Dưỡng Chồn Thành Hậu, Tà Mị Lãnh Đế Ôn Nhu Yêu

Chương 276: Ngọc nát đá tan



"Tử Kiều, ngươi làm sao vậy! ?"

Nam nhân mở miệng, ở trong giọng nói, đều không che dấu chút nào lo lắng.

"Bụng của ta, bụng của ta đau quá. . ."

Cảm giác được bụng chính mình càng ngày càng đau, Đồng Nhạc Nhạc cau đôi mày lại, tràn đầy lo lắng và bối rối.

Đứa bé của nàng, ngàn vạn lần không thể xảy ra chuyện.

Trong lúc Đồng Nhạc Nhạc lòng dạ rối bời, Huyền Lăng Dạ nhìn nữ nhân trong bụng càng bị đau, trong lòng không khỏi nhói lên một cái.

Cau mày, trong mắt đều không che dấu nổi lo lắng.

Trong lòng biết Đồng Nhạc Nhạc đang mang bầu, không thể đi xóc nảy, nếu như lại tiếp tục như vậy, thân thể nàng nhất định không chịu nổi. . .

Mặc dù, hắn biết nữ nhân mà mình yêu sâu sắc, có thai cùng với nam nhân khác, điều đó khiến hắn nổi điên .

Nếu như đứa bé này không có thì thật là tốt.

Chỉ là, suy nghĩ này, chỉ là chợt lóe rồi biến mất.

Đang nhìn đến nữ nhân trong lòng, bởi vì đau nên gương mặt trở nên trắng bệch, tâm Huyền Lăng Dạ, liền thắt lại một cái, hận không thể thay nàng thừa nhận những đau đớn này .

Nghĩ tới đây, Huyền Lăng Dạ không khỏi lập tức kéo chặc dây cương.

Cùng với hành động của Huyền Lăng Dạ, con ngựa ban đầu điên cuồng chạy về phía trước, lập tức hí dài một tiếng, sau đó giơ cao hai chân trước rồi dừng lại.

Sau khi ngựa đã ngừng lại, Huyền Lăng Dạ một tay nhảy xuống lưng ngựa, sau đó từ từ ôm Đồng Nhạc Nhạc xuống.

"Tử Kiều, ngươi làm sao vậy! ?"

Nhìn người nhỏ bé trong lòng vì đau đớn mà khuôn mặt trở nên trắng bệch, Huyền Lăng Dạ chỉ hận không thể vì nàng thừa nhận loại thống khổ.

Đối với tâm tư Huyền Lăng Dạ, Đồng Nhạc Nhạc đương nhiên không biết.

Giờ phút này, nàng chỉ cảm thấy bụng mình rất đau, có thể đã động thai khí.

Nghĩ tới đây, Đồng Nhạc Nhạc lòng dạ rối bời.

Nàng là tuyệt đối không thể mất đi đứa bé này. . .

"Huyền Lăng Dạ, bụng ta đau quá. . ."

Đồng Nhạc Nhạc mở miệng, bởi vì đau đớn, âm thanh đều yếu ớt không ít.

Trên trán, càng tràn đầy những giọt mồ hôi to như hạt đậu.

Trong lòng biết Đồng Nhạc Nhạc không khỏe, không thể lại ngồi ngựa, Huyền Lăng Dạ thấy vậy, mắt phượng quét nhanh một lượt, nhìn chăm chú phía sau một khắc, lập tức dùng sức đánh vào mông ngựa một cái.

Cùng với hành động của Huyền Lăng Dạ, ngựa bị đau, lại lần nữa vung lên móng trước, hí dài một tiếng, liền lập tức giống như tên bắn chạy hồng hộc lên phía trước.

Huyền Lăng Dạ thấy vậy, môi đỏ mọng khẽ mấp máy một cái, lập tức, lại bắt đầu bế Đồng Nhạc Nhạc , thi triển kinh công bay ngược với hướng của con ngựa.

Mặc dù, được Huyền Lăng Dạ ôm bay vọt đi, không giống như trên lưng ngựa xóc nảy khó chịu.

Chỉ là hiện tại, bụng Đồng Nhạc Nhạc vẫn cảm giác được phi thường đau đớn.

Hơn nữa lòng dạ rối bời, sợ hãi mất đi đứa bé này, nước mắt Đồng Nhạc Nhạc, càng giống như chuỗi trân châu bị đứt rơi xuống.

