Đường Đến Đám Cưới (On The Way To The Wedding)

Chương 12



Trong chương này, chẳng có chuyện gì được giải quyết ổn thỏa hết.

Khi Gregory ngồi ăn điểm tâm vào sáng hôm sau, Kate đã ở đó, nét mặt quyết tâm và mệt mỏi.

“Chị xin lỗi”, là câu nói đầu tiên khi cô kéo cái ghế bên cạnh anh.

Điều gì đi kèm với lời xin lỗi này đây? Anh tự hỏi. Họ đã trở nên quá nhạy cảm vào mấy ngày vừa qua.

“Chị biết là em đã từng hy vọng..”

“Chẳng có gì cả”, anh cắt ngang, liếc nhanh vào đã thức ăn cô đã để ở phía bên kia của chiếc bàn. Cả hai ngồi xuống.

“Nhưng..”

“Kate”, anh nói, anh thậm chí còn không nhận ra giọng của chính mình. Giọng anh nghe già hẳn đi. Khó khăn hơn.

Cô im lặng, môi cô vẫn tách ra, như thể những lời cô định nói bị đông cứng lại ngay đầu lưỡi.

“Chẳng có gì,” anh lặp lại, và quay trở lại với đĩa trứng. Anh không muốn nói về nó, anh chẳng muốn nghe giải thích. Điều gì đã xảy ra thì cũng xảy ra rồi, và anh chẳng thể làm gì cho nó cả.

Gregory không chắc chắn là Kate đang làm gì khi anh tập trung vào đĩa thức ăn - có lẽ là nhìn quanh căn phòng, đánh giá xem liệu có người khách nào khác nghe được cuộc đối thoại của họ. Tất cả những gì anh nghe thấy là thỉnh thoảng cô cựa người trên ghế, thay đổi tư thế một cách vô thức trong trạng thái kìm nén cố không nói một điều gì đó.

Anh chuyển sang miếng thịt lợn muối.

Anh sau đó - Anh biết là cô không thể nào giữ im lặng lâu hơn được nữa - “Nhưng có phải em...”

Anh xoay người. Nhìn thẳng vào cô. Và nói một từ.

“Đừng”.

Trong một thoáng, cô chẳng có biểu hiện gì cả. Sau đó mắt cô mở to, và một góc miệng cô nhếch lên. Chỉ một chút. “Khi chúng ta gặp nhau thì em bao nhiêu tuổi nhỉ?” Cô hỏi.

Quỷ bắt cô đi. “Em không biết”, anh đáp một cách thiếu kiên nhẫn, cố nhớ lại cái đám cưới của chị dâu và anh trai mình. Phải nói là nó là cả một rừng hoa. Dường như anh đã bị hắt hơi cả một tuần sau đó. “Có lẽ là mười ba. Hay mười hai?”

Cô nhìn anh một cách hiếu kỳ. “Chị nghĩ là rất khó khăn khi người ta trẻ hơn so với anh trai mình quá nhiều”.

Anh đặt cái nĩa xuống.

“Anthony và Benedict và Colin - họ xếp thành một hàng. Chị luôn nghĩ, giống như vịt vậy, mặc dù chị chẳng bao giờ ngốc đến nỗi nói thẳng ra. Và sau đó - ờ. Em và Colin cách nhau bao nhiêu tuổi?”

“Mười tuổi”.

“Vậy sao”. Kate dường như ngạc nhiên, điều mà anh không thể chắc chắn khi anh chỉ nhìn thấy một phần.

“Colin và Anthony cách nhau sáu năm,” cô tiếp tục, một ngón tay đặt trên trán ra chiều suy nghĩ rất sâu. “Thực tế thì nhiều hơn một chút. Nhưng chị đồ rằng họ hầu như làm thanh một nhóm, với Benedict ở giữa.

Anh đợi.

“Ồ, không thành vấn đề,” cô nói mạnh mẽ. “Cuối cùng mọi người đều tìm được chỗ của mình trong cuộc đời. Bây giờ...”

Anh liếc nhìn cô kinh ngạc. Làm sao cô có thể thay đổi đề tài như vậy nhỉ? Trước đó anh chẳng có chút ý tưởng nào về việc cô đang nói về cái gì.

