Đúng Như Em Ôn Nhu

Chương 20: Cuộc chiến báo thù nảy lửa



Thứ bảy, kiếm đạo quán ở trung tâm thành phố. Tôi thoải mái ngồi ở bên sân, bàn tán về mấy bộ truyện tranh mới ra với mấy bạn cùng năm cấp. Đột nhiên, một cái bóng bao phủ.

“Cậu chính là Nakamura Kimiko?”

Giương mắt nhìn, là một cô gái dáng người bình thường, ánh mắt bén nhọn nhìn chằm chằm tôi.

“Là tôi, xin hỏi cậu là?” Chậm rãi đứng dậy, mỉm cười nhìn cậu ấy.

“Tôi là Irie Lily của học viện Tsukukoma.” tàn nhang trên gương mặt cậu ấy trông thật đáng yêu.

“Xin chào, rất vui được quen biết cậu.” Chủ động vươn tay. “Hôm nay, hẹn gặp ở trận chung kết!” Nói xong liền xoay người rời đi.

Hm? Tôi đắc tội với cậu ấy ở chỗ nào sao? Khó hiểu, sờ sờ đầu.

°`°¤ø,¸¸,ø¤°`°

“Hyoutei kìa!”

“Đi tuốt đàng trước mặt là Ohtori Zaki thì phải, thật xinh đẹp!”

“Đám nam sinh đến đây chỉ là vì muốn nhìn cô ấy mới đến thôi.”

“Xem ra năm nay các cậu ấy sẽ lại là quán quân.” Cơ hồ là đao không dính máu tiến vào trận chung kết, căn bản không cho tôi cơ hội xuất trướng. “Cô gái tóc quăn đi đằng sau cũng thật xinh đẹp.” là trận đấu kiếm đạo chứ không phải là đại hội hoa hậu! “Là người mới à, năm trước không thấy có cậu ấy.”

Đối thủ ở trận chung kết quả nhiên là Tsukukoma, trầm tư nhìn về phía Irie. Cảm nhận được cái nhìn chăm chú của tôi, cậu ấy cũng nhìn lại tôi. Trong ánh mắt là dầy đặc sát khí, đúng là đã đắc tội cậu ấy rồi.

“Vừa rồi chị có cùng đội trưởng xem trận đấu của các cậu ấy.” chị Kikuri hiếm khi nghiêm túc nói, “Các cậu ấy rất mạnh! Năm trước, ở vòng bán kết đã bại 1-3 bởi chúng ta, nhưng hiện giờ đã không thể so sánh nổi. Đặc biệt là tuyển thủ học sinh năm thứ nhất, giành được hạng nhất cá nhân trong giải nữ kiếm đạo cá nhân trung học cơ sở năm trước, là siêu người mới được chú ý nhất trong bộ trung học phổ thông năm nay.”

“Vừa rồi cậu ta còn khiêu khích với em.” Tôi đứng bên cạnh chị ấy.

“Chị của cậu ta chính là người bị em đánh bại lần trước – Irie Ichiko.” Chả trách… “Nhưng, nói đến đây, chị thấy rất hiếu kỳ.”

“Hm?”

“Em mạnh như vậy, sao không tham gia trận đấu của bộ trung học cơ sở thế? Chị và đội trưởng ở trận đấu kiếm đạo cao cấp mới trùng hợp nhìn thấy em.” chị Kikuri nghiêng đầu nhìn tôi.

“Học viện St. Malina không có câu lạc bộ kiếm đạo.” nguyên nhân rất đơn giản.

Sử dụng chiến thuật ‘Điền kỵ đua ngựa’ *, Tsukukoma mang theo Nhất Tịch, Nhị Tịch và Tam Tịch – những tuyển thủ rất có thực lực để dẫn đầu phía trước, rất dễ dàng giải quyết Ngũ Tịch của chúng ta. Mà theo sau, hai Tứ Tịch lại so đấu thật thảm thiết. Sau khi trải qua hai trận đấu thêm giờ, Tứ Tịch của đối phương đạt được hai điểm dẫn đầu. Nói đúng hơn, hiện tại Hyoutei kém họ 2 điểm. Kế tiếp, chủ tướng năm trước của các cậu ấy – Nhị Tịch năm nay Takamori Reina sẽ xuất chiến trong trận đấu vòng thứ ba.

