Đường Ngựa Vằn

Chương 48: Kiên định



“Tính tong~”

Chuông cửa vang lên là lúc Kiều Hiểu Kiều đang đeo tạp dề quét dọn nhà cửa. Sau khi cô bé kia rời khỏi thì cô đã đi công tác, mãi đến bây giờ mới có thời gian thu dọn.

Cửa mở ra, bên ngoài là Hoắc Bân đang cười toe toét, vai đeo vợt cầu lông.

“Đánh cầu thôi sếp! Bọn nó đang chờ ở dưới nhà.”

Hiểu Kiều không trả lời, buông nắm cửa ra rồi quay vào trong, tiếp tục lau nhà.

Hoắc Bân cảm thấy nghi hoặc, bèn đi vào theo, “Chu choa~ cô định đưa công việc vệ sinh nhà cửa vào danh sách yêu thích luôn sao?”

Kiều Hiểu Kiều quỳ dưới đất, không nói một lời nào, bàn tay chỉ không ngừng dùng sức chà sát mặt đất. 

Hoắc Bân nhận ra không khí có hơi bất thường, bỏ cây vợt xuống, anh ngồi xổm bên cạnh Hiểu Kiều.

“Sếp bị sao vậy?”

“Không sao.” Giọng của Hiểu Kiều khàn khàn, một tay chóng dưới đất, tay kia vẫn không ngừng hoạt động, Hoắc Bân đang ngồi rất gần cô, anh nhìn thấy một giọt nước rơi xuống, vỡ òa trên mu bàn tay Hiểu Kiều.

Không gian rất yên tĩnh, Hoắc Bân không dám nói chuyện, anh chưa bao giờ nghĩ rằng, có bất kỳ việc gì có thể khiến cho Kiều Hiểu Kiều trở nên như vậy.

Hiểu Kiều vùi đầu vào công việc, lau từ đầu bên này sang đầu bên kia, lại lau ngược trở về. Thấy Hoắc Bân cản trở mình, cô đuổi anh ra khỏi sảnh. Vệ Kiến Đông đúng lúc gọi điện lên hối thúc, Hoắc Bân bèn hạ thấp giọng bảo họ hãy chờ một chút.

“Mọi người đi đi, tôi không muốn đi.” Tay vẫn không dừng, Hiểu Kiều nói.

“Sếp…” Hoắc Bân muốn nói gì đó song lại im lặng, vò đầu bức tóc, cuối cùng vẫn đã hỏi, “Có phải…sếp đang…đang thất tình không?”

Động tác của Hiểu Kiều dừng lại, nhìn trưng trưng xuống sàn nhà, không trả lời.

“Có phải sếp và Cận…Cận tổng kia….”

“Hoắc Bân.”

“Tôi không có nói với ai hết, chỉ là cảm thấy…” Hoắc Bân vội vàng giải thích, “Lần trước…”

“Đây là chuyện của tôi.”

“Nhưng sếp đang đùa với lửa.”

Hiểu Kiều ngước lên nhìn Hoắc Bân, sắc mặt không có gì lạ thường, chỉ là đôi mắt đã hằn thêm màu đỏ.

“Tôi vốn là người như thế.”

“Vậy thì sếp cũng không thể như thế với cô ấy.” Nét mặt của Hoắc Bân nghiêm túc hơn bao giờ hết, bờ môi mím chặt của anh cho thấy một sự quật cường, “Tôi không có ý nói Cận tổng không tốt, nhưng mà, cô ấy cách chúng ta quá xa, sếp làm vậy là tự chuốc khổ vào thân.”

Hiểu Kiều vứt bỏ giẻ lau trong tay, ngồi phịch xuống đất, cúi thấp đầu trông rất tệ hại.

