Đường Ngựa Vằn

Chương 67: Triều cường




Cận Ngữ Ca để yên cho Hiểu Kiều ôm mình, nhưng lại không quấn quýt lâu, chỉ một lúc cô đã cầm sổ tay lên viết:

Trước đây cậu từng gặp ông nội???

Nhìn ba dấu chấm hỏi trên trang giấy, Kiều Hiểu Kiều cảm thấy mắc cười, cô để cằm của mình lên vai Ngữ Ca, “ừm” một tiếng.

Vào lúc nào?

“Lúc… cậu bỏ mình.”

Khi nói câu này, Kiều Hiểu Kiều híp mắt lại, chóp mũi cứ không ngừng quệt qua quệt lại bên mặt của Ngữ Ca. Ngữ Ca nghe đến đây, nhớ lại tình cảnh lúc ấy, sống mũi chợt thấy cay cay, ánh mắt ảm đạm hẳn. Hiểu Kiều nhận thấy Ngữ Ca có vẻ buồn, bèn hôn lên vành tai cô. 

“Mẹ nói…. Cuối tuần mời cậu…. đến nhà mình ăn cơm….”

Ngữ Ca quay lại nhìn Kiều Hiểu Kiều, đôi mắt chứa đầy nghi vấn và khẩn trương. Hiểu Kiều hiểu tâm trạng của cô, bèn cười nói:

“Không sao, có lẽ là mẹ… đã nhìn ra được gì đó, nhưng không sao. Nếu mẹ hỏi… thì chúng ta nói, nếu không… thì chỉ ăn cơm, mẹ mình làm món cá chua ngọt…. ngon lắm.”

Vừa nói, cô vừa xoa lên mặt của Ngữ Ca, bôn ba suốt một buổi chiều, làn da trắng bị nắng làm cho đỏ cả lên. Cận Ngữ Ca chau mày hỏi:

“Nhìn ra điều gì?”

Sắc mặt của Hiểu Kiều rất tự nhiên, “Chuyện của chúng ta…. Đừng lo, để mình nói…”

Ngữ Ca gật gù, sớm muộn gì cũng phải nói thôi, còn về kết quả, chỉ có thể chờ đến lúc đó mới biết được. Tạm gác nỗi lo âu sang một bên, biểu hiện của cô cũng trở nên thong thả hơn.

“Mình ~ đi tắm ~ trước ~”

Kiều Hiểu Kiều không chịu buông tay, ôm cô chọc ghẹo, “Mình… nhìn lén.”

Kiểu đùa như thế trước đây rất ít khi có. Ngữ Ca quá nghiêm túc, Hiểu Kiều lại luôn vội vàng, vì vậy câu nói vừa tuôn ra, Cận Ngữ Ca có hơi sững người, song lập tức bật cười.

“Nhìn ~ cái ~ gì?”

“Xem người đẹp tắm…”

Cận Ngữ Ca véo nhẹ mũi của Hiểu Kiều lắc qua lắc lại,

“Thấy ghét!”

Nói xong thì cô đứng dậy lấy quần áo đi vào phòng tắm.

Kiều Hiểu Kiều thở một hơi dài, nằm ngửa ra sô-pha tự cười một mình. Vừa nghiêng đầu thì đã bị những vật trên đầu giường của Ngữ Ca thu hút sự chú ý.

Giường của Cận đại tiểu thư là loại rất mềm được thiết kế đặc biệt, chỉ một màu kem, không có bất kỳ vật trang trí nào khác, chăn gối trên giường cũng là loại màu trơn, sạch sẽ lại trang nhã. Vách tường phía trên đầu giường được khoét vào làm một ngăn tủ âm tường, có một bóng đèn nhỏ rọi vào những vật trong đó.

Chính những món đồ này đã thu hút Hiểu Kiều. Bên trái là một chiếc hộp thủy tinh hình chữ nhật, đặt sát góc tường, ánh đèn rọi lên đó phản chiếu ra tia sáng rất ấn tượng. Bên trong là đóa hoa hồng tím đã được xử lý làm khô, sắc màu tươi rói, vả lại còn đậm chất mê hoặc, đó là một nét đẹp hoa lệ mà đơn sơ.

