Dưỡng Chồn Thành Hậu, Tà Mị Lãnh Đế Ôn Nhu Yêu

Chương 297-2: Ta rốt cuộc đã tìm được ngươi (2)



Đồng Nhạc Nhạc mở miệng lo lắng nói. Vừa nói dứt lời, Đồng Nhạc Nhạc cũng hiểu được, lời này của mình, hình như có hơi vô lễ.

Nghĩ tới đây, Đồng Nhạc Nhạc đầu tiên là nhẹ nhàng cắn cắn môi dưới, tiếp theo mở miệng nói:

"Công tử, ta không có xúc phạm ý ngài. Chỉ là, ngài rất giống một người quen cũ của ta, cho nên, cho nên ta. . ."

Nói xong lời cuối cùng, Đồng Nhạc Nhạc ấp úng, cũng không biết phải giải thích như thế nào.

Một bên Linh nhi thấy vậy, càng là kín đáo dùng ánh mắt tò mò nghi hoặc. Lúc thì rơi trên người Đồng Nhạc Nhạc đang mặt mày lo lắng, ấp úng. Một hồi lại rơi tại nam nhân đầu đội mũ, mặt mày trầm lặng đang đứng trước mặt.

Chẳng lẽ, nam nhân này, chính là ân nhân cứu mạng mà Duy Nhất một mực muốn tìm sao!?

Ngay lúc Linh nhi nghi hoặc, nam nhân áo đen sau khi nghe được lời này của Đồng Nhạc Nhạc, nhưng không có lập tức mở miệng nói gì.

Nam nhân trầm lặng, khiến trái tim Đồng Nhạc Nhạc như bị treo trên cao.

Giờ phút này, nàng thật khẩn trương, cùng chờ mong.

Không biết, nam nhân này, có thể bỏ mũ xuống hay không , để cho nàng xem dung mạo chân thật của hắn!?

Liền vào lúc Đồng Nhạc Nhạc lòng tràn đầy chờ mong. Đột nhiên, vào đúng thời điểm này, một cơn gió mạnh gào thét thổi qua, đúng là nhẹ nhàng thổi bay cái mũ nam nhân mang ở trên đầu.

Giữa đám cát đen tung bay mù mịt, lộ ra cái cằm cương nghị của nam nhân, với lại một mái đầu tóc bạc trắng như tuyết.

Cuồng phong gào thét, thổi mái tóc trắng như tuyết tung bay. Có vài sợi lại còn bay tới bám vào trên mặt Đồng Nhạc Nhạc, làm hơi ngưa ngứa . . .

Chỉ là, khi thấy mái tóc trắng như tuyết đó, tâm Đồng Nhạc Nhạc cũng không khỏi 'Lộp bộp' một tiếng, cả người phảng phất như rơi xuống hầm băng lạnh lẽo…

Không phải hắn!

Người trước mắt này, mặc dù thân hình giống nhau. Nhưng mà, công tử cứu nàng hôm đó có mái tóc đen như mun, âm thanh gợi cảm, lại làm thế nào giống như người trước mắt này, đầu đầy tóc bạc! ?

Là nàng, lại nhận sai người sao!?

Nghĩ tới đây, trong lòng Đồng Nhạc Nhạc không khỏi hiện lên một nỗi mất mát. Đôi mắt vừa rồi còn tràn đầy chờ mong, nhanh chóng phủ lên một tầng buồn bã.

"Thật xin lỗi, công tử, là ta đường đột."

Đồng Nhạc Nhạc mở miệng nói yếu ớt. Ở trong giọng nói, đều là không che dấu nổi mất mát.

Nghe vậy, nam nhân đầu tiên là trầm lặng một khắc, sau đó, mới trầm giọng nói.

"Không sao, vừa rồi cô nương không có việc gì, tại hạ còn có việc, đi trước."

Vừa nói dứt lời, nam nhân liền không lại nói thêm cái gì, liền xoay người rời đi.

Không bao lâu, liền nhanh chóng biến mất vào trong biển người vô tận.

Nhìn thấy nam nhân nhanh chóng biến mất không thấy tăm tích đâu nữa, Đồng Nhạc Nhạc chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng nặng nề.

Chẳng lẽ là, đời này kiếp này, nàng cũng sẽ không được gặp lại….. người cồng tử đã cứu nàng sao!?

