Đương Pháp Y Xuyên Việt Thành Ngỗ Tác

Chương 36: Phát hiện trọng đại



Ra khỏi phòng, đã thấy ba người kia ngồi quanh bàn.

“Ta chưa đôn kê, các ngươi ăn cái gì?” A Tài cười nói.

“Tiên sinh mua một con gà quay bên ngoài về.” Thổ Đậu đáp.

“Mọi người chờ ngươi ăn cơm.” Cao Hành thúc giục, bụng hắn đã sớm đói đến mức ngực dán vào lưng.

A Tài định ngồi xuống, tiếng đập cửa lại vang lên, Thổ Đậu nhanh chóng đứng dậy, “Ta đi mở cửa.”

A Tài đè hắn lại, “Để sư phụ đi, các ngươi ăn trước.” Xoay người sang chỗ khác nên A Tài không thấy được vẻ mặt ăn phải khổ qua (aka mướp đắng) của Thổ Đậu.

Ngược lại, Cao Hành ngồi đối diện thấy được vẻ mặt ‘Thống khổ’ của nó, quan tâm hỏi, “Ngươi làm sao vậy?”

Thổ Đậu nhìn sư phụ mở cửa, lại nhìn Cao Hành, cuối cùng lắc đầu, không nói gì, cả buổi chiều nó không cho Cao Vấn thúc thúc vào 6 lần……

Triển Cảnh Nham nói, “Không có gì.” Sau đó kẹp một cái đùi gà bỏ vào chén của nó.

Nghe xong lời y, Thổ Đậu nhìn cửa rồi nhìn tiên sinh, nhìn tiên sinh rồi nhìn cửa, cuối cùng quyết định cầm đùi gà lên ăn trước, ăn no rồi chịu phạt.

Cao Hành nhìn hai người bọn họ, lại có cái gì đó hắn không biết, hung hăng và một miệng cơm.

“Ta thật sự ….” Cao Vấn vừa định cam đoan, thấy người mở của là A Tài, có chút sững sờ, “Ngươi mở cửa?”

Vẻ mặt A Tài khó hiểu, “Ta đứng ở đây đương nhiên là mở cửa.” Hắn nghiêng người để Cao Vấn đi vào.

“Ăn cơm chưa?” A Tài thuận miệng hỏi.

“…. Chưa.” Xem bộ dáng A Tài, không giống vẻ bày mưu đặt kế bảo Thổ Đậu không cho hắn vào. Cao Vấn nhìn Thổ Đậu, thấy đối phương áy náy không dám đối mặt với hắn, hắn biết, chắc chắn không phải bổn ý của nó, nhìn Cao Hành, chắc chắn không dám đối xử với đại ca như vậy. Cuối cùng ánh mắt tập trung trên gương mặt bình tĩnh của Triển Cảnh Nham…..

“Cùng ăn, ngươi dùng trước, ta đi lấy thêm chén đũa.” A Tài đưa bát đũa chưa dùng của mình cho hắn, sau đó đi đến nhà bếp.

Cao Vấn sâu xa nhìn Triển Cảnh Nham, hắn không hiểu nguyên nhân đối phương không cho hắn vào. Vừa định mở miệng, thì Thổ Đậu cẩn cẩn dực dực gắp một cái chân gà đặt vào chén của hắn, “Cao Vấn thúc thúc, ngươi ăn… Đừng sinh khí được không?”

Cao Vấn áy náy nhìn Thổ Đậu, cười nói, “Thúc thúc không giận.”

“Vậy, đừng nói cho sư phụ được không?” Thổ Đậu đầy chờ mong.

Cao Vấn liếc Triển Cảnh Nham, “Đương nhiên sẽ không, Thổ Đậu nghĩ cho sư phụ, ngươi hiếu thuận như vậy, sao thúc thúc nhẫn tâm để ngươi bị sư phụ mắng, chỉ là không biết, vì sao ai đó làm như vậy.”

Thổ Đậu nghe được, chuyện này sẽ không bị sư phụ biết, liền vui vẻ gắp thêm một cái chân gà cho Cao Vấn.

“Các ngươi đang nói gì?” Cao Hành không thích loại cảm giác mọi người đều biết chỉ có mình hắn không biết này.

“Gặm thịt gà của ngươi đi.” Cao Vấn tỏ vẻ ‘Đại nhân nói chuyện tiểu hài tử không được xen vào’.

Cao Hành không cam tâm cắn cái mông gà, Thổ Đậu cũng biết, vì sao hắn không thể biết.

Triển Cảnh Nham bất vi sở động, cũng không trả lời câu hỏi của Cao Vấn, đứng dậy nói, “Còn có canh, ta đi bưng ra.”

Cao Vấn nhìn chằm chằm bóng lưng của y.

“Sao ngươi vào đây?” A Tài nhìn Triển Cảnh Nham, hỏi.

“Đến lấy canh.” Y đáp.

“Không thể tưởng được, ngươi biết nấu canh.” A Tài giật mình nhìn y, vì trông bộ dáng của y là được người hầu hạ.

