Dưỡng Chồn Thành Hậu, Tà Mị Lãnh Đế Ôn Nhu Yêu

Chương 356: Ngoại truyện : Thương Lang Quốc Chương 53 : Duy Nhất, không cho làm liều



Edit : Angelina Yang

Liền vào lúc trong lòng Cố Duy Nhất suy nghĩ, đôi tay càng là chưa từng nhàn rỗi.

Đúng là ngày mùa hè nóng bức, ở trong nhà bếp chính là rất nóng.

Cố Duy Nhất mất một canh giờ, rốt cuộc đều làm xong các món ăn hôm nay muốn làm.

Nhìn bốn món ăn một canh mà mình thật vất vả làm ra, trên mặt Cố Duy Nhất, càng là càng cảm thấy mỹ mãn.

Đưa tay xoa xoa mồ hôi trên mặt, Cố Duy Nhất đảo mắt nhìn quanh một lượt, lại thấy Đỗ Tô Tô vẫn còn xào nấu thức ăn ở bên kia.

Thấy vậy, Cố Duy Nhất không nhịn được môi hồng cong lên một cái, mở miệng cười nói.

"Ha ha, ngươi chậm rãi nấu ăn đi! Ta đi trước một bước !"

Cố Duy Nhất vừa nói dứt lời, liền mang theo hộp đựng thức ăn, sải bước đi về hướng tới Ngự Thư Phòng.

Lúc này, Độc Cô Ngạo Phong nói vậy vẫn còn ở Ngự Thư Phòng đây!

Thời gian dài như vậy không có mình nấu món ăn cho hắn ăn. Không hiểu đến khi hắn biết, bản thân tự mình xuống bếp nấu nướng cho hắn ăn, liệu có thể rất cảm động hay không! ?

Nghĩ tới đây, trong lòng Cố Duy Nhất mừng thầm vô cùng, càng ngại đi theo đường lớn vòng xa Ngự Thư Phòng, liền đi tắt đường nhỏ, để dễ dàng sớm mang đồ ăn đến Ngự Thư Phòng.

Tuy nhiên, liền vào lúc Cố Duy Nhất dọc theo đường nhỏ, đi về hướng tới Ngự Thư Phòng, lại hoàn toàn không biết, liền sau khi nàng rời khỏi, bên trong Ngự Thiện Phòng, đột nhiên xảy ra đại hỏa.

Bởi vì hôm nay Cố Duy Nhất và Đỗ Tô Tô tự mình xuống bếp nấu ăn cho Độc Cô Ngạo Phong, những Ngự Trù này cũng vui vẻ nhàn nhã. Sau khi chuẩn bị xong thức ăn cho cung nhân, liền vội vàng rời khỏi Ngự Thiện Phòng.

Dù sao bên trong Ngự Thiện Phòng, đầy những bếp lò, nhiệt độ cực cao. Hơn nữa giờ phút này, chính là ngày mùa hè nóng bức, cũng không ai muốn ở lại lâu bên trong Ngự Thiện Phòng.

Cho nên, từ sau khi Cố Duy Nhất rời khỏi Ngự Thiện Phòng, bên trong Ngự Thiện Phòng, chỉ còn lại có Đỗ Tô Tô và một nha hoàn giúp việc.

Vừa lúc nha hoàn kia quá mót, liền rời đi xả bớt.

Đỗ Tô Tô chính là thiên kim tiểu thư, tuy biết làm món ăn, chỉ là lại thấy Cố Duy Nhất mang theo hộp đựng thức ăn vội vã rời đi. Trong khoảnh khắc, để sớm làm xong các món ăn, đều bắt đầu trở nên có hơi lo lắng.

Ai ngờ, liền bởi vì luống cuống tay chân, Đỗ Tô Tô càng là không cẩn thận đánh đổ vò rượu đặt ở một bên..

Ngay lập tức, rượu chảy ra đầy đất. Lại dọc theo củi, rồi "phừng" một tiếng, liền bắt đầu bốc cháy.

Nhìn thấy đám cháy đột nhiên bốc lên, Đỗ Tô Tô càng là sợ đến thân thể lảo đảo lui về phía sau vài bộ, lại vấp ngã mạnh ở trên mặt đất.

Trên chân đau nhức, liền cũng không đứng lên nổi nữa.

