Dưỡng Chồn Thành Hậu, Tà Mị Lãnh Đế Ôn Nhu Yêu

Chương 279: Nhạc nhi sanh non



Cùng với việc nữ nhân điên cuồng cười to, lao ra khỏi căn phòng hai người đang đứng, Huyền Lăng Thương lúc này kinh ngạc tới mức đứng hình ngay tại chỗ không phản ứng được gì.

Giờ phút này, Huyền Lăng Thương chỉ cảm thấy Ngũ Lôi giáng xuống đầu mình "ầm" một tiếng thật lớn khiến hắn chấn động toàn thân, chỉ có thể bất động đứng yên không thể nhúc nhích được.

Bởi vì, hắn ngàn vạn lần không thể ngờ được, cứu mình một mạng lại là Phượng Hoàng Điêu mà mình yêu thương, lại cũng chính là nữ nhân mình yêu sâu nhất.

Hồi tưởng trước đây, Phượng Hoàng Điêu từ lúc mới gặp mặt đã rất có linh tính, nhất cử nhất động, đều có linh khí bức người, lúc ấy, hắn cho là nó chính là thế gian hiếm có trân quý Phượng Hoàng Điêu, mới có thể như thế.

Lại không nghĩ tới con Phượng Hoàng Điêu hắn một mực yêu thương kia lại chính là Nhạc nhi!

Cũng khó trách, lúc ấy hắn vẫn còn buồn bực nghi hoặc vô cùng.

Rõ ràng ở bên ngoài phòng ngủ của hắn luôn luôn có trọng binh gác, cảnh vệ nghiêm ngặt, coi như là người có võ công cao cường đến mức nào đi nữa cũng không thể dễ dàng tránh thoát mọi người lẻn vào phòng ngủ của hắn.

Hơn nữa, sau này hắn cũng đã còn thử dò xét qua, Nhạc nhi rõ ràng không hề biết dù chỉ một chút võ công.

Chính là nàng vì sao nhiều lần có thể né tránh mọi người, giống như bỗng đột ngột từ không khí xuất hiện ở tẩm thất của hắn! ?

Càng làm cho hắn nghi hoặc không thôi chính là, tại sao Nhạc nhi xuất hiện, đều là không mặc quần áo! ?

Mới đầu, hắn cho là Nhạc nhi có võ công cao cường vốn là thích khách, sau này, lại cảm giác được nàng ban đêm nàng đột nhiên xuất hiện giống như một tiểu yêu tinh.

Lại tuyệt đối không ngờ rằng, kia Phượng Hoàng Điêu hắn một mực yêu thương, sủng ái, chính là Nhạc nhi!

Cũng khó trách, hắn trước đây vẫn cảm thấy Nhạc nhi đối với hắn có chỗ giấu diếm, thì ra là thế. . .

Cũng là do hắn rất ngốc nghếch!

Kỳ thật rất nhiều chuyện, đều tiết lộ điểm này.

Đặc biệt, sau khi hắn cùng Nhạc nhi tiếp xúc một thời gian, rốt cuộc cảm giác được nàng cho mình cảm giác quen thuộc như vậy, thật như là con Phượng Hoàng Điêu mà mình nuôi dưỡng có nhiều điểm giống nhau với nàng.

Thì ra, Nhạc nhi đúng là con Phượng Hoàng Điêu kia . . .

Nghĩ tới đây, Huyền Lăng Thương chỉ cảm thấy ảo não trong lòng vô cùng kinh ngạc cùng đau đớn tràn ngập

Ở trong đầu, càng là không ngừng hiện lên tình cảnh hắn và Nhạc nhi ở chung từng li từng tí.

Mỗi lần nàng nhăn mày, cười một tiếng, đều lần lượt không ngừng hiện lên trong đầu hắn.

Càng nghĩ, Huyền Lăng Thương chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng thống khổ, phảng phất như vạn tiễn không ngừng xuyên qua tâm hắn, tất cả thống khổ dồn đến cơ hồ khiến hắn nghẹt thở !

Đối với việc Huyền Lăng Thương vô cùng đau khổ đứng đó, Lan Lăng Thiệu Giác ở ngay bên ngoài nghe được cuộc đối thoại giữa hai người họ, trong lòng cũng bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Trong lòng càng là kinh ngạc vô cùng.

Dù sao, hắn cho tới bây giờ cũng không từng nghĩ đến, Phượng Hoàng Điêu vô cùng khả ái kia, lại chính là Nhạc nhi!

