Dựng Phụ

Chương 15



Khả Lạc sức lực mạnh mẽ, đem Phi Đặc áp đảo trên chăn bông, tuy rằng biết rõ y còn mang theo ngượng ngùng, vẫn là khẩn cấp bắt đầu vuốt ve thân thể y.

Thân thể song tính mềm mại kỳ diệu, cùng lần đầu tiên thiếu niên lúc trước nhìn thấy, cũng như vậy không có nhiều thay đổi.

Da thịt trắng nõn mềm mại, vẫn còn. Bả vai đơn bạc gầy yếu, vẫn còn. Thậm chí thắt lưng mảnh khảnh, cái mông cong cong, vẫn y như cũ. Chẳng qua năm tháng trôi qua cùng trí nhớ dày vò, như một làn gió nhẹ, làm cho hạ phúc Khả Lạc dục hỏa cháy sạch càng phát ra mãnh liệt.

Từ phía sau ôm lấy Phi Đặc, cường ngạnh đem mặt y xoay lại hung hăng hôn lên môi y, lại kéo ra thêm nhiều sợi chỉ bạc ướt át, không đợi y suyễn một hơi, lại lập tức mãnh liệt hôn lần nữa.

“Vì cái gì gạt ta rời đi?”

Trừng phạt búng cái mũi Phi Đặc. Nhìn khuôn mặt y đang trắng nõn phút chốc thăng lên đỏ bừng, nháy mắt liền thẹn thùng, không phải phụ thân bị con chất vấn, mà là kiều thê không biết như thế nào đối mặt với tân hôn trượng phu.

Ngại ngùng nói không nên lời, Phi Đặc không biết phải giải thích như thế nào, đó là vì…….

“Có phải hay không vì ngươi phát hiện chính mình mang thai hài tử của ta?”

Phi Đặc ngạc nhiên ngẩng đầu, cùng Khả Lạc ánh mắt giao nhau lập tức mặt đỏ như áng mây hồng, cuống quít né tránh mắt hắn, lại bị Khả Lạc một phen nắm lấy cằm, bức bách y nhìn mắt mình thật sâu thật sâu.

Phi Đặc cằm bị bắt lấy không thể động đậy, ánh mắt đành phải trái phải trốn tránh, bối rối cắn lấy môi dưới, chính là vẫn không chịu nhìn thẳng Khả Lạc. Kia thần sắc ngượng ngịu xấu hổ, thật sự là người có tâm sắt đá đến đâu cũng muốn nhượng y ba phần.

Huống chi là Khả Lạc thương y như cuồng?

Đế vương hắc đạo mang theo ý cười, cũng có chút giận, càng cố ý trưng ra vẻ mặt thần sắc nghiêm khắc!

Mới không mềm lòng đâu!

Làm cho ta nhớ ngươi nhiều như vậy ! Phải phạt!

Bất quá vẫn là nhẹ nhàng bài khai răng nanh y, không cho Phi Đặc tự ngược cắn bị thương môi mình. Làm cho làn môi tinh xảo kia sưng đỏ lên là do Khả Lạc hắn làm, cho dù là người yêu thương nhất cũng không chịu đáp lại quyền được yêu!

Tới gần khuôn mặt đỏ như máu muốn sôi trào ra ngoài, làm cho Phi Đặc vẻ mặt xấu hổ trong vòng tay mình liên tục lui về phía sau, rốt cục trốn cũng không thể trốn, chỉ có thể hốt hoảng chống chọi lại con mắt sáng quắc như đèn pha đang tiến gần đến trước mặt.

“Có phải hay không có phải hay không? Có phải hay không? Có phải hay không? Nói!”

Như súng máy oanh tạc bắn ra hàng ngàn câu nghi vấn, Phi Đặc đầu cháng váng, thật muốn xoay thân chạy đi nhưng lại bị thân hình đứa con to lớn đè lại không cho chạy….nhất là…..Thứ vừa nóng vừa cứng nào đó đang kè ở bên hông mình, quả thực nóng đến mức muốn đốt trụi luôn đùi mình……Đó là cái gì, ngu ngốc cũng biết nha……

Này tiểu sắc lang!