Huyền Lăng Dạ cúi đầu nhìn nữ nhân trong lòng khóc như mưa, chỉ cảm thấy tâm như thắt lại.

"Tử Kiều, ngươi đừng lo lắng, hiện tại bổn vương lập tức tìm đại phu cho ngươi."

Huyền Lăng Dạ mở miệng, mặt mày đau lòng.

Giờ phút này, hắn cũng không quản được nhiều như vậy, coi như phía trước, chờ đợi hắn, là một con đường chết.

Chính là hiện nay, giữa tính mạnh của mình và an nguy của nàng, hắn dứt khoát lựa chọn phía sau!

Trước kia, trong mắt hắn, trừ ngôi vị Hoàng đế, liền không đem bất luận kẻ nào, bất cứ đồ vật gì để vào mắt, khiến nữ nhân mình yêu thích nhất rời xa hắn.

Hiện nay, hắn chỉ là muốn sửa lại sai lầm của mình.

Bây giờ ngôi vị hoàng đế chó má, hắn cũng không muốn !

Hiện tại, hắn chỉ cần nữ nhân trong lòng này sống tốt là được!

Chỉ cần có nàng, dù cho hắn ngôi vị hoàng đế, hắn cũng không cần !

Kỳ thật, ngôi vị hoàng đế đối với hắn bây giờ mà nói, đều đã không còn quan trọng!

Trước đây, hắn chỉ là không cam lòng.

Rõ ràng, hắn cùng Huyền Lăng Thương ưu tú giống nhau, tại sao phụ hoàng ngược lại đem ngôi vị hoàng đế truyền cho hắn.

Bởi vì không cam lòng, hắn lãng phí hơn nửa đời người đuổi theo ngôi vị hoàng đế vốn không thuộc về mình, để rồi làm mất đi hạnh phúc của mình!

Hiện nay, hắn là tỉnh ngộ !

Chỉ cần nữ nhân trong ngực sống tổt, vĩnh viễn ở bên cạnh hắn, hắn cam nguyện buông tha cho tất cả. . .

Trong lòng Huyền Lăng Dạ kiên định, hai chân một khắc cũng không hề dừng lại.

Đặc biệt nghe được nữ nhân trong lòng hô nhỏ một tiếng, tâm hắn, đều đau buốt.

"Tử Kiều, ngươi cố gắng nhẫn nhịn. . ."

Huyền Lăng Dạ mở miệng, trong giọng nói, đều không che dấu chút nào lo lắng và đau lòng.

Nghe được lời nói của Huyền Lăng Dạ, Đồng Nhạc Nhạc chỉ cảm thấy trong lòng ê ẩm.

Nghĩ đến thân thể chính mình hiện nay, nếu như mất đi đứa bé này. . .

Huyền Lăng Thương, ngươi ở nơi nào! ?

Giờ khắc này, Đồng Nhạc Nhạc muốn gặp nhất, chính là Huyền Lăng Thương.

Trong lòng nhớ lại, Đồng Nhạc Nhạc khóc càng to .

Nước mắt long lanh trắng ngầu, càng là không ngừng rơi xuống nhuộm đầy khuôn mặt.

"Lăng Thương, ngươi ở nơi nào? Lăng Thương. . ."

Đồng Nhạc Nhạc thì thầm một tiếng, chỉ hy vọng, Huyền Lăng Thương có thể giống như thần linh, xuất hiện ở trước mặt nàng.

Nàng hiện tại, thật sự muốn nhìn thấy khuôn mặt của hắn. . .

Liền tại trong lòng Đồng Nhạc Nhạc thầm nghĩ, cũng không biết, lời này của mình, rơi vào tai Huyền Lăng Dạ, lại khiến tâm hắn đau nhói.

Trong lòng thắt lại một cái, thân thể Huyền Lăng Dạ cứng đờ.

Không nghĩ tới, trong lúc mình lo lắng cho nàng, trong lòng của nàng lại nhớ tới nam nhân khác!

Tại sao! ?

Nàng ban đầu thích là hắn! ! !

Giang sơn hắn không thể lấy, chẳng lẽ ngay cả nữ nhân chính mình yêu, hắn đều không chiếm được sao! ?