“Anh không hiểu…”

“Tôi thật sự không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng người ngoài cuộc luôn tỉnh táo hơn, với tôi, sếp đang đi trên một con đường không có kết quả. Loại tình cảm như thế, lại là người như Cận tổng, sẽ có một ngày sếp muốn giấu cũng không giấu được.”

Kiều Hiểu Kiều vẫn giữ im lặng, không rõ là cô không muốn nói, hay là không có gì để nói. Hoắc Bân ngồi lại với cô thêm một lúc, cuối cùng vỗ vỗ vai cô an ủi:

“Hãy tự suy nghĩ đi, nhưng phải nghĩ thoáng một chút, không có gì to tát cả, có chuyện gì cứ gọi cho bọn này.”

“Ừm.”

“Chuyện này tôi sẽ không nói ra, sếp không cần lo lắng.”

Hiểu Kiều lại gật đầu, “Cám ơn.”

Cầm vợt lên, Hoắc Bân mở cửa ra khỏi nhà.

Kiều Hiểu Kiều ngồi dưới đất thêm một lúc thì lại bò dậy, lôi hết quần áo ra, tháo ga giường xuống rồi chạy ra ban công bắt đầu giặt đồ. Nhất định phải tìm gì đó để làm, một khi rảnh rỗi, cô sẽ không kìm được lòng mà tưởng nhớ, nhớ nhớ một lúc, cô sẽ khó chịu đến muốn vỡ òa. Làm việc, chí ít việc làm có thể phân tán sự tập trung, làm việc rồi thì hơi thở cũng sẽ không trở nên khó khăn như vậy nữa.

Quần áo đã giặt sạch được phơi đầy trên ban công, đủ sắc đủ màu. Kiều Hiểu Kiều ngồi xổm bên cửa, ngẩng đầu nhìn chúng, cô không dám cúi đầu xuống, hễ cúi xuống lại có gì đó muốn rơi ra. Ánh nắng chói chang làm mắt cô đau rát, rõ ràng trời quang mây tạnh, nhưng sao tâm trạng lại không vui lên được?!

Chuông điện thoại đã vang lên vào lúc này, Hiểu Kiều bấy giờ mới hồi thần, lấy điện thoại ra xem, là một dãy số lạ. Cô bắt máy, bên trong là giọng nói uy nghiêm mà xa lạ:

“Kiều Hiểu Kiều?”

“Vâng, tôi đây. Xin hỏi ông là?”

“Tôi là ông nội của Cận Ngữ Ca.”

Hiểu Kiều sững người, nhất thời không nói được gì.

“Còn đang nghe chứ?”

“Vâng.”

“Tôi muốn gặp cô một lúc, nửa tiếng sau sẽ có người đến đón cô.”

Hiểu Kiều chỉ suy nghĩ trong giây lát thì đã nhận lời, “Được.”

Xe đi vào một trang viên lớn ở ngoại thành, băng ngang rừng cây ngô đồng, trước mắt liền xuất hiện hồ nước nhân tạo vô cùng rộng lớn. Ven hồ có vài ngôi nhà, còn có chiếc cầu gỗ bắt ngang ra mái đình ở giữa hồ. Từ xa đã có thể nhìn thấy một người đang thả câu ở đấy.

Xe dừng lại tại ngôi nhà gần nhất, một người đàn ông trung niên đã đang chờ sẵn.

“Cô Kiều phải không? Lão gia đang chờ cô ở bên kia, mời cô đi lối này.”

Hiểu Kiều gật gật đầu, đi theo ông băng qua cây cầu gỗ đến mái đình.

Cận Ân Thái không tỏ vẻ phong nhã mà mặc áo kiểu Trung Hoa tay ngắn, mà chỉ đơn giản trong chiếc áo len cổ tròn, bên ngoài là áo khoác, mái tóc bạc phơ được chải chuốc kỹ lưỡng, đang chăm chú nhắm vào con mồi trên mặt nước.

