Đương Niên Ly Tao

Chương 41



KINH THIÊN BIẾN (TRUNG)

________________________________________

Thời tiết chuyển ấm, hôm nay là một ngày đẹp trời.

Mặt đất ẩm nhè nhẹ bốc lên hơi nước, hơi nước tích tụ mấy ngày dần tan biến vào hư không. Ngay cả trên đỉnh doanh trướng tan hoang và âm u lạnh lẽo, giờ cũng đã có ánh mặt trời.

Chỉ có điều ánh mặt trời này không chiếu tới được hai người bên trong doanh trướng.

“Tiên sinh, tiên sinh, dậy uống nước đi.” Nhị Nha bưng bát nước lạnh, ngồi trước mặt Lạc Bình, nhỏ giọng gọi hắn.

Lạc Bình lại giống như không nghe thấy, vẫn nhíu mày mê man.

Nhị Nha không biết làm thế nào, chỉ đành đặt bát nước xuống.

Thân thể Lạc Bình mướt mồ hôi, áo quần ngấm nước mưa mới vừa khô đã lại trở nên ẩm ướt. Nhị Nha không được thay đồ cho hắn, chỉ có thể lấy khăn lau qua, “Hai ngày trước tiên sinh chăm sóc tôi, giờ tôi khoẻ rồi thì tiên sinh lại ngã bệnh, phải làm sao bây giờ đây…”

Đã đổ nhiều mồ hôi đến vậy, nhưng Lạc Bình vẫn chưa hạ sốt, cả người nóng hầm hập. Mới đầu hắn còn có chút ý thức, nói được vài câu trấn an, hiện tại thốt ra chỉ toàn lời mê sảng, Nhị Nha nghe không hiểu câu nào.

Nhị Nha biết những kẻ bên ngoài đều là lũ bại hoại, chỉ có tiên sinh là người tốt, cũng biết tiên sinh là con tin mà lũ người bại hoại coi trọng. Nếu không phải tiên sinh ra điều kiện với bọn chúng, bản thân nàng chỉ sợ đã sớm chết không toàn thây.

Tuy rằng như vậy, nhưng lũ sơn phỉ vẫn chẳng quan tâm tới bệnh tình của Lạc Bình, chúng chỉ cần hắn còn một hơi thở, miễn không chết là được.

Nhìn tiên sinh càng lúc càng suy yếu, Nhị Nha cuống đến rơi nước mắt.

Trước khi hôn mê, tiên sinh đã nói với nàng, “Cứ yên tâm, đừng nóng vội. Không đến hai ngày, nhất định sẽ có người tới cứu chúng ta.”

Một ngày qua đi, lòng Nhị Nha càng thêm thấp thỏm. Ai sẽ đến cứu bọn họ? Nghe nói Hồng Cân Trại giết người không chớp mắt, ngay cả Hoàng đế còn không sợ, bản thân Trầm Lục thì võ nghệ cực kỳ cao, nếu người tiên sinh nói đến thật, nhỡ đấu không lại gã thì biết làm sao bây giờ?

Nàng càng nghĩ càng sợ, ôm đầu gối khóc rấm rứt.

________________________________________

Trời dần sáng, ánh nắng trên cao chiếu thẳng xuống doanh trướng, đọng lại trên mi mắt Lạc Bình. Không biết có phải vì chói quá hay không, hai hàng mi Lạc Bình khẽ rung động, sau đó đôi mắt nhẹ nhàng hé mở.

“Tới rồi…” Hắn thì thào.

Nhị Nha sửng sốt, nước mắt tèm lem hỏi, “Tiên sinh tỉnh rồi? Cái gì tới cơ?”

Lạc Bình tựa như không nghe thấy lời của nàng, chỉ lẩm nhẩm nói, “Tới rồi… Bệ hạ…”

Tiếng vó ngựa theo mặt đất truyền đến, lục cục lục cục, cùng với nhịp tim của hắn, thình thịch vang lên.

________________________________________

Lúc này Chu Đường và Chương Tướng quân dẫn theo năm trăm kỵ binh, ra khỏi thành thẳng tiến đến vùng đất trũng tại Pháo Tử Sơn.

Hơn mười Hồng Cân phỉ nhìn thấy một màn này, sợ đến rụng rời tay chân, chưa kịp nghĩ tới chuyện phản kháng đã buông vũ khí xin hàng.