Hiểu Kiều thấy rất quen mắt, vài giây sau, khóe môi cô chợt cong lên. Khi mua đóa hoa này, bà chủ tiệm đã mỉm cười nói với cô, người có thể nhận được đóa hoa này chắc chắn là người phi phàm. Ngữ Ca của cô đương nhiên không tầm thường, song lúc ấy, cô không thể nào xác định được đối phương có nhận được tâm ý của mình hay không. Giờ đây được nhìn thấy nó tại nơi này, Hiểu Kiều không khỏi thở dài cảm thán, trái tim cô đã đầy đến mức sắp tràn ra rồi.

Tia nhìn tiếp tục lướt qua bên cạnh, lại là một cảnh tượng thú vị đây. Một con búp bê bằng vải cao khoảng 10 cen-ti-mét đứng tựa vào chiếc kệ nhỏ bên cạnh, thần tình rất sống động. Hiểu Kiều vừa nhìn thấy nó đã bật cười, lớn như vậy mà còn chơi búp bê sao? Cô chớp chớp mắt, hình như có gì đó ngồ ngộ. Định thần nhìn kỹ lại, quả nhiên là không ổn!

Gương mặt của con búp bê tròn tròn, mái tóc xoăn màu nâu sẫm, miệng cười toe toét. Đây rõ ràng là phiên bản thu nhỏ của Kiều Hiểu Kiều cô đây mà! Hơn nữa, chiếc quần Jean và áo Jacket này cũng quen mắt quá rồi chăng, Kiều Hiểu Kiều đích thật có một bộ đồ như thế! Sau lưng con búp bê là một giá quần áo thu nhỏ, trên đó treo rất nhiều quần áo, Hiểu Kiều dùng ngón tay đẩy ra xem từng cái một, toàn bộ đều là quần áo được làm thu nhỏ theo cách ăn mặc của cô ngày thường, bộ cuối cùng chính là trang phục cảnh sát mới toanh. Xem ra, những thứ này là trang bị của con búp bê, vậy tức là có thể hoán đổi rồi?!

Kiều Hiểu Kiều há to họng vì sửng sốt, như vậy cũng….. quá……. cái gì đó rồi chăng….., Cận Ngữ Ca ngày thường không có việc làm ngồi cầm búp bê thay quần áo để chơi sao??

Kiều Hiểu Kiều lấy con búp bê xuống ngắm nghía kỹ hơn, chất liệu vải rất mềm và êm, xoay nó ra đằng sau, phát hiện trong túi còn có một khẩu súng đồ chơi thu nhỏ theo tỉ lệ được làm y như thật. Khóe môi Kiều Hiểu Kiều giật giật, thật là… có tình thú quá mà….

Cửa phòng vệ sinh mở ra, Cận Ngữ Ca bước ra với mái tóc ướt mẹp. Vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Kiều Hiểu Kiều cầm con búp bê, mặt của cô thoắt đỏ lên. Chạy nhanh vài bước tới trước định cướp lại.

Áo lông choàng tắm loại ngắn để lộ một nửa cánh tay và bắp chân, sữa tắm mùi bạc hà khiến làn da mát lạnh và mịn màng, mái tóc đen dài xõa trên sống lưng trông vô cùng gợi cảm. Nhưng Kiều Hiểu Kiều không thể phân tâm thưởng thức sắc đẹp trước mắt, cô nhanh nhẹn giơ cao búp bê qua đầu không để Ngữ Ca giật được. Mặt khác còn cười hì hì né tránh, nhất thời đứng không vững trên nệm, cô té lăn ra chiếc giường to, Ngữ Ca mặt đỏ như quả táo chín vẫn không chịu thua, quỳ ngồi trên người Hiểu Kiều, một tay giữ chặt tay của Hiểu Kiều, quyết tâm giành lại cho bằng được con búp bê.

Đang “chiến đấu” gay gắt thì cửa phòng chợt mở toang, Cận Hoan Nhan nắm lấy tay cầm xuất hiện trước cửa, nét mặt ghi đầy kinh ngạc.

Hai con người trên giường cũng tức thì dừng hẳn mọi động tác, cùng ngước lên nhìn. Cận Hoan Nhan nhanh chóng hồi thần và nín cười nói:

“Ông nội gọi xuống ăn cơm kìa.”

Cận Ngữ Ca ngượng ngùng, nét mặt không tự nhiên, “Chị biết rồi.”

Hoan Nhan truyền lời xong thì định đóng cửa, nhưng vừa quay lưng thì cô lại xoay đầu nhìn Hiểu Kiều và phun ra một câu: “Kiều Hiểu Kiều, em cứ tưởng chị là người ở trên cơ….”

Dứt lời liền đóng cửa lại với vẻ khinh thường. Hiểu Kiều đơ mặt nhìn cô rời khỏi rồi mới quay sang hỏi Ngữ Ca,

“Nó nói gì thế?”