Nhưng lại bị con bức bách không chừa đường sống, nhớ năm đó thiếu niên khuôn mặt ôn hòa có chút quật cường, nay đã sớm thành nam nhân thành thục anh tuấn cùng lãnh khốc, vậy mà còn xấu bụng không chút nào thả lỏng nhìn gần mình như vậy, thật đáng giận!

Tuy rằng quả thực cảm thấy xa lạ nhưng là vẫn là nhịn không được thương hắn.

Cánh tay rắn chắc cơ hồ vươn một cái liền tóm gọn cả thân hình y hoà tan vào khuôn ngực nóng bỏng của hắn: “Còn không chịu nói thật? Ân?”

Nhìn ánh mắt đang hàm chứa ý cười kia cũng làm cho y hoa mắt muốn ngất đi, đồng thời cũng bị thể trạng to lớn của hắn đè ép muốn gãy xương luôn: “Nếu không nói, ta sẽ làm ngươi khóc đó nha!”

Cố ý đe dọa, Khả Lạc thế nhưng phi thường tự nhiên nói ra!

Đế vương hắc đạo mà, mấy chuyện đe dọa người khác này xảy ra như cơm bữa!

Chính là khi dùng để đối phó người mình yêu, xác thực đầu cũng có chút nhức!

Nói rồi liền thô lỗ áp chế môi y, Phi Đặc nguyên bản hai chân đã bị đặt ở hai bên hông hắn nay lại bị dùng sức mở ra, một ngón tay vươn tới sờ đoá hoa ấm áp ươn ướt thần bí kia, cả người *** hỏa diễm đều lập tức bị châm ngòi, cũng quên mất là đang giả bộ trêu y, nam tính tượng trưng của hắn đã bành trướng đến mức muốn nổ tung, ôm lấy thắt lưng Phi Đặc đem phân thân nóng rực thật lớn đặt ngay trước cửa ra vào.

Thử nhẹ nhàng thăm dò, Phi Đặc lập tức đau đến nảy thắt lưng lên. Bí hoa nữ tính từ lâu đã khô cạn, từ vài năm trước bị con cường ngạnh âu yếm về sau, qua nhiều năm như vậy vẫn gắt gao phong bế, chưa bao giờ tiếp nhận một đợt hoan ái nào. Đột nhiên bị đâm vào như vậy, làm cho y thống khổ mặt nhăn cau mày, kháng nghị nắm lấy bả vai Khả Lạc.

“Không…… Không cần!”

“Chỉ cần ngươi nói thật, ta sẽ không làm như vậy.”

Trời biết hắn nghị lực cỡ nào, mới khống chế chính mình không có đột nhiên đâm vào trong cơ thể Phi Đặc!– nhưng là người dưới thân thật sự là sợ phát run, đoá hoa nhỏ bé kia bị đỉnh phân thân nóng rực của mình chạm nhẹ, liền ngây ngô run run, có thể tưởng tượng sâu tận bên trong kia, nhất định là khô hạn đã lâu năm, cũng chứng minh rõ ràng phụ thân chỉ yêu có một mình mình. Nghĩ đến đây lại càng trìu mến hơn, nếu cứ như vậy tiến vào trong cơ thể Phi Đặc, nhất định sẽ làm y bị thương nặng đi! Nhưng là càng thương y lại càng muốn xé rách y chà đạp y, cho nên cho dù Phi Đặc khủng hoảng la to:

“Được……được rồi……Ngươi……Ngươi không được vào a!”

“Khi nào thì phát hiện ?”