Lúc Chu Đường tìm được Lạc Bình, y hoảng đến nỗi thở không ra hơi,. Chẳng thèm để ý bên cạnh có một tiểu cô nương đang khóc lóc thảm thiết, y giang hai tay ôm chặt lấy Lạc Bình, khẽ giọng gọi hắn, “Tiểu phu tử? Sao nóng thế này… Tiểu phu tử, tỉnh lại đi, Tiểu Đường đến rồi đây…”

Lạc Bình sốt cao, mơ màng cố gắng mở mắt. Nhìn thấy khuôn mặt đẹp vô cùng của Chu Đường, hắn cười thật dịu dàng, “Bệ hạ…”

Chu Đường sửng sốt.

“Bệ hạ vinh quy… Khụ, dân chúng khắp nơi đang chờ để thả hà đăng … Người có nhìn thấy không?” (hà đăng là đèn ***g để thả trên sông)

Biết tiểu phu tử sốt cao nên mê sảng, ***g ngực Chu Đường đau đớn vô cùng, không thể không trả lời hắn, “Ừ, ta thấy rồi.”



“Một, hai… Hai mươi mốt, hai mươi hai… Hai mươi sáu, hai mươi bảy… Hai mươi bảy…” Chu Đường dẫn hắn rời khỏi doanh trướng, Lạc Bình lẩm bẩm đếm số dọc đường đi.

Chu Đường mỉm cười, “Đếm bước chân ta? Hai mươi bảy bước rồi, sao không đếm nữa?”

Lạc Bình lắc đầu, “Chiếc thứ hai mươi bảy.”

“Chiếc thứ hai mươi bảy? Chiếc gì? Hà đăng? Sao thế?”

Chu Đường ôm hắn lên ngựa, bao bọc hắn trước ngực của mình, vừa nói vừa lao về phía trước. Hô hấp đan xen, Lạc Bình ngửa đầu nhìn y, thì thầm, “Bệ hạ…”

Đôi mắt Lạc Bình như được phủ lên một tầng hơi nước, khác hẳn với dáng vẻ nghiêm túc và câu nệ ngày thường, Chu Đường nhìn mà nôn nao gan ruột, nuốt nước miếng ‘ực’ một tiếng, “Tiểu phu tử?”

Tiếng gọi ‘Tiểu phu tử’ này, ngược lại đã giúp Lạc Bình hồi hồn. Hắn giật mình, nhắm mắt lại, không nói thêm lời nào nữa.

________________________________________

Trầm Lục đoạt mất lệnh bài của Lạc Bình, đang diễu võ dương oai trước đoàn xe hộ tống vật tư cứu nạn, hò hét bắt Việt Vương ra mặt, muốn hỏi xem y định dùng bao nhiêu bạc để đổi lấy tính mạng ân sư.

Nhưng ngoài dự liệu của gã, Việt Vương đã sống chết thề với dân chúng rằng sẽ hộ tống vật tư an toàn, giờ lại không ở bên trong đoàn xe.

Trầm Lục sửng sốt lắm, bụng nghĩ thầm không ổn. Binh mã của Việt Vương tuy khá tinh nhuệ, nhưng nhân số không nhiều, cho dù có điều động hết để bảo hộ đoàn xe thì cũng chẳng thấm vào đâu so với sơn phỉ dưới tay gã. Hiện tại tất cả quân tinh nhuệ đã ở đây, chỉ trừ Việt Vương vắng mặt, thế này là có ý gì?

Nam Sơn phỉ thình lình xuất hiện, cắt ngang dòng suy nghĩ của gã. Gã cũng sớm đoán được Nam Sơn phỉ sẽ đến, nên lập tức làm tư thế chuẩn bị giao tranh. Trong mắt gã, quân tinh nhuệ của Việt Vương chỉ là chuyện nhỏ, Nam Sơn phỉ mới khó đối phó nhất.

Tuy cùng là thổ phỉ, nhưng oán hận chất chứa giữa Hồng Cân Trại và Nam Sơn phỉ còn lớn hơn đối với quan phủ rất nhiều. Trầm Lục để lại một phần tư thủ hạ đóng ở doanh địa (nơi trú quân) trông giữ con tin, trong số người mang tới, gã dùng hơn phân nửa để ứng phó Nam Sơn phỉ, còn lại gần nửa để phòng bất trắc.

