Dưỡng Chồn Thành Hậu, Tà Mị Lãnh Đế Ôn Nhu Yêu

Chương 272: Chuẩn bị rời cung



Đối với tâm tư của Lâu Vô Tâm, Đồng Nhạc Nhạc không phải không biết.

Giờ phút này, lại nghe Vô Tâm nói vậy, Đồng Nhạc Nhạc chỉ cảm thấy trong lòng, như có ngàn vạn đao khoét.

"Nhất kiến chung tình? Tình càng sâu đậm?"

Huyền Lăng Thương, hắn dĩ nhiên yêu cô gái kia đến thế sao?

Trước kia, trong mắt Huyền Lăng Thương, chỉ đặt nàng ở trong lòng. Tay của hắn, vòng ôm của hắn, sự dịu dàng của hắn, ngực của hắn, che chở của hắn, tình yêu của hắn, chỉ thuộc về nàng. . .

Hiện nay, những thứ đó, Huyền Lăng Thương đều dành cho một nữ nhân khác . . .

Nghĩ tới đây, Đồng Nhạc Nhạc chỉ cảm thấy trong lòng cứng lại, chỉ còn thiếu nước vô phương hô hấp.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo, càng trở nên tái nhợt.

Khóe mắt xuất hiện một tầng sương mù, cuối cùng, hóa thành hai dòng lệ trong veo, lã chã rơi xuống, men theo chiếc cằm đã tái nhợt, 'ba' một tiếng, rớt ngay trên mu bàn tay trắng như tuyết của nàng.

Thấy trên mu bàn tay đột nhiên ấm áp, Đồng Nhạc Nhạc cúi đầu nhìn một cái, không khỏi cong môi cười một tiếng.

"Ha hả, ta còn có thể vì hắn mà rơi lệ. . ."

Cứ tưởng rằng, chính mình tâm ý đã nguội lạnh, không nghĩ tới, khi biết được chuyện của hắn, vẫn sẽ rơi lệ.

Trong lòng, có lẽ không bỏ được hắn, càng không bỏ được một đoạn tình cảm này sao?

Nhưng mà hiện nay, cho dù nàng buông không được đi chăng nữa, nàng nhất định phải quên Huyền Lăng Thương, quên đi đoạn tình cảm này, quên đi tất cả, mới có thể không vướng bận mà rời đi. . .

Tại thời điểm Đồng Nhạc Nhạc buồn bã rơi lệ, Lâu Vô Tâm chỉ lẳng lặng đứng nhìn nàng. Chỉ thấy nữ nhân trước mắt, sắc mặt tái nhợt, trên mặt, đau buồn không thể che dấu được.

Trong lòng nàng ấy khổ, nàng không phải không biết?

Tại sao nam nhân trên thế gian đều bạc tình bạc nghĩa như vậy? Đáng thương nhất, vẫn là nữ nhân. . .

Nghĩ tới đây, Lâu Vô Tâm không khỏi nhẹ nhàng thở dài một hơi. . .

"Nhạc nhi. . ."

Lâu Vô Tâm mở miệng, định sẽ an ủi Đồng Nhạc Nhạc.

Chỉ là, Đồng Nhạc Nhạc cũng đã cố gắng vực lại tinh thần, môi đỏ mọng hé ra, mở miệng cười nói.

"Vô Tâm, ta không sao, ta rất tốt, sau này, ta đều sẽ sống thật tốt!"

Đồng Nhạc Nhạc mở miệng cười một tiếng, nụ cười kia, so với khóc càng khó coi hơn.

Lâu Vô Tâm nghe vậy, trong lòng biết Đồng Nhạc Nhạc không muốn người khác lo lắng cho nàng, nên nhẹ nhàng gật đầu, buồn bã thở dài. . .

. . .

Hôm nay, ánh mặt trời chiếu sáng khắp nơi, bầu trời, dường như được gột rửa qua bằng nước, xanh thẳm trong suốt!

Gió mát hiu hiu, từng đợt đưa tới nhè nhẹ.