Ngay lúc Đồng Nhạc Nhạc tràn đầy mất mát, một bên Linh nhi, lại thấy Đồng Nhạc Nhạc có dáng vẻ một bụng đầy tâm sự, không khỏi cau mày hỏi:

"Duy Nhất, ngươi làm sao vậy?! Ngươi hôm nay cũng mệt mỏi chưa?! Không bằng chúng ta đi về trước, được không?!"

Nghe được lời này của Linh nhi, Đồng Nhạc Nhạc chỉ là nhẹ nhàng ngẩng lên nhìn nàng một cái. Sau đó, mới khẽ khàng gật đầu, nói nhỏ đáp lại:

"Ừ, chúng ta trở về đi thôi!"

Vừa dứt lời, Đồng Nhạc Nhạc không khỏi xoay người đi theo Linh nhi về hướng tới hoàng cung.

Chỉ là, bóng dáng yếu ớt kia, lại không che dấu nổi mất mát.

Ngay lúc Đồng Nhạc Nhạc xoay người rời đi, cũng không hề chú ý tới, ở trên cây cầu nhỏ cách không xa sau lưng nàng , một đạo bóng dáng cao to màu đen đang lẳng lặng tùy ý đứng đó.

Nhìn thấy một đạo bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn, từ từ đi tới phía trước, cùng chính mình càng ngày càng xa, nam nhân chỉ cảm thấy tâm can mình, từ từ co rút thít lại , thật đau. . .

Ngay lúc nam nhân đau lòng cực kì, Lý Tường một mực yên lặng tùy ý đứng tại phía sau nam nhân, không khỏi thở dài một hơi, mở miệng nhẹ nhàng nói nhỏ:

"Hoàng thượng, Tiểu Nhạc Tử nàng rõ ràng là đang tìm ngài đây! Tại sao ngươi lại làm như không quen biết nàng! ?"

Lý Tường mở miệng, tràn đầy không giải thích được.

Nam nhân áo đen nghe vậy, chỉ là nhẹ nhàng thở dài một hơi, sau đó, từ từ lấy cái mũ trên đầu xuống, lộ ra khuôn mặt tuấn mĩ mê hoặc, và một mái tóc trắng bạc….

Gió mát hiu hiu, đem tay áo nam nhân thổi bay.

Gió mát hiu hiu, thổi bay tay áo nam nhân.

Một đầu tóc trắng bạc càng là bay lên theo gió thành một đường cong duyên dáng.

Như thế nào một nam nhân trẻ tuổi tuấn tú, lại là một đầu đầy tóc bạc!

Khiến Lý Tường đứng ở phía sau nam nhân, không khỏi lại lần nữa thở dài một hơi.

Chỉ ngắn ngủi mấy ngày, Hoàng thượng nguyên một đầu tóc dài đen nhánh, liền đã biến thành một đầu tóc trắng bạc, mấy ngày nữa. . .

Nghĩ tới đây, Lý Tường không khỏi khóe mắt đỏ hoe.

Đối với mặt mày bi thương của Lý Tường, Huyền Lăng Thương chỉ là nhẹ nhàng mở ra bạc môi, nhẹ nhàng nói nhỏ:

"Nàng đang tìm trẫm thì đã làm sao!? Chúng ta kiếp này vô duyên, trẫm không cho được nàng hạnh phúc, không bằng không thấy. . ."

Coi như đau lòng, không đành lòng, chỉ là, hắn càng hy vọng chính là, nàng có thể hạnh phúc. . .

Coi như hắn không ở đây, cũng có một người nam nhân yêu thương nàng sâu sắc, đối xử tốt với nàng, như thế….là đủ rồi. . .

. . .

Mặt trời từ từ hạ xuống, trăng sáng liền lộ ra phía chân trời….ban đêm đã đến rồi!

Những ngọn đèn treo trên cao, ở trong cảnh đêm mê hoặc này đang tản ra vầng sáng mờ nhạt , tô điểm cho cảnh đêm làm càng cảm thấy mê người .

Bên trong Triêu Dương điện.

"Nhạc nhi, ăn nhiều hơn một chút đi! Nàng rất gầy!"

Độc Cô Ngạo Phong vừa nói, vừa tự mình chia thức ăn cho Đồng Nhạc Nhạc.

Bên trong đại điện rộng lớn như thế này, đám cung nhân cũng đã sớm thối lui khỏi bên trong đại điện.

Bởi vì, Độc Cô Ngạo Phong không thích có người gây trở ngại hắn với nữ nhân mình yêu mến.