Âm thanh chém giết liên tục vang lên, tam phương lao vào hỗn chiến.

Phương Tấn một lòng đối phó Trầm Lục. Sau vài lần giao thủ, y đã biết kẻ này không phải hạng người lỗ mãng cục súc. Đao pháp của gã rất nhuần nhuyễn, lúc mạnh lúc yếu, uyển chuyển đan xen cùng mãnh liệt, đao thế kéo dài khó dứt, không giống như cách thức người Đại Thừa quen sử dụng, mà mang hơi hướm biến hoá kỳ quái của Tây Chiêu.

Trong lúc hai người giao đấu, Đình Đình đã chém chết mấy Hồng Cân phỉ bên đoàn xe. Cậu mặc kệ tiền bạc, chỉ chuyên tâm giết phỉ, giết một thì được một, không giống như Nam Sơn phỉ dù quyết chiến vẫn phải giữ hàng an toàn.

Hồng Cân Trại có nền móng vững chắc, nhân số đông, dần dần chiếm được thế thượng phong. Ngay lúc đó, trong sơn cốc đột nhiên truyền tới những tiếng vang rung trời, năm trăm kỵ binh tinh nhuệ hùng dũng lao về phía Hồng Cân phỉ và Nam Sơn phỉ, tạo thành một vòng vây bao quanh cả đôi bên.

Chu Đường cưỡi tuấn mã màu đen chầm chậm tiến tới, trong lòng y đang ôm một người, ngạo nghễ từ trên cao nhìn xuống, “Việt Châu quân ở đây, nếu còn muốn tiếp tục, cứ việc tấn công. Nếu không muốn, lập tức hạ vũ khí, quỳ xuống xin hàng. Bổn vương sẽ bỏ qua chuyện cũ, tha mạng cho các ngươi!”

Thanh âm của y vang vọng trong sơn cốc, mang theo uy nghiêm không kẻ nào dám chối cãi.

Tất cả ngưng chiến, đưa mắt nhìn vòng vây trùng điệp, tựa hồ đang cân nhắc.

Trầm Lục trừng to hai mắt, run rẩy nói, “Không thể nào! Chuyện này không có khả năng! Tại sao ngươi mượn được kỵ binh thủ thành Việt Châu? Dương Kỳ Vân không thể nào cho ngươi mượn!”

Chu Đường lạnh lùng nhìn gã, “Hắn có cho muợn hay không không quan trọng. Binh ta đã mang tới đây, giờ hỏi ngọn nguồn có tác dụng gì? Doanh địa bị ta phá, con tin được ta cứu, chỗ dựa vững chắc cũng mất rồi, ngươi còn chưa chịu nhận thua?”

Trầm Lục đầu óc cũng nhanh nhẹn, “Chỉ có năm trăm binh lính, chó cùng rứt giậu, Hồng Cân Trại ta liên thủ cùng Nam Sơn phỉ, chưa chắc đã không thể chiến thắng!”

Leng keng. Như thể cười nhạo lời gã vừa nói, Phương Tấn buông trường kiếm trong tay, quỳ xuống hành lễ đầu tiên, “Vương gia, Trọng Ly may mắn không làm hỏng sứ mệnh.”

Trầm Lục choáng váng ngay tại chỗ.

Noi gương y, Nam Sơn phỉ lập tức quỳ gối đồng loạt. Bị cuốn theo, Hồng Cân Trại cũng có không ít kẻ sụp xuống đầu hàng.

Chu Đường thản nhiên nói với Trầm Lục, “Đến Dương Kỳ Vân còn nuôi dưỡng được một bầy sơn phỉ rất tốt. Đường đường Việt Vương ta, lẽ nào không làm được như hắn?”

Trầm Lục biết đã hết hy vọng, muốn cắt cổ tự sát, bị Chu Đường bắn một viên bạc vụn ngăn trở, “Không thể cho ngươi chết đơn giản như vậy, tặng ngươi một lượng bạc xuống suối vàng. Đình Đình, trói kẻ thù của ngươi lại, mang lên Phất Thương đài thị chúng, lấy máu tế trời!”

________________________________________

Quan phỉ cấu kết.

