Đừng Như Vậy, Người Ta Vẫn Còn Là Học Sinh Đấy!

Chương 18: Một việc dần dần nổi lên mặt nước




Edit: Su_ri

Sau khi Đỗ Thăng đi, ba ngày đầu còn cố gắng gọi điện cho tôi, nhưng thời gian nói chuyện càng ngày càng ngắn, cuối cùng chỉ nói qua loa một hai câu rồi vội vàng cúp máy. Nghe giọng nói mệt mỏi của anh, tôi biết chuyện anh phải giải quyết thực sự rất khó khăn.

Cho tới ngày hôm qua, Đỗ Thăng đã đi được bốn ngày rồi. Mà từ hôm qua đến bây giờ, anh vẫn chưa gọi điện cho tôi.

Hôm nay là Chủ nhật, tôi buồn bực trong lòng, không chút nể tình tước đoạt ngày nghỉ của sư huynh, bức bách anh sáng sớm phải tới phòng thí nghiệm, giúp tôi sửa chữa số hiệu chương trình

Sư huynh ngồi trước máy tính xóa xóa sửa sửa, tôi ngồi bên cạnh tán gẫu câu được câu không. Bỗng nhiên nghĩ tới Đỗ Thăng bắt tôi viết cam đoan, có chút buồn cười nói với sư huynh: “Sư huynh, anh xem, nếu có người nói quan hệ của chúng ta có chút ái muội, chẳng phải thần kinh người đó có vấn đề lớn hay sao!”

Nghe tôi nói xong, bàn tay sư huynh đang đặt trên bàn phím run lên, không cẩn thận lại xóa bỏ nguyên một đoạn dài chương trình của tôi.

Tôi kêu lên một tiếng thảm thiết, điên lên bổ nhào vào người sư huynh, hung tợn véo cánh tay gầy gò của anh, lớn tiếng lên án mạnh mẽ: “Triệu Hòa Bình! Là anh cố ý! Anh có hận em thì cũng đừng tra tấn em bằng cách này chứ. Chương trình này em làm mất hai ngày liền. Em lại không có lưu lại. Anh đền, anh đền đi!”

Sư huynh cư nhiên không ra đòn với tôi, mặt không chút biểu tình, xoa xoa cánh tay nói: “Đền thì đền, cái này bao nhiêu?”

Tôi không nói lời nào, vẻ mặt đưa đám. Đối với anh ta tất nhiên chuyện này không đáng gì, nhưng số hiệu đó là tôi vừa nghĩ đến Đỗ Thăng vừa soạn ra, từng ký hiệu một đều chứa nỗi nhớ anh sâu đậm.

Thấy bộ dạng muốn khóc của tôi, sư huynh có chút luống cuống giơ tay vỗ vỗ đỉnh đầu tôi, nói: “Đồng chí Nhậm Phẩm, không đến nỗi đi, trước kia anh xóa sạch bài tập cuối kỳ của em, em cũng không như vậy. Làm sao mà vừa xóa vài đoạn trình tự còn không biết có phù hợp hay không, em lại khổ sở đến vậy? Nói cho em biết, đừng hẹp hòi như vậy chứ”.

Tôi không vui hất tay anh ra, cầm túi xách lên, dữ tợn nói với sư huynh: “Em mặc kệ, anh phải đền cho em cái chương trình đấy! Tinh thần em bị anh làm tổn thương, em phải đi ra ngoài dạo phố để giải tỏa đây. Đến khi em trở lại mà anh còn chưa viết lại chương trình cho tốt, em liền cắn chết anh!”. Nói xong, tôi không quay đầu lại, đi ra cửa phòng thí nghiệm.

Vừa ra đến cửa, sư huynh ở phía sau quát lên một tiếng, tôi tức giận xoay người lại hỏi: “Làm sao vậy?”

Nét mặt sư huynh không mang theo chút đùa cợt nào, vô cùng nghiêm túc, thậm chí còn chăm chăm nhìn tôi nói: “Phẩm Phẩm, là ai nói chúng ta có ái muội? Giúp anh cảm ơn họ”.

“Lạch xạch”, túi xách của tôi rơi xuống đất!

Sau đó, tôi không chần chừ xoay người phòng thí nghiệm, ngay cả túi xách cũng chưa kịp nhặt.

Tôi cảm thấy trái tim trong lồng ngực dường như bị kinh sợ quá mức, bang bang nhảy loạn không ngừng. Cho tới bây giờ, tôi chưa bao giờ nghĩ tới sư huynh đối với cái đứa thô lỗ hơn con trai như tôi lại có thể nảy sinh ra tư tưởng nam nữ, điều này thật không thể tưởng tượng được.