Nhìn thấy ngọn lửa này càng cháy càng to, Đỗ Tô Tô thất kinh, trố mắt đứng nhìn, hé mở làn môi hồng, không khỏi kinh hoảng hét rầm lên

"Cứu mạng, cứu mạng a. . ."

. . .

Cùng lúc đó, trong Ngự Thư Phòng

"Có việc gì! ?"

Sau khi cùng mấy vị đại thần trong triều bàn bạc quốc sự xong, Độc Cô Ngạo Phong liền ngồi ở nơi này, bắt đầu cầm lấy bút lông rồi phê duyệt tấu chương.

Lại thấy Hắc Phong bước đến, trên mặt càng là rành rành nụ cười tràn đầy vài phần quái dị. Chân mày Độc Cô Ngạo Phong nhẹ nhàng nhướn lên một cái, trầm giọng hỏi.

Nghe vậy, Hắc Phong lập tức mở miệng cười một tiếng.

"Hoàng thượng hôm nay lại có lộc ăn! Thần vừa rồi đi ngang qua Ngự Thiện Phòng, nghe nói hai người Quận chúa và Đỗ cô nương , đều ở bên trong Ngự Thiện Phòng. Nói là muốn đích thân xuống bếp, chuẩn bị bữa trưa cho Hoàng thượng đây!"

Hắc Phong mở miệng cười nói, đối với Độc Cô Ngạo Phong, càng là nháy mắt ra hiệu, tràn đầy vẻ trêu chọc chế nhạo.

Nghe vậy, gương mặt Độc Cô Ngạo Phong đầu tiên là có hơi sửng sốt.

"Duy Nhất muốn đích thân xuống bếp chuẩn bị bữa trưa cho trẫm! ?"

Độc Cô Ngạo Phong mở miệng, sau khi vừa nói dứt lời, khóe miệng không khỏi nhẹ nhàng cong lên một cái.

Trên mặt, càng là hiện ra vài phần sung sướng chính mình cũng không biết.

Hắc Phong thấy vậy, không khỏi chậc chậc lắc đầu thở dài.

Nghĩ đến, trong cảm nhận của chủ nhân hắn, cũng chỉ có một quận chúa Duy Nhất .

Rõ ràng làm bữa trưa cho hắn có hai người, hắn lại chỉ nhớ đến quận chúa Duy Nhất. Thiết nghĩ , Đỗ cô nương kia, đời này cũng không trông cậy vào có thể thu được trái tim chủ nhân hắn.

Dọc theo đường đi, hắn không phải không hề phát hiện ra tâm tư của Đỗ cô nương này đối với Gia chủ của mình. Chỉ là, cho dù nàng làm như thế nào, cũng không từng làm động lòng chủ nhân hắn.

Chủ nhân của hắn, đối với nàng ta có thái độ hững hờ, mọi người biết rõ ràng trong lòng.

Chỉ vì cha nàng cứu mạng chủ nhân của hắn thôi.

Liền vào lúc trong lòng Hắc Phong suy nghĩ như vậy, đột nhiên, một bóng người, vội vã chạy vào Ngự Thư Phòng. Sau đó lập tức quỳ một gối xuống đất, dáng vẻ tràn đầy bối rối.

Thấy vậy, chân mày Độc Cô Ngạo Phong không khỏi cau lại một cái, nhìn người mới đến, trầm giọng hỏi.

"Có chuyện gì mà bối rối như thế! ?"

Độc Cô Ngạo Phong mở miệng, âm thanh lạnh như băng, ánh mắt cô lạnh lùng.

Người mới đến nghe vậy, đầu tiên là lạnh sống lưng rùng mình kịch liệt, lập tức, đôi môi hé ra, mới nói ra mục đích đến đây.

"Không tốt , Hoàng thượng, Ngự Thiện Phòng cháy !"

"Cái gì! ?"

Nghe được những lời người mới đến đã nói, Độc Cô Ngạo Phong vốn lạnh lùng vô cùng, đồng mâu đầu tiên là trợn lên một cái, lập tức, thân thể chợt lóe.

Mọi người chỉ thấy trước mắt có bóng đen chợt lóe rồi biến mất, nơi nào còn thấy bóng dáng Độc Cô Ngạo Phong nữa! ?