Cuối cùng Chu Đường cũng đã tìm được chứng cứ Dương Kỳ Vân tư thông với đạo tặc.

Tiểu phu tử muốn y mượn binh của Dương Tri châu, y chậm chạp không đi, chính là vì lý do này.

Nạn thổ phỉ tại Việt Châu không thể quét sạch, nhất định là do quan phủ dung túng.

Rất nhiều quan viên lớn nhỏ trục lợi không ít, Lạc Bình trừu ti bác kiển (cần mẫn) tra xét hết kẻ này tới kẻ nọ, tiếc rằng Dương Kỳ Vân chôn giấu sự thật quá sâu, còn chủ động bày ra mấy người chịu tội thay, thành công dời đi tầm mắt của bọn họ, cho nên Lạc Bình không thể không tin rằng hắn vô tội.

Lần này tiểu phu tử bị bắt, Chu Đường nhất thời nóng nảy, trở mặt với Dương Tri châu. Chẳng ngờ trong hoạ có phúc, phá giải được cục diện rối rắm, trong lòng y vui sướng vô cùng.

Nhưng hiện giờ ôm lấy tiểu phu tử bệnh nặng, y cũng cực độ lo lắng, vội vàng muốn đưa hắn về thành khám chữa.

Lúc đi ngang qua Pháo Tử thôn, mọi người chợt nghe thấy tiếng đốt pháo rầm rĩ. Có lẽ thôn dân nghe nói sơn phỉ Việt Châu bị thanh tiễu, nên mang hết pháo còn lại từ sau tết ra đốt ăn mừng.

Những tiếng nổ lớn khiến cho Lạc Bình tỉnh táo đôi phần, hắn hỏi Chu Đường, “Thắng?”

“Ừ, thắng.”

“… Xin lỗi, liên lụy ngươi rồi.”

“Tiểu phu tử, ngươi có thể cho ta cơ hội cứu ngươi một lần, ta vui còn chẳng kịp. Giờ ta đã trưởng thành rồi, sau này ngươi cứ làm gì tuỳ thích, cứ dựa dẫm vào ta, không phải là liên lụy, cũng không cần phải xin lỗi ta.”

“Phải chứ…” Lạc Bình nhìn y, nhưng ánh mắt lại trống rỗng, “Chung quy vẫn phải nói xin lỗi thôi…”

Nét mặt Chu Đường cứng đờ, y muốn hỏi hắn xin lỗi vì chuyện gì, nhưng chẳng biết tại sao y không dám mở miệng.

________________________________________

Lạc Bình bệnh nặng nhiều ngày, tuy cơn ho đã đỡ, nhưng hắn vẫn luôn mê man, thỉnh thoảng ngủ cũng không yên, miệng lẩm bẩm nói những lời mê sảng.

Chu Đường đã mời nhiều đại phu đến khám, ai cũng nói là không đáng lo ngại, chỉ bị ngấm nước mưa nên nhiễm phong hàn mà thôi. Nhưng hơn mười thang thuốc đã qua, hiệu quả lại quá nhỏ, Chu Đường cực độ điên tiết, lôi mấy lão đại phu ra mắng như tát nước vào mặt, cuối cùng vẫn chẳng ích gì.

Sau khi Hồng Cân Trại và Nam Sơn phỉ bị tiêu diệt, còn lại một đống chuyện phải xử lý.

Lúc này thiếu mất Lạc Bình, cả Chu Đường lẫn Phương Tấn đều rối tinh rối mù.

Hôm đó lấy máu tế thiên trên Phất Thương đài, Trầm Lục bị lôi ra dằn vặt chết đi sống lại. Nhưng Chu Đường do dự không giết gã, bởi vì Trầm Lục vẫn thà chết cũng không chịu thú nhận tội chứng của Dương Kỳ Vân, điều này làm cho toan tính một mũi tên trúng hai đích của y tan thành bọt nước.

Trầm Lục tuy đã từng tìm chết, nhưng hiện tại lại bắt đầu ham sống. Gã biết mình không phải mục tiêu cuối cùng của Việt Vương. Việt Vương muốn binh quyền tại Việt Châu, chỉ cần gã không khai ra Dương Kỳ Vân, thì gã còn chưa phải chết.