Bên trong hoàng cung, giăng đèn kết hoa, đàn sáo ca hát, âm thanh nhộn nhịp không ngớt!

Hôm nay, từ sớm, bên trong hoàng cung, đã vô cùng náo nhiệt.

Đám người trong cung, không ngừng đi qua đi lại, vội vàng bận rộn không dứt, dường như chỉ hận bản thân không có ba đầu sáu tay.

Bởi vì hôm nay, là ngày tốt để Hoàng đế cao cao tại thượng của họ lập hậu!

Đồng Nhạc Nhạc cả đêm mất ngủ, nằm ở trên giường, lăn qua lộn lại, cho đến khi nhìn thấy nắng sớm, từ phía đông chân trời hiện lên.

Hôm nay, chính là ngày hắn lập hậu.

Cũng là lúc nàng phải rời khỏi hoàng cung . . .

Nghĩ đến sau ngày hôm nay, nàng sẽ không còn được nhìn thấy Huyền Lăng Thương, con người ấy, chính là nam nhân làm nàng thương tâm nhất, cũng là nam nhân mà nàng yêu nhất, Đồng Nhạc Nhạc nghĩ, mà chợt xuất hiện loại cảm giác như không thở nổi.

Trong lòng nặng nề, Đồng Nhạc Nhạc gắt gao thu lại vạt áo, yên lặng tự mình khích lệ.

"Nhạc nhi, ngươi hãy cố gắng lên! Nhất định phải sống thật tốt, chăm sóc đứa bé thật tốt, ngươi nhất định có khả năng!"

Đồng Nhạc Nhạc không ngừng khích lệ chính mình, cho đến khi nắng sớm hoàn toàn phá tan bóng tối, một ngày mới rốt cuộc đã tới!

Đồ đạc Đồng Nhạc Nhạc đã sớm chuẩn bị tốt.

Kỳ thật, ở chỗ này, đồ nàng có thể mang ra ngoài cũng không nhiều, dù sao, trong hoàng cung rộng lớn này, trừ nam nhân đã lấy đi tâm của nàng, thì căn bản không có đồ gì nàng cần phải mang đi.

Cho nên, Đồng Nhạc Nhạc chỉ đơn giản thu thập vài bộ trang phục, và một chút ngân phiếu.

Bởi vì đã chuẩn bị xong, Đồng Nhạc Nhạc thật sớm liền đứng lên rửa mặt, đợi một hồi, xác định đúng thời điểm mà Lâu Vô Tâm đã giao hẹn, Đồng Nhạc Nhạc liền hít thật sâu, lập tức, liền hung hăng đẩy cái bàn ở một bên.

Cùng với 'Choang' một tiếng thật lớn, Đồng Nhạc Nhạc lập tức té trên mặt đất, sau đó, lại đưa tay hướng tới bên hông hung hăng siết chặt.

Nơi đó, Lâu Vô Tâm đã vì nàng mà chuẩn bị tốt máu gà.

Máu gà rất dễ dàng ngưng kết một chỗ, may là Lâu Vô Tâm biết y thuật, cho nên, giá máu gà cất giữ một buổi tối, trông vẫn như máu mới bình thường.

Đồng Nhạc Nhạc ngắt túi máu gà giấu ở bên hông, ngay lập tức, Đồng Nhạc Nhạc cảm thấy bắp đùi chợt lạnh, lập tức, bên dưới quần áo của nàng, một bãi máu huyết màu đỏ, đang bắt đầu hiện lên.

Bởi vì hôm nay Đồng Nhạc Nhạc mặc, chính là một thân y phục màu trắng, giờ phút này, bề mặt váy dài, tràn đầy một màu đỏ của máu, xem ra, càng nhìn càng thấy ghê người.

Nếu không phải chính mình biết đó là giả, Đồng Nhạc Nhạc ban đầu nhìn qua, vẫn bị dọa đến hoảng sợ.

Chớ nói chi là mấy tên thị vệ nghe thấy động tĩnh liền chạy vào.