“Chị cho là chị phải nhắc em về những sự kiện xảy ra tối qua. Sau khi em đi khỏi.” Kate thở dài - gần như rên rỉ - lắc đầu. Quý bà Watson có một chút khó chịu vì cô con gái không được giám sát chặt chẽ, mặc dù gần như vậy, là lỗi của ai chứ? Và bây giờ bà ta khó chịu vì mùa lễ hội của tiểu thư Watson đã trôi qua trước khi bà ta có được cơ hội tiêu tiền vào một tủ áo mới. Sau rốt, bởi vì nó không phải như là cô ấy sẽ có một cuộc ra mắt đầu tiên bây giờ vậy.”

Kate dừng lại, đợi cho Gregory nói gì đó. Trán anh nhăn lại trong một cái nhún vai nhẹ, chỉ đủ để nói rằng anh sẽ không nói gì để thêm vào trong cuộc trò chuyện.

Kate đợi thêm một giây nữa, rồi tiếp tục:” Quý bà Watson đến gần như ngay lập tức khi được chỉ ra rằng Fennsworth tuy là một bá tước, nhưng lại quá trẻ”.

Cô dừng lại, cong môi. “Anh ta khá trẻ, phải không?”

“Không trẻ hơn em bao nhiêu”, Gregory nói, mặc dù tối hôm trước anh đã nghĩ Fennsworth thậm chí chỉ là một đứa trẻ.

Kate có vẻ muốn nói gì đó. “Không”, cô nói chậm rãi, “điều đó khác. Anh ta không.. Ồ, chị không biết. Mặc dù vậy...”

Tại sao cô lại thay đổi chủ đề khi mà cô bắt đầu nói đến những gì anh thực sự muốn nghe chứ?

“... lời hứa hôn đã được thực hiện”, cô tiếp tục nói nhanh hơn, “và chị tin rằng tất cả các bên liên quan đều hài lòng”.

Gregory ngờ rằng anh không được tính như là một bên liên quan. Và một lần nữa, anh cảm thấy bị kích động hơn cả những thứ khác. Anh không thích cảm giác bị hạ gục. Trong bất cứ hoàn cảnh nào.

À, tất nhiên ngoại trừ trong săn bắn. Anh mong ước bởi anh đã đầu hàng trong chuyện đó.

Tại sao nó chẳng bao giờ xảy ra cho anh, thậm chí chỉ một lần, rằng anh cuối cùng anh có thể có tiểu thư Watson cho mình? Anh đã chấp nhận rằng có thể sẽ khó khăn, nhưng với anh, nó đã xong rồi. Số mệnh đã định.

Anh thực tế là đã bắt đầu chinh phục cô. Cô, ngạc nhiên thay, đã cười với anh. Cười. Chắc chắn rằng điều đó phải có ý nghĩa nào đó chứ.

“Họ sẽ rời đi trong hôm nay”, Kate nói, “Tất cả họ. Tất nhiên là đi riêng. Quí bà và tiểu thư Watson thì rời đi để chuẩn bị cho đám cưới, và Quí ngài Fennsworth thì hộ tống em gái về nhà. Sau cùng, thì đó là lý do anh ta đến đây”.

Lucy. Anh phải gặp Lucy.

Anh đã cố không nghĩ đến cô.

Và thu được một kết quả lộn xộn.

Nhưng cô ở đó, trong tất cả thời gian, quanh quẩn trong tâm trí anh, thậm chí trong cả lúc anh bị bối rối bởi việc vuột mất tiểu thư Watson.

Quí cô Lucinda. Thậm chí nếu anh đã không hôn cô, cô vẫn sẽ là Lucy. Nó là chính cô. Nó hoàn toàn phù hợp với cô. Nhưng anh đã hôn cô. Và nó trở thanh huyền diệu.

Nhưng trên hết, không hề được mong đợi.

Mọi thứ về nó đều làm anh ngạc nhiên., thậm chí cả cái sự thật rằng anh đã làm điều đó. Đó là Lucy. Anh đã không định hôn cô.

Nhưng cô đang ở trong vòng tay anh. Và đôi mắt cô - có điều gì đó về đôi mắt cô? Cô đã nhìn lên anh, tìm kiếm điều gì đó.

Tìm kiếm ở anh một điều gì đó.

Anh chẳng có ý làm điều đó. Nó chỉ xảy ra. Anh cảm thấy bị cuốn hút về phía cô, và khoảng cách giữa họ ngày càng nhỏ lại...

Và cô ở ngay đấy. Trong vòng tay anh.

Anh muốn tan chảy xuống sàn nhà, chìm vào trong cô và không bao giờ rời đi.

Anh muốn hôn cô cho đến khi cả hai tan ra thành từng mảnh bởi xúc cảm mạnh mẽ.