Người đàn ông trung niên đưa Hiểu Kiều đến nơi thì lặng lẽ lui xuống. Hiểu Kiều nhìn bóng lưng của Cận Ân Thái, không đoán được ý đồ ông gọi cô đến đây là gì. Nhưng cũng thấp thoáng cảm thấy, chắc chắn là chuyện giữa cô và Ngữ Ca đã bị ông lão trước mặt biết được. Chuyện đã đến lúc này mà ông còn có thể bình tĩnh ngồi câu cá, trước đây cô đích thật đã xem thường ông rồi.

Lẽ nào, đây chính là nguyên nhân Ngữ Ca đề nghị chia tay?

Chờ một lúc vẫn không thấy ông có động tĩnh gì, Hiểu Kiều tự tìm cho mình một chỗ ngồi ở vị trí cách ông không xa, tay để trong túi quần, cúi đầu suy nghĩ tâm sự của mình.

Chốc lát sau, con mồi trên mặt nước chợt chìm xuống, Cận Ân Thái phản ứng cực kỳ nhanh lẹ, cần câu trong tay lập tức giật cao, đầu kia của cần câu đã là con cá chép to bằng bàn tay người lớn, nó vẽ ra một đường cong đẹp mắt rồi rơi vào tay Cận Ân Thái. Ông lão cầm thân con cá lấy nó ra khỏi móc câu rồi tiện tay bỏ vào thùng nhựa dưới chân.

Bấy giờ ông mới đứng dậy, đi sang bên cạnh lấy khăn lau tay rồi nhấc gậy lên tiến vào bên trong mái đình.

Hiểu Kiều không rời mắt khỏi hành động của ông, trong lòng nghĩ ngợi gì đó. Cận Ân Thái nhìn cô, cầm tách trà trên bàn đá lên, từ từ đưa lên miệng hớp một ngụm.

“Cô chính là… Kiều Hiểu Kiều?”

“Vâng.”

“Là bạn của Cận Ngữ Ca?”

Hiểu Kiều chần chừ một lúc, cuối cùng đáp: “Đúng.”

“Nhưng tôi nghe Cận Ngữ Ca nói, hai người là… tình nhân?”

Kiều Hiểu Kiều nhíu mày lại.

Ngữ Ca không phải một người hành sự nông nỗi và thiếu suy nghĩ, cô tuyệt đối không vô duyên vô cớ chủ động nói chuyện này với Cận Ân Thái, còn là trong tình trạng mình không hề hay biết, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?

“Thế nào? Không dám thừa nhận à?”

Ánh nhìn của Cận Ân Thái vô cùng sắc bén, khóe môi mang một nụ cười khinh miệt, song Hiểu Kiều lại thản nhiên đáp lại: “Không có gì là không dám cả, bọn cháu yêu nhau.”

“Cô có biết, có bao nhiêu người mơ mộng đến cái danh phận con rể của Cận gia này không?”

“Rất nhiều. Nhưng danh phận mà họ thèm thuồng không phải là con rể của Cận gia, mà là chồng của Cận Ngữ Ca. Lẽ nào ông cho rằng cháu gái của mình ngoại trừ tài sản có trong Cận Thị thì không còn gì đáng để người ta mơ mộng sao?” Kiều Hiểu Kiều đáp lại bằng giọng không nóng không lạnh.

Ánh mắt của Cận Ân Thái lạnh xuống, lườm qua mặt của Hiểu Kiều. Ông không ngờ người thanh niên trước mặt mình không những không một chút sợ hãi, trái lại còn dám nói móc lại mình.

“Vậy, cô cảm thấy cô có tư cách gì chiếm giữ vị trí đó?”

“Vốn dĩ câu hỏi này phải do Ngữ Ca trả lời. Nhưng hôm nay ông đã hỏi, vậy cháu sẽ nói với ông. Ngữ Ca yêu cháu, đó chính là tư cách của cháu.”

“Với xuất thân và năng lực của cô, cô có thể cho nó cái gì?”