. . .

"Ồ, phụ hoàng làm thế nào không ở Ngự Thư Phòng! ?"

Đến khi Cố Duy Nhất vội vã đi tới Ngự Thư Phòng, chỉ thấy bên trong Ngự Thư Phòng, im ắng, nơi nào có bóng dáng của Độc Cô Ngạo Phong! ?

Nhìn thấy Ngự Thư Phòng kia không có một bóng người, Cố Duy Nhất lòng tràn đầy nghi hoặc.

Nghĩ đến, bình thường lúc này, Độc Cô Ngạo Phong đều ở chỗ này phê duyệt tấu chương, không phải sao! ?

Trong lòng nghi hoặc , sau khi Cố Duy Nhất đặt hộp đựng thức ăn mang theo trên tay ở trên bàn, rồi mới đi ra Ngự Thư Phòng, tìm thị vệ canh giữ ở bên ngoài Ngự Thư Phòng tra hỏi.

"Phụ hoàng hiện tại đi nơi nào ! ? Ngươi cũng đã biết! ?"

Nghe được Cố Duy Nhất tra hỏi, thị vệ gác ngoài cửa , lập tức nói ra chi tiết.

"Khởi bẩm Quận chúa, mới vừa rồi có người bẩm báo với Hoàng thượng, nói Ngự Thiện Phòng cháy. Sau đó Hoàng thượng liền xông đi ra ngoài, thiết nghĩ là đến Ngự Thiện Phòng !"

"Cái gì! ? Ngự Thiện Phòng cháy ! ?"

Nghe được lời thị vệ nói, đôi mắt Cố Duy Nhất mở to, tràn đầy vẻ khiếp sợ.

Dù sao vừa rồi nàng mới đi khỏi Ngự Thiện Phòng , khi đó, Ngự Thiện Phòng không phải cũng thật tốt sao! ?

Như thế nào thời gian mới một khắc, Ngự Thiện Phòng liền cháy đây! ?

Nghĩ tới đây, lại biết được Độc Cô Ngạo Phong đã đi Ngự Thiện Phòng, Cố Duy Nhất lập tức nhấc chân, vội vã chạy đi về hướng tới Ngự Thiện Phòng.

Đến lúc Cố Duy Nhất thật vất vả đi tới Ngự Thiện Phòng, chỉ thấy Ngự Thiện Phòng đã sớm hoàn toàn rối loạn .

Tại cửa ra vào Ngự Thiện Phòng , có rất nhiều cung nhân đang mang theo thùng nước, hắt nước vào bên trong Ngự Thiện Phòng.

Lại thấy bên trong Ngự Thiện Phòng, ngọn lửa lớn như thế, không ít khói đen cuồn cuộn tuôn ra từ bên trong Ngự Thiện Phòng.

Thấy vậy, trong lòng Cố Duy Nhất không khỏi giật nảy lên một cái, vẻ mặt kinh ngạc không nói nên lời.

Trời ạ!

Ngọn lửa này, thật đúng là không nhỏ đây!

Liền vào lúc trong lòng Cố Duy Nhất suy nghĩ, mắt nhung càng là không ngừng nhìn khắp bốn phía. Chỉ là, nơi nào nhìn thấy bóng dáng Độc Cô Ngạo Phong ! ?

Thấy vậy, trong lòng Cố Duy Nhất, càng là không khỏi trào dâng một nỗi nghi hoặc bất an.

Vừa lúc nhìn thấy Hắc Phong chính lúc lo lắng đứng tại cửa ra vào Ngự Thiện Phòng, vẻ mặt lo âu bất an.

Thấy vậy, Cố Duy Nhất lập tức tiến lên, vỗ vỗ bả vai Hắc Phong.

"Hắc Phong đại ca, phụ hoàng đâu! ? Phụ hoàng ở nơi nào! ?"

"A! ? Quận chúa, ngươi làm thế nào ở chỗ này! ?"

Nghe được lời Cố Duy Nhất nói, Hắc Phong đang mặt mày lo lắng xoay người nhìn lại.

Đến khi nhìn thấy Cố Duy Nhất đứng ở phía sau hắn, lập tức đôi mắt mở to, tràn đầy kinh ngạc.