Anh muốn...

Ồ. Nếu đúng sự thật thì anh cũng đã muốn điều đó. Nhưng lúc đó anh cũng đã hơi say rồi.

Không say lắm. Nhưng cũng đủ để nghi ngờ sự chính xác của những hành động của anh.

Và anh giận dữ. Mất thăng bằng.

Tất nhiên là không phải vì Lucy, nhưng anh khá chắc chắn rằng nó đã làm hỏng sự xét đoán của anh.

Anh vẫn nên gặp cô. Cô sinh ra đã là một quí cô. Người ta không thể chỉ hôn một ai đó mà không kèm theo một lời giải thích. Và anh nên xin lỗi, mặc dù thậm chí nó không thực sự là những gì anh muốn làm.

Nhưng đó lại là những gì anh nên làm.

Anh nhìn lên Kate. “Khi nào họ rời đi?”

“Quí bà và tiểu thư Watson hả? Chiều nay, chị tin thế”.

Không, anh gần như buột miệng, ý em là Quí cô Lucinda kìa. Nhưng anh kịp kìm lại và giữ cho giọng mình hờ hững khi anh nói: “Còn Fennsworth thì sao?”

“Chị nghĩ sớm thôi. Quí cô Lucinda vừa ăn sáng xong.” Kate nghĩ ngợi một chút. “Chị tin rằng Fennsworth muốn về nhà trước giờ ăn tối. Nhưng họ có thể đi trong một ngày. Họ không sống xa đây lắm nhỉ.”

“Gần Dover,” Gregory lẩm bẩm.

Trán Kate nhướng lên. “Chị nghĩ em đúng”.

Greogry tư lự nhìn đống đồ ăn. Anh đã nghĩ anh sẽ đợi Lucy ở đây, cô sẽ không thể bỏ lỡ bữa sáng. Nhưng nếu cô đã ăn rồi, thì thời điểm cô rời đi đang đến gần.

Và anh phải tìm cô.

Anh đứng dậy. Hơi đột ngột - bắp đùi anh đập vào cạnh bàn, làm Kate ngẩng lên nhìn anh với biểu hiện rõ rằng là giật mình.

“Em chưa ăn xong mà?” Cô hỏi.

Anh lắc đầu. “Em không đói”.

Cô nhìn anh với cái nhìn không tin tưởng. Sau rốt thì cô đã là thành viên của gia đình này hơn mười năm.

“Điều đó có thể sao?”

Anh lờ đi câu hỏi. “Em chúc chị một buổi sáng tốt lành.”

“Gregory?”

Anh quay lại. Anh không muốn, nhưng sự sắc cạnh trong giọng cô cũng đủ để anh biết rằng anh cần phải chú ý.

Mắt cô đong đầy cảm xúc - và cả sự e sợ. “Em không phải đang đi tìm tiểu thư Watson đấy chứ?”

“Không”, anh nói, điều đó hầu như nghe buồn cười, bởi vì đó là thứ cuối cùng anh nghĩ đến lúc này.

Lucy liếc nhìn đống rương đã được sắp xếp, cảm thấy mệt mỏi. Và buồn. Và bối rối.

Và Chúa mới biết còn gì nữa.

Kiệt sức. Đó là những gì cô cảm thấy. Cô đã nhìn người hầu nữ với cái khăn tắm, nhìn cách họ vắt và vắt chiếc khăn kiệt đến những giọt nước cuối cùng.

Giống như nó đang xảy ra.

Cô cũng là một cái khăn tắm.

“Lucy?”

Đó là Hermione, đã vào phòng một cách lặng lẽ. Lucy đã cảm thấy buồn ngủ khi Hermione quay trở lại phòng vào tối qua, và Hermione lại cảm thấy buồn ngủ khi Lucy rời phòng đi ăn lúc sang.

Khi Lucy trờ lại, Hermione đã rời đi. Về nhiều mặt, thì Lucy rất biết ơn vì điều đó.

“Đó là mẹ mình’” Herminone giải thích. “Bọn mình sẽ đi vào buổi chiều”.

Lucy gật đầu. Lady Brigerton đã tìm thấy cô tại bữa ăn sáng và đã thông báo cho cô kế hoạch của mọi người. Khi cô quay trở về phòng nghỉ, hành lý của cô đã được đóng lại gọn gang và sẵn sàng để mang r axe.

Đúng là điều này.