Trị quốc sách của Phương Tấn thì nhiều, nhưng trị nhân sách thì không được phong phú. Y thừa nhận, mấy chuyện nghiêm hình bức cung linh tinh, bản thân y không thể sánh với Mộ Quyền.

Chu Đường giận điên, “Chỉ là một gã tù nhân, sao ngươi lại vô dụng như thế?! Nếu mà tiểu phu tử đến thẩm vấn, chỉ cần một ngày đã đủ để gã phun ra!”

Phương Tấn ca thán, “Lúc trước đã nghe nói thủ đoạn thẩm vấn phạm nhân của Lạc Tự khanh vô cùng tàn nhẫn. Sau khi biết hắn, ta đã nghĩ, một người thanh tú văn nhược lại dễ mềm lòng như thế, sao có thể đi làm mấy chuyện mất nhân tính vậy được.”

Chu Đường ngẫm nghĩ rồi nói, “Đó là ngươi chưa được thấy qua. Lúc hắn muốn cứng rắn, thì nhìn sao cũng thấy giống Tu La*.”

(Tu La là một loài giống như quỷ thần, là một đạo trong lục đạo: thiên, nhân, tu-la, súc sinh, ngã quỷ, địa ngục)

Y đã từng nhìn Lạc Bình thẩm vấn phạm nhân trong ngục. Lạc Bình trông có vẻ khá thoải mái tự tại, tựa như hắn sớm đã quen với âm u trong đó, cũng đã quen với cảnh người người giãy giụa cầu xin tha thứ.

Bất quá, tiểu phu tử ngày thường quả thật rất dễ mềm lòng, điểm này Chu Đường hiểu rõ nhất. Lúc bình thường, tiểu phu tử hầu như không có gì là không chịu cho y, tất nhiên, chỉ trừ duy nhất một chuyện.

Vài đạo tặc Hồng Cân Trại không chịu đầu hàng đều bị Chu Đường xử chém, số còn lại, bên ngoài thì nói là tha cho bọn họ về quê làm ruộng, trên thực tế, Chu Đường chiêu mộ tất cả về dưới trướng của mình.

Hiện tại đã không còn Nam Sơn phỉ, chỉ có “Nam Sơn quân”.

Chu Đường để Đình Đình trông coi “Nam Sơn quân”, nói là cứ tùy tiện chỉnh lý, ngầm chấp thuận cho cậu trả thù cá nhân. Vì thế ngay ngày đầu tiên, Đình Đình phạt mỗi kẻ ba mươi quân côn. Trên thao trường Nam Sơn vang vọng tiếng kêu gào thảm thiết, một đám đại nam nhân gọi ông nội gọi bà nội xin khoan dung.

—- Đây là đội quân đầu tiên của Cần Vương Đại tướng quân trong tương lai.

________________________________________

Hôm đó tới Nam Sơn xem, Chu Đường nhìn nhìn phỉ binh bị Đình Đình thao luyện sắp chết, thuận tay mang Triệu đại phu đi.

Y thật sự không còn biện pháp nào khác, Lạc Bình sốt đứt quãng đã bảy ngày. Tất cả đại phu trong thành đều bị y mắng nhiếc dữ dội đến nỗi không dám bước chân vào quý phủ, giờ y chỉ còn lại quân y của Nam Sơn quân.

Triệu đại phu bắt mạch, lại nghe miêu tả bệnh tình, cau mày nói, “Bệnh này của Lạc tiên sinh là bệnh bóng đè đó.”

“Bóng đè?”

Triệu đại phu gật đầu, “Bệnh thương hàn của tiên sinh vốn đã rất nặng, lại không kịp chữa trị, hiện đã hơi tổn thương tới phổi. Thực ra nếu chỉ vậy thôi thì không có gì đáng lo, nhưng tiên sinh khi thì tỉnh táo, khi thì hồ đồ, thuốc men và châm cứu không thể chữa được. Nói trắng ra thì, giống như bị trúng tà.”

“Tại sao có thể như vậy?”

“E là tiên sinh có quá nhiều ưu phiền cuốn lấy tâm trí, không thể thoát ra được.”

Chu Đường không nói gì.

Mấy ngày này y cũng đã nhận thấy, mỗi lần tiểu phu tử thì thào, hơn phân nửa y đều nghe không rõ, nhưng dường như những chuyện đó lại không phải không liên quan tới y. Tiểu phu tử gọi từng tiếng Bệ hạ, y có cảm giác, hắn đang gọi y.