Cận Ngữ Ca bĩu môi, vỗ vỗ lên mặt cô và nói: “Mặc ~ kệ ~ nó.”

Sau đó thì đứng dậy xuống giường, tiện thể nắm tay Hiểu Kiều kéo cô ngồi dậy. Búp bê được đặt trên gối, chờ Ngữ Ca lau khô tóc thay đồ xong thì cả hai cùng bước xuống lầu.

Cả nhà Cận gia đã có mặt đầy đủ trên bàn ăn, Cận Hoan Nhan chóng cằm nhìn họ với nụ cười đầy ý vị. Lộ Vy mỉm cười mời Hiểu Kiều ngồi vào chỗ và đưa khăn ăn cho cô. Hiểu Kiều cẩn thận ngồi xuống, trong lòng không khỏi bàng hoàng.

Vừa chuẩn bị ăn cơm thì ở đầu bàn bên kia, Cận Ân Thái nãy giờ vẫn im lặng bất chợt lên tiếng:

“Kiều Hiểu Kiều.”

Cả bàn ăn đều lặng người, vợ chồng Lộ Vy nhìn nhau, không biết ông muốn làm gì đây. Cận Ngữ Ca khẩn trương nhất, cô không biết chuyện gì sắp xảy ra, chỉ có thể quay sang nhìn người bên cạnh với vẻ bất an.

Kiều Hiểu Kiều tuy không nghe thấy, nhưng cũng cảm nhận được không khí này có liên quan đến mình. Hoan Nhan ngồi đối diện nhìn cô rồi chu chu môi về phía Cận Ân Thái nhắc nhở cô: ông già gọi chị đấy.

Nhận được thông tin, Hiểu Kiều lập tức quay sang nhìn Cận Ân Thái, khả năng đọc khẩu hình của cô đã ngày càng tiến bộ, song cũng phải tập trung nhìn vào người nói mới được.

Cận Ân Thái nói từng chữ một chậm rãi và rõ ràng,

“Kiều Hiểu Kiều, hôm nay là lần đầu tiên con chính thức đến nhà của ta, ta có vài lời muốn nói.”

Hiểu Kiều gật đầu một cách chần chừ, biểu thị đã hiểu.

“Cận Ngữ Ca là trưởng nữ của Cận gia, là đứa cháu đầu tiên của ta.”

Tiếp tục gật đầu. Kiều Hiểu Kiều tuy chưa thể hiểu chính xác từng chữ một, nhưng ý nghĩa đại khái cô vẫn ứng phó được, có điều, Cận Ân Thái nói câu này là có ý gì, mắt cô xẹt qua một tia thấp thỏm.

“Từ khi ra đời nó đã là con cưng của mọi người trong nhà. Trong và ngoài Cận gia, không ai là không quý trọng và nâng niu trong lòng bàn tay. Đừng nói là đánh hay mắng, cho dù là ta, cũng chưa từng lớn tiếng với nó.”

“Vâng.” Hiểu Kiều đáp lại.

“Nó muốn sống với con, ta có thể đồng ý. Nhưng, ta có một điều kiện.”

Hiểu Kiều nghiêng đầu nhìn Ngữ Ca, sau đó lại quay về nhìn Cận Ân Thái, nét mặt kiên định.

“Con nhất định phải giống như cả nhà này, yêu thương và bảo vệ nó. Cái kiểu lớn tiếng nộ nạt như lần trước, ta không muốn nhìn thấy thêm lần nào nữa, có hiểu không?”

Sắc mặt của Kiều Hiểu Kiều tức thì trở nên ngượng ngùng, cô rúc cổ lại nhìn trái nhìn phải, rồi cúi đầu xuống. Cô biết Cận Ân Thái đang nói về cái đêm cháy nổ, cô đã lớn tiếng với Ngữ Ca, cô không thể chối cãi, chỉ biết gật đầu nhận lời.

“Vâng…. Con biết rồi….”

Mắt của Ngữ Ca hiện lên lớp màn ấm nóng, lại thấy thương cho Hiểu Kiều, bèn lén lút nắm lấy tay cô dưới gầm bàn, mười ngón đan nhau giữ chặt. Bấy giờ Cận Ân Thái mới cất đi sự nghiêm nghị, gật đầu nói:

“Được rồi, ăn cơm thôi.”