Thấy vậy, chân mày Cố Duy Nhất không khỏi nhẹ nhàng cau lại một cái.

"Làm sao ta không thể ở chỗ này! ? Đúng rồi, ngươi vẫn còn không trả lời ta, phụ hoàng ở đâu! ?"

Nghe được lời này của Cố Duy Nhất, Hắc Phong dường như mới nhớ tới cái gì , một tay hung hăng vỗ vỗ đỉnh đầu, đôi môi hé ra, tràn đầy ảo não lo lắng nói.

"Trời ạ! Hoàng thượng vừa rồi nghĩ đến ngươi vẫn còn bên trong Ngự Thiện Phòng, liền xông đi vào , đến bây giờ cũng chưa có đi ra đây!"

"Cái gì! ? Phụ hoàng ở bên trong! ?"

Nghe được Hắc Phong nói lời này, đồng mâu Cố Duy Nhất lập tức trợn lên một cái, trong lòng kinh hãi.

Nhìn thấy đám cháy kia đang không ngừng tỏa ra khói đen, bốc cháy đùng đùng, Cố Duy Nhất chỉ cảm thấy trái tim đều muốn vọt khỏi lồng ngực .

Nghĩ đến, Độc Cô Ngạo Phong giờ phút này, liền đang ở bên trong ngọn lửa hừng hực kia, nếu như xảy ra cái gì bất ngờ, nàng nên làm thế nào cho phải! ?

Nghĩ tới đây, trái tim Cố Duy Nhất càng là thắt lại một cái, phảng phất vạn tiễn xuyên tâm.

Cuối cùng, đầu óc Cố Duy Nhất vẫn chưa từng suy nghĩ nhiều đến mặt khác, thân thể liền lập tức làm ra phản ứng, nhanh chóng cất bước lao nhanh, phóng về hướng tới bên trong Ngự Thiện Phòng.

Đối với hành động của Cố Duy Nhất, chính là làm Hắc Phong lo sốt vó.

Mắt thấy, Cố Duy Nhất dường như phát điên chạy vào bên trong Ngự Thiện Phòng, Hắc Phong làm sao lại chịu! ?

Tay vượn duỗi ra, liền lập tức gắt gao bắt được cánh tay Cố Duy Nhất, ngăn cản hành động nguy hiểm này của nàng.

"Quận chúa, người là điên rồi sao! ? Ngọn lửa lớn như vậy, người muốn đi vào chịu chết sao! ?"

"Ngươi buông! Phụ hoàng ở bên trong! Ta muốn đi cứu phụ hoàng!"

Cố Duy Nhất mở miệng lo lắng quát.

Hiện tại ngọn lửa lớn như vậy, Độc Cô Ngạo Phong còn chưa đi ra, cũng không biết phải chăng là đã gặp phải bất trắc .

Càng nghĩ, trong lòng Cố Duy Nhất càng là lo lắng bất an.

Hiện tại, nàng không thấy được Độc Cô Ngạo Phong, trái tim của nàng, một khắc cũng sẽ không buông lỏng.

"Ngươi buông tay, mau buông tay!"

"Không buông! Hoàng thượng võ công cao cường, tự nhiên tốt số có quí nhân phù trợ, Quận chúa, người đừng tùy hứng!"

Hắc Phong mở miệng, đánh chết cũng không chịu buông tay.

Liền trong thời gian Cố Duy Nhất tranh luận với Hắc Phong , đột nhiên, mọi người bốn phía không khỏi giật mình la lên một tiếng.

"Nha! Hoàng thượng đi ra rồi!"

Nghe nói như thế, Cố Duy Nhất vốn đang lúc muốn dùng sức cố tránh Hắc Phong , trên mặt đầu tiên là sửng sốt. Sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn vừa ngước lên, liền nhìn tới cửa ra vào Ngự Thiện Phòng.

Chỉ thấy, một bóng dáng cao to lực lưỡng, đã như mũi tên chạy ra khỏi Ngự Thiện Phòng.

Nam nhân mặt mũi lạnh lùng, trên mặt càng là bám không ít bụi bặm, vạt áo, cũng bị cháy đen không ít.

Mặc dù nam nhân dáng vẻ hơi có vẻ chật vật, chỉ là, lại thấy tình hình nam nhân bình yên vô sự, trái tim Cố Duy Nhất vốn đang thít lại thật chặt, rốt cuộc thả lỏng.