Đẩy cửa tiến vào, thấy trên mặt đất, một nữ nhân cả người đầy máu, hai thị vệ vừa xông tới, lúc này sắc mặt đại biến.

Đồng Nhạc Nhạc thấy vậy, đôi mắt lập tức khép lại, sau đó ngã trên mặt đất.

Hai tên thị vệ thấy vậy, lập tức sợ hãi tới mức hoảng loạn.

"Mau! Nhanh đi truyền ngự y!"

"Đúng!"

Cùng với tiếng kêu kinh hoảng vang lên, Đồng Nhạc Nhạc lập tức được ôm đặt lên giường.

Không được bao nhiêu thời gian, bên ngoài lại lần nữa truyền đến một hồi tiếng bước chân vội vàng, cùng với âm thanh của Lâu Vô Tâm vang lên

"A! Nhạc nhi, ngươi làm sao vậy?"

Lâu Vô Tâm mở miệng, trong giọng nói không che dấu nổi căng thẳng và lo lắng.

Nghe vậy, trong lòng Đồng Nhạc Nhạc không khỏi kêu lên.

Không nghĩ tới, Lâu Vô Tâm diễn kịch cũng là không tồi!

Trong lòng đang nghĩ ngợi, mấy thị vệ xung quanh đã lập tức nói ra chuyện vừa rồi.

"Lâu ngự y, chúng ta cũng không biết chuyện gì, chợt nghe được ở trong tẩm cung có vật gì đổ vỡ, lo lắng có vấn đề gì liền đi vào nhìn một cái đã thấy nàng té trên mặt đất . . ."

"Đúng vậy đúng vậy, trời ạ! Hiện tại nên làm cái gì bây giờ? Hoàng thượng nếu như biết, khẳng định không tha cho chúng ta. . ."

Nghe được lời này của thị vệ, trong lòng Đồng Nhạc Nhạc không khỏi co thắt.

Hiện tại Huyền Lăng Thương, đang chuẩn bị làm đám cưới, hắn sắp sửa lập người khác làm hậu, cứ cho là nàng thật sự sinh non, hắn cũng sẽ không quan tâm?

Nghĩ tới đây, trong lòng Đồng Nhạc Nhạc buồn bã.

Trong lúc Đồng Nhạc Nhạc thầm nghĩ, Lâu Vô Tâm lập tức cau mày nói.

"Được rồi, các ngươi ra ngoài trước đi, nơi này đã có ta! Còn nữa, Hoàng thượng đang chuẩn bị làm đám cưới, các ngươi trước không nên nói việc này cho Hoàng thượng."

Nghe được lời nói của Lâu Vô Tâm, mấy thị vệ hai mặt nhìn nhau một phen, lập tức, vội vàng gật đầu nói.

"Vậy làm phiền Lâu ngự y, Lâu ngự y y thuật cao siêu, nhất định có thể cứu được Nhạc cô nương, như vậy chúng ta liền ra ngoài chờ!"

"Ừ, tốt."

Nghe được lời nói của thị vệ, Lâu Vô Tâm nhẹ nhàng gật đầu, liền để mấy thị vệ kia đi ra ngoài.

Đồng Nhạc Nhạc một mực nằm ở trên giường, yên lặng nghe Lâu Vô Tâm đối thoại với mấy thị vệ, đưa mấy thị vệ đó rời khỏi, trong phòng, liền khôi phục yên tĩnh.

Trong lòng biết mấy thị vệ kia đã rời khỏi, Đồng Nhạc Nhạc lập tức mở mắt ra. Lại thấy Lâu Vô Tâm cũng đang đi tới chỗ mình, lập tức từ trên giường ngồi dậy .

"Vô Tâm!"

"Nói cái gì cũng không cần thiết, nhanh, trước thay y phục ra trước đi! Tiểu U, hôm nay thực uất ức cho ngươi !"

Lâu Vô Tâm mở miệng, đối với thiếu niên đứng bên cạnh nàng nói.

