. Jenny nhìn xung quanh, vẫn như xưa, vẫn quen thuộc nhưng lại tạo cho Jenny một cảm giác lạ. Thật sự Jenny nhớ cái nơi chứa đầy kỉ niệm này lắm, nằm trên giường bệnh mà chỉ muốn có cánh cửa thần kì để về thăm thôi. Và tất nhiên Jenny cũng nhớ Kelvin nhiều lắm, suốt thời gian Jenny ở Hàn, Kelvin bận việc ở hội học sinh nên chỉ qua thăm Jenny được 2 lần, một lần thì Jenny hôn mê chưa tỉnh. Emily cũng nhớ người tên Henry lắm nhưng sự tức giận trong lòng Emily đã lấn áp đi cái nhớ mất rồi. Chẳng biết mấy chàng nhà mình đang lu lú ở xó nào nữa. Vào trong nhà tối òm làm Emily tức thêm.

- Không có ma nào đón thật sao?_Emily buông thả một câu trong cơn tức giận.

Sau câu nói của Emily, hai bên tường nhà thấp thoáng một bóng ma kèm theo âm thanh kinh dị.

- Aaaa............_Jenny hét toáng lên. Mary và Emily không đến nỗi vậy vì xem phim ma nhiều rồi nhưng mà đây không phải phim, nên hai cô cũng sờ sợ.

- Ma...ma...ma...ra đón tụi....tụi...mình...kìa._Jenny khóc nức nở, lắp bắp nói.

- Thế...thế...thế thì không có quỷ nào ra đón cả._Emily lắp bắp sửa lại câu nói ban nãy của mình.

Và...không còn bóng ma nữa. Nhưng có vài hình con quỷ xù xì, xấu xí xuất hiện.

- Aaaaa....._Jenny lại hét lên lần nữa. Jenny bây giờ sợ mất hồn mất vía luôn rồi, người thì co rúm lại, ôm chặt lấy Mary

- Emily...Emily nói...nói...lung tung ...gì nữa thế. Ghê...ghê quá đi._Mary cũng bắt đầu mất bình tĩnh trước mấy con quỷ đó._Emily nói lại đi._Mary cố gắng lấy lại bình tĩnh.

- Ừ...à...ờ....không...à...không có người nào ra đón mình à._Emily sửa lại câu đó thêm lần nữa.

Và lần này thì...

- Có chứ._Là tiếng đồng thanh của 4, 5 người gì đó và còn kèm theo tiếng cười hả hê nữa. Đồng thời ánh sáng trong nhà cũng được bật lên, không còn ma quỷ gì nữa. Hai bên tường là dòng chữ "chào mừng Jenny và Emiy trở về" phát sáng bằng đèn led nhiều màu. Và còn có cả những giải hoa trang trí rất đẹp.

Ba nàng ngước mắt nhìn về phía có tiếng nói rồi lao thẳng đến những người đó. Jenny lao tới ôm lấy bà Trang Hạ và Kelvin trong tình trạng vẫn còn khóc nức nở. Mary cũng thẳng tiến lao vào vòng tay rộng lớn của Ken. Chỉ có mỗi Emily phải dừng chân đứng ngây người, mặt nghệch ra vì chẳng biết lao tới ôm ai, trong số đó không có Henry.hix.

- Anh Henry đâu???_Emily mặt xị xuống, cổ cứng nghẹn cố nặn ra câu hỏi. Nhìn hai con bạn nó có người yêu dang tay đóng, còn Emily thì chẳng thấy Henry đâu, bảo sao không tủi thân

- Chắc mấy bị mấy em chân dài làm Henry quên mất hôm nay Emily về rồi._Ken

- Anh...Anh....nói đùa đúng...không?_Trái tim Emily đau như thắt lại, khuôn mặt tức giận ẩn sau những hàng nước mắt chảy dài trên má sau khi nghe Ken nói. Bước chân run run tiến lại gần Ken, Emily môi mấp máy hỏi lại Ken.

- Là thật._Kelvin đột nhiên lên tiếng.

Câu nói của Kelvin như tiến sét đánh thẳng vào tim Emily. Bởi lẽ Kelvin là người rất nghiêm túc, nên Emily chẳng còn một chút nghi ngờ nào về câu chuyện của Ken và Kelvin nói nữa. "Có lẽ Henry đã quên mình thật rồi."-Một câu nói hiện lên trong mớ suy nghĩ linh tinh của Emily. Emily lê từng bước chân theo hướng về phòng trong sự tuyệt vọng.

- Emily._Là tiếng gọi to của Henry. Henry vừa về tới nhà chưa hay chuyện đang sảy ra. Henry chỉ quan tâm đến dáng người cao gầy ở trong nhà và lao tới thật nhanh ôm lấy Emily từ phía sau.

