Đường Ngựa Vằn

Chương 17: Túc mệnh



Có một người nổi tiếng từng phát biểu một triết lý kinh điển: cuộc sống không bao giờ luôn tốt như bạn đã nghĩ, song cũng không tệ như bạn tưởng tượng.

Kiều cảnh quan hy vọng Cận Ngữ Ca từ nay có thể đối đãi với cô dịu dàng và ấm áp như ánh nắng tháng ba, quan tâm cô nhiều hơn, và rất hiển nhiên đó là điều vọng tưởng. Tuy nhiên, Cận tổng tài cũng không gọi điện cho lão Vương béo tố cáo chuyện cảnh sát tấn công người được bảo vệ, điều này giúp Hiểu Kiều tránh được một trận bão tố.

Bởi thế, Kiều cảnh quan một lần nữa chứng minh quan điểm cuộc sống của mình: Cuộc sống chính là ở cách chắp vá. 

Vụ án đã đến giai đoạn cấp bách. Bất kể là ở nhà hay ở phòng làm việc của Ngữ Ca, ổ điện bao giờ cũng dính lấy đồ sạc, cục pin to và thô của chiếc điện thoại hàng lậu của Kiều cảnh quan đính trên đồ sạc phát ra thứ ánh sáng gai mắt. Cận Ngữ Ca đã nghe thấy rất nhiều những giọng nói lớn tiếng và cấp bách từ cái loa điện thoại bị rò rỉ âm thanh nghiêm trọng ấy, nó khiến dòng suy nghĩ của cô không ngừng bị ngắt quãng, bản phân tích kế hoạch đặt trên bàn đã ba ngày rồi vẫn không thấy tiến triển gì.

Cuối cùng, Kiều cảnh quan không nhẫn nhịn được nữa, hai tay đập lên bàn làm việc của Ngữ Ca cúi mắt nhìn cô, hệt như một con sư tử sẽ vồ lên đốp lấy con mồi bất cứ lúc nào. Cận tổng tài ngả người ra thành ghế khoanh tay nhìn cô, không hề lộ nét sợ hãi.

Cuộc giao chiến bằng miệng diễn ra tiếp đó đã triển hiện một cách chân thật uy lực cực lớn khi sao hỏa đụng vào địa cầu, Kiều cảnh quan tròn to đôi mắt đang nóng hừng hực vì lửa và phân tích cặn kẽ hậu quả sự việc, căn bản không hề cho Ngữ Ca có cơ hội phát ngôn, cuối cùng giành được phần thắng cục bộ. Cận Ngữ Ca lâu nay chưa hề bị giáo huấn như thế tức đến huyết áp tăng cao, nghiến răng nghe răn rắc, cuối cùng mặt mũi trắng bệch xua tay hạ lệnh thả người.

Kiều Hiểu Kiều sau khi được trả tự do lập tức phóng như tên lửa rời khỏi tòa nhà Cận Thị, nhảy lên một chiếc taxi. Lần quay đầu lại duy nhất cũng chỉ vì nón len bị rơi xuống đất phải chạy về nhặt, ngoài ra không hề có cử động nào biểu lộ sự luyến tiếc. Cận Ngữ Ca đứng quan sát nhất cử nhất động của cô từ cửa sổ phòng làm việc dần dần lạnh mặt, thân bút bị móng tay làm hằn lên vài dấu trăng khuyết.

Một ngày sau, trang nhất của thời báo buổi sáng đăng tin.

Vụ án được phá, những kẻ tình nghi đều đã sa võng. Trong bức ảnh đính kèm, Kiều Hiểu Kiều mặc quân phục đang khoác vai con gái của Đỗ Viễn Hằng tránh khỏi sự bao vây của ký giả.

Mẫu tin nói rằng, bọn phỉ đồ sau khi đã đến đường cùng, quả nhiên quyết định ra tay với cô nhi quả phụ của Đỗ gia, may thay cảnh sát đã bố trí từ trước, vừa bắt được tội phạm, vừa bảo vệ được người bị hại.