Quả thật là thế giới thật lớn, không có gì là không thể!

Chỉ là giờ phút này, Lan Lăng Thiệu Giác càng thêm lo lắng, chính là nam nhân trước mắt này.

Nhìn được nam nhân trước mắt, mày kiếm nhăn tít, trong mắt kia không che dấu nổi lộ rõ đau thương, khiến hắn nhìn, cũng không nhịn được đau lòng vô cùng.

Hé mở làn môi hồng, liền muốn mở miệng nói điểm cái gì an ủi nhưng lại không nói ra được lời nào, tất cả từ ngữ dường như đều bị nghẹn lại nơi cổ họng.

Cũng không dự đoán, nam nhân trước người đột nhiên ngửa đầu hô to một tiếng.

"Nhạc nhi. . ."

Nam nhân mở miệng, âm lượng cực lớn tiến thẳng đến trời cao.

Trên mặt tuyệt vọng đau buồn, càng làm cho người khác không đành lòng nhìn thấy vẻ mặt ấy.

Sau một khắc, liền thấy nam nhân đột nhiên 'Phốc' một tiếng, ngay lập tức, huyết hoa văng khắp nơi, nhuộm đầy nhân toàn bộ vạt áo của hắn.

Thấy vậy, Lan Lăng Thiệu Giác lập tức mở to đôi mắt, mặt mày ngạc nhiên.

"Hoàng thượng!"

Lan Lăng Thiệu Giác giật mình la lên được, lại chỉ có thể đưa tay, nghênh đón thân hình của nam nhân như cánh diều đứt dây ngã xuống đất. . .

. . .

"Ai, đã hai ngày hai đêm , Hoàng thượng một mực không ngừng không nghỉ canh giữ ở cô gái kia bên cạnh, lại tiếp tục như vậy, nên làm thế nào cho phải a! ? Tử Dạ, ngươi cứ nói, cô gái kia, rốt cuộc là lai lịch gì! ? Ta hầu hạ tại bên người hoàng thượng nhiều năm, cũng không từng Hoàng thượng đối với ai quan tâm quá mức như vậy! ? Tuy nói, cô gái kia lớn lên tuyệt sắc, chỉ là, trong cung mỹ nữ như mây, cũng không thấy Hoàng thượng đối với ai cũng có thể dễ dàng để vào mắt quá như vậy, hiện tại, Hoàng thượng càng là không ngừng không nghỉ canh giữ ở bên người nàng, thật sự kỳ là làm người ta cảm thấy kỳ quái!"

Ban đêm!

Trời cao trăng sáng giữa trời, những vì sao nhấp nháy, giống như kim cương vương vãi, từng đốm từng đốm đã tô điểm làm đẹp bầu trời đêm càng tỏ ra mê người .

Gió biển phe phẩy, không ngừng thổi tới. Cảm giác nghênh đón từng đợt gió biển mằn mặn , rất là thoải mái.

Lam Vũ thân thể miễn cưỡng tựa lên cửa ra vào, hắc mâu đầu tiên là nhẹ nhàng liếc nhanh tình huống bên trong gian phòng . Chỉ thấy ở bên trong phòng, vị Đế Vương khắc nghiệt một mực lạnh lùng trước đây, giờ phút này chính là mặt mày lo lắng ngồi ở nơi này. Ánh mắt tràn đầy lo lắng kia, càng là một lần cũng không từng rời khỏi người đang nằm ở trên giường kia, hơn nữa người kia thế nhưng lại một mực hôn mê nhưng vị Đế Vương cũng chưa từng rời mắt từ trên người nữ nhân đó. Thấy vậy, Lam Vũ trên mặt đều là vẻ nghi hoặc.

Nghe được lời Lam Vũ nói, Tử Dạ bèn đầu tiên là nhẹ nhàng liếc hắc mâu thăm thẳm nhìn xem tình huống bên trong gian phòng , trong đôi mắt cũng mang theo vài phần lo lắng.

Dù sao, chức trách của bọn họ, là bảo vệ Hoàng thượng.

Giờ phút này, lại thấy Hoàng thượng vì một nữ nhân, như thế tổn hại sức khỏe, hao tốn tinh thần, thật sự là làm cho người ta lo lắng vô cùng.

Nhưng mà, bọn họ dù sao cũng chỉ là thị vệ, coi như trong lòng lại nghi hoặc lại lo lắng, cũng là chịu bó tay.

