Đừng Làm Ôsin Nữa, Làm Người Yêu Anh Đi!

Chương 85



Tối đến mỗi đôi một nhà, vì có 2 đôi đã lập gia đình rồi nên không thể cứ tiếp tục ăn chơi mãi được. Với cả hôm nay nhà Henry họp gia đình, nên Emily phải về sớm lo chuẩn bị rồi, Henry xong việc cũng về luôn. Còn Ken về tới nhà như thường lệ và cũng nhìn thấy một cảnh giúp Ken xua đi mệt mỏi như thường lệ. Cảnh gì á hả? Có gì đâu, chỉ là Mary và bé Su ngồi bên bàn ăn đợi Ken về thôi mà. Đơn giản thế thôi, nhưng đó chỉ có trong những gia đình hạnh phúc.

- Ba..._Tiếng bé Su kêu khi thấy ba về làm mắt Mary sáng lên. Nãy giờ đợi Ken lâu quá, Mary muốn ngủ gật luôn rồi.hihi

- Chào buổi tối con yêu._Ken tiến lại hôn nhẹ vào trán bé Su.

- Anh làm gì mà giờ mới về thế. Cơm rau nguội hết bây giờ._Mary cằn nhằn

- Anh có việc mà._Ken

- Tạm tin anh. Thôi anh lên thay đồ đi rồi xuống ăn cơm._Mary

Một lúc sau, Ken xuống ăn cơm cùng mẹ con Mary.

- Hôm nay kí hợp đồng với tập đoàn Black sao rồi anh?_Mary đang ăn thì hỏi

-Không vấn đề gì cả nhưng....._Ken nói đoạn rồi dừng lại, chợt nhớ đến lúc đụng chạm với Hana

- Nhưng sao???_Mary tò mò hỏi lại

- Người đại diện tập đoàn Black, cô ấy tên Hana. Cô ta rất bí ẩn rồi còn lạnh lùng nữa. Chắc Kelvin với Henry chưa thấy mặt cô ta đâu. Nhưng trước khi vào phòng Kelvin anh đụng phải cô ta nên được nhìn lướt qua mặt cô ta rồi. Nhìn cô ta quen lắm nhưng anh không tài nào nhớ nổi._Ken

- Ủa, sao chưa nhìn thấy mặt mà kí hợp đồng được?_Mary đăm chiêu suy nghĩ rồi lại hỏi

- Cô ta mặc đồ màu đen, áo khoác ngoài có mũ rộng vành, cô ta đội lên, mặt lúc nào cũng cúi xuống, bảo sao nhìn thấy mặt được. Kí hợp đồng với tập đoàn Black được là chuyện vui, nhưng sắp tới chắc sẽ mệt lắm._Ken nói rồi thở dài.

- Sao thế?_Ngoài những câu hỏi lại, hình như hôm nay Mary chẳng có gì để nói với Ken.

- Thì chỉ mấy tuần nữa Kelvin với Jun làm đám cưới rồi._Ken

- Cái gì?_Mary chợt tròn mắt thốt lên một tiếng rõ to làm bé Su chơi ở bên cạnh giật mình khóc um xùm(bé Su chưa được 1 tuổi mà, nên bé chỉ ngồi cạnh mẹ chơi thôi chứ có ăn được gì đâu)

- Ui, mẹ thương nào, mẹ nói to quá làm con giật mình à, mẹ xin lỗi Su nha. Ngoan nào, nít đi, mẹ thương mà._Mary bế bé Su lên dỗ dành

- Chị Lan à, chị đưa bé Su ra phòng khách chơi giúp em một lát._Bé Su ngưng khóc, Mary gọi chị giúp việc đưa bé ra ngoài

Ken chỉ lắc đầu ngán ngẩn. Cứ mỗi lần nhắc đến chuyện của Kelvin và Jun, Mary lại phản ứng rất mạnh. Bởi lẽ suốt 5 năm qua không biết bao nhiêu lần Mary nói với Ken rằng Jun có cái gì đó rất mờ ́ám nhưng Ken vẫn không tin. Nhiều lúc vì chuyện này mà Ken còn chửi Mary nữa. Vì thế suốt 5 năm qua, Mary chẳng ưa Jun tẹo nào, còn không muốn nhìn mặt Jun nữa. Tất nhiên Mary phản đối kịch liệt chuyện Kelvin và Jun đến với nhau, nhưng chẳng ai đồng tình với Mary cả. Trong mắt họ Jun tốt lắm, trái ngược hoàn toàn với suy nghĩ của Mary. Với cả suốt 5 năm qua, dù mọi người đã nguôi ngoai chuyện của Jenny, đúng hơn là mọi người xếp nó vào quá khứ và chẳng ai quan tâm đến nữa. Nhưng Mary thì không, Mary vẫn miệt mài tìm kiếm, nghe ngóng thông tin về Jenny, dù biết hy vọng rất thấp. Mary muốn được nghe lời giải thích của Jenny về tất cả, rồi sau đó Kelvin muốn lấy ai cũng được. Bây giờ chẳng bao lâu nữa Kelvin làm đám cưới với Jun mất rồi, Mary sợ không đủ thời gian để tìm Jenny nữa.

- Trước chỉ báo cưới trong năm nay thôi mà. Sao sớm thế?_Đợi chị Lan đưa bé Su đi ra ngoài rồi Mary quay lại câu chuyện

- Anh sao biết được. Thấy hôm nay Kelvin nói thế. Mà em cũng nên chúc phúc cho họ đi. Trời ơi, Jun có ác ý gì với em đâu mà lúc nào em cũng phản đối thế hả? Em bỏ ngay mấy cái suy nghĩ không tốt về Jun cho anh. Không thì đừng trách._Ken

- Không, không bao giờ em chấp nhận chị ta._Mary đập đũa xuống bàn rồi bỏ lên phòng luôn.