Cận Ngữ Ca đặt tờ báo trên tay xuống, không khỏi thán phục trực giác nhạy bén của Kiều Hiểu Kiều đối với vụ án. Nếu như cô ấy còn ở lại chỗ của mình dù chỉ là nửa ngày, thật khó nói sinh mạng của con gái nhà họ Đỗ sẽ ra sao. Nhưng, vụ án nay đã phá rồi, cảnh sát có cần thiết phải trụ giữ Đỗ gia như gà mái ấp trứng như vậy nữa không?

Nhiều chuyện!!!

Giờ đây, cho dù Cận Ngữ Ca có gọi điện cho Bộ Công An thì cũng không còn lý do gì để Kiều Hiểu Kiều xuất hiện trước mặt cô nữa. Nghĩ đến đây, vị tổng tài tương lai chợt mất đi sự bình tĩnh của ngày thường, trái lại cảm thấy phiền lòng lạ thường. Đại tiểu thư tự giải thích cho sự bực tức của mình là vì hôm đó tự nhiên bị tên họ Kiều tấn công mà chưa trả đũa được.

Chính ngay trong lúc phòng làm việc bị sự bất cam của tổng tài làm cho nhiệt độ không khí hạ quá mức số không thì Kiều cảnh quan, “con mắt” của trận bão tố này lại không sợ chết mà cưỡi ngựa quay về.

Nghe thư ký thông báo, Cận Ngữ Ca cũng bất ngờ đến mức nhất thời không biết phản ứng ra sao, chờ khi cô hồi thần thì Kiều Hiểu Kiều đã mang theo nụ cười hàng hiệu xuất hiện trước cửa phòng của một người bạn dường như đã quen biết nhiều năm.

“Hi ~ bận rộn lắm à?”

Cận Ngữ Ca vội vàng điều chỉnh cảm xúc, thừa cơ lườm đối phương một cái.

Thời tiết hôm nay rất tốt, sau khi phá án, có được thời gian nghỉ ngơi, Kiều Hiểu Kiều đã thay lại chiếc áo khoác sạch sẽ, khăn choàng màu đen được thắt một nút kết kiểu Pháp rất đẹp, hòa với dáng người cao ráo của cô, quả là rất ưa nhìn, hoàn toàn không giống những ngày trước. Cận Ngữ Ca nhìn cô, trong lòng tán thưởng nhưng không hề bộc lộ ra ngoài.

Thấy Cận Ngữ Ca lạnh mặt không nói chuyện, Kiều Hiểu Kiều tự biết lời lẽ của mình hôm đó hơi quá, cũng có phần ngượng ngạo. Nhưng, rồi cũng phải mở lời thôi,

“Còn giận sao?”

Ngữ Ca đặt bút xuống bàn, đứng dậy vòng ra kệ sách tìm kiếm tư liệu, vẫn không nói năng gì.

“Đừng nhỏ mọn vậy mà, đâu phải chuyện gì to tát đâu.” Ánh mắt của Kiều Hiểu Kiều không hề rời khỏi cô.

“Cô quá tự tin với mình rồi chăng! Tưởng rằng tâm trạng của người khác đều bị chi phối bởi cô à?”

Vừa nói, Cận Ngữ Ca vừa quay đầu lại, cửa kệ sách bị đóng lại rầm một tiếng.

Kiều Hiểu Kiều hoảng hồn rúc cổ lại, song lại thầm tự thưởng cho mình một chữ “V”, chịu nói chuyện là được rồi, chỉ sợ cậu cứng họng khựi mãi không ra thôi.

“Hôm đó là tôi không tốt, tôi xin lỗi mà.”

Cận Ngữ Ca như không hề nghe thấy, đi trở về bàn làm việc, Kiều Hiểu Kiều chạy tới níu lấy tay cô, kéo một cái, không mạnh cũng không nhẹ.

