Đường Phong Chi Thừa Kiền

Chương 4: Chuyện ở khởi huy điện



Thừa Kiền cũng chuyển vào Khởi Huy Điện , đây là được Thái Tông đế đặc phê. Khoảng cách của Khởi Huy Điện và Lập Chính điện của Trưởng Tôn hoàng hậu không xa, tối trọng yếu là đường đi vào Khởi Huy Điện chỉ có hai bậc thang .

Trưởng Tôn cũng đã cân nhắc tất cả những cung điện đang có, cuối cùng mới quyết định để hắn ở Khởi Huy Điện .

Trưởng Tôn mang theo Trường Nhạc cùng Dự Chương, dẫn các cung nữ tiến vào Khởi Huy Điện , chuẩn bị dọn dẹp giúp Thừa Kiền.

Tuy nói rằng trong cung điều có an bày người quét tước, khí cụ linh tinh cũng thực đầy đủ, nhưng lo lắng cho Thừa Kiền hành động không tiện, Trưởng Tôn sau khi xử lý xong một ít sự tình khẩn cấp liền nhanh chạy lại đây mang theo Trưởng Nhạc cùng Dự Chương .

Tiến vào đại điện, Trưởng Tôn hoàng hậu liền ngẩn người, chỉ thấy, Thừa Kiền ngồi ở xe lăn, chỉ huy bọn cung nữ thái giám, nơi này chỗ nọ, sách này sách nọ.

“Kiền Nhi, ngươi đây là?” Trưởng Tôn hoang mang. Trường Nhạc, DựThừa Kiền quay đầu, đối với Trưởng Tôn cười, liền lăn xe lại , Châu nhi thấy, vội vàng cầm bình hoa trong tay đưa cho một cung nữ khác, tiến lên, giúp Thừa Kiền, mà Trưởng Tôn cũng vội vàng bước nhanh tiến đến “Kiền Nhi, cẩn thận.”

“Mẫu hậu, ta không sao.” Thừa Kiền ngửa đầu cười, lại cúi đầu, nhìn vẻ mặt có chút e lệ lại tò mò của Trường Nhạc cùng Dự Chương, ôn nhu cười, gật đầu.

“Kiền Nhi, ngươi đang làm cái gì?” Trưởng Tôn hỏi. Phất tay ý bảo các cung nữ cẩn thận làm việc, sau đó nhìn kỹ các cung nữ, ở bên cửa sổ treo sa liêm mỏng manh, dưới cửa sổ còn đặt một cái bàn, trên bàn còn có một bàn cờ, cái bàn trước sau đều đặt làm gối đầu hình vuông có vẻ mềm mại ?? Đó là gối đầu sao?

Thừa Kiền ngại ngùng cười, ngước đầu “Mẫu hậu, con nhàm chán, ở đại điện sắp xếp lại, mẫu hậu thỉnh chớ trách phạt.”

Trưởng Tôn nhu hòa cười, sờ sờ đầu Thừa Kiền, yêu thương nói “Đây là nơi ở của ngươi, ngươi thích sắp xếp như thế nào liền như thế ấy, chính là, không thể lãng phí , biết không?”

Thừa Kiền mặt mày nhất loan, nhẹ nhàng gật đầu, nói “Con hiểu được.”

Trưởng Tôn dứt lời, liền lưu tâm đến đám cung nữ đang dọn, đồng thời, cùng Trường Nhạc và Dự Chương nhìn xem chung quanh, phát hiện cửa có cái gì, hoặc là có gì đó bén nhọn, liền sai cung nữ trừ bỏ.

Thừa Kiền nhìn thấy Trưởng Tôn hoàng hậu đi đông đi tây làm việc, chậm rãi nở nụ cười, trong lòng ấm áp.

Trưởng Tôn nhìn Thừa Kiền chỉ huy các cung nữ làm việc, ngạc nhiên phát hiện, Thừa Kiền chỉ huy rất tốt, hầu như là toàn diện, hiệu suất rất tốt, ai thích hợp làm cái gì, ai có thể làm cái gì, Thừa Kiền đều tựa hồ như thập phần hiểu biết, Trưởng Tôn nhớ rõ, cung nữ thái giám ở Khởi Huy Điện bất quá là vừa mới an bài chạng vạng hôm qua, mà Thừa Kiền chính là mới vào Khởi Huy Điện buổi sáng, nghe Châu nhi nói, khi Thừa Kiền tiến vào Khởi Huy Điện đã triệu tập cung nữ thái giám để nói chuyện, còn hỏi một chút, chẳng lẽ, ngay tại lúc đó, Thừa Kiền cũng đã nắm giữ cung nữ thái giám nơi này? Nhìn Thừa Kiền dặn một số cung nữ thái giám làm việc, tựa hồ cũng chỉ có thể như thế . Xem, Thừa Kiền ngay cả từng cái tên của cung nữ thái giám đều kêu lên.

Sau đó, Trưởng Tôn cũng phát hiện, khi Thừa Kiền ra lệnh cho cung nữ cùng thái giám, tuy nói mặt mày khiêm tốn, tươi cười nhợt nhạt, lời nói có chút hờ hững, cũng không chú ý rằng đã có một loại uy nghiêm cùng cao nhã.

Một phen bận rộn , Thừa Kiền liền thỉnh Trưởng Tôn cùng Trường Nhạc và Dự Chương cùng nhau đến hậu viện Khởi Huy Điện , chờ