Tại trước mặt nữ nhân hắn yêu mến, hắn chỉ nghĩ mình là một người bình thường, không phải là vị đế vương cao cao tại thượng.

Hắn muốn nhất, chính là giống như người bình thường, ngày ngày ở bên cạnh nữ nhân mình yêu mến, chiếu cố nàng thật tốt, sủng ái nàng. Ngày ngày thấy được nụ cười hạnh phúc của nàng, như thế là đủ rồi!

Nhưng…..chỉ là một nguyện vọng nho nhỏ, Độc Cô Ngạo Phong hắn cũng không thể có được…

Nghĩ tới đây, trong lòng Độc Cô Ngạo Phong không khỏi hiện lên một nỗi mất mát.

Không ngờ hôm nay, hắn lại lần nữa hứng chịu sự cự tuyệt của Đồng Nhạc Nhạc. Nhưng mà, Độc Cô Ngạo Phong hắn tin chắc, chỉ cần thật lòng thành tâm, khẳng định sắt đá cũng sẽ tan!

Hắn chỉ cần sử dụng sự thành thật của mình, nhất định có thể đổi lấy thành tâm của nàng.

Chẳng qua, chỉ là một chút, hắn liền cảm thấy mỹ mãn . . .

Đối với tâm tư Độc Cô Ngạo Phong, Đồng Nhạc Nhạc như thế nào không biết.

Nghĩ đến hôm nay, nàng lại cự tuyệt nam nhân trước mắt này. Vậy mà hiện tại, nam nhân này, phảng phất như không có chuyện gì, cứ theo lẽ thường chăm chút nàng từng li từng tí, vẫn còn tự mình gắp thức ăn, Đồng Nhạc Nhạc liền có cảm giác cực kì bất đắc dĩ.

Nàng đã nói rõ ràng, chính là, nam nhân này, vì sao vẫn còn khăng khăng một mực!?

Thật giống như là nàng sao! ?

Nghĩ tới đây, Đồng Nhạc Nhạc không khỏi nhẹ nhàng thở dài một hơi:

"Hoàng thượng, Duy Nhất tự gắp thức ăn cho mình là được rồi, ngài cũng nên ăn đi!!"

Nhìn thấy trong chén thức ăn cao thành núi, có bào ngư, có tổ yến, còn có món nàng thích - gà chiên giòn, Đồng Nhạc Nhạc liền cảm giác choáng ngợp.

Nhiều đồ ăn như vậy, nàng là ăn không nổi.

Lại nói, hôm nay, nàng thật sự không thấy ngon miệng.

Vì vậy, Đồng Nhạc Nhạc chỉ là sơ sơ ăn hai miếng, liền buông xuống bát đũa.

Thấy Đồng Nhạc Nhạc ăn ít như vậy, liền để bát đũa xuống, khuôn mặt tuấn tú của Độc Cô Ngạo Phong sửng sốt, không khỏi mở miệng hỏi”

"Duy Nhất, tại sao không ăn!? Là đồ không hợp khẩu vị của nàng sao?! Trẫm lập tức truyền Ngự Thiện Phòng lại chuẩn bị thức ăn khác!"

"Không! Hoàng thượng, không cần, là Duy Nhất hôm nay không thấy ngon miệng thôi."

Mắt thấy Độc Cô Ngạo Phong sẽ gọi người, Đồng Nhạc Nhạc lập tức mở miệng ngăn cản.

Nghe vậy, Độc Cô Ngạo Phong mày kiếm không khỏi nhẹ nhàng cau lại một cái, đầu tiên là trầm lặng một khắc, sau đó mới mở miệng hỏi:

"Duy Nhất, hôm nay, nàng xuất cung!?"

Độc Cô Ngạo Phong mở miệng, như là thuận miệng hỏi.

Đồng Nhạc Nhạc nghe vậy, trong lòng đầu tiên là giật nảy lên một cái.

Sau nghĩ đến, Độc Cô Ngạo Phong đối với chuyện của nàng, luôn đặc biệt để bụng, nàng cũng chẳng có gì lạ!

Nghĩ tới đây, Đồng Nhạc Nhạc chỉ là nhẹ nhàng gật đầu.

"Ừ, hôm nay Duy Nhất xuất cung ."

Đồng Nhạc Nhạc mở miệng, mọi chuyện đều nói không hề dấu diếm.

Độc Cô Ngạo Phong nghe vậy, không khỏi mở miệng hỏi:

"Nàng xuất cung, là vì cái gì!?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.