“Về phía vật chất, Ngữ Ca không thiếu gì cả, cái mà cháu có thể cho cậu ấy chỉ là ở bên cạnh, và yêu một mình cậu ấy.”

Cận Ân Thái ngồi thẳng dậy, hiển nhiên, biểu hiện của Kiều Hiểu Kiều hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của ông. Dừng lại một lúc, khi một lần nữa mở miệng thì đã là cú giáng mạnh vào tim Hiểu Kiều:

“Nhưng, cô không phải là cảnh sát sao? Súng đạn không có mắt, nếu như có một ngày… Cô cảm thấy cái mà mình mang lại cho Ngữ Ca sẽ là gì?”

Sắc mặt của Hiểu Kiều tím lại, quả nhiên, Cận Ân Thái đã nắm được điểm yếu của cô. Ông lão mang tâm kế sâu thăm thẳm này, chỉ bằng vài lời nói ngắn ngủi của Ngữ Ca trước đó thì đã dễ dàng tìm thấy yếu điểm có thể đả kích lòng tin của Kiều Hiểu Kiều.

Không khí trầm xuống, Hiểu Kiều cúi mặt không nói gì nữa. Cận Ân Thái híp mắt theo dõi, ông đang chờ cô bỏ chạy vì hoảng loạn.

Nhưng, chỉ chốc lát sau, Hiểu Kiều đã lại ngẩng cao đầu, ánh mắt không hề lẩn tránh.

“Cháu có một đồng nghiệp, vợ của chú ấy đã hy sinh vào rất nhiều năm trước trong một lần thi hành nhiệm vụ, bao năm nay, chú ấy vẫn luôn cô đơn một mình. Trước đây cháu tưởng rằng, chú ấy rất đáng thương. Nhưng có một lần, chú ấy nói với cháu, mỗi khi có người hỏi về gia đình của chú, chú đều nói với họ, người mà chú yêu nhất đã hy sinh. Và những lúc ấy, chú đều cảm thấy vô cùng tự hào. Thưa ông, ông biết không, ai cũng có ngày chết đi, nhưng người có tư cách mang hai chữ ‘hy sinh’ sau khi qua đời không có bao nhiêu. Khi còn sống, cháu sẽ hết lòng bảo vệ Ngữ Ca, nếu như có một ngày, cháu không thể không rời khỏi, không thể cùng cậu ấy đến răng long đầu bạc, vậy Kiều Hiểu Kiều này, và cả tình yêu của bọn cháu, sẽ trở thành niềm kiêu hãnh lớn nhất trong cuộc đời của Ngữ Ca.”

Cận Ân Thái trố mắt không nói được lời nào. Hiểu Kiều cong môi, lại tiếp tục nói:

“Thưa ông, bởi vì Ngữ Ca, nên cháu tôn trọng gọi ông một tiếng ‘ông’. Nhưng, ông hãy tự hỏi ông đã làm nội của người ta như thế nào? Hôm nay ông có mặt ở đây để hỏi cháu những điều này, không phải vì cháu là một người phụ nữ, cũng không phải vì cháu tầm thường, mà chỉ vì ông không muốn có ai chia bớt sức lực và tâm tư của Ngữ Ca, ông hy vọng Ngữ Ca suốt đời hết lòng bán mạng cho Cận Thị. Trong suy nghĩ của ông, không hề có niềm hạnh phúc của Ngữ Ca.”