“Chính là……là……”

Phi Đặc mặt đỏ có thể sánh bằng hỏa diễm, giọng nói nhỏ nhẹ như muỗi kêu. Ở trước mặt con bị buộc phải nói rõ năm đó như thế nào phát hiện chuyện mình có thai, thật sự là làm cho y cá tính nội liễm xấu hổ đến hận không thể kiếm một cái lỗ để chui xuống!

Nhưng là bị Khả Lạc chặt chẽ kìm ở trên đệm giường, tay chân mười ngón đều bị Khả Lạc quấn quít lấy, quả thực là muốn tìm cái lỗ cũng tìm không thấy!

“Cái gì? Ta nghe không được!”

“Chính là…..Là Sa Đặc……lúc đó……Ta luôn bị nôn mửa…..Lúc đầu còn hoài nghi, sau lại liền……”

“Vì cái gì không nói cho ta biết? Vì cái gì muốn một mình chạy trốn?”

Khả Lạc ngữ khí thật nghiêm khắc ! Phi Đặc nao núng một chút.

“Vì cái gì?”

“Bởi vì……”

“Cái gì? Nói!…… Không được lảng tránh vấn đề!”

Tức giận hỏi người dưới thân ánh mắt đang đảo qua đảo lại, bởi vì thật sự tức giận, cho nên ngữ khí cũng thật sự thô bạo! Nói xong mới giật mình thấy thái độ mình có chút quá phận, lại thấy Phi Đặc phút chốc nước mắt nổi lên.

“Ta……”

“Cái gì?”

“Buổi tối hôm đó, ta nhìn thấy ngươi hôn Sa Đặc, còn nghe thấy ngươi đối hắn nói ta yêu ngươi……”

“A?”

“Ta……Ta lúc ấy liền tránh ở ngoài cửa……Vốn là muốn đi xem Sa Đặc thế nào ……”

“Cho nên……”

Khả Lạc thật sự là khó có thể tin……Nguyên lai là như vậy……Cho nên Phi Đặc mới……

“Đúng vậy……Ta nghĩ đến ngươi không cần ta …… Ta không muốn bị ngươi vứt bỏ, cho nên cảm thấy vẫn là chính mình chủ động rời đi sẽ tốt hơn……Nói sau……”

“Nói sau……Cái gì?”

“Nói sau……Ta thật sự không có dũng khí cùng Sa Đặc tranh ngươi…… Hắn kiên cường như vậy, mị lực như vậy……Huống chi ta thật sự phụ hắn nhiều lắm……”

“Phi Đặc……”

Phi Đặc nước mắt tuôn rơi, làm cho Khả Lạc trăm mối cảm xúc ngổn ngang, ngực đau quá. Ai, như thế nào giải thích đây? Khi đó, đối mặt Sa Đặc kiên cường xinh đẹp lại bất hạnh, nói chính mình không hề động tâm thật sự là giả ! Nhưng là —

Nhưng là — ta chưa từng buông ngươi a – Phi Đặc của ta —

“Ta yêu ngươi……Bảo bối. Ta vẫn luôn thực yêu thực yêu ngươi.”

Lời ngon tiếng ngọt, ôn nhu nhẹ nhàng hôn hết nước mắt trên mặt Phi Đặc.

“Ta vẫn luôn yêu ngươi……Theo ta trở về, Phi Đặc.”

“Không……Ta đã có Tiểu Mông rồi……”

Nga, đứa nhỏ kia kêu Tiểu Mông a……Nhưng là lập tức mặt liền hung tợn lên, đem cổ tay Phi Đặc ấn lên đầu giường:

“Cái gì? Phi Đặc……Ngươi cư nhiên vì nó không cần ta? Ngươi cư nhiên vì cái xú tiểu tử kia mà vứt bỏ ta?!”

“A……Không phải……”

“Ở trong lòng ngươi……Nó so với ta còn quan trọng hơn? Có phải hay không? Có phải hay không?”

“Không phải……Không phải, Khả Lạc!”