Một cái ôm thật chặt thay cho sự nhớ nhung bao ngày qua của Henry. Nhưng Henry lại cảm thấy có một thứ gì đó lành lạnh, không ấm áp như trước kia, bờ vai nhỏ bé đó còn đang run lên nữa. "Có chuyện gì vậy?"-Câu hỏi trong thâm tâm Henry lúc bấy giờ. Emily phũ phàng hất mạnh tay của Henry ra, rồi quay người lại, sự tức giận dồn hết vào đôi tay..."Chát"...Một cái bạt tai có tiếng vang vọng khắp căn biệt thực. Song song cùng tiếng bạt tai vang lên là một tiếng "tách" nhỏ nhẹ của giọt nước mắt Emily vô thức rơi xuống sàn nhà. Một tiếng mạnh mẽ với một tiếng yết ớt, một tiếng của sự tức giận với một tiếng của sự đau đớn, do cùng một người gây ra. Đến giây phút này, Ken và Kelvin mới nhận ra mình đã đi quá giới hạn.

- Em...sao vậy._Henry sốc, sốc nặng với những gì đang diễn ra, mọi thứ như một cơn ác mộng vậy. Henry không hiểu có chuyện gì với Emily, và cũng chẳng biết mình làm gì sai.

- Anh còn nhớ tới tôi à._Emily hét thẳng vào mặt Henry.

- Emily à, anh xin lỗi._Kelvin cảm thấy không ổn.

- Đúng đấy, anh cũng xin lỗi em. Lúc nãy là tụi anh nói đùa với em thôi, anh không nghĩ em bị tổn thương đến vậy đâu. Henry không có đi với cô nào chân dài cả, tụi anh bảo nó đi mua bóng bay về lát chúng ta chơi. Tụi anh đã hỳ hục cả sáng chuẩn bị tiệc đón ba tiểu thư đấy._Ken cũng thấy có lỗi nên nhanh miện giải thích.

- Hai anh..._Emiy không còn khóc nữa mà thay vào đó là một nụ cười nhẹ rồi quay sang bên Ken và Kelvin đá cho mỗi người một cái rõ đau. Sau đó quay lại ôm chầm lấy Henry, miện thì thầm ba tiếng:"Em xin lỗi"

- Hừ...anh phạt._Henry giả là mặt dỗi

- Ơ, anh hay nhỉ, chỉ là hiểu lầm thôi mà, em xin lỗi rồi còn phạt gì hả._Emily buông Henry ra, lại lôi cái giọng bà cụ ra nói chuyện với Henry.

- Anh phạt hai thằng kia mà, có phạt em đâu._Henry cười

- Láo._Kelvin với Ken đồng thanh

- Sao lại phạt tụi mình hả? Bị như vừa nãy cũng đáng, ai bảo hôm qua đi mua quà, bạn cướp cái nhẫn tụi mình chọn._Ken

- Đấy không phải là cướp. Ai bảo hai bạn tranh nhau cái nhẫn kia để tặng Jenny và Mary làm gì. Mình lấy tặng Emily, hai bạn không ai được để đỡ khỏi tranh nhau. Như thế là giúp._Henry

- Không phải, đấy là ăn cướp, dù sao thì bạn cũng bị trừng phạt rồi._Ken gân cổ cãi lại như trẻ con.

- Được rồi, có mỗi chuyện đó không mà..._Mary xen vào

- Rồi, bỏ qua, chúng ta lên sân thượng phá đi, tụi anh chuẩn bị tiệc ở trên đó rồi._Henry

- Từ đã. Mẹ à, bác này là ai?_Jenny lên tiếng hỏi về người đàn ông đứng lạ mặt đứng cạnh mẹ. Jenny thấy ông ta từ lúc mới gặp mẹ rồi, nhưng chưa có cơ hội hỏi.

- Mẹ quên mất không giới thiệu, đây là bác Hoàng, bác ấy là cấp dưới của mẹ._Bà Trang Hạ từ tốn trả lời Jenny.

- Vâng. Vậy chúng ta lên trên thôi._Jenny ậm ừ cho qua, không muốn làm phí thời gian của mọi người. Jenny cảm giác quan hệ giữa mẹ và người đàn ông kia không đơn giản như mẹ nói, nhưng thôi, để sau hỏi mẹ cũng được.

- Mẹ với bác Hoàng có việc phải đi rồi. Chúc các con vui vẻ nhé._Bà Trang Hạ

Sau đó bà Trang Hạ cùng ông Hoàng rời đi, cả nhóm Kelvin lên sân thượng quẩy. À còn Jun thì sau cái chết của Lily, Jun dọn ra ở riêng với lý do muốn ở một mình. Và hôm nay, Jun kêu mệt nên không qua. Mà Jun không qua môi trường sẽ trong lành hơn rất nhiều.hihi

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Các bạn ơi, page"truyện của Nhím" bây giờ Nhím không vào quản lý được rồi. Nhím mới lập nhóm "truyện của Nhím", các bạn cùng tham gia nhé. Lần này Nhím lập nhóm, Nhím muốn sau mỗi chương, Nhím và các bạn sẽ bình luận về nội dung hay một nhân vật nào đó. Các bạn đọc xong, vào nhóm cứ việc đăng tus nhận xét hay ý kiến nhé, Nhím hứa sẽ đọc và trả lời nếu có thể.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.