“Chị Kikuri cố lên!” vẫy vẫy mạnh thanh kiếm Senbonzakura.

“Phải nhớ cẩn thận!” Ohtori-senpai dặn dò, “Takamori chuyên chơi xấu trong các trận kiếm đạo.”

“Suzuki-senpai!” trong khu vực chỗ ngồi của Hyoutei, mọi người ào ào đứng bật lên.

“Takamori, phạm quy!” Trọng tài phán phạt. Quá ti bỉ! Lúc tránh chị Kikuri, dám dùng chân ngáng chị ấy!

“Rất xin lỗi.” xin lỗi gì mà không có thành ý gì cả!

“Không sao.” Lại tiếp tục trận đấu.

“Không đúng, chị Kikuri chuyển động chậm đi.” Tôi nhíu chặt hai hàng lông mày.

“Ừ, hẳn là tại vừa rồi Takamori đã phạm quy, khiến cậu ấy bị trật chân.” Ohtori-senpai lo lắng nhìn sân đấu. Hiện tại chỉ có thể tín nhiệm Suzuki tiền bối, chị ấy sẽ không bỏ cuộc!

“Hiệp phụ kết thúc, Suzuki Kikuri lấy hai điểm thắng lợi. Tsukukoma 2-1 dẫn đầu.”

Suzuki Kikuri đi cà nhắc chân trái, ra khỏi sàn đấu, đầu đầy mồ hôi lạnh. “Senpai, mau ngồi xuống!” Tôi quỳ một gối xuống, cẩn thận cởi tất màu trắng của chị ấy ra. “Sưng to quá!” đội hữu bên cạnh đau lòng kêu to.

“Cũng may, thắng.” chị Kikuri thở hổn hển cúi đầu. “Kikuri, trận sau tớ cũng sẽ lên!” trong mắt Ohtori-senpai phụt ra ánh lửa phẫn nộ.

Khí thế như cuồng phong thổi bay lá rụng, đây là đội trưởng câu lạc bộ kiếm đạo nữ Hyoutei chúng tôi, không chỉ có mĩ mạo, còn có thực lực! Chỉ gần 2 phút, trận đấu liền kết thúc. Ohtori Zaki đi qua bên tôi, nhẹ nhàng nói: “Đừng quên lời nói của chị hồi kết thúc trận chiến Nhất Tịch.”

Cầm lấy thanh kiếm Senbonzakura, đi thẳng về phía sàn đấu, “Em luôn ghi nhớ.”

“Bắt đầu trận chung kết của giải đấu Tokyo, trận đấu Nhất Tịch giữa Hyoutei vs Tsukukoma. Xin mời hai bên chào nhau.”

Mặc kệ chị cậu là ai, hiện tại tôi chỉ muốn đánh bại cậu! Hừ nhẹ một tiếng, toàn bộ sát khí khai hỏa. Irie Lily thử bước một bước về phía tôi. Tôi không hề cử động, vẫn đứng ở chỗ cũ, hai tay khẽ gấp khúc lên, tư thế đứng thẳng tiêu chuẩn. Ngay sau đó cậu ta cầm kiếm trúc áp hướng thanh kiếm Senbonzakura, giằng co với tôi. Lực cánh tay không tệ, tôi kiễng gót chân trái lên, hai cẳng tay phát lực. Cơ thể cậu ấy nghiêng về phía trước, tạo áp lực với tôi. Tôi giảm bớt lực, di chuyển nhanh sang bên trái. Irie phản ứng không nhanh nhạy, không kịp thu lực, ngã về phía trước. Thanh kiếm Senbonzakura nhẹ nhàng phang một kích vào tay phải cậu ta

“Nakamura, một điểm!”

Irie đứng lên nắm thật chặt kiếm trúc trong tay, cấp tốc hướng tôi vọt tới. Muốn lợi dụng sơ hở sao? Nghiêng đầu, xoay người, tránh được một kích đánh thẳng mặt này. Irie vẫn gắt gao đuổi theo, ép sát từng bước. Giơ thanh kiếm Senbonzakura lên, đỡ cú đòn chém ngang của cậu ta. Dùng sức áp chế kiếm trúc của đối phương, gần sát cơ thể của cậu ta, nói nhỏ: “Không nên quá nóng vội, siêu người mới.” Ngay sau đó, tôi nhảy ra sau.