“Vậy chữa trị thế nào?”

“Loại bóng đè kiểu này, có nhiều người thỉnh đạo sĩ đến trừ tà, nhưng lão phu nghĩ cũng chẳng ích gì đâu. Tiên sinh là một người hiểu biết, tới khi nghĩ thông suốt, hẳn là sẽ tỉnh lại thôi.”

“Ừ.” Chu Đường cũng không còn tinh thần để cằn nhằn nữa. Hỏi han tình hình xong liền đuổi Triệu đại phu đi.

Nằm xuống bên cạnh Lạc Bình, Chu Đường ôm siết lấy hắn, dụi đầu vào cổ hắn, cọ cọ, “Tiểu phu tử có ưu sầu sao? Để Tiểu Đường trừ tà cho nhé.”

Hai người kề sát bên nhau, hai con tim tựa hồ cùng chung nhịp đập.

________________________________________

Đêm đó, Lạc Bình tỉnh lại, Chu Đường vẫn đang ngủ phía sau hắn.

Lạc Bình thấy khát nước, muốn xuống giường lấy nước. Hắn vừa đứng dậy, cánh tay Chu Đường đang quàng qua lưng hắn liền vô thức siết chặt.

Mê man đã nhiều ngày, Lạc Bình đứng không vững, bị kéo như vậy, hắn lại ngã xuống giường.

Chu Đường đột nhiên bừng tỉnh, “Tiểu…” Lời còn chưa thốt ra, y đã phải nín lặng.

Trong bóng đêm, y thấy một đôi mắt hiền hoà như làn nước đang lẳng lặng nhìn y.

Trong đôi mắt đó chất chứa rất nhiều cảm xúc lẫn lộn, tựa hồ có muôn vàn lời nói muốn bày tỏ cùng y. Chu Đường nhìn hắn không chớp mắt, y cảm thấy cái người đang được phản chiếu trong hai con ngươi của hắn, vừa là y, lại vừa không phải là y.

Lạc Bình nhẹ nhàng chớp mắt, dáng vẻ đó liền không còn tồn tại nữa.

Âm thanh khàn khàn phá vỡ sự yên tĩnh, “Vương gia, ta muốn uống nước…”

Chu Đường ngẩn người, vội vàng nói, “Ừ được được, để ta đi lấy.”

Tiểu phu tử tỉnh táo, tỉnh táo hoàn toàn. Chu Đường biết, hắn đã trở lại làm tiểu phu tử cẩn trọng và thủ lễ, không còn là tiểu phu tử thâm tình nỉ non nữa.

Nhìn làn nước nhẹ lay động trong chén, đáy lòng y bất chợt vang lên một âm thanh, âm thanh kia khe khẽ gọi y là “Bệ hạ”, nói với y hà đăng số hai mươi bảy.

Lạc Bình uống xong chén nước, nhắm mắt tựa trên thành giường, “Vương gia, ta đã đỡ rồi, ngươi trở về đi…”

Chưa nói hết, lời đã bị chặn lại.

Từng chút lại từng chút xâm chiếm, hô hấp của Chu Đường bắt đầu nặng nề. Y rất căng thẳng, bàn tay đặt sau cổ Lạc Bình nhè nhẹ run.

Những nụ hôn chuồn chuồn lướt nước đã diễn ra rất nhiều lần, nhưng chưa lần nào y được hôn sâu như vậy. Chu Đường bao phủ trên người hắn, bức bách muốn hắn gần sát vào mình.

“Tiểu phu tử…” Giữa những nụ hôn sâu, Chu Đường mê ly nói, “Cái gì ngươi cũng có thể cho ta, tại sao chỉ trừ điều này? Ngươi dạy ta tình yêu đi, ta thích ngươi, thích đến nỗi không biết phải làm gì… Ngươi dạy ta đi.”

Vừa nói, y vừa đưa tay sờ soạng phía dưới Lạc Bình.

Lạc Bình đè tay y lại.

Chu Đường ngước lên nhìn hắn, đôi mắt y đỏ hoe, cầu xin nói, “Tiểu phu tử…”

Lạc Bình nhẹ vỗ về bàn tay y, “Được rồi, ta… dạy ngươi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.