“Mình muốn nói chuyện với cậu”, Hermione nói, cô ngồi trên một góc của chiếc giường nhưng vẫn giữ một khoảng cách hợp lý với Lucy.”Mình muốn giải thích”.

Cái nhìn chằm chằm của Lucy dừng lại ở đống rương của cô. “Chẳng có gì cần phải giải thích cả. Mình rất vui mừng rằng cậu sẽ cưới Richard.” Cô cố nở một nụ cười mệt mỏi. “Cậu sẽ trở thành chị dâu mình.”

“Cậu chẳng có vẻ gì là vui mừng cả.”

“Mình mệt mà”.

Herminone im lặng trong một thoáng, và sau đó, khi đã rõ ràng là Lucy đã nói xong, cô nói, “Mình muốn chắc chắc cậu biết rằng mình đã không giữ bí mật với cậu. Mình chưa bao giờ làm điều đó. Mình hy vọng cậu biết là mình sẽ không bao giờ làm điều đó.”

Lucy gật đầu, bởi cô biết điều đó, thậm chí khi cô cảm thấy rằng cô đã bị ruồng bỏ, và có lẽ là có một chút cảm giác bị phản bội vào tối hôm qua.

Hermione nuốt xuống, quai hàm cô khép chặt lại, rồi cô hít một hơi. Và trong khoảnh khắc đó Lucy biết rằng cô ấy đã luyện tập những lời này hàng giờ, lật tới lật lui trong tấm trí, cố tìm cách tốt nhất để diễn tả những gì cô ấy cảm thấy.

Đó chính xác là những gì Lucy vừa làm, và vì lý do nào đó, nó làm cho cô cảm thấy muốn khóc.

Nhưng cho dù với tất cả sự luyện tập của Hermione, khi cô nói, cô vẫn đang thay đổi suy nghĩ của mình, lựa chọn ra những từ ngữ và những cụm từ mới. “Mình thật sự đã yêu... Không, không,” cô dường như tự nói với mình hơn là nói với Lucy. “Ý mình là, mình thật sự nghĩ mình đã yêu ngài Edmonds. Nhưng mình đoán là mình đã không. Bởi vì trước hết là công tử Bridgerton, và sau đó là... Richard.”

Lucy ngước lên nhanh. “Ý cậu là gì khi nói đầu tiên là công tử Bridgerton?”

“Mình... mình thực sự không chắc lắm,” Hermione trả lời, bối rối bởi câu hỏi. “ Khi mình cùng ăn sáng với anh ấy, nó như thể là mình đã tỉnh dậy sau một giấc mơ dài và kỳ lạ. Cậu nhớ không, mình đã nói với cậu về điều đó rồi thì phải? Ồ, mình đã không hề nghe thấy tiếng nhạc hoặc bất cứ tiếng động nào khác, và mình đã thậm chí không cảm thấy... Ah, mình không biết phải giải thích thế nào nữa, nhưng thậm chí mình đã không ở trong cùng một cách - như là cách mình đã cảm thấy với Edmonds - mình...mình cho là vậy. Về anh ấy. Và bất cứ cái gì mình có lẽ cảm thấy. Nếu mình đã cố gắng. Nếu công tử Bridgerton không làm cho mình phải băn khoăn, mình đã không thấy rằng làm sao mình nghĩ mình có lẽ đã phải lòng ngài Edmonds.”

Lucy gật đầu. Gregory cũng làm cô phải băn khoăn. Nhưng không phải là về những gì cô có thể. Đó là điều cô biết. Cô chỉ muốn làm sao để cô không còn cảm thấy như vậy nữa.

Nhưng Hermione không nhìn thấy nỗi đau đớn của cô. Hoặc có lẽ là Lucy giấu nó khá tốt. Cho dù cách nào, thì Hermione vẫn đang tiếp tục giải bày. “ Và sau đó..” cô ấy nói, “ với Richard... Mình không chắc chắn làm sao nó xảy ra, nhưng tụi mình đang đi dạo, và tụi mình chỉ đang đi dạo, và mọi người đều cảm thấy vui vẻ. Nhưng hơn cả vui vẻ,” Cô vội vàng thêm vào, “ Vui vẻ có vẻ như hơi không đúng, và nó đúng là như vậy. Mình cảm thấy... đúng đắn. Giống như là mình đã về đến nhà vậy.”