“Ha!” cậu ta nổi giận gầm lên một tiếng, lại vọt tới. Đúng là một người vội vàng nóng vội thiếu suy nghĩ, tôi đứng nghiêm, vòng bước, xoay người, lưu loát dứt khoát vung một cái, thanh kiếm Senbonzakura đặt ngang bụng cậu ta.

“Nakamura, một điểm!” Trọng tài nhấc tay lên. “Nakamura lấy hai điểm thắng lợi! Hyoutei lấy 3-2 chiến thắng Tsukukoma, đạt được quán quân giải đấu Tokyo!” Toàn trường lập tức vang lên tiếng hô gào ủng hộ.

Cởi đồ bảo vệ xuống, nhìn thẳng Irie Lily đang uể oải. “Đấu kiếm vì báo thù, nhất định bại trận!”

——— ———————-

Chú thích *”Điền Kỵ đua ngựa“: Chuyện kể rằng, Tề Uy Vương thời Chiến Quốc rất mê đua ngựa, quan đại tư mã Điền Kỵ cũng thường đem ngựa ra đua, nhưng thường là thua ngựa của Tề Vương.

Có một lần, Điền Kỵ đưa mưu sĩ Tôn Tẫn cùng đi xem đua ngựa, cũng y như những lần trước, lần này ngựa của Điền Kỵ lại thua tiếp 3 cuộc.

Theo quy củ vào thời đó, trước khi đua, người ta thường phân ngựa gồm 3 hạng: thượng, trung, hạ, rồi để ngựa cùng hạng đua với nhau. Tôn Tẫn thấy ngựa của Điền Kỵ và ngựa của Tề Uy Vương chẳng hơn kém nhau bao nhiêu, bèn nói với Điền Kỵ:

– Ngày mai xin ngài cứ tiếp tục cho ngựa đi đua, tôi bảo đảm là ngựa của ngài sẽ toàn thắng.

Điền Kỵ vốn biết Tôn Tẫn là người có sở tài thực học, liền thưa ngay với Tề Uy Vương xin ngày mai tiếp tục tỷ thí, mỗi lần đua xin đặt cược 1 ngàn lượng vàng. Tề Uy Vương tin là mình đã nắm chắc phần thắng nên vui vẻ nhận lời.

Ngày hôm sau trên trường đua ngựa, người xem đã tập trung kín mít tứ sáng sớm vì nhiều người đã biết chuyện Điền Kỵ đặt cược rất lớn cho cuộc đua, nên tò mò kéo nhau đến xem. Thấy tình cảnh này, Điền Kỵ có phần chột dạ, sợ rằng nếu thua thì thiên hạ sẽ cười chê.

Tôn Tẫn thấy vậy, cười mà nói:

– Xin Đại Tư Mã cứ yên tâm, ngựa của Tề Vương đều là giống tốt, thông thường thì ngựa của ngài khó thắng nổi. Nhưng chỉ cần một kế nhỏ thôi, ở lượt đua thứ nhất xin ngài hãy dùng con ngựa kém nhất đua với con ngựa giỏi nhất của Tề Vương, đương nhiên là ngựa của ngài sẽ thảm bại. Nhưng xin ngài đừng lo. Đến lượt đấu thứ hai, ngài hãy dùng con ngựa hay nhất để đấu với con ngựa trung bình của Tề Vương, tất nhiên là ngựa của ngài sẽ thắng. Đến lượt thứ ba, ngài hãy dùng con ngựa trung bình đấu với con ngựa kém nhất của Tề Vương hẳn là ngài sẽ thắng thêm một cuộc, như vậy chẳng phải ngài đã thắng chung cuộc rồi hay sao!

Điền Kỵ nghe xong vô cùng mừng rỡ, liền theo lời Tôn Tẫn, quả nhiên thua một cuộc đầu tiên nhưng thắng được 2 cuộc về sau, rốt cuộc giành được phần thắng.

Tề Uy Vương thấy Điền Kỵ thắng lợi cho là Điền Kỵ mua được ngựa hay.

Điền Kỵ cười nói:

– Chiến thắng của thần hôm nay, hoàn toàn chỉ dựa vào diệu kế của Tôn tiên sinh mà ra.

Rồi đem phương thức đua ngựa của Tôn Tẫn kể cho Tề Uy Vương nghe. Tề Uy Vương nghe xong vô cùng khâm phục mưu trí của Tôn Tẫn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.