"Phụ hoàng. . ."

Độc Cô Ngạo Phong hắn, không có việc gì , thật tốt!

Nghĩ tới đây, Cố Duy Nhất càng là ra sức thoát khỏi bàn tay Hắc Phong, sau đó muốn tiến lên.

Giờ phút này, nàng chỉ là muốn gắt gao ôm chặt Độc Cô Ngạo Phong, thật tốt cảm thụ được nhiệt độ cơ thể hắn. Để sự hiện hữu của hắn, làm nàng biết, tất cả điều này đều là sự thật.

Độc Cô Ngạo Phong hắn, không có việc gì. . .

Tuy nhiên, liền vào lúc Cố Duy Nhất tràn đầy hoan hỉ, đột nhiên, một âm thanh nhõng nhẽo tràn đầy kinh hoảng , lại phút chốc truyền vào trong tai Cố Duy Nhất

"Hoàng thượng, Tô Tô sợ quá . . ."

Âm thanh của nữ nhân, mang theo vô tận lo lắng sợ hãi. Giọng nói nhẹ nhàng, mềm nhũn, vô cùng tội nghiệp đau khổ.

Lúc này, Cố Duy Nhất mới phát hiện, trong lòng Độc Cô Ngạo Phong vẫn còn ôm một nữ nhân.

Mới rồi, lúc nàng nhìn thấy Độc Cô Ngạo Phong , trong lòng, trong mắt, chỉ có sự hiện hữu của hắn. Nên nàng liền không hề chú ý đến, trong ngực hắn đang dùng áo khoác ngoài bọc 'cái gì đó' .

Cho đến khi, chiếc áo khoác ngoài kia nhẹ nhàng rơi xuống, để lộ ra bên trong áo khoác ngoài, một nữ nhân điềm đạm đáng yêu.

Mà nữ nhân này, không phải người khác, đúng là Đỗ Tô Tô mới rồi thi tài nấu nướng cùng nàng tại Ngự Thiện Phòng!

Giờ phút này, lại thấy Đỗ Tô Tô được Độc Cô Ngạo Phong ôm, trên mặt, đều là những giọt nước mắt trắng ngần long lanh, trông vô cùng tội nghiệp đau khổ.

Nữ nhân phảng phất là đã bị hoảng sợ. Trên mặt, đều là dáng vẻ nhớ lại mà sợ hết hồn hết vía và hú hồn sống sót sau tai nạn.

Một nữ nhân tội nghiệp đau khổ như vậy , mặc cho ai nhìn, đều đau lòng không thôi.

Chỉ là, đến lúc Cố Duy Nhất thấy, đôi mềm mại không có xương kia của Đỗ Tô Tô là đang gắt gao ôm chặt lấy cổ của Độc Cô Ngạo Phong, gương mặt, cũng gắt gao tựa vào lồng ngực Độc Cô Ngạo Phong , trong lòng Cố Duy Nhất, càng là không khỏi trào dâng một ngọn lửa giận hừng hực.

Độc Cô Ngạo Phong là của nàng, nàng có thể nào tùy ý để nữ nhân khác chiếm cứ vị trí vốn thuộc về nàng đây! ?

Liền vào lúc trong lòng Cố Duy Nhất nổi cơn giận dữ, lúc này, Độc Cô Ngạo Phong hiển nhiên cũng là chú ý tới sự có mặt của Cố Duy Nhất.

Lại thấy Cố Duy Nhất bình yên vô sự đứng ở nơi đó, mày kiếm nam nhân vốn đang cau lại , rốt cuộc giãn ra.

"Duy Nhất, ngươi không có việc gì."

"Phụ hoàng, Duy Nhất không có việc gì."

Nghe được lời Độc Cô Ngạo Phong nói, lại thấy dáng vẻ hắn sau khi nhìn thấy mình thì rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm.

Cố Duy Nhất vốn đang cơn giận dữ, thì cơn tức giận trong lòng, phảng phất như bị một chậu nước lạnh tạt mạnh vào.

Thiết nghĩ , Độc Cô Ngạo Phong cho là chính mình đang ở trong Ngự Thiện Phòng, nên không để ý tính mạng của mình mà xông vào, Cố Duy Nhất liền hoàn toàn cảm động.