Nghĩ tới đây, trong lòng Huyền Lăng Dạ, không khỏi nhanh chóng nảy lên một cỗ không cam lòng và hận ý.

Tại sao! ?

Chẳng lẽ, mọi thứ của hắn cũng không bằng Huyền Lăng Thương sao! ? ? ?

Trong lòng Huyền Lăng Dạ tức giận cực kỳ, môi đỏ mọng càng là không khỏi mím chặt.

Thành môi đỏ mọng thẳng tắp, càng là biểu hiện ra chủ nhân không vui .

Trong lúc lửa giận Huyền Lăng Dạ ngút trời, đột nhiên, một tràng tiếng vó ngựa, phút chốc từ phía sau bọn họ vang lên.

Nghe tiếng vó ngựa từ xa đến, mắt phượng Huyền Lăng Dạ không khỏi quét nhanh một lượt, rơi tại một bóng dáng cao to cách đó không xa, hàng mi xinh xắn bỗng nhiên cau lại một cái. . .

Đồng Nhạc Nhạc bị Huyền Lăng Dạ ôm vào trong ngực, cũng là nghe được động tĩnh ở phía sau .

Đôi mắt long lanh tràn đầy nước,từ từ theo hướng tiếng vó ngựa nhìn lại.

Nhìn thấy một bóng dáng cao to quen thuộc, đôi mắt lập tức sáng ngời!

Trên con đường nhỏ giữa rừng cây tươi tốt, một bóng dáng màu đỏ cưỡi trên con ngựa thượng đẳng, giục ngựa về phía bọn họ.

Ánh mặt trời sáng lạn, xuyên thấu qua những cành lá tươi tốt, chiếu thẳng xuống, êm dịu bao phủ xung quanh người.

Người tới một thân áo đỏ đẹp đẽ, mái tóc dài đen nhánh, khi nhìn thấy khuôn mặt kia, càng tuấn tú phi phàm.

Nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, tâm Đồng Nhạc Nhạc, càng lộ rõ ý vui vẻ.

Bởi vì người tới không phải ai khác, người mà nàng muốn gặp nhất Huyền Lăng Thương!

Chẳng lẽ , trời cao nghe được khẩn cầu của nàng, cho nên bảo Huyền Lăng Thương tới cứu nàng sao! ?

Nghĩ tới đây, Đồng Nhạc Nhạc cười toe toét, không hề nghĩ ngợi, liền đối với người mới đến mở miệng la lên:

"Lăng Thương. . ."

Đồng Nhạc Nhạc mở miệng kêu gọi, tuy chỉ ngắn ngủi hai chữ, lại bao hàm muôn ngàn lời.

Nghe tới Đồng Nhạc Nhạc kêu gọi, Huyền Lăng Dạ mày kiếm cũng hung hăng cau lại một cái, sắc mặt càng âm u .

Tay ôm Đồng Nhạc Nhạc, càng dùng sức hơn, hận không thể đem Đồng Nhạc Nhạc khảm vào bên trong thân thể mình, như vậy, nàng liền hoàn hoàn toàn thuộc về hắn.

Đối với tâm tư Huyền Lăng Dạ, Đồng Nhạc Nhạc không biết, giờ phút này, nàng chỉ cảm thấy sức lực Huyền Lăng Dạ ôm nàng đột nhiên rất lớn, khiến nàng chỉ cảm thấy khớp xương chính mình như nứt ra.

Ngay lập tức, khuôn mặt nhỏ nhắn vui vẻ ban đầu, liền cau đôi lông mày, vẻ mặt đau đớn.

Có lẽ, nhận thấy được trên mặt Đồng Nhạc Nhạc khác thường mày kiếm Huyền Lăng Thương không khỏi cau lại một cái, ánh mắt nhìn Đồng Nhạc Nhạc, càng là tràn đầy lo lắng.

Huyết mâu nhìn quanh bốn phía một lượt, lại thấy cảnh vật phía trước, Huyền Lăng Thương bạc môi mở ra, không khỏi mở miệng quát.

"Huyền Lăng Dạ, ngươi đã không đường có thể trốn, ngươi còn muốn tiếp tục giãy dụa đến chết sao! ?"

Cùng với lời này của Huyền Lăng Thương, Huyền Lăng Dạ ban đầu ôm Đồng Nhạc Nhạc không ngừng thi triển khinh công chạy đi, không khỏi dừng bước.