“Cái gì không phải! Ta biết mà……quá đáng thật……Phi Đặc……Ngươi như thế nào lại không cần ta……”

Đế vương hắc đạo ý xấu lại nổi lên giả bộ thương tâm muốn chết hiện ra bộ mặt lã chã chực khóc thật đúng là đem Phi Đặc thành thật dọa không ít, cứng họng cuống quít lên giải thích: “Không phải! Không phải! Khả Lạc! Ta vẫn luôn rất nhớ ngươi –”

Khuôn mặt tuấn tú phốc cái cười ra tiếng làm cho Phi Đặc nhất thời xấu hổ và giận dữ mà trướng thành màu đỏ, dùng sức đánh khuôn ngực vạm vỡ của con: “Ngươi quá đáng! Quá đáng!”

“Hắc hắc……” Khuôn mặt tươi cười, phát giác thanh âm Phi Đặc kích động khóc nức nở lên, một phen ôm chặt lấy người dưới thân đang ra sức giãy dụa muốn thoát ra: “Đừng……Đừng giận! Phi Đặc ngươi đừng tức giận! Ta chỉ muốn trêu ngươi chút thôi! Thực xin lỗi, thực xin lỗi, nếu ngươi không thích, ta về sau sẽ không bao giờ khi dễ ngươi như vậy nữa!”

“Ngươi thật chán ghét……” Nghẹn ngào.

“Đúng……Đúng.” Chột dạ.

“Ta hận ngươi!……” Oán hận.

“Thực xin lỗi.” Thành khẩn.

“Ta chán ghét ngươi!” Lửa giận càng cao lên.

“Thực xin lỗi……” Ôn nhu nhẹ nhàng.

“Ta mới không cùng ngươi trở về! Ngươi này hoa hoa công tử!”

Này……Như thế nào càng trấn an càng tức giận thế này?

“Ta chán ghét ngươi……” Lại nghẹn ngào.

“Phi Đặc!” Vô cùng lo lắng.

“Không được gọi ta! Ai cho phép ngươi gọi tên ta? Ta là trưởng bối của ngươi!”

Khả Lạc trợn mắt há hốc mồm, như thế nào nam nhân khi tức giận nháo lên so với nữ nhân còn làm cho người ta đau đầu hơn?

Nhưng là, chỉ biết rõ một điều!

Phi Đặc ngươi nha……Không có khả năng không trở về cùng ta! Kiếp này ngươi đã sớm định là của ta rồi! Bất quá bị Phi Đặc nháo như vậy hắn cũng sẽ vì dục hỏa đốt người mà vong tại chỗ! Cho nên vẫn là tốc chiến tốc thắng!

Áp chế ngăn chặn bờ môi của y!

“Ngô ngô……ngô”

Bị bắt làm như tù binh, lập tức cũng không có sức để nháo đi! Vừa hôn mới biết được thân thể y vẫn thơm ngọt như trước.

Hỏa lập tức đốt người, không để ý Phi Đặc kháng cự cùng sợ hãi, liền kiên quyết đem phân thân cực đại nóng rực cưỡng chế tiến vào trong cơ thể y.

“A, đau……Đau quá……”

Đoá hoa nữ tính ngủ say khát cầu *** trong người vẫn chưa hoàn toàn thức dậy a! Bị Khả Lạc mạnh mẽ đâm vào, giống như bị hung khí thô to giảo lộng chỗ sâu trong thân thể, Phi Đặc đau đến ai thanh kêu to bị Khả Lạc gắt gao kéo vào trong lòng.

Dương cụ đã muốn thâm tạc tiến vào trong cơ thể y, trong vách tường mỏng manh mẫn cảm đau đớn đột nhiên nhảy lên, lửa nóng le lói chui vào trong, giống như muốn đem thân thể y thiêu đốt cùng lúc. Nội bích hẹp hòi bị ngạnh sinh sinh sáp nhập một cây hỏa trụ, bị côn thịt thật lớn của Khả Lạc tàn khốc chà sát hai bên màng như muốn sung huyết, mật nước trắng đục một giọt một giọt từ nơi hai người ân ái thảng nhiên rơi xuống chăn bông.