Herminone mỉm cười, hầu như không cần trợ lực, như thể cô ấy không thể tin vào vận may của mình. Và Lucy mừng cho cô. Cô thật sự mừng. Nhưng cô băn khoăn rằng có thể nào cô vừa cảm thấy hạnh phúc vừa cảm thấy buồn phiền trong cùng một thời điểm. Bởi vì cô chưa bao giờ cảm thấy như vậy. Và thậm chí cô chưa từng tin là nó có tồn tại trước đây, không như bây giờ. Và điều đó làm cho mọi việc tồi tệ them.

“Mình xin lỗi là mình không biểu hiện rằng mình hạnh phúc cho cậu tối nay,” Lucy mềm mỏng nói, “Mình. Vô cùng hạnh phúc. Tất cả chỉ là vì nó là một cú shock thôi. Quá nhiều thứ đã thay đổi trong cùng một thời điểm.”

“Nhưng là thay đổi tốt mà, Lucy.” Hermione nói, đôi mắt cô sáng lên. “Là thay đổi tốt”.

Lucy ước rằng cô có thể chia sẽ sự tự tin của mình. Cô muốn nắm lấy niềm lạc quan của Hermione, nhưng thay vì vậy, cô chỉ cảm thấy bị quá tải. Nhưng cô lại không thể nói điều đó cho bạn mình. Không phải bây giờ, khi cô ấy sáng bừng lên trong hạnh phúc.

Vì vậy, Lucy chỉ cười và nói, “Cậu sẽ có một cuộc sống tốt đẹp với Richard.” Và cô cũng thực sự có ý như vậy. Hermione túm lấy tay cô bằng cả hai bàn tay mình, ghì chặt với tất cả tình bạn và nỗi hào hứng tận sâu trong cô. “Ôi, Lucy, mình biết mà. Mình đã biết anh ấy một thời gian dài, và anh ấy là anh trai cậu, vì vậy anh ấy luôn làm mình cảm thấy an toàn. Thực sự thoải mái. Mình không hề lo lắng về những gì anh ấy nghĩ về mình. Cậu chắc chắc đã kể với anh ấy mọi chuyện, cả chuyện tốt lẫn chuyện xấu, và anh ấy thậm chí vẫn nghĩ mình đủ tốt nữa.”

“Anh ấy không biết rằng cậu không thể khiêu vũ.” Lucy thừa nhận.

“Anh ấy không biết ah?” Hermione nhún vai. “Mình sẽ nói với anh ấy vậy. Có lẽ anh ấy có thể dạy mình. Anh ấy có tài năng gì về vụ này không?”

Lucy lắc đầu.

“Cậu thấy không?” Hermione nói, nụ cười của cô vừa có vẻ đăm chiêu, đầy hy vọng và vừa hân hoan trong cùng thời điểm. “Tụi mình hoàn toàn hợp nhau. Nó trở nên rõ ràng. Rất dễ dàng để nói chuyện với anh ấy, và tối qua thì... Mình cười, anh ấy cười, và thật sự thì chỉ là cảm giác rất.. đáng yêu. Mình thực sự không thể giải thích được.”

Nhưng cô ấy không cần phải giải thích. Lucy cảm thấy khiếp sợ rằng cô biết chính xác ý của Hermione. “Và sau đó tụi mình ở trong vườn cam, và thật là tuyệt diệu với ánh trăng xuyên qua cửa kính. Nó loang lổ và lờ mờ và.. và sau đó mình nhìn anh ấy.” Mắt Hermione mơ màng và không tập trung, và Lucy biết rằng cô vừa bị lạc trong ký ức.

Bị lạc và hạnh phúc.

“Mình nhìn anh ấy”, Hermione lặp lại, “và anh ấy nhìn xuống mình”. Mình không thể nhìn đi đâu khác. Mình đơn giản là không thể. Và sau đó tụi mình hôn nhau. Điều đó... Mình thậm chí chẳng suy nghĩ về nó nữa. Nó chỉ xảy ra. Điều đó là điều tự nhiên nhất, tuyệt vời nhất trên thế giới này.”

Lucy gật đầu buồn bã.

“Mình nhận ra rằng mình chẳng hiểu gì hết trước đây. Với ngài Edmonds - ồ, mình đã nghĩ mình phải lòng anh ấy khủng khiếp, nhưng mình đã chẳng biết tình yêu là gì. Anh ấy quá đẹp trai, và anh ấy làm mình cảm thấy xấu hổ và hào hứng, nhưng mình chưa bao giờ mong ước được hôn anh ấy. Mình chưa bao giờ nhìn anh ấy và bị cuốn về phía đó, không phải bởi vì mình muốn như vậy, mà là bởi vì... bởi vì...”