Nghĩ tới đây, Tử Dạ chỉ là nhẹ nhàng nhíu mày, than nhẹ một tiếng, tiếp tục trở lại thành khối băng như trước.

Thấy vậy, Lam Vũ chỉ là dẩu dẩu đôi môi đỏ mọng, mặt mày bất mãn.

Nhưng cũng hắn cũng biết, Tử Dạ luôn là con người như vậy.

Tính tình một mực lạnh lùng. Lạnh lùng đến lúc nào cũng giống như một khúc gỗ, cũng không biết, sau này nữ nhân nào có thể coi trọng giá trị của khúc gỗ này đây nữa!

Suy nghĩ một chút, tâm tình của Lam Vũ lại trở thành lo lắng cho chung thân đại sự, hạnh phúc sau này của Tử Dạ.

Đối với kể lắm chuyện vô cùng như Lam Vũ lúc này lại mặt mày yên tĩnh nặng nề

"Trình ngự y, như thế nào đều hai ngày hai đêm , nàng đều còn chưa tỉnh lại! ?"

Nam nhân mở miệng, ở trong giọng nói, đều là lo lắng nghi hoặc.

Trên gương mặt tuấn tú đường nét rõ ràng kia, bởi vì hai ngày hai đêm không ngừng không nghỉ , trên mặt đã sớm tràn đầy vẻ mệt mỏi.

Lại thêm đôi mắt màu hổ phách kia, giờ phút này càng là tràn đầy tơ máu.

Chỉ là, nam nhân lại phảng phất không biết, ánh mắt tràn đầy lo lắng kia, từ đầu đến cuối, cũng không từng dời đi quá một lần khỏi người của nữ nhân ở trên giừơng .

Đã suốt hai ngày hai đêm , tâm hắn sớm đã treo ngược. Bởi vì nữ nhân trên giường chưa từng tỉnh lại, càng nhìn khuôn mặt tái nhợt kia tâm của hắn lại càng treo lên cao hơn.

Nghĩ đến, ban đầu chính mình bị bức tới mức bất đắc dĩ rời khỏi Linh Nhạc Quốc, nguyên do, cũng là vì an toàn của nàng.

Dù sao, ngay lúc đó ngay cả an nguy của bản thân hắn cũng không xác định được, thì đã làm sao bảo vệ nàng! ?

Nếu như lúc đó để lại nàng bên cạnh mình, cũng chỉ là đặt nàng vào tình thế nguy hiểm.

Nguyên tưởng rằng, quyết định của chính mình, là vì tốt cho nàng.

Đợi rốt cuộc bình định tất cả khó khăn, có thể ngồi vững vàng tại vị trí cao nhất kia, có thể có năng lực bảo vệ những người bên cạnh mình, hắn liền nhanh chóng bỏ lại tất cả mọi thứ trong triều, tự mình rời đi Linh Nhạc Quốc để tìm nàng.

Nhưng chỉ là những điều chôn dấu sâu nhất trong lòng!

Lại không nghĩ tới, mới có một thời gian ngắn ngủi có mấy tháng, nàng liền sa sút như thế, còn nghĩ chính mình biến thành dáng vẻ này.

Trước đây, nàng rốt cuộc là đã trải qua chuyện gì! ?

Tại sao hắn lại có cảm giác chính mình đã tạo nên dáng vẻ này của nàng! ?

Càng suy nghĩ, nam nhân trong lòng càng là đau lòng ảo não.

Ban đầu, hắn hẳn là cái gì cũng không quản, mang nàng tại bên cạnh mình!

Coi như phát sinh chuyện gì, nàng cũng không đến mức biến thành dáng vẻ này, đều do hắn!

Nam nhân càng nghĩ tiếp, trong lòng càng là tự trách vạn phần.

Nhìn về phía nữ nhân đang nằm bất động trên giường trong mắt hắn càng phát ra đau lòng .

Liền tại thời gian nam nhân đang không ngừng đau lòng, tự trách, Trình ngự y khii nghe được lời này của nam nhân, lại thấy trên mặt hắn vẻ lo lắng, tâm đầu tiên là kinh ngạc vô cùng.

Dù sao, hắn hầu hạ bên người hoàng thượng nhiều năm, cho tới bây giờ cũng không từng nhìn thấy, Hoàng thượng quan tâm một nữ nhân như thế.

Giờ phút này, lại thấy Hoàng thượng không ngừng không nghỉ chờ đợi bên người nữ nhân này hai ngày hai đêm, thật sự không thể tưởng tượng nổi!