Phượng mâu đỏ hồng xinh đẹp, càng gắt gao nhìn phía trước.

Chỉ thấy, trước mặt bọn họ, là một cái vực sâu!

Mà phía dưới vực sâu, là một dòng nước chảy xiết. . .

Hắn, đã không còn đường để trốn! ! !

Nhìn thấy vực sâu phía trước, trong lòng Đồng Nhạc Nhạc biết, Huyền Lăng Dạ giờ phút này, đã không đường có thể trốn .

Phía sau Huyền Lăng Thương, nhanh chóng, xuất hiện một nhóm thị vệ cưỡi ngựa đi đến.

Giờ phút này, bọn họ đã bị thị vệ bao bọc xung quanh.

Thấy vậy, đôi môi đỏ mọng của Đồng Nhạc Nhạc mở ra, cau đôi mày lại, liền đối với được Huyền Lăng Dạ mở miệng nói.

"Huyền Lăng Dạ, ngươi nên đầu hàng đi! ?"

Đồng Nhạc Nhạc mở miệng, tận tình khuyên bảo.

Dù sao, tình thế giờ phút này, kẻ ngu cũng biết .

Huyền Lăng Dạ đã bại.

Lúc trong lòng Đồng Nhạc Nhạc thầm nghĩ, đột nhiên, chỉ thấy Huyền Lăng Dạ hé mở làn môi hồng, ngửa đầu, ha ha cười như điên.

"Ha ha ha ha ha ha. . ."

Huyền Lăng Dạ mở miệng cười, âm lượng lớn, thẳng đến trời cao.

Gió núi gào thét mà qua, thổi tung bayy bào của nam nhân . Một mái tóc đen nhánh, càng do gió núi thổi tới mà bay phất phơ trong gió.

Không thể không nói, coi như giờ phút này, Huyền Lăng Dạ đẹp đến mức khiến người ta kinh ngạc!

Đặc biệt, đối diện với tình huống như vậy, trên mặt Huyền Lăng Dạ lại không hề tỏ ý sợ hãi, chỉ là điểm này liền khiến cho người ta vô cùng kính nể.

Liền tại trong lòng Đồng Nhạc Nhạc thầm nghĩ, Huyền Lăng Thương chỉ là lẳng lặng nhìn Huyền Lăng Dạ cười thoải mái vô cùng, bạc môi nhếch, lạnh giọng nói.

"Bây giờ, Huyền Lăng Dạ, ngươi đã không có đường để trốn, thắng làm vua thua làm giặc, ngươi đã thua!"

"Thua! ?"

Nghe được những lời Huyền Lăng Thương đã nói, Huyền Lăng Dạ trên mặt cười thoải mái, lập tức, phượng mâu đỏ hồng xinh đẹp nhẹ nhàng quét qua Huyền Lăng Thương, lập tức, môi hồng cong lên một cái, nụ cười kia, giống như trăm hoa đua nở, xinh đẹp vô cùng!

"Ha hả, Huyền Lăng Thương, tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, bổn vương thua, thắng làm vua thua làm giặc, bổn vương không còn lời nào để nói, chỉ là hiện tại, ngươi thật xác định, bổn vương là thua sao! ?"

Huyền Lăng Dạ mở miệng vừa nói, câu nói chứa hàm ý khác.

Lập tức, hai chân từ từ lùi về phía sau.

Đồng Nhạc Nhạc bị Huyền Lăng Dạ ôm vào trong ngực, mới đầu, nghe được Huyền Lăng Dạ nói, vẫn không hiểu vì sao.

Chỉ là hiện nay, nhìn Huyền Lăng Dạ từng bước lui về phía sau, lúc này nàng mới hiểu được .

Huyền Lăng Dạ, hắn muốn cùng nàng đồng quy vu tận sao! ? ? ?

Nghĩ tới đây, Đồng Nhạc Nhạc sợ đến mức trái tim như muốn vọt khỏi lồng ngực, đồng mâu lập tức trợn lên một cái, mặt mày ngạc nhiên.

"Không nên, Huyền Lăng Dạ. . ."

Đồng Nhạc Nhạc mở miệng giật mình la lên, mặt mày ngạc nhiên.

Nàng quả thật không muốn chết a!