Bởi vì cái gì? Lucy muốn hét lên. Nhưng thậm chí khi cô đã có xu hướng đó, cô cũng không đủ năng lượng.

“Bởi gì đó là nơi mình thuộc về.” Hermione kết thúc nhẹ nhàng, và cô ấy trông sửng sốt, như thể cô ấy không nhận ra cho đến thời khắc vừa rồi.

Lucy đột nhiên cảm thấy khó chịu. Các cơ của cô giật giật, và cô có một ý nghĩ điên rồ muốn nắm chắt tay lại. Cô ấy có ý gì? Tại sao cô ấy nói điều này? Mọi người đã tốn rất nhiều thời gian để nói với cô rằng tình yêu là điều gì đó huyền diệu, là cái gì đó hoang dã và không thể kiểm soát đến bất ngờ như là một cơn sấm vậy.

Và bây giờ thì còn gì nữa đây? Nó chỉ đơn giản là sự thoải mái? Là cái gì đó yên bình? Là cái gì đó nghe như là tốt đẹp? “Vậy điều gì xảy ra với việc nghe nhạc?” cô nghe thấy mình yêu cầu. “Về việc nhìn thấy phía sau đầu anh ấy và biết?”

Hermione cho cô một cái nhún vai vô hại. “Mình không biết. Nhưng mình sẽ không tin vào nó, nếu mình là cậu.”

Lucy nhắm mắt lại trong đau đớn. Cô không cần đến lưu ý của Hermione. Cô không bao giờ nên tin vào loại cảm xúc này. Cô không phải là loại người học thuộc lòng những bài thơ tình, và cô chưa bao giờ làm điều đó. Nhưng mặt khác - điều gì đó với nụ cười, sự thoải mái, cảm giác tốt đẹp - điều mà cô tin vào với nhịp đập trái tim.

Và lạy Chúa, đó là những gì mà cô đã cảm thấy với công tử Bridgerton.

Tât cả và âm nhạc cũng vậy.

Lucy cảm thấy máu rút hết khỏi mặt mình. Cô nghe thấy âm nhạc khi cô hôn anh. Đó phải là một bản giao hưởng, với cung bật bay vút lên và dội mạnh và thậm chí nhịp điệu của nó còn yếu ớt để một người không bao giờ chú ý cho đến khi nó mạnh lên và vượt qua nhịp đập của trái tim một người.

Lucy cảm thấy hoang mang. Cô bị kích động. Cô cảm thấy tất cả những điều Hermione vừa nói rằng cô cảm thấy với ngài Edmonds - và cũng như tất cả những điều cô ấy nói rằng cô ấy cảm thấy với Richard.

Tất cả với cùng một người.

Cô đã phải lòng anh. Cô đã phải lòng Gregory Bridgerton rồi. Sự nhận thức này không thể làm cho mọi thứ trở nên rõ ràng hơn, hoặc tệ hơn.

“Lucy?” Hermione gọi cô một cách do dự. Và lặp lại... “Luce?”

“Đám cưới diễn ra khi nào?” Lucy hỏi đột ngột. Bời vì thay đổi chủ đề là điều duy nhất cô có thể làm. Cô quay lại, nhìn trực tiếp vào Hermione và lần đầu tiên giữ cho sự chú ý của cô vào cuộc đối thoại. “Cậu đã bắt đầu lên kế hoạch chưa? Nó sẽ diễn ra ở Fenchley chứ?”

Chi tiết. Chỉ những chi tiết mới giúp được cô lúc này. Chúng luôn luôn là vậy.

Biểu hiện của Hermione trở nên bối rối, sau đó tập trung, và cô nói, “Mình... không, mình tin rằng nó sẽ diễn ra ở Abbey. Ở đó rộng lớn hơn. Và... cậu chắc là cậu ổn chứ?”

“Khá ổn”, Lucy nói mạnh mẽ, nghe như đúng là cô, và có lẽ là điều đó cũng có nghĩ là cô cũng bắt đầu cảm thấy như vậy. “Nhưng cậu chưa nói là khi nào cả.”

“Ồ. Sớm thôi. Mình đã nói với tất cả mọi người đứng gần vườn cam tối qua. Mình không chắc chắn là mình có nghe thấy - hoặc được lặp lại - nhưng những lời thì thầm đã bắt đầu, vì vậy tụi mình muốn nó phải được giải quyết cấp tốc.” Hermione mỉm cười ngọt ngào. “Mình chẳng quan tâm. Và mình không nghĩ là Richards cũng vậy.”