May là, Độc Cô Ngạo Phong không có việc gì , bằng không, nàng cũng không sống được .

Liền vào lúc trong lòng Cố Duy Nhất cảm động, Đỗ Tô Tô được Độc Cô Ngạo Phong ôm vào trong ngực, lại thấy Độc Cô Ngạo Phong mặc dù ôm nàng, chỉ là ánh mắt vẫn rơi trên người Cố Duy Nhất. Trong mắt lập tức xẹt qua vài phần không cam lòng.

Lập tức, chân mày cau lại một cái, đôi môi đỏ mọng hé ra, mở miệng giật mình la lên.

"Hoàng thượng, cổ chân Tô Tô đau quá. . . Ô ô ô. . ."

Nữ nhân mở miệng, nước mắt kia, càng là giống như chuỗi Trân Châu bị đứt, tốc tốc rơi xuống, nhuộm khắp hai gò má.

Dáng vẻ khóc như mưa kia, càng là vô cùng tội nghiệp đau khổ.

Nghe tới lời này của Đỗ Tô Tô , Độc Cô Ngạo Phong chỉ là nhẹ nhàng cúi đầu nhìn chăm chú một khắc. Sau đó, đôi môi đỏ mọng hé ra, mở miệng nói.

"Người đâu, truyền ngự y!"

"Vâng, Hoàng thượng!"

Nghe được lời Độc Cô Ngạo Phong nói, lập tức có người vội vã đi truyền ngự y.

Tuy nói, nhìn thấy dáng vẻ Đỗ Tô Tô thật đáng thương , chỉ là, Cố Duy Nhất sao nguyện lại thấy nàng ngã vào trong lòng Độc Cô Ngạo Phong! ?

Nghĩ tới đây, Cố Duy Nhất lập tức quay sang Hắc Phong ở một bên mà ra hiệu.

"Hắc Phong đại ca. . ."

Mặc dù Cố Duy Nhất không có nói rõ, chỉ là Hắc Phong cũng là người cực kỳ khôn khéo linh hoạt, làm thế nào không nhìn ra ý của Cố Duy Nhất! ?

Nghĩ tới đây, Hắc Phong lập tức tiến lên, một mực cung kính nói với Độc Cô Ngạo Phong.

"Hoàng thượng, người cũng đã tìm kiếm vất vả , Đỗ cô nương để cho thuộc hạ mang về đi! ?"

Nghe được lời Hắc Phong nói, Độc Cô Ngạo Phong chỉ là nhẹ nhàng gật đầu, lập tức, liền muốn giao Đỗ Tô Tô ở trong lòng cho Hắc Phong.

Tuy nhiên, lúc này, Đỗ Tô Tô lại đột nhiên giật mình la lên một tiếng.

"Không, không nên, Hoàng thượng, ta sợ! Đám cháy lớn quá, người không nên rời Tô Tô, Tô Tô sợ, Hoàng thượng. . ."

Đỗ Tô Tô mở miệng, vẻ mặt thất kinh, đúng là dáng vẻ nghĩ tới mà sợ không thôi.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt kia, càng là tràn đầy nước mắt.

Hai tay, cũng ôm thật chặt eo lưng của Độc Cô Ngạo Phong, khuôn mặt càng là vùi thật sâu vào trong ngực Độc Cô Ngạo Phong, dáng vẻ ra bộ rối trí.

Nữ nhân tội nghiệp đau khổ khóc như mưa đến thế, mặc cho ai thấy, đều sinh ra không đành lòng.

Hắc Phong thấy vậy, cũng là không biết nên làm thế nào cho phải, chỉ có thể đưa tay sờ sờ cái mũi, sau đó vẻ mặt xin lỗi nhìn một chút Cố Duy Nhất liếc mắt.

Hình như đang nói, 'Ta đã hết sức ' .

Thấy vậy, trong lòng Cố Duy Nhất tuy là không vui, lại cũng không thể nhẫn tâm tiếp.

Có lẽ, Đỗ Tô Tô này là thật sự đang rối trí rồi! ?