“Bập” một tiếng, tách trà bị đặt mạnh xuống bàn, trên mặt của Cận Ân Thái đã bắt đầu giăng đầy dấu hiệu bão táp. Nhưng Kiều Hiểu Kiều vẫn không hề nao núng, cô tiếp tục:

“Ông là người thân nhất của Ngữ Ca, và cháu là người cậu ấy yêu nhất, cậu ấy vì ông mà phải từ bỏ cháu, lý do bên trong đó chẳng lẽ ông còn chưa hiểu sao? Đối với Ngữ Ca, để hoàn thành tâm nguyện của ông, cái mà cậu ấy bỏ ra là hy sinh hạnh phúc cả đời người; còn đối với ông, chỉ là một chuyện nhỏ nhặt, chỉ là một câu nói, ông cũng không chịu toại nguyện, thưa ông, Ngữ Ca kiên cường không đồng nghĩa việc con tim của cậu ấy sắt đá, hiếp đáp Ngữ Ca như vậy, lẽ nào ông không đau không xót ư?”

“Ta không cần……!” Cận Ân Thái nghiến răng tuôn ra từng chữ một, “Mày dạy ta phải làm thế nào!”

Kiều Hiểu Kiều quay mặt đi, nhìn ra mặt hồ phẳng lặng, cố kìm chế cảm xúc của mình.

“Mày vừa nói… nó đã từ bỏ mày?” Cận Ân Thái bao giờ cũng bắt được trọng điểm.

“Phải.” Hiểu Kiều lại quay sang nhìn vào mắt ông, “Nhưng, cháu sẽ không bỏ cuộc. Cháu không cho phép bất kỳ ai tổn thương Ngữ Ca, dẫu cho là ông cũng không được.”

“Kiều Hiểu Kiều, mày không sợ… ta sẽ cho mày biến mất ngay tại hồ nước này sao?”

Mắt của Cận Ân Thái hiện lên một tia sáng nham hiểm, đáng sợ vô cùng. Nhưng Kiều Hiểu Kiều vô cùng kiên định,

“Nếu như vậy, tập đoàn Cận Thị của ông, sẽ chôn thân cùng với cháu. Và cháu gái ông sẽ là người chính tay chôn vùi nó.”

Cận Ân Thái phẫn nộ đứng phắt dậy, tay cầm gậy chống chỉ về phía Hiểu Kiều, chòm râu cũng bắt đầu run rẩy. Kiều Hiểu Kiều vẫn thản nhiên đón nhận ánh nhìn của ông, không hề sợ hãi. Giây lát sau, Cận Ân Thái bỏ tay xuống, phủi áo rời khỏi.

Hiểu Kiều nhìn bóng lưng ông rời khỏi, thở phù một hơi. Nghĩ ngợi gì đó, cô đi tới chỗ Cận Ân Thái vừa ngồi, cúi xuống nhấc thùng nhựa lên, nhìn những con cá bơi lội trong ấy, tay cô nghiêng thùng chúi xuống, trả chúng về với nơi chúng sống.

“Kiều Hiểu Kiều, mày không sợ…. ta sẽ khiến cho mày biến mất ngay tại hồ nước này sao?”

Mắt của Cận Ân Thái hiện lên một tia sáng nham hiểm, đáng sợ vô cùng. Nhưng Kiều Hiểu Kiều vẫn kiên định,

“Nếu như vậy, thì tập đoàn Cận Thị của ông, sẽ chôn thân cùng với cháu. Và cháu gái của ông sẽ là người chính tay chôn vùi nó.”

Cận Ân Thái phẫn nộ đứng phắt dậy, tay cầm gậy chống chỉ về phía Hiểu Kiều, chòm râu cũng bắt đầu run rẩy. Kiều Hiểu Kiều vẫn thản nhiên đón nhận ánh nhìn của ông, không hề sợ hãi. Giây lát sau, Cận Ân Thái bỏ tay xuống, phủi tay áo rời khỏi.

Hiểu Kiều nhìn bóng lưng ông rời khỏi, thở phù một hơi. Nghĩ ngợi gì đó, cô đi tới chỗ Cận Ân Thái vừa ngồi, cúi xuống nhấc thùng nhôm lên, nhìn những con cá bơi lội trong ấy, tay cô nghiêng thùng chúi xuống, trả chúng về với nơi chúng sống.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.