Triển Cảnh Nham cười không nói, canh… Là y “Mua”, chứ không phải “Nấu”.

“Đang tìm gì vậy?” Nhìn hắn cầm chiếc đũa trong tay, còn lục lọi ngăn tủ.

“Ta tìm không thấy chén, ta nhớ rõ còn ba bốn cái mới đúng.” A Tài nói, tại sao không có.

Triển Cảnh Nham bưng canh trên tay, sững sờ, “Thật sao?”

“Quên đi, ta dùng nồi nhỏ cũng được.” A Tài chuẩn bị mở ngăn tủ khác.

“Ngươi mang canh ra ngoài, để ta tìm chén.” Nói xong, Triển Cảnh Nham đặt nồi canh vào trong tay A Tài.

A Tài vội vàng nhận lấy, “… A. ”

“Ngươi cứ ra ngoài trước.” Triển Cảnh Nham bảo trì mỉm cười, nói với hắn.

“Ân, ta ra ngoài trước.” A Tài bưng canh đi ra ngoài, nghĩ thầm, sao hôm nay mọi người đều quái như vậy.

Đợi A Tài rời đi, Triển Cảnh Nham lấy một tay nải từ ngăn tủ ra, nói nhỏ, “Đem cái này vứt đi, cái mới đâu?” Ảnh vệ sau lưng vội vàng lấy ra vài cái chén mới, sau đó mang theo tay nải, dùng tốc độ nhanh nhất nhảy ra ngoài cửa sổ.

Triển Cảnh Nham cầm chén đi tới sân, đưa cho A Tài, “Tìm được rồi, ta tìm được trong tủ chén khác.”

“A, sao ta tìm không thấy chứ.” A Tài không nghi ngờ, nhận lấy.

Triển Cảnh Nham khẽ mỉm cười, cảm nhận được một ánh mắt bất thiện, y cầm lấy bát đũa, cúi đầu tiếp tục ăn cơm, không để ý đến.

Cao Vấn nhìn vị “Nghiêm tiên sinh” này, thật sự, càng xem càng khả nghi.

“Ngươi tới muộn như vậy, không chỉ đến ăn cơm chứ?” A Tài hỏi Cao Vấn, nhưng đũa trên tay không ngừng gắp thức ăn.

A, đúng rồi. “Ta từ chỗ Thôi đại nhân trở về, Hoàng thượng cho kỳ hạn ba ngày, yêu cầu phá án, bằng không… Đại nhân phải đưa đầu tới gặp.” Cao Vấn nói.

“Cái gì?” Cao Hành sợ hãi kêu lên.

“Ba ngày?” Hắn cho rằng đang xen [Tuổi trẻ của Bao Thanh Thiên] sao, A Tài cũng hiểu được, thời hạn quá ngắn.

“Hiện tại, các vị quan trong kinh thành đều tìm hộ vệ, hai án tử như khiến lòng người hoảng sợ, nếu không mau chóng phá án, sẽ xảy ra đại sự.” Cao Vấn có thể hiểu được tâm trạng của hoàng thượng, nhưng hắn cảm thấy ba ngày không đủ, khả năng Thôi đại nhân mang đầu đến gặp là rất lớn.

“Nhưng…. Bây giờ chúng ta chưa có đầu mối…..” Cao Hành cảm thấy, nhiệm vụ này không có khả năng hoàn thành.

“Cho nên ta mới đến chỗ các ngươi thảo luận lại án tử, chúng ta phá không được, Thôi đại nhân sẽ rơi đầu.” Cao Vấn cũng cảm thấy áp lực quá nhiều.

Triển Cảnh Nham lẳng lặng nghe bọn hắn, thấy vẻ mặt bối rối của ba người, liền nói, “Ăn no mới có khí lực làm việc.”

Ba người quay đầu nhìn y, “Đúng, chúng ta ăn no rồi nói sau, nếu mọi người đều mệt mỏi suy sụp, càng không có người giúp Thôi đại nhân.” A Tài nói, vội vàng đẩy nhanh tốc độ dùng cơm.

Mặc dù Cao Hành không có tâm trạng ăn tiếp, nhưng vẫn cầm lấy đũa bới hai miếng.

Sau đó, mọi người ăn xong bữa cơm trong không khí vô cùng nặng nề.

Cao Vấn, Cao Hành và A Tài ngồi trong thư phòng, phân tích hai án tử một lần nữa.

Thổ Đậu ngồi nhìn cửa thư phòng, đầu gật gật, Triển Cảnh Nham xoa đầu nó, “Nếu mệt thì đi nghỉ trước.”

Thổ Đậu lắc đầu, “Sư phụ bận rộn, nếu ta giúp được… Sư phụ sẽ không khổ cực như vậy.”

“Đi rửa chút hoa quả, bưng cho bọn họ.” Triển Cảnh Nham đề nghị.

“Ân.” Thổ Đậu ngẫm lại, đúng vậy, chắc chắn sư phụ còn đói, nhanh nhẹn chạy tới nhà bếp.