“Nè ~”

Cận Ngữ Ca bị ép phải dừng bước, nghiêng đầu nhìn Hiểu Kiều một cái rồi rút tay mình lại. Vốn dĩ cũng không phải rất giận, theo lý thì xin lỗi vậy cũng được rồi, nhưng, cô chưa muốn xong chuyện như thế.

Thấy Ngữ Ca vẫn chưa chịu nói chuyện, tuy nhiên sắc mặt đã dịu lại không ít, Kiều Hiểu Kiều liền thừa thắng xông lên,

“Hôm nay đến đây là có chuyện muốn nhờ cậu.”

Cận Ngữ Ca nhìn cô hồ nghi, không dám tin trên đời lại có loại người như thế, song trong lòng cũng rất tò mò muốn biết Hiểu Kiều muốn nhờ cô chuyện gì.

“Tôi biết là rất khó nói, nhưng lão Vương béo cứ bắt tôi phải tới, tôi cũng không có cách khác.”

Chân mày cụp xuống, Hiểu Kiều vừa nói vừa gỡ bao tay ra,

“Sắp đến tết Nguyên Đán rồi, cuối năm trong đồn có tổ chức liên hoan, thêm vào vừa phá được vụ án lớn, nên họ nói muốn ăn mừng lớn một chút.”

Cận Ngữ Ca chớp chớp mắt, không hiểu việc này thì liên quan gì đến cô.

“Nhưng mà dạo trước tụi này lo điều tra, quên mất đặt nhà hàng. Bây giờ phàm là nhà hàng tốt một chút thì đều đã hết chỗ rồi, cho nên….”

Bấy giờ Ngữ Ca mới biết Hiểu Kiều muốn nói gì, cô dùng nét mặt không biểu cảm nhìn Hiểu Kiều, nhìn đến mức Kiều cảnh quan ngỡ mặt mình bị bẩn, còn dùng tay sờ sờ lên mặt nữa.

“Các người làm vậy là lấy chuyện công đòi hỏi việc tư có biết không?”

Kiều Hiểu Kiều gật đầu lia lịa, “Biết.”

“Phá án là chức trách của cảnh sát, là nghĩa vụ, không phải điều kiện để đòi hỏi sự đáp trả!”

Tiếp tục gật đầu, “Đúng!”

Cận Ngữ Ca lạnh mặt,

“Ngày mấy?”

“Đêm 30.” Nhanh nhẹn đáp lời.

“Vạn Giang và Cẩm Thịnh, chọn chỗ nào?”

“Chỗ nào có thiết bị đa phương tiện tốt một chút, tụi này có biểu diễn.” Kiều Hiểu Kiều đứng nghiêm trang, nét mặt rạng rỡ.

Cận Ngữ Ca suy nghĩ một lúc,

“Vậy thì Vạn Giang đi, thiết bị ở lầu bốn vừa được thay mới, không gian cũng thừa sức cho mọi người quậy phá.”

Kiều Hiểu Kiều biết sự đã thành, vui mừng khôn siết, vậy là lập công rồi. Cô bèn tiến tới nịnh nọt,

“Ngữ Ca thật là tốt bụng!!!”

Ngữ Ca lườm cô một cái, chưa kịp nói gì thì Hiểu Kiều lại phun ra một câu,

“Có khuyến mãi không?”

“Cô thật là biết được voi đòi tiên!!” Ngữ Ca biến cả sắc mặt.

“Hi hi, làm người tốt thì làm cho trót đi mà….”

Kiều Hiểu Kiều mới không sợ chiêu này của cô, Cận tổng tài nhìn cô nửa buổi trời, cuối cùng cũng không có cách nào khác,

“Mặt bằng 15%, nước uống tự trang bị.”

“Vậy tức là những thứ khác miễn phí rồi?”

Cận Ngữ Ca chịu thua mà đáp lại,

“Ừm!”

Tiếng còn chưa dứt thì Kiều Hiểu Kiều đã nhào lên bưng lấy mặt của Ngữ Ca, tay phải còn đang giữ bao tay của Hiểu Kiều đặt đến bên tai của Ngữ Ca để giữ lấy mặt cô, tay trái thì đặt hết lên má của Ngữ Ca, chỉ trong tích tắc môi của Ngữ Ca đã bị hôn một cái.