Liền vào lúc trong lòng Cố Duy Nhất suy nghĩ, đảo mắt nhìn quanh một lượt, lại thấy Đỗ Tô Tô chui đầu vào trong lòng Độc Cô Ngạo Phong , đột nhiên đôi mắt đẫm lệ vừa ngước lên, trong ánh mắt nhìn nàng tuy hàm chứa nước mắt, lại mang theo vài phần vẻ đắc ý.

Mặc dù, vẻ đắc ý kia chợt lóe rồi biến mất, lại vẫn bị Cố Duy Nhất nắm bắt!

Thấy vậy, trong lòng Cố Duy Nhất giật nảy lên một cái, đôi mắt mở to, ngay lập tức hiểu được

Đỗ Tô Tô này, là giả vờ!

Nàng muốn lại tiếp tục ở trong lòng Độc Cô Ngạo Phong, mới tạo ra dáng vẻ thất kinh như thế. Giờ phút này, lại cũng không quên quay ánh mắt đắc ý sang nhìn nàng.

Đây chính là cực kì khiêu khích a!

Thật sự là thúc có thể nhẫn, thẩm không thể nhịn!

Nghĩ đến lồng ngực của Độc Cô Ngạo Phong , bị nữ nhân khác chiếm cứ , Cố Duy Nhất liền bốc hỏa . Hơn nữa, nữ nhân này, giờ phút này thậm chí vẫn còn khiêu khích với nàng, Cố Duy Nhất cũng là người có tính tình nóng nảy, cơn tức giận một khi bắt đầu, lập tức không nghĩ tới mặt khác .

Một tay chống nạnh, một tay chỉ thẳng tới Đỗ Tô Tô được Độc Cô Ngạo Phong ôm vào trong ngực. Nàng hé mở làn môi hồng, liền mở miệng quát.

"Phụ hoàng! Nữ nhân này là giả vờ! Nàng căn bản liền không có việc gì đâu!"

Cố Duy Nhất mở miệng, mặt mày căm phẫn tức giận.

Nghe thấy lời Cố Duy Nhất nói, gương mặt Độc Cô Ngạo Phong không khỏi sửng sốt. Mà ngay cả Hắc Phong ở một bên nghe vậy, cũng ngây dại.

Lập tức, ánh mắt quét một vòng, liền rơi trên người Đỗ Tô Tô ở trong lòng Độc Cô Ngạo Phong.

Bị Độc Cô Ngạo Phong và Hắc Phong nhìn thấy. Nét mặt Đỗ Tô Tô đầu tiên là sửng sốt, lập tức, những giọt nước mắt to bằng hạt đậu càng là tốc tốc rơi xuống, nhuộm đầy hai gò má.

"Ô ô ô, Hoàng thượng, Tô Tô, Tô Tô không có. . ."

Đỗ Tô Tô mở miệng, khóc thật là cực kì thê lương.

Nàng cau hàng mi lại,đôi mắt tràn đầy nước , trông vô cùng vô tội và uất ức.

Dáng vẻ kia, phảng phất đứa bé đang bị ác bà bà bắt nạt. Mà giờ phút này, Cố Duy Nhất chính là ác bà bà kia.

Nghe được Đỗ Tô Tô nói lời này, lại thấy dáng vẻ nàng khóc thật là cực kì tủi thân, Cố Duy Nhất là càng nhìn càng tức giận.

Nữ nhân này, nếu như mang đến thời hiện đại, khẳng định là cấp bậc diễn viên! Thật đúng là biết diễn vở kịch a!

Nếu không phải mới vừa rồi Cố Duy Nhất nhìn thấy ánh mắt tràn đầy đắc ý và khiêu khích của nàng ta, thật đúng là sẽ bị nàng ấy lừa.

Chính là hiện nay, khi biết được Đỗ Tô Tô này là giả vờ, giờ phút này, lại còn đang gục ở trong lòng Độc Cô Ngạo Phong, hơn nữa hiện tại, vẫn còn làm bộ đáng thương như vậy . Nàng là muốn tranh thủ sự đồng tình của Độc Cô Ngạo Phong sao! ?

Nghĩ tới đây, chân mày Cố Duy Nhất cau lại, trong lòng càng là bốc lửa phừng phừng, ánh mắt nhìn Đỗ Tô Tô , cơ hồ muốn phun lửa .

"Phụ hoàng, nàng thật sự là giả vờ! Vừa rồi người không có thấy, nàng. . ."