“Đau……”

Khả Lạc vừa động Phi Đặc liền đau khóc rống lên, nội bích bị khuếch trương đến mức lớn nhất gắt gao cuốn lấy côn thịt Khả Lạc, bị ngọn lửa thiêu rát da thịt, nếu như bị Khả Lạc đâm một cái thật sâu, cơ hồ nhất định sẽ bị rách toạt ra luôn!

Nội bích hẹp hòi ngăn lại không thể động đậy, Khả Lạc cũng khó nhận được khoái cảm. Trên trán mồ hôi tuôn như mưa, đau lòng ôm phụ thân sắc mặt trắng bệch, lại thật sự không đành lòng làm cho y thống khổ. Đành phải hôn hôn cái miệng nhỏ nhắn của y, lại cúi đầu đem đầu nhũ hồng hồng mút vào.

Duy trì tư thế thật sâu tiến vào trong cơ thể y, tới bây giờ mới bổ sung mấy chuyện cần làm trước khi đâm vào. Một bàn tay an ủi vuốt ve vòng eo mượt mà của y, một bàn tay tiến đến hạ phúc y nắm lấy ngọc hành đang nửa đứng nửa nằm kia, lại bởi vì đau đớn mà lại lần nữa rũ xuống.

Kiên nhẫn vuốt ve cùng trấn an, Phi Đặc rốt cục dần dần hưng phấn đứng lên.

Trên mặt dâng lên đỏ ửng, thân mình cứng ngắc có thể cảm giác được một chút một chút thả lỏng, y nhẫn nại không được nâng tay vòng quanh cổ con mình, nơi hàm chứa “Khả Lạc” cũng đã muốn hoàn toàn ướt át cùng thả lỏng không ít. Nội bích hẹp hòi nóng bỏng lại cố tình khiêu khích hút chặt phân thân Khả Lạc, đồng thời cũng liên tục nhả ra vô số mật nước trắng đục, hai chân mềm yếu vô lực cũng kìm lòng không đậu giơ lên ôm lấy vòng eo kiên cố của hắn.

“A! A! Chậm, chậm một chút……”

Khả Lạc thở hồng hộc hung mãnh thế công, thật sâu tiến vào trong thân thể y, mỗi một lần dùng sức va chạm thật mạnh, đều làm cho Phi Đặc sinh ra một loại khoái cảm tuyệt đỉnh nháy mắt thân mình sẽ rời khỏi mặt đất bay lên không trung cao thật cao.

Tình ái đã lâu không kích thích khiến cho y rốt cuộc bất chấp ngượng ngùng, sống chết cuốn lấy tấm lưng dày rộng của con, Khả Lạc giống như hiểu rõ tâm tư y cũng ôm chặt lấy lưng y, đem hai chân y gấp đến trước ngực, giống như muốn bẻ gẫy hai chân y lại tiếp tục hung mãnh trừu sáp vào trong. Nơi hai người kết hợp mật nước *** mĩ ấm áp cuồn cuộn không ngừng mà chảy ra.

Rốt cục ở một lần thúc sâu làm cho Phi Đặc nghĩ đến chính mình sẽ bị côn thịt của con hung hăng chọc thủng một lỗ, Khả Lạc ôm chặt lấy vòng eo mảnh khảnh ở trong cơ thể y kịch liệt phát tán mầm móng nóng rực của mình.

Đồng thời Phi Đặc cũng đạt tới cao trào xụi lơ ở dưới thân Khả Lạc không thể nhúc nhích.

Tinh dịch nóng rực của Khả Lạc làm y thoải mái co rút huyệt động, hạ thân y mẫn cảm tới cực điểm, phần eo run run nhịn không được lại nhấm nháp một lần tuyệt đỉnh khoái cảm.

Vẻ mặt đỏ ửng mở to mắt, nhìn ánh mắt Khả Lạc tràn ngập ***, còn có bộ dạng lúc nãy của mình lại ngây dại ra, Phi Đặc xấu hổ đến một câu cũng nói không được.

“Nhìn ta, Phi Đặc!”

Không phải tiểu Khả Lạc trước kia!

Người trước mắt này là một nam nhân khoẻ mạnh trẻ trung, hắn cường tráng ôm mình hoàn toàn nhìn không ra hình bóng một thiếu niên ngây ngô như trước nữa.

Đem khuôn mặt nóng bừng vùi vào ngực Khả Lạc, hai người yên lặng cảm nhận dư vị tình ái vừa rồi.

Khả Lạc cũng không nói gì, ngón tay hữu lực nhẹ nhàng vuốt ve bả vai trần trụi lấm tấm mồ hôi của phụ thân.

Thẳng đến khi phát hiện vật trong cơ thể đang mềm mại bỗng nhiên bành trướng lên, Phi Đặc mới giật mình ngẩng mặt lên.

Còn chưa kịp nói tiếng “Không cần” đã bị Khả Lạc mãnh liệt che lại môi.

“Cho ta thêm một lần. Không cho nói không!”

Bị hắn hôn kín cả miệng còn có thể nói cái gì nữa?

Chỉ có thể vô lực ôm lấy tay đứa con, theo tinh lực tuyệt luân Khả Lạc để lại thân thể lại một lần nữa càng không ngừng đong đưa, cho đến khi Phi Đặc rốt cục thể lực chống đỡ hết nổi vô số lần hoan giao mới mê man thiếp đi trong lòng Khả Lạc.

Bấy giờ đã là nửa đêm!

Ý thức càng lúc càng xa, Phi Đặc chỉ có thể vô lực nỉ non một câu: “Tiểu Mông……Tiểu Mông còn ở bên ngoài……”

Dùng chăn đem Phi Đặc hảo hảo bao lấy, trên đôi môi hồng nhuận của y lưu luyến hôn một cái. Khả Lạc lúc này mới bò xuống giường.

Tuỳ tiện mặc một cái quần, mở đèn, lúc này mới lười biếng đi qua mở cửa.

“Sắc quỷ! Bây giờ mới đến mở cửa!”

Hoảng sợ, mới phát hiện đứa con một chút không đáng yêu kia vòng tay đứng trước cửa ánh mắt hình viên đạn nhìn ba ba nó cùng thủ phạm đang gian tình với nhau!

“Tiểu, tiểu Mông, ngươi khi nào đã đứng ngay trước cửa ?”

Khả Lạc ngoài ý muốn trợn mắt há hốc mồm.

“Từ lúc hai người làm với nhau tới bây giờ!”

“……Làm……Làm?”

“Là ngươi cưỡng gian Phi Đặc đúng hay không?”

“Cường……Cưỡng gian……”

“Bằng không Phi Đặc như thế nào coi trọng ngươi vừa thấy ngươi liền muốn hư thận!”

“……Hư……hư thận……”

“Làm thì làm ơn nhỏ giọng chút đi! Không sợ ảnh hưởng tới tâm linh thuần khiết của ta sao!”

“Thuần……Thuần khiết……”

…………

Tiểu Mông không coi ai ra gì nói xong những lời này liền từ bên người mình chen vào, còn làm bộ như không cẩn thận hung hăng đá hắn một cước……Khả Lạc máy móc nhảy lên ôm chân kêu đau oai oái, tâm trí hoàn toàn ngốc lăng……

Là……Là họ hàng huyết thống sinh ra nên tiểu hài tử đặc biệt trưởng thành sớm sao……

——— Hoàn ——–

Được đăng bởi Soo vào lúc 23:35

Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên TwitterChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Nhà Kho Dựng Phụ

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.