Lucy tự hỏi là ai torng số họ sẽ tiến đến bàn thờ trước. Cô hy vọng người đó là Hermione.

Một tiếng gõ vào cánh cửa. Đó là người hầu gái, theo sau bởi hai người phu, họ khiêng những chiếc rương của Lucy đi.

“Richard muốn bắt đầu sớm”. Lucy giải thích, cô thậm chí còn không gặp anh trai mình kể từ sau những sự kiện tối qua. Hermione có lẽ còn biết nhiều hơn cô về kế hoạch của họ.

“Nghĩ về điều đó nhé, Lucy,” Hermione nói, đi với cô ra đến cửa. “Chúng ta đều sẽ trở thành nữ bá tước. Mình là nữ bá tước của Fennsworth, còn cậu là nữ bá tước của Davenport. Chúng ta có những bước ngoặt khá lớn, cả hai chúng ta.”

Lucy biết rằng cô ấy đang cố làm cho tinh thần cô phấn chấn hơn, vì vậy, cô sử dùng toàn bộ năng lượng để làm cho nụ cười của cô ánh lên trong mắt khi cô nói “Điều đó thật là niềm vui quá lớn, phải vậy không?”

Hermione nắm lấy tay cô và siết chặt. “Ồ, nó sẽ như vậy, Lucy. Cậu sẽ thấy. Chúng ta đang ở bình minh của một ngày mới, và nó sẽ tươi sáng hơn, thực sự.”

Lucy ôm chặt bạn. Đó là cách duy nhất cô có thể nghĩ để dấu đi gương mặt của mình khỏi cái nhìn. Bởi vì không có cách nào để cô có thể giả bộ cười lúc này.

Gregory tìm thấy cô đúng lúc. Cô đang đứng trước cửa xe, đáng ngạc nhiên là lại đứng một mình, kìm chế sự khó chịu của đám người hầu đang chạy nhốn nháo. Anh có thể thấy nét mặt cô, cằm hếch lên khi cô nhìn những chiếc rương của mình được đưa lên xe. Cô trông... kìm chế. Kìm giữ một cách cẩn thận.

“Quí cô Lucinda”, anh gọi.

Cô im lặng một hồi trước khi quay lại. Và khi cô làm vậy, mắt cô trông có vẻ đau đớn.

“Tôi rất vui khi bắt kịp cô,” anh nói, mặc dù anh không còn chắc chắc là anh nghĩ vậy. Cô không có vẻ hạnh phúc khi nhìn thấy anh. Anh không mong đợi điều đó.

“Công tử Bridgerton,” cô nói. Môi cô thắt lại ở khóe miệng, như thể cô nghĩ rằng cô đang cười.

Có hàng trăm thứ anh có thể nói, vì vậy dĩ nhiên anh chọn thứ ít có ý nghĩ nhất và hiển nhiên nhất. “Cô đang rời đi ah.”

“Vân,” cô nói, sau một khoảng dừng lâu. “Richard muốn một cuộc khởi hành sớm.”

Gregory nhìn quanh. “Anh ấy ở đây ah?”

“Chưa. Tôi nghĩ anh ấy đang chào tạm biệt Hermione.”

“Ah. Vâng.” Anh hắng giọng. “Dĩ nhiên rồi.”

Anh nhìn cô, và cô nhìn anh, và họ im lặng.

Ngượng nghịu.

“Tôi muốn nói tôi xin lỗi.” anh nói.

Cô.. cô không cười. Anh không thể chắc chắc rằng biểu hiện của cô là cười, nhưng nó không phải. “Dĩ nhiên rồi.” cô nói.

Dĩ nhiên? Dĩ nhiên?

“Tôi chấp nhận.” Cô trông yếu ớt qua vai anh.

“Làm ơn, đừng nghĩ về nó nữa nhé.”

Đó là những gì Lucy phải nói, chắc chắc vậy, nhưng nó vẫn làm Gregory nổi cáu. Anh đã hôn cô, và nó là điều tuyệt diệu, và nếu anh muốn nhớ về nó, anh chắc sẽ làm vậy.

“Tôi sẽ gặp lại cô ở London chứ?” anh hỏi.

Cô nhìn lên anh, cuối cùng thì mắt cô cũng gắp ánh mắt anh. Cô đang tìm kiếm cái gì đó. Cô đang tìm kiếm điều gì đó ở anh, và anh không nghĩ là cô tìm thấy nó.