Cả nhà đều thở phù nhẹ nhõm. Lão phu nhân gấp một viên tôm lăn cho vào chén của Hiểu Kiều, xoa xoa đầu cô, cười rất hiền từ,

“Ăn nhiều một chút.”

Kiều Hiểu Kiều cũng cười tươi với người già, gật đầu lia lịa. Cận Ngữ Ca nhìn sang bà nội với vẻ sợ sệt, đắn đo một lúc, cô nói:

“Bà nội…. chuyện lúc chiều, con xin lỗi….”

“Ừm!”

Lão phu nhân chỉ ừm một tiếng, lườm cô một cái, không nói thêm lời nào. Cận Ngữ Ca cũng biết mình không phải, đành cúi đầu ăn cơm không dám nói thêm gì nữa.

Súp cá rất tươi, tay nghề của đầu bếp quả không tầm thường. Hiểu Kiều không hề ngại ngùng, chẳng mấy chốc đã ăn hết một chén đầy. Người lớn thông thường đều thích những đứa trẻ như thế, đặc biệt là dì Châu, bảo hai vị tiểu thư trong nhà này ăn cơm giống như là đút chim non ăn vậy, cực khổ nửa ngày trời mà họ chỉ đưa vào miệng vài ba miếng, không khỏi khiến người lớn hụt hẫng. Giờ đây thấy Hiểu Kiều ăn ngon lành như thế, bà vui còn hơn là mình được ăn nữa. Thế là, thức ăn cứ không ngừng được thêm, chén của Hiểu Kiều thì cứ mãi đầy.

Bóng đèn treo phía trên bàn ăn rất sáng, Hiểu Kiều và Ngữ Ca ngồi cạnh nhau, dưới ánh đèn, cử chỉ của hai người từ tốn, tuy chỉ yên lặng ngồi dùng cơm, không nói lời nào, song lại cho người ngoài cảm giác họ thật xứng đôi. Ngay cả nhị tiểu thư đã nhìn quen cái đẹp cũng bắt đầu có chút đố kỵ, thầm hạ quyết tâm ăn cơm xong phải gọi điện cho Âu Dương!

Sau bữa tối, lão phu nhân kéo Hiểu Kiều đến sô-pha ngồi, bà và Lộ Vy hỏi Hiểu Kiều một số chuyện về cô. Cận Ngữ Ca ngồi ở bên cạnh, ban đầu cũng khá khẩn trương, nhưng lúc sau thấy mọi việc rất trôi chảy, tâm trạng cũng thoải mái hơn.

Lão phu nhân không mấy tiếp xúc với con cái gia đình bình dân, những tưởng họ sẽ rất ngông cuồng ngạo mạn khoác lác, không thì sẽ tự ti nhút nhát kiệm lời. Nhưng Kiều Hiểu Kiều, sự giở chứng của cô chỉ là thỉnh thoảng mới có, vả lại chỉ giở chứng với một mình Cận Ngữ Ca. Ngày thường, cô đối đãi với mọi người đều rất khoáng đạt và lễ độ, ai tiếp xúc rồi cũng đều thấy thích. Tuy rằng hiện giờ không nghe được gì, trò chuyện có hơi khó khăn, nhưng cô cũng không hề tự ti, bao năm làm cảnh sát khiến cô như được bao bọc bởi lòng tin và chính nghĩa, một Cận gia bao đời quyền quý, chính là xem trọng điểm này ở cô. Vì vậy sau một lúc tìm hiểu, lão phu nhân đã hoàn toàn thay đổi cách nhìn về Kiều Hiểu Kiều, thậm chí còn khen cô hơn hẳn hai đứa cháu gái của mình.

Trước khi ra về, Ngữ Ca và Hiểu Kiều đến chào Cận Ân Thái, người già gật đầu không nói gì cả. Trái lại là lão phu nhân và dì Châu, đứng giữ mãi tay của Hiểu Kiều và không ngừng căn dặn cô đến chơi thường xuyên, bởi vì cô đến có nghĩa là Ngữ Ca cũng sẽ đến, người già luôn mong mỏi cả nhà đoàn tụ, điểm này thanh niên trẻ khó mà hiểu được.

Trên đường về nhà, Ngữ Ca nhắm mắt dựa trên vai Hiểu Kiều, trải qua một ngày kinh hoàng như vậy cô thật sự thấy hơi mệt, nhưng trong lòng lại mãn nguyện và bình lặng vô cùng. Chỉ cần dùng tâm tiến bước, hoặc giả con đường này, sẽ không gian nan như cô đã tưởng đâu chăng.