“MUAH~” một cái thật kêu.

Hai mắt Cận Ngữ Ca tròn xoe đứng yên như hóa thạch, Kiều Hiểu Kiều còn không biết sống chết mà không chịu rút tay lại, đứng trước mặt Ngữ Ca, cô kêu lên hưng phấn,

“Tớ thật là yêu cậu quá đi!!!”

Bày tỏ xong rồi, không thấy phản ứng.

Sắc mặt của Ngữ Ca chuyển từ đỏ thành trắng lại từ trắng thành đỏ, hơi thở cũng không còn điều hòa, hồ sơ trong tay bị cô giơ cao lên định đánh vào đầu Hiểu Kiều, song lại vì không cách nào khác mà hạ xuống.

“Buông tay.” Cắn răng phun ra hai chữ.

“Hửm?”

“Bảo cô buông tay ra!”

“Ồ.”

Kiều Hiểu Kiều chớp mắt ra vẻ vô tội, cuối cùng cũng buông Ngữ Ca ra, còn tự liếm môi như không nỡ, đôi mắt thì híp lại cười hì hì, lần này thì lão Vương mập phải biểu dương cô đây.

Nhịp tim của Cận Ngữ Ca gia tăng, cô cố gắng kìm chế để không đưa tay lên sờ vào nơi vừa bị Hiểu Kiều hôn vào, miễn cưỡng đặt câu hỏi:

“Còn chuyện gì nữa không?”

“Hửm? À, còn, tối nay cùng ăn cơm nhé?”

Cận Ngữ Ca không hiểu, “Tại sao?”

“Xem như là cám ơn cậu!”

Lúc này đây, Cận Ngữ Ca đang sợ bị đối phương phát hiện sắc mặt thất thường do cảm xúc rối loạn của mình, chỉ muốn cô nhanh chóng rời khỏi thôi, thế là nghĩ cũng không nghĩ thì đã nhận lời.

“Được.”

“Tam Nguyệt Hương trên đường Hoằng Vĩ cậu có biết không? Chỗ đó nhé, 7 giờ, được không?”

“Được.” Ngữ Ca cúi thấp đầu, đáp rất nhanh.

“Ừm.” Nhìn trái nhìn phải, không tìm được chuyện gì khác để nói nữa,

“Vậy… tớ đi nha?”

Kiều Hiểu Kiều dường như không muốn rời khỏi, cô vẫn còn muốn ở lại. Nhưng Cận Ngữ Ca lại né tránh cô, vội vàng quay về kệ sách.

“Không tiễn.”

Ngay cả chào tạm biệt cũng không chịu quay lại nhìn nữa.

Không còn cách khác, Hiểu Kiều đành nhún vai, đeo bao tay vào, nhìn bóng lưng của Ngữ Ca và nói: “Vậy tối nay gặp nha, bye bye!”

Cửa phòng vừa đóng lại, Kiều Hiểu Kiều liền dựa lưng vào tường, mắt mũi miệng đều chụm vào một chỗ, tay phải sờ lên lồng ngực, tay trái nắm thành nấm đấm phấn chấn vô cùng.

“Yeah!”

Thư ký Tống đúng lúc đi ngang thấy vậy nên dừng lại nhìn cô một cách hiếu kỳ. Kiều Hiểu Kiều lập tức nghiêm chỉnh:

“Hi ~”

Thư ký Tống lễ phép gật đầu chào lại.

“Bộ đồ hôm nay rất hợp với cô nhé ~”

Dứt lời, Kiều Hiểu Kiều mỉm cười nho nhã, tay thọc vào túi áo khoác, vừa đi vừa huýt sáo.

Thư ký Tống cúi đầu tự nhìn mình, gương mặt thoắt đỏ, lưng cũng bất giác thẳng lên, tâm trạng khoan khoái mà đi vào phòng tổng tài.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.