Đặc biệt, hiện tại nàng đang có thai với Huyền Lăng Thương. . .

Vì đứa bé, nàng hoàn toàn không thể chết được!

Trong lúc Đồng Nhạc Nhạc mặt mày ngạc nhiên, Huyền Lăng Thương tùy ý đứng trước mặt bọn họ, nhìn thấy Huyền Lăng Dạ tính toán nhảy xuống, trên mặt lập tức biến đổi.

"Huyền Lăng Dạ, ngươi không nên làm bậy!"

"Không nên làm bậy! ?"

Nghe được những lời của Huyền Lăng Thương, lại thấy hắn thần sắc tràn đầy kinh hoảng, Huyền Lăng Dạ khẽ nhướn mày kiếm một cái, trên mặt, đều là vẻ đắc ý.

"Ha hả, như thế nào! ? Huyền Lăng Thương, ngươi đau lòng ! ?"

Huyền Lăng Dạ mở miệng, ở trong giọng nói, đều là đắc ý.

Huyền Lăng Thương nghe vậy, bạc môi nhếch, không hề lên tiếng.

Tuy là như thế, Huyền Lăng Thương trầm lặng, lại làm cho Huyền Lăng Dạ càng đắc ý .

"Ha hả, Huyền Lăng Thương, ngươi diễn thật sâu! Liền ngay cả bổn vương đều bị ngươi lừa, trước đây, ngươi cố ý giam lỏng Tử Kiều, khiến mọi người tin, Tử Kiều ám sát ngươi, khiến ngươi nản lòng thoái chí, lập tức tìm niềm vui mới, cũng không ngờ, đó đều do một tay ngươi sắp đặt, chỉ vì muốn bổn vương mắc bẫy! Bổn vương thật sự bội phục ngươi."

Huyền Lăng Dạ mở miệng, ở trong giọng nói, có thở dài, có sự tán thưởng đối với Huyền Lăng Thương.

Nghe vậy, Đồng Nhạc Nhạc bị Huyền Lăng Dạ ôm vào trong ngực, trong lòng không khỏi chấn động, mặt mày kinh ngạc.

Trời!

Lời này của Huyền Lăng Dạ, rốt cuộc là có ý gì! ?

Sắp đặt của Huyền Lăng Thương! ?

Chẳng lẽ, Huyền Lăng Thương cố ý giam lỏng nàng, kỳ thật, là vì bảo vệ nàng! ?

Hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra, trong lòng Đồng Nhạc Nhạc chấn động.

Mở to đôi mắt, ánh mắt nhìn Huyền Lăng Thương, càng không dám tin, và nghi hoặc.

Phảng phất nhận thấy được tâm tư của Đồng Nhạc Nhạc, huyết mâu của Huyền Lăng Thương không khỏi nhẹ nhàng quét nhanh một lượt, liền rơi trên người Đồng Nhạc Nhạc.

Bốn mắt nhìn nhau, muôn ngàn lời, không cần phải nói, liền đã biết rõ ràng trong lòng!

Ha hả, nàng thật khờ!

Huyền Lăng Thương, từ đầu đến cuối, đều sâu sắc yêu thương nàng!

Ngược lại nàng, hiểu lầm hắn.

Cho là, hắn không hề... yêu nàng nữa, cho nên, mới đưa nàng giam lỏng, kỳ thật, là Huyền Lăng Thương cố ý sắp đặt, chỉ vì dẫn Huyền Lăng Dạ mắc bẫy.

Hắn làm như vậy, toàn bộ đều là vì bảo vệ nàng!

Chỉ là nàng! ?

Lại không tin hắn, cho là hắn không hề...yêu nàng .

Hiện nay, tất cả những điều này, đều do nàng tự tìm. . .

Giờ phút này, nàng lại thành gánh nặng của Huyền Lăng Thương. . .

Nghĩ tới đây, Đồng Nhạc Nhạc ánh mắt nhìn Huyền Lăng Thương, càng là tràn đầy xin lỗi và thâm tình.

"Lăng Thương. . ."

Đồng Nhạc Nhạc mở miệng, trong lòng càng là hối hận vô cùng.

Nếu không phải nàng hiểu lầm, cũng sẽ không rơi vào kết quả như thế.

Nàng và đứa bé, cũng sẽ không trở thành uy hiếp đối với Huyền Lăng Dạ.