Tôi hít sâu vài lần trấn tĩnh lại, sau đó đi đến trạm điện thoại gọi điện cho Cố Thiến. Điện thoại di động Đỗ Thăng cho tôi, chỉ có thể dùng để trò chuyện cùng anh, huống hồ, lúc này, điện thoại di động lại đang để trong túi xách rồi.

Trong điện thoại, Cố Thiến nói với tôi: “Vừa vặn vừa rồi, Điền Nga gọi điện thoại bảo mọi người đến nhà, mình đang tìm biện pháp liên lạc cùng cậu thì cậu lại chủ động chui đầu vào lưới, chúng ta thật là tâm ý tương thông không thể hình dung được a!”

Nhắc tới Điền Nga, tôi chợt nhớ tới lần trước có mượn Điền Nga một ngàn đồng còn chưa trả, nhưng vừa rồi lại đánh rơi túi xách ở phòng thí nghiệm, thẻ cùng tiền đều ở trong túi. Bây giờ tôi rất khó xử, có đánh chết cũng không quay lại lấy. Vì thế, trong điện thoại tôi nói mượn Cố Thiến một ngàn, dùng để làm gì sau này tôi sẽ nói.

Tôi sờ sờ túi, ngoài ý muốn, phát hiện còn có tờ năm mươi đồng nhăn nhăn nhúm nhúm, đột nhiên có loại cảm giác vui sướng thu được tiền tài bất nghĩa. Tôi không chút do dự vẫy tay đón chiếc tắc xi đang đi tới, nhảy lên, chạy thẳng tới khu nhà cao cấp nhị đẳng của Điền Nga.

Đến nhà Điền Nga tôi mới biết, đây không phải cuộc tụ tập của bạn bè, mà là bữa cơm “kiểu xem mắt”.

Bên Điền Nga, ngoại trừ tôi cùng Cố Thiến ra, còn có hai cô bạn lúc trước cùng học tương đối tốt với chúng tôi. Bên Quan Dĩ Hào cư nhiên cũng vừa đúng số người, phối hợp đưa bốn vị nam sĩ tinh anh tạo hình tuấn mỹ tới đây.

Tôi là người đến cuối cùng, vừa tiến vào nhà, Điền Nga liền lôi kéo tay tôi, nhìn bốn tinh anh tươi cười sáng lạn nói: “Các anh xem người thật việc thật, em nói mỹ mạo của người ta so với em chỉ có hơn chứ không kém, lại là cô nương còn độc thân, các anh nghe xong còn không tin, hiện tại “người thật” đã đến, các anh mới biết là em không lừa các anh đi!”

Tôi choáng váng! Sao lời nói ra lại giống má mì đang rao hàng tốt thế.

Tôi quay đầu lại nói với Điền Nga: “Nga má mì, đặt nghệ danh cho mình chưa? Gọi là Mẫu Đơn hay Bách Hợp? Khi nào bắt đầu chính thức tiếp khách?”

Người cả phòng giống như bị sét đánh, bốn vị tinh anh lại ha ha cười to. Cố Thiến không thể nhịn được nữa bổ nhào tới níu lấy tôi: “Cậu được đấy Nhậm Phẩm, mình không để ý đến cậu một chút liền khiến mình mất mặt, xấu hổ! Cái gì mà Mẫu đơn hay Bách Hợp, thẳng thắn mà nói thì gọi cậu là tàn hoa mới đúng!”

Tôi vô tội nói: “Vậy vì việc làm ăn của Nga má mì, tốt nhất hai ta kết hợp cùng nhau, mình gọi là Tàn Hoa, cậu gọi là Bại Liễu, hai ta tàn hoa bại liễu, gặp yêu dâm yêu, gặp thần sắc thần, gặp quỷ loạn quỷ, gặp người trực tiếp tạo người nhỏ, cậu thấy thế nào!”

Cả phòng đều lặng yên,ra không có ai không bị tôi “sét đánh ngây ngốc”. Cố Thiến thống khổ dang tay ra, hướng về phía mọi người nói: Thật ra, tôi và cô ấy không quen biết! Mọi người khinh bỉ cô ấy cũng được, nhưng ngàn vạn lần đừng lôi tôi vào cùng.