“….. Nhìn tới nhìn lui, toàn những thứ vô dụng.” Cao Hành thất vọng tựa vào ghế.

A Tài nhìn manh mối bọn họ ghi trên giấy, “Chắc chắn chúng ta bỏ sót cái gì đó….”

“Nếu không, ngày mai chúng ta đến Hà phủ, nói không chừng sẽ phát hiện manh mối mới.” Mấy án trước cũng phát hiện manh mối mới ở hiện trường, Cao Hành lạc quan nghĩ.

“Ân, cũng chỉ có thể như vậy.” Cao Vấn nói.

“A… ” Đột nhiên nghe được tiếng thét chói tai của Thổ Đậu, A Tài khẽ giật mình, Cao Vấn và Cao Hành đã phi thân ra ngoài, A Tài cũng nhanh chóng chạy tới nhà bếp.

“Làm sao vậy? Làm sao vậy?” A Tài bị Cao Vấn và Triển Cảnh Nham chắn đường, nhìn không được tình huống cụ thể, phải chen nửa thân thể vào giữa hai người.

“Ba. ” Lần này là thanh âm Cao Hành ngã xuống đất, chỉ thấy chân của hắn chỉ lên trời, đế giày còn dính nửa quả lê bị giẫm bẹp.

Mà chủ nhân của tiếng thét – Thổ Đậu ngượng ngùng nhìn mọi người.

“Ngươi làm sao vậy?” A Tài vội vàng chen thêm nửa thân thể vào, đi đến trước mặt Thổ Đậu, xoa đầu nó.

“Ta, ta vừa rửa lê… Không cẩn thận… Rơi mất. ” Mọi người theo phương hướng Thổ Đậu chỉ, nhìn giỏ trúc rơi xuống.

Chậm rãi đứng lên, Cao Hành bộc phát, “Lê rơi xuống đất mà thôi, sao ngươi hét lớn như vậy? Chúng ta còn tưởng ngươi bị gì….. ” Lần trước ngã bên trái lần này ngã bên phải, sao hắn xui xẻo vậy chứ.

Thổ Đậu bị rống, rụt vai lại, “Biết giọng của ngươi lớn, nói nhỏ chút được không?” A Tài tức giận, không thấy Thổ Đậu nhà hắn bị dọa sao.

“Ta.. Ta còn ngã.” Người ủy khuất mới là mình, Cao Hành nghĩ thầm.

“Ngươi ngã là vì ngươi dẫm lên lê …. ” A Tài thiên vị.

“Nhưng hắn thét lên nên ta mới không nhìn thấy lê trên mặt đất, đúng không?” Cao Hánh hỏi lại.

“Ngươi…. ” A Tài định phản bác, một linh cảm đột nhiên hiện lên trong đầu, “Bởi vì nó hét lên nên ngươi mới không nhìn thấy lê trên mặt đất?” A Tài chợt nói, “Đúng vậy, nó hét lên nên ngươi mới không nhìn thấy lê trên mặt đất.”

Cao Hành xoa cái mông, khó hiểu hỏi, “Ngươi nói cái gì ?” Sao lặp lại lời của hắn.

“Nhưng, không đúng a….” A Tài lập tức mơ hồ.

“Không đúng thế nào….” Cao Hành lại hỏi, cái này có gì khó hiểu.

“Sao lại là hắn …..” A Tài đã rơi vào suy nghĩ của mình.

Triển Cảnh Nham nhìn ra trạng thái của hắn lúc này, “Hắn đang nghĩ tới điều gì đó.”

Lúc A Tài suy nghĩ, thường nhíu mày, trong miệng nói nhỏ, rất là đáng yêu, khuôn mặt của hắn lại non nớt, bởi vậy rất giống một hài tử đang giả vờ nghiêm nghị như đại nhân. Nhưng thực tế, hắn lại nghiêm chỉnh suy nghĩ.

Cao Vấn nhìn Triển Cảnh Nham, lại nhìn A Tài, lại nhìn Triển Cảnh Nham. Vì sao khóe miệng người này hiện lên nụ cười như là…. Sủng nịnh? Nếu như y nhìn một nữ nhân, hắn sẽ không chút nghi ngờ cho rằng y đang nhìn tình nhân của y. Nhưng vấn đề là, y đang nhìn A Tài, một nam nhân, được rồi, một tiểu nam nhân, sao lại…… Không phải là?

Nghe xong lời Triển Cảnh Nham, Cao Hành nhìn A Tài, hắn phát hiện cái gì? Thật sao… Lại quay đầu nhìn Triển Cảnh Nham, đột nhiên thấy đại ca của hắn dùng ‘Ánh mắt kỳ quái’ nhìn y, chuyện gì xảy ra? Hai người bọn họ….. Càng ngày càng kì quái.

Nó lỡ tay làm rơi giỏ trúc đựng lê, khiến Cao Hành không cẩn thận mà ngã xuống, Thổ Đậu vô cùng xấu hổ…. Nhưng bây giờ, mọi người làm sao vậy?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.