Trong lòng nghi hoặc, chỉ là, lại thấy trên mặt nam nhân ngưng trọng lo lắng, Trình ngự y lại nghĩ đến nữ nhân này tình trạng hiện nay, không khỏi thở dài một tiếng, mặt mày nặng nề nói.

"Khởi bẩm Hoàng thượng, thứ cho thần vô năng, cô nương này, người bị thương nặng, hơn nữa vừa mới đẻ non, cứ thế mất máu quá nhiều, hiện nay, chỉ có thể dụng ngàn năm Nhân Sâm để bảo toàn tính mạng, tính mạng là nàng có thể duy trì được bao lâu thì..thì. . ."

"Cái gì! ?"

Nghe được lời Trình ngự y nói, nam nhân đồng mâu lập tức trợn lên một cái, mặt mày kinh ngạc ngạc nhiên.

Trong lòng, càng là thắt lại một cái, phảng phất vạn tiễn xuyên tâm vô cùng thống khổ!

Vừa nghĩ tới, nữ nhân này sẽ chết, nam nhân liền cảm giác được nỗi thống khổ vô cùng.

Gương mặt tuấn tú kia vốn là tràn đầy ủ rũ, nghe qua tin tức đã hoàn toàn trở nên trắng bệch.

Nhìn thấy nam nhân tràn đầy đau buồn tái nhợt dáng vẻ, Trình ngự y trong lòng giật nảy lên một cái, vội vàng không ngừng mở miệng nói.

"Hoàng thượng, xin bảo trọng long thể a!"

Nhìn trước mắt thân thể nam nhân lung lay sắp đổ, phảng phất sau một khắc sẽ rồi ngã xuống đất, Trình ngự y trong lòng kinh hãi.

Nhận thấy được tình huống trong phòng, Lam Vũ và Tử Dạ vốn đang hầu hạ ngoài cửa, càng là vội vàng tiến vào, mặt mày lo lắng.

"Hoàng thượng. . ."

Đối với việc mọi người vô cùng lo lắng, nam nhân đầu tiên là trầm lặng một khắc, rồi hắn lại từ từ phục hồi tinh thần , đôi môi hé ra, trầm giọng hỏi.

"Trình ngự y, chẳng lẽ, thật sự không có cách nào cứu nàng sao! ?"

Nam nhân mở miệng, mặt mày nặng nề.

Trình ngự y nghe vậy, đầu tiên là trầm lặng một khắc, lập tức, như là nghĩ đến cái gì đó, đôi mắt sáng ngời, đôi môi hé ra, liền mở miệng nói.

"Khởi bẩm Hoàng thượng, trên núi Thiên Tuyệt có một vị thần y, tên gọi Vô Tình bà bà. Nghe nói, Vô Tình bà bà, y thuật cao siêu, có thể cải tử hoàn sinh giúp người chết sống lại, chỉ là. . ."

Nói tới đây, Trình ngự y không khỏi dừng một chút, vẻ mặt do dự gặp khó khăn.

Nam nhân thấy vậy, mày kiếm cau lại một cái, không khỏi mở miệng thúc giục.

"Chỉ là cái gì! ? Ngươi mau nói ra cho trẫm!"

Nhìn nam nhân tràn đầy lo lắng thúc giục, Trình ngự y đầu tiên là thở dài một tiếng, tiếp theo mới mở miệng nói.

"Chỉ là Vô Tình bà bà tính tình kì dị cổ quái, cả cứng cả mềm đều không chịu, ba mươi năm trước không biết chuyện gì xảy ra, Vô Tình bà bà liền không bao giờ ra tay cứu người nữa, mỗi một người lên núi Thiên Tuyệt cầu y cứu người, đều bị Vô Tình bà bà cự tuyệt từ ngoài cửa. Sau này, Vô Tình bà bà phiền chán việc người ta đến cầu y cứu người, càng liền tại Thiên Tuyệt Sơn thiết kế rất nhiều cơ quan, cạm bẫy, nếu như một người không cẩn thận động đến cơ quan, đều chắc chắn không thoát khỏi cái chết ! Cho nên. . ."

Nói xong lời cuối cùng, Trình ngự y liền không nói thêm gì đi nữa, chỉ là mọi người cũng đã biết rõ ràng trong lòng .

Một bên Lam Vũ và Tử Dạ nghe vậy, trên mặt cũng đều là vẻ nặng nề.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.