Aiiii, cũng không phải tôi cố ý mà, chỉ là tôi không thể nói tôi đã có bạn trai, anh chính là thiên thần IT vĩ đại Đỗ Thăng, cho nên muốn đánh tan ý nghĩ “loạn xứng uyên ương” này của Điền Nga, chỉ có một phương pháp duy nhất: sét đánh chết mấy tên đàn ông này, xem ai còn có dũng cảm đến gần tôi.

Thừa dịp mọi người không chú ý, Điền Nga không có thời gian hỏi thăm tôi tỉ mỉ, tôi nhanh chóng trả 1000 đồng lại cho nó. Nhưng tránh được kiếp Điền Nga, lại không thể tránh được móng vuốt của nữ ma đầu Cố Thiến. Cố Thiến dắt tôi ra góc ban công, bộ mặt dữ tợn nêu vấn đề bắt tôi lựa chọn: “Nhậm Phẩm, thức thời một chút cho mình, một là thành thật khai báo rõ ràng chuyện gì xảy ra với 1000 đồng, hai là tuyệt giao, chọn một!”

Tội bị ép buộc, thật sự không có biện pháp, nước mắt trào ra, mắt đỏ ngầu năn nỉ Cố Thiến: “Cậu trước hết đừng hỏi mình tại sao, cũng đừng ép mình, mình không muốn lựa chọn, mình chọn phương án ba, cái gì cũng không nói!”

Cố Thiến thấy tôi đột nhiên trở nên kích động vô cùng hoảng sợ, đến khi thích ứng với cảm xúc đột biến của tôi liền tiến lên ôm lấy tôi, nhẹ giọng hỏi: “Phẩm Phẩm, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Tôi lắc đầu nói không có việc gì, kết quả lại lắc đến khuôn mặt hỗn độn nước mắt. Cố Thiến trợn tròn mắt. Trên mặt đầy nước mắt, tôi mỉm cười nói: “Thật ra thì cũng không có chuyện gì, chỉ có điều tình yêu của ta quá sức khó khăn, anh ấy “lấp lánh chiếu người”, mình lại “bình thản không sáng”, anh ấy siêu phàm thoát tục, mình lại bình bình thường thường, dường như mình không phải là một nửa của anh ấy, bây giờ anh ấy có còn yêu mình hay không mình cũng không biết, mà mình, trừ anh ấy ra, chỉ sợ sẽ không yêu được người khác nữa!”

Cố Thiến hoàn toàn sợ đến ngây người.

Tôi nói, “Cố Thiến, đi lấy giúp mình chiếc khăn lông được không?”

Sau khi Cố Thiến xoay người đi vào phòng, tôi nói với bóng đen phía sau rèm ban công, thở dài nói: “Đừng nghe lén, em đã nhìn thấy anh”.

Tôi vừa dứt lời, một người đi ra từ phía sau rèm, chính là người đẹp trai anh tuấn nhất trong bốn vị tinh anh kia.

Tôi nhìn anh ta nói: “Không nghĩ là anh lại biết anh Quan”.

Anh ta cau mày nhìn tôi nói: “Em yêu rồi hả?”

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt nhẹ nhàng gật đầu.

Anh ta liếc mắt nhìn tôi một cái, sau đó lạnh lùng nói: “Nói chuyện yêu đương cũng khóc, thật sự là không có tiến bộ”. Nói xong xoay người đi vào trong phòng.

Đúng lúc đó, Cổ Thiến cầm khăn mặt đi tới, nhìn thấy một người đàn ông từ ban công này đi ra ngoài, bực bội hỏi: “Phẩm phẩm, anh ta ở đâu ra vậy? Vừa rồi không phải chỉ có chúng ta ở đây sao?”.

Tôi nhận lấy khăn lông lau mặt, rầu rĩ nói: “Anh ta là anh trai mình”.

Cổ Thiến đoạt lại khăn mặt trong tay tôi, cằm dường như rớt xuống hoảng sợ hỏi tôi: “Anh ta là anh trai cậu! Nhưng vừa rồi, hai người lại làm như chẳng quen biết nhau! Thật quá khủng bố đi!”

Tôi nói: “Thiến Thiến, anh ta không phải anh trai ruột của mình, là con trai của cha dượng mình”.

Bộ dáng Cố Thiến lập tức như sẽ té xỉu, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm mình nói: “Phẩm Phẩm, gần năm năm, mình thế nhưng lần đầu tiên biết, cậu còn có anh kế!”

Đúng vậy, năm năm đã qua nhanh, ngay cả tôi cũng đã quên, ngoại trừ mẹ, tôi còn có dượng và con trai dượng.