Đừng Làm Ôsin Nữa, Làm Người Yêu Anh Đi!

Chương 81



Henry qua đón Emily và Jenny đến bệnh viện. Khi ba người đến thì Ken và Mary đang ở đó rồi. Jenny lo lắng đi đến bên giường bệnh nhìn người con trai cô yêu da dẻ xanh xao, đôi mắt bị che bởi một lớp vải trắng. Nhìn Kelvin lúc này thật yếu ớt, không còn mạnh mẽ, băng lãnh như ngày nào nữa. Jenny chỉ nhìn và trái tim nấc lên từng cơn đau. Còn đôi mắt à, sau mọi chuyện có lẽ nó đã không còn nước mắt để mà rơi nữa rôi. Jenny ngồi đó, nắm chặt tay Kelvin, cảm nhận từng mạch đập của Kelvin, nhìn Kelvin không rời mắt như là nếu rời mắt sẽ bỏ lỡ một cử động dù là nhỏ nhất của Kelvin. Ken và Henry theo chân bác sĩ để xem kết quả của Kelvin, còn Mary và Emily đi mua một số đồ dùng cần thiết. Trong phòng chỉ còn Kelvin và Jenny thôi, không gian như dừng lại bao trùm lấy hai con người trẻ, gió thu đìu hiu, se lạnh cũng ngừng thổi như muốn dừng lại, cảm thông cùng hai người với mối tình đầy chắc trở. Thu sắp qua đi rồi, và tất nhiên đông sẽ đến. Đông đến, trái tim cần được sưởi ấm, tránh cảm lạnh, để không bỏ lỡ nhịp đập nào. Nhưng giờ đây trái tim bị bệnh mất rồi. Phải làm sao đây?

Một lúc sau Jun đến rồi tiến lại gần Jenny, Jun lại chuẩn bị phun ra những câu nói thâm độc, bỉ ổi của mình. Nhưng may mắn thay, những lời nói cay nghiệt đó chưa kịp thoát ra cổ họng của người con gái độc ác kia thì Ken và Henry đã trở về. Jun trở mặt, bắt đầu vai diễn của mình đến bên Kelvin khóc lóc. Nhìn cái vẻ mặt đậm chất giả tạo kia, Jenny chẳng ưa chút nào nhưng cũng chẳng muốn nói gì thêm, chỉ lẳng lặng đứng dậy hỏi Ken và Henry.

- Bác sĩ nói sao?_Jenny

-...._Ken và Henry ngập ngừng không nói.

- Em cũng muốn biết._Vừa lúc Mary và Emily đi mua đồ về, hai nàng tò mò chen vào.

- Kelvin chỉ bị thương phần mềm thôi, sẽ không sao đâu._Henry vỗ vai Jenny nói

- Em đi ra ngoài một chút._Jenny

Sau khi Jenny vừa bước chân ra khỏi phòng thì Mary lập tức hỏi Ken:

- Anh nói thật đi.

- Ừm...Kelvin chỉ bị thương phần mềm là chủ yếu, nhưng mắt của Kelvin thì..._Ken nói đoạn dừng lại, lưỡng lự không dám nói tiếp

- Thì sao? Anh nói đi._Emily

- Mắt của Kelvin bị mù rồi, để chữa được chỉ có một cách duy nhất là thay mắt. Nhưng hiện giờ không có ai hiến mắt cả._Ken dùng hết cam đảm của mình để nói, Ken biết nói ra mấy nàng nhà ta sẽ bị sôck, nhưng cũng không thể giấu mãi được, tạm thời giấu chỉ Jenny được thôi.

Tai Emily như ù đi, nước mắt thì dàn dụa lăn trên má, lòng đau thắt lại khi biết người anh trai mình yêu thương bây lâu nay bị mù. Henry ôm Emily vào lòng thay cho lời động viên, an ủi. Còn Mary thì đứng lặng người không biết phải nói gì nữa...."Bụp"...Theo phản xạ, Mary ngoảnh đầu lại nhìn sau khi nghe tiếng động lạ ngoài cửa phòng. Rồi sự tò mò đã đưa Mary ra đến ngoài cửa và....

- Jenny, Jenny, Jenny tỉnh lại đi, Jenny....._Mary lay lay thân thể nằm gọn trên sàn và cất tiếng gọi nhưng đôi mắt đó chẳng chịu mở ra.

Thực ra Jenny chẳng đi đâu cả, Jenny tinh ý nhận ra lời nói của Henry có gì đó không đúng, nên mới giả vờ nói đi ra ngoài rồi núp ở cửa phòng và nghe hết đoạn hội thoại ngắn trong phòng. Có lẽ là những tai biến cứ liên tiếp sảy ra khiến Jenny không thể chịu đựng nổi nữa mới ngất đi như thế.

- Jenny bị sao vậy?_Ken chạy ra xem

- Gọi bác sỹ cho Jenny đi._Henry và Emily cùng ra

15 phút sau...

- Bác sỹ, cô ấy không sao chứ._Ken

- Không, cô ấy không sao cả, chỉ là tinh thần bị sôck quá nặng nên mới ngất đi thôi, chúng tôi đã tiêm thuốc an thần cho cô ấy rồi, khi nào cô ấy tỉnh có thể đưa về nhà chăm sóc. À mà này, hãy nhớ trong thời gian này đừng để cô ấy phải sôck nữa._Giọng bác sỹ đều đều

- Cảm ơn bác sỹ._Mary

Emily thở dài cho tình cảnh bây giờ. Emily thương sót Kelvin bao nhiêu thì đối với Jenny là bấy nhiêu, có khi còn hơn nữa, bởi Emily hiểu, Kelvin bị như vậy, Jenny là người đau hơn ai hết. Và trong tình thế bế tắc này, Jenny chỉ muốn nhắm mắt, muốn ngủ mãi để trốn tránh sự thật đau lòng này. Nhưng cuộc sống, để tiếp tục tồn tại ta buộc phải đối mặt với khó khăn và thử thách. Nói vậy ai chẳng nói được, đến khi làm mới hiểu hết nó khó khăn thế nào. Và giờ đây dù có miêu tả bằng những từ ngữ đắt giá như thế nào đi chăng nữa cũng không thể gột tả được hết tâm trạng của Jenny bây giờ.

Sau nhiều giờ đồng hồ nằm trên giường bệnh, cuối cùng Jenny cũng tỉnh. Mà cũng may, trong lúc Jenny chưa tỉnh, Kelvin đã tỉnh và la hét ầm ĩ vì hai mắt không thấy gì, phải khó khăn lắm bác sỹ mới có thể tiêm thuốc an thần cho Kelvin, giờ thì Kelvin ngủ tiếp rồi. Nếu Jenny mà thấy cảnh tượng đó, không biết sẽ ra sao nữa. Henry và Emily tính đưa Jenny về nhà, còn Kelvin thì để mọi người lo. Phải thuyết phục mãi, Jenny mới đồng ý về nhà, trước khi về Jenny nói muốn qua thăm Kelvin một chút. Nói là một chút nhưng Jenny ngồi bên phòng Kelvin đến nửa tiếng mới chịu về.

Về tới nhà, Jenny nói muốn ở một mình nên Henry và Emily để Jenny ở trong phòng một mình.

- Alo._Jenny nghe điện thoại một cách mệt mỏi sau tiếng chuông điện thoại dài, Jenny chẳng muốn nghe đâu nhưng điện thoại cứ reo liên tục.

- Đây là cơ hội tốt cho cô đi đấy._Đầu dây bên kia trả lời, là Jun

- Lại là chị làm à?_Jenny thở dài rồi đáp lại

- Tôi nghĩ sao? Tôi có khùng đâu mà đi hại người tôi yêu hả? Tôi thề là tôi không dính dáng gì đến vụ này. Nguyên nhân chính là cô đấy Jenny ạ. Sao cô không chịu suy nghĩ nhỉ, nếu cô rời bỏ Kelvin sớm hơn thì Thiên Bằng có cần làm mấy trò đó để giành cô đâu._Jun

- TẤT CẢ LÀ TẠI CÔ ĐẤY._Jun gằn giọng

-..._Jenny câm lặng không thể thốt thêm tiếng nào nữa

- Giờ thì hãy cút đi để chúng tôi được yên ổn._Jun nói với tất cả giận dữ. Cơ mà nói vậy Jun không biết xấu hổ à, sóng gió củ nhóm Kelvin toàn do Jun gây ra mà giờ đổ lên đầu Jenny hết. Thật là...hết nói nổi cho một người yêu mù quáng...

Tút....tút.....tút Jun không để Jenny nói thêm lời nào nữa mà tắt máy luôn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.