Cô trông quá ũ rũ, quá mệt mỏi.

Không giống cô chút nào.

“Tôi mong là anh sẽ,” cô đáp lại. “ Nhưng nó sẽ không giống nhau. Tôi đã đính hôn, anh thấy đấy.”

“Về nguyên tắc đã đính hôn,” anh nhắc cô, mỉm cười.

“Không”, cô lắc đầu, chậm rãi và cam chịu. “Hiện giờ tôi thực sự đã đính hôn. Đó là lý do tại sao Richard đưa tôi về nhà. Chú tôi đã hoàn tất bản cam kết. Tôi tin rằng tin đó sẽ được đăng sớm thôi. Nó đã được hoàn thành.”

Môi anh há ra ngạc nhiên. “Tôi hiểu,” anh nói, và tâm trí anh chạy đua. Chạy đua và chạy đua, và đã đến được thời điểm hiện tại. “Tôi mong muốn những gì tốt nhất cho cô,” anh nói, bởi còn gì anh có thể nói nữa đây?

Cô gật đầu, sau đó cô hướng về phía bải cỏ xanh rộng lớn ở phía trước căn nhà. “Tôi tin rằng tôi muốn đi dạo một vòng trong vườn. Tôi sẽ có một chuyến đi dài trước mắt.”

“Dĩ nhiên,” anh nói, lịch sự đua khuỷu tay cho cô. Cô không ao ước sự đồng hành của anh. Cô không thể bắt bản thân mình làm rõ ràng hơn nữa nếu như cô có nói ra bằng lời.

“Thật tốt khi quen biết anh,” cô nói. Mắt cô gặp mắt anh, và lần đầu tiên của cuộc nói chuyện, anh nhìn cô, nhìn rõ ràng mọi thứ trong cô, mệt mỏi và tổn thương. Và anh thấy cô đang nói lời tạm biệt.

“Tôi xin lỗi...” Cô dừng lại, nhìn ra mé vườn. Nơi có bức tường đá. “Tôi xin lỗi là mọi thứ đã không diễn ra như anh đã mong đợi.”

Tôi đã không mong, anh nghĩ, và anh nhận ra đó là sự thực. Anh có một tưởng tượng nhanh về cuộc đời anh nếu anh cưới Hermione Watson, và anh trở nên...

Buồn chán.

Lạy Chúa, tại sao đến giờ anh mới nhận ra nhỉ? Anh và tiểu thư Watson không phù hợp với nhau, và sự thật là, anh mới vừa rẽ sang một lối hẹp.

Anh không đời nào tin vào hành xử của mình trong lần tới nếu nó là cái gì đó liên quan đến trái tim, nhưng điều đó dường như thích hợp hơn với một cuộc hôn nhân ngu ngốc. Anh ngờ rằng Quí cô Lucinda sẽ cảm ơn anh vì điều đó, mặc dù anh không chắc chắn là tại sao. Cô không ngăn cản anh cưới tiểu thư Watson, thực tế là, cô khuyến khích nó hơn hết.

Nhưng bằng cách nào đó cô phải chịu trách nhiệm cho tình cảnh này của anh. Nếu có bất cứ điều gì trở nên thực hơn hết vào sáng hôm đó, thì đó chính là điều này.

Lucy quay trở lại với bãi cỏ. “Tôi sẽ làm một cuộc đi dạo”, cô nói.

Anh gật đầu chào và nhìn cô khi cô đi khuất. Tóc cô được quấn gọn thành một búi nhỏ, một lọn tóc bắt lấy ánh nắng mặt trời ánh lên màu như mật ong và bơ.

Anh đợi thêm chút nữa, không phải là vì anh trông đợi cô quay lại, hoặc thậm chí là bởi vì anh hy vọng cô sẽ quay lại.

Nó chỉ là phòng khi như vậy thôi.

Bởi vì cô có thể. Cô có thể quay lại, và cô có thể có gì đó để nói với anh, và sau đó anh đáp lại, và cô có thể...

Nhưng cô đã không. Cô tiếp tục bước đi. Cô không quay lại, không nhìn lại phía sau, và vì vậy, anh trải qua những phút cuối nhìn theo phía sau cổ cô. Và tất cả những gì anh có thể nghĩ là...

Thứ gì đó không đúng lắm.

Nhưng bằng tất cả cuộc sống của anh, anh không biết là cái gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.