"Được rồi, Duy Nhất, nàng đã bị thương, mới rồi vẫn còn bị hoảng sợ, ngươi không nên nói thêm nữa ."

Độc Cô Ngạo Phong mở miệng, ánh mắt nhìn Cố Duy Nhất, càng là mang theo vài phần trách cứ.

Nghe vậy, lại thấy Độc Cô Ngạo Phong nhìn chính mình với ánh mắt mang theo vẻ trách cứ kia, đồng mâu Cố Duy Nhất đầu tiên là trợn lên một cái, lập tức, chân mày nhíu lại.

"Phụ hoàng, chẳng lẽ, người tin tưởng lời nói của nữ nhân này, cũng không tin lời Duy Nhất nói sao! ?"

Cố Duy Nhất mở miệng, chỉ cảm thấy trong lòng thắt lại một cái, ngay lập tức, uất ức vô cùng.

Mặc cho ai, khi thấy người mình thích ôm nữ nhân khác, đều sẽ không vui.

Giờ phút này, Độc Cô Ngạo Phong lại đứng ở bên phía nữ nhân khác mà trách cứ nàng, khiến cho trong lòng Cố Duy Nhất làm sao không uất ức, không khó chịu! ?

Nghĩ tới đây, Cố Duy Nhất chỉ cảm thấy trong mũi cay cay, một màn mờ mịt, càng là nhanh chóng phủ lên đôi mắt Cố Duy Nhất.

Đối với Cố Duy Nhất tràn đầy uất ức, Độc Cô Ngạo Phong nhìn thấy đôi mắt mờ mịt của Cố Duy Nhất , đồng mâu động lòng kia, không khỏi nhẹ nhàng lóe ra một phen, càng là xẹt qua một phần ảo não.

Đôi môi hé ra, muốn mở miệng nói cái gì.

Tuy nhiên, Đỗ Tô Tô được hắn ôm vào trong ngực, lại đã mở miệng, đầy vẻ nhân nhượng vì muốn êm đẹp.

"Hoàng thượng, Quận chúa nàng không phải ý tứ này, người không nên trách cứ nàng. . ."

Đỗ Tô Tô mở miệng, phảng phất Độc Cô Ngạo Phong bởi vì chính mình mà trách cứ Cố Duy Nhất.

Chỉ là trên mặt, cũng là dáng vẻ thương cảm như vậy, tạm nhân nhượng cho xuôi.

Cố Duy Nhất thấy vậy, trong lòng càng cảm thấy nổi cơn giận dữ .

Nữ nhân chết tiệt này! Thực sự khéo giả vờ!

Giờ phút này, lời này của nàng ta càng thể hiện ra chính mình uất ức và rộng lượng, lại càng cảm thấy có vẻ Cố Duy Nhất lòng dạ hẹp hòi, hay cho một nữ nhân quỷ kế đa đoan!

Liền vào lúc trong lòng Cố Duy Nhất tức giận suy nghĩ, Đỗ Tô Tô được Độc Cô Ngạo Phong ôm vào trong ngực, nhìn thấy Cố Duy Nhất nghiến răng nghiến lợi, tràn đầy dáng vẻ tức giận, khóe miệng càng là có hơi cong lên một cái.

Ánh mắt nhìn Cố Duy Nhất, càng là trần trụi khiêu khích.

Thấy vậy, Cố Duy Nhất chỉ cảm thấy trong lòng 'Oanh' một tiếng, phảng phất như núi lửa bùng phát dữ dội, ánh mắt nhìn Đỗ Tô Tô , càng là muốn phun lửa .

"Ngươi nữ nhân này!"

Cố Duy Nhất mở miệng, mặt mày tức giận.

Dáng vẻ kia, giống như là một kẻ giương nanh múa vuốt, muốn hung hăng đánh về phía mồi săn, phải cắt mồi săn thành tám khối, rất là làm cho người ta sợ hãi!

Chỉ là, còn không chờ Cố Duy Nhất xông lên, lại thấy đôi môi đỏ mọng của Độc Cô Ngạo Phong mở ra, giọng nói mang theo tức giận kia, càng là phút chốc vang lên

"Đủ rồi! Duy Nhất, không cho làm liều!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.