Nghĩ tới đây, Đồng Nhạc Nhạc càng phát ra ảo não, hận chính mình .

Có lẽ, là nhận thấy được tâm tư của Đồng Nhạc Nhạc, Huyền Lăng Thương chỉ là thật sâu nhìn chăm chú Đồng Nhạc Nhạc, trong mắt, không có trách cứ, chỉ có tha thứ.

Cái nhìn này, khiến trong lòng Đồng Nhạc Nhạc càng cảm động .

Bây giờ, nàng thật sự muốn giống như trước kia, lao vào trong lòng Huyền Lăng Thương, hưởng thụ thật tốt sự che chở của hắn. . .

Chỉ là, chuyện như vậy, chỉ sợ, sau này cũng sẽ không có. . .

Trong lúc trong lòng Đồng Nhạc Nhạc ảo não, cũng không biết, nàng cùng Huyền Lăng Thương đối diện thâm tình, trong mắt Huyền Lăng Dạ, là cỡ nào đau lòng và khó chịu!

Hắn, đã mất đi giang sơn.

Hiện nay, liền ngay cả nữ nhân của mình, lại trở thành của người khác!

Tại sao trời cao bất công như thế ?

Thứ tốt nào, đều cho Huyền Lăng Thương! ?

Nghĩ tới đây, trong lòng Huyền Lăng Dạ lửa giận ngút trời, phượng mâu đỏ hồng xinh đẹp, phảng phất toát ra hai luồng lửa giận hừng hực.

Hai hàng lông mày cau lại, mím đôi môi đỏ mọng, mặt mày âm u.

Đối với lửa giận ngút trời của Huyền Lăng Dạ, Huyền Lăng Thương nhận thấy được Huyền Lăng Dạ trên người khác thường, mày kiếm không khỏi cau lại một cái.

Lập tức, bạc môi hé ra, mở miệng nói.

"Huyền Lăng Dạ, hiện nay, ngươi đã không còn đường thể trốn, trước mặt ngươi, chỉ có một con đường chết! Nhưng mà, nếu như ngươi thả Nhạc nhi, trẫm, có khả năng thả ngươi!"

Huyền Lăng Thương mở miệng, trầm giọng nói với Huyền Lăng Dạ .

Nghe vậy, trong lòng Đồng Nhạc Nhạc không khỏi chấn động mãnh liệt.

Bởi vì, lời này của Huyền Lăng Thương, mặc dù nói qua loa hời hợt, chỉ là, nàng lại biết, Huyền Lăng Thương đưa ra điều kiện,đối với người khác không thể nào làm được!

Phải biết rằng, Huyền Lăng Dạ chính là muốn tạo phản, nếu thả hắn chắc chắn sau này sẽ nổi lên một màn gió tanh mưa máu ! Chỉ là, Huyền Lăng Thương vì nàng, lại buông tha Huyền Lăng Dạ! ? ?

Nghĩ tới đây, trong lòng Đồng Nhạc Nhạc càng là hiện lên một sự cảm động lộ rõ .

"Lăng Thương. . ."

Cuộc đời này nàng có một nam nhân yêu thương mình sâu sắc như vậy, nàng còn có mong ước gì hơn! ?

Khi trong lòng Đồng Nhạc Nhạc thầm nghĩ, lại thấy Huyền Lăng Dạ hé mở làn môi hồng, phảng phất nghe được chuyện cười, lại lần nữa ngửa đầu cười ha ha.

"Ha ha ha ha ha ha. . . Thả bổn vương! ? Huyền Lăng Thương, ngươi thật hào phóng!"

Nói tới đây, Huyền Lăng Dạ dừng một chút, lập tức, mắt phượng đột nhiên nhíu lại, hé mở làn môi hồng, những lời nói ra, lại làm cho Đồng Nhạc Nhạc cả người lạnh lẽo

"Chỉ là, ta hiện tại không còn gì hết, bổn vương chỉ cần Tử Kiều! Huyền Lăng Thương, ngươi mặc dù chiếm được Tử Kiều tâm, chính là, Bổn vương lại muốn có được người Tử Kiều, cho dù là chết!"

Huyền Lăng Dạ hé mở làn môi hồng, lập tức ôm Đồng Nhạc Nhạc tung người nhảy xuống vực sâu phía sau. . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.