Đồng Nhạc Nhạc nghe vậy, ánh mắt quét một vòng, liền rơi trên người thiếu niên đứng bên cạnh Lâu Vô Tâm. Thiếu niên này khoảng mười lăm mười sáu tuổi, thân thể gầy gò, từ xa nhìn lại, thân hình cùng với nàng không sai biệt lắm.

Hơn nữa, da cực kỳ ngăm đen, cơ hồ đường nét cũng khó phân biệt!

Cũng không biết thiếu niên này, là thế nào mà khiến da thịt chính mình biến thành dáng vẻ này.

Trong lúc Đồng Nhạc Nhạc thầm nghĩ, dược đồng tên gọi là Tiểu U, lập tức quay sang Lâu Vô Tâm mở miệng nói.

"Sư phụ đừng nói như vậy, ngày đó Tiểu U lưu lạc đầu đường, nếu không phải có sư phụ hảo tâm thu giữ, thu Tiểu U làm đồ đệ, Tiểu U đã sớm chết đói, cho nên, dù sư phụ bảo Tiểu U làm gì, Tiểu U cũng cam tâm tình nguyện!"

Nghe được lời này của Tiểu U, Lâu Vô Tâm chỉ cong môi cười một tiếng.

Lập tức, liền quay đầu, đối với Đồng Nhạc Nhạc mở miệng nói.

"Nhạc nhi, ngươi hiện tại nhanh đứng lên, đổi quần áo với Tiểu U."

Nghe được lời nói của Lâu Vô Tâm, Đồng Nhạc Nhạc lập tức gật đầu.

"Được."

Vừa nói dứt lời, Đồng Nhạc Nhạc lập tức từ trên giường đứng dậy, sau đó đi tới phía sau bình phong , cởi bỏ một thân y phục huyết đỏ trên người ra, sau đó thay trang phục của Tiểu U vào.

Sau khi đổi xong trang phục, Lâu Vô Tâm lại lấy ra từ bên trong cái hòm thuốc, lấy ra thứ đồ mà trước đó đã chuẩn bị tốt, bắt đầu hóa trang cho Đồng Nhạc Nhạc.

Đồng Nhạc Nhạc không biết Lâu Vô Tâm bôi gì lên người mình, rốt cuộc là vật gì vậy, nhìn qua, đen đen, như là than, lại mang theo mùi thơm nhàn nhạt.

Chỉ là, thời điểm Đồng Nhạc Nhạc suy nghĩ điều nàysau khi Lâu Vô Tam thật tốt mang nàng hóa trang cẩn thận, liền nghe Lâu Vô Tâm mở miệng nói.

"Được rồi, Nhạc nhi, ngươi thử nhìn một chút xem!"

Nghe được lời nói của Lâu Vô Tâm, Đồng Nhạc Nhạc lập tức quay đầu, hướng tới gương đồng bên cạnh nhìn lại, vừa nhìn, đôi mắt của Đồng Nhạc Nhạc lập tức trợn tròn, tràn đầy hoảng hốt.

Chỉ thấy, trong gương là một thiếu niên, da ngăm đen, trừ đôi mắt là còn có thể phân biệt, ngũ quan đều đen quả thực rất khó phân biệt.

Hơn nữa, Lâu Vô Tâm rất cẩn thận, ngay cả cổ và tay của nàng, đều bôi đồ, khiến cho da thịt lộ ra ngoài của nàng, đều là hoàn toàn ngăm đen.

"Vô Tâm, không nghĩ tới kỹ thật hóa trang của ngươi lại giỏi như vậy!"

Đồng Nhạc Nhạc mở miệng, mặt mày tán thưởng.

Lâu Vô Tâm nghe vậy, chỉ là cong môi cười một tiếng.

"Chuyện này thì có gì khó khăn, được rồi, Nhạc nhi, thừa dịp hiện nay tất cả mọi người đang bận rộn chuyện đám cưới của Hoàng thượng, đây chính là thời cơ tốt nhất để ngươi rời cung!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.