Dược Hương Trùng Sinh

Chương 98-2: Hạ Yến (2)



Edit: thanhfuong

Ta sẽ làm tiếp đến

Hắn hừ một tiếng, đang muốn nói chuyện, hạ nhân còn run rẩy ba ngón tay .

"Bọn hắn còn nói, đãi suốt ba ngày..."

Cố Trường Xuân bị câu nói này ngăn ở cổ họng, cảm thấy như bị nghẹn, ho khan

Tiệc rượu quả nhiên đãi tại trên phố Cố gia, không cần hỏi bạn bè thân thích, không cần hỏi quen biết, chỉ cần tới ngồi xuống là có thể ăn.

Cố trường Xuân đến, Tào thị đang bị một đám phụ nhân vây quanh cười nói, khen ngơik, chúc mừng như muốn nàng lên tận trời

Tào thị nghe được lại vừa cười vừa khóc

Cố trường Xuân nhìn tiểu cô nương một bên, nàng mặc một chiếc áo thạch thanh nhiều màu, khóe miệng cười yếu ớt, nhãn thần cũng rất bình tĩnh

Hắn khụ một tiếng, Cố thập Bát nương chuyển tầm mắt nhìn tới, hờ hững nhìn hắn

“ Đây là tâm ý của tộc….” Cố Trường Xuân nói, hắn cảm thấy không tự nhiên, rõ rang là tới chúc mừng đưa tiền, sao lại giống như cầu các nàng cầm lấy

Phía sau sau các trưởng lão đều nhao nhao cười, hai gã sai vặt bưng khay vải che đỏ mang lên

Cố thập Bát nương lướt ánh mắt nhìn qua

“ Đa tạ ý tốt của trưởng tộc” Nàng đạm đạm nơi, xoay chuyển “ Chỉ là trong tộc không có lệ này, không khỏi bị người chỉ trích, còn thỉnh thu hồi.”

Cự tuyệt? Mọi người có chút kinh ngạc.

“ Đã tới rồi, còn thình các vị trưởng bối uống ly rượu nhạt “ Cố Thâp Bát nương cười nói, hướng mọi người thi lễ “ Nhà ít người, công việc nhiều, xin lỗi, ta không tiếp được”

Nói xong quả nhiên xoay người đi, không cùng bọn hăn nói nhiều thêm một câu.

Nghĩ tới lúc người ta tứ cố vô thân, nhiều lần gạt bỏ, các người không một câu nói công đạo, mắt lạnh mà nhìn, giờ chỉ cần dung khuôn mặt tươi tắn là có thể vui vẻ sao?

Thế gian này mọi người đều vì lợi ích, nhân gian đều hướng tới cái lợi, ta hèn mọn các ngươi có thể dẫm đạp, như vậy ta tốt hơn rồi, vì cái gì không thể hướng tới các ngươi khinh bỉ, coi thường?

“ Hài tử này, sao ngang ngược vậy…” có người cười gượng mấy tiếng, ánh mắt nhìn thân thượng cố trường xuan

Sắc mặt Cố trường xuan khó chịu, cười lạnh một tiếng, khoát tay nói : “ đã thế liền thu hồi về đi”

Không phải chỉ là một cuộc thi án thủ nho nhỏ, thực cho rằng bảng vàng đề tên sao?

Vẫn đưng phía sau, Cố Nhạc sơn lúc này vội vàng tới đây nói

"Việc này... Đại gia gia.... Hương liệu được.... Ngươi xem..." Hắn có chút chần chừ nói nhỏ.

Cố Trường Xuân hừ một tiếng, "Văn chương có thể dùng cho buôn bán sao?" Nhìn tiệc rượu bên ngoài nào nhiệt, long càng khó chịu “ Phô trương tiêu xài như thế, há có thể giữ vững sự nghiệp”

Cố Nhạc sơn nhẹ nhàng thở ra, cố Thập Bát nương thật không để lời hắn nói trong long, quay đầu liền quên, nhưng đột nhiên Cố Hải có thể đỗ Án thủ, điều này làm hắn không khỏi chấn động.

Thật sự là ngoài dự đoán, ngay cả tộc trưởng đại nhân đem hương liệu chuyển cho bọn hắn, tiền chỉ là một Phương diện, mấu chốt là hắn Cố Nhạc Sơn thể diện mất hết

“ Đúng vậy, đúng vậy chỉ là một án thủ tính là cái gì…” Hắn cười ha hả nói, “ Ngư nhi của ta vẫn là đệ nhị, chỉ mới đọc mấy cuốn sách, sợ sau một tháng, án thu nơi nào đến phiên hắn…”

Nhắc tới Cố Ngư, Cố trường xuan sắc mặt tốt rất nhiều, hắn gật gật đầu, đích xác, đứa bé này hơn hẳn hắn dự đoán, lúc nghe người ta nói thông tuệ còn chưa tin, có Cố Nhạc Sơn cùng những đứa bé khác ngay trước mắt, không tin tưởng cũng khó

Không nghĩ mới vào học đường một tháng, thế nhưng đỗ cao trung đứng thứ hai, mà cái khó là hài tử này lại biết cảm ơn…

“ Ngươi nói cái gì…” Cố Trường Xuân nhìn Cố Nhạc sơn, tầm mắt có thể thấy, một Hoàng Thế Anh thanh lịch đang mang Cố ngư tói “ Nói chuyện chú ý một chút…”

Cố Nhạc sơn cười da, nhưng không lưu tâm . Dù sao đó cũng chính là máu mủ của Cố Nhạc Sơn, điểm này không thể thay đổi. Hắn lại càng đắc ým quên thẳng mấy tháng trước, hắn vẫn hận đứa bé trước giờ không nên có trên đời này…

Cố Ngư rảo bước tiên lên gian phòng Cố Hải ngồi, Cố Hải đang bị, Cố Hải đang bị một đám học sinh vây, nhao nhao muốn hắn uống rượu.

Cố Hải lắc đầu không chịu.

"Mười năm gian khổ học tập, lúc này đệ mới có một chút tiến bộ, tương lai còn dài, không thể tiêu xài và lười biếng như vậy…” Hắn mỉm cười nói.

“ Đắc ý thì say một chút, tận hoan có một ngày sao không được?” Cố ngư cười nói

Nghe đến thanh âm này, mọi người quay đầu lại, thấy áo choàng cởi xuống, lộ ra hoa văn màu đen hình mây, một Cố Ngư tuấn tú.

“ Tới được là tốt, tới được là tốt” mọi người cười nói, duỗi tay kéo hắn tới, đem một ly rượu đưa cho hắn

“ Các ngươi là huynh đệ một nhà, bảng nhãn thám hoa toan chiếm, không uống rượu thiên lý khó tha”

Mọi người nhao nhao cười vang

KHông thể nói như thế…chỉ là thi hội mà thôi..” cố Hải khoát tay nói

“ ngươi liền uống đi, mọi người đều biết ngươi kiên định, không sợ một ly rượu này vào có thể hủy đi…” Cố Tiếu cười khan, duỗi tay đặt vai hắn, đem một ly rượu chuốc tới

"Thiếu gia." Linh bảo cười khanh khách đi tới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.