Ken thở dài rồi lên phòng cùng Mary luôn. Lên đến trên phòng, Ken thấy Mary ngồi khóc. Nhận ra nãy mình hơi quá lời, Ken tiến lại xin lỗi Mary.

- Anh xin lỗi. Đừng khóc nữa._Ken nổi cáu với Mary

- Em vẫn chưa tìm thấy Jenny mà. Anh Kelvin không thể cưới chị Jun được._Mary vừa khóc vừa nói.

- Jenny là quá khứ rồi em hãy quên đi._Ken lại nói câu quen thuộc suốt 5 năm qua.

- Hãy để cho Kelvin tiếp tục cuộc sống mới này đi. Tìm thấy Jenny chẳng khác gì khơi gợi quá khứ đau lòng đó cả. Sẽ chẳng được gì đâu, em đừng phí công vô ích nữa._Ken không muốn Mary mệt mỏi đi tìm Jenny nữa. Nhìn Mary cứ như vậy Ken sắp không chịu nổi nữa rồi.

.....

Tại một quán cafê có tiếng nhạc du dương nhè nhẹ, một đôi tình nhân đang cười nói vui vẻ làm tâm điểm của mọi sự chú ý. Kelvin tối nay được rảnh nên dắt Jun đi chơi. Đi ngang qua quán cafê này, không hiểu sao Kelvin lại rất muốn vào dù chẳng biết lý do là gì cả. Jun ngồi kế bên cứ vui vẻ cười nói chẳng bận tâm điều gì cả, chắc Jun đang hạnh phúc lắm. Kelvin vẫn cười vẫn nói nhưng trong tâm trí Kelvin lại mập mờ một hình ảnh gì đó hình như có liên quan đến tiếng đàn vĩ cầm.(năm xưa Jenny đã chơi vĩ cầm trong quán cafê này, ai không nhớ đọc lạí).

- Anh này, anh có dự định chúng ta sẽ chụp ảnh cưới ở đâu chưa?_Câu hỏi của Jun cắt đứt hình ảnh mập mờ trong Kelvin

- Em muốn chụp ở đâu nào?_Kelvin. Ai được làm người yêu của Kelvin đều được cưng chiều hết sức, trước Jenny được Kelvin cưng chiều lắm và giờ Jun cũng vậy. Oa, quả thật Kelvin là một mẫu bạn trai cực cực lý tưởng luôn á.

- Ưm...em chọn và anh theo em được chứ?_Jun đáp lại, lòng ngập tràn hạnh phúc. " Sẽ nhanh thôi, anh ấy sẽ là của mày, Jun ạ. Cố lên, rồi chẳng ai có thể cướp anh ấy của mày nữa đâu."-Jun nhủ thầm. Có lẽ Jun sẽ đáng yêu lắm nếu quá khứ Jun không làm mấy trò giơ bẩn đó và không có cái tính độc chiếm kia. Yêu mù quáng là vậy sao?

- Ngốc. Em muốn sao cũng được._Kelvin cốc nhẹ vào đầu Jun, hành động nhẹ nhàng, đầy ắp yêu thương ở trong đó. Vẫn là tình cảm ấy, vẫn cái hành động ấy chỉ khác mỗi người được nhận thôi.

- Em muốn chụp ảnh cưới ở tại nhà sau này chúng ta sẽ ở. Em không muốn đi đâu giống người ta. Ở nhà chúng ta, chỉ riêng chúng ta thôi, không đụng hàng với ai cả. Được không anh?_Jun nói ra hết suy nghĩ mơ mộng về bộ ảnh cưới đã ấp ủ trong lòng bấy lâu nay.

- Rất hay. Anh đồng ý hai tay luôn._Kelvin cười rồi cả Jun cùng cười. Kelvin giờ chẳng muốn nghĩ gì nhiều, chỉ muốn được lấy người mình yêu, người mà đã yêu thương và chăm sóc mình suốt 5 năm qua thôi. Kelvin muốn được làm cho Jun hạnh phúc để đáp trả tình cảm của Jun. Vậy còn Jenny thì sao? Chẳng lẽ........

Tiếng gió thu đi, gió đông về va chạm vào nhau, tiếng xe cộ tấp nập ngoài phố, tiếng ai nói bên vỉ hè nhiều người đi bộ. Một âm thanh hỗn hợp cùng với đủ thứ đèn điện tạo nên một khung cảnh phố về đêm nhộn nhịp, đông đúc. Ẩn trong cảnh phố bây giờ là hình ảnh ngày này 5 năm về trước đang mờ dần đi. Chắc nhiều người đã quên mất rồi. Người ta bảo thời gian trôi có thể xoá đi một số chuyện không hay. Chắc là đúng thật rồi. Nếu hơn 5 năm trước, cả nhóm Kelvin cùng đi đến còn phố này, cùng rẽ vào quán cafê này nghe Jenny chơi vĩ cầm, nếu 5 năm trước Kelvin chạy qua con phố này, rẽ vào quán cafê này tìm Jenny thì bây giờ Kelvin lại dẫn Jun đi dạo trên con phố này, rồi lại rẽ vào quán cafê này. Chẳng lẽ trùng hợp đến vậy sao? Hay vì con phố này quá đặc biệt làm Kelvin trong vô thức cũng muốn tới? Thật sự là Kelvin đã không còn bận tâm gì về quá khứ có Jenny rồi sao? Đã vậy, Kelvin giờ đây đối với Jun còn ân cần, chu đáo, chẳng khác gì với Jenny ngày xưa, rồi với người xung quanh thì hay cười, chẳng còn băng lãnh như ngày nào nữa. Kelvin thay đổi, chẳn hiện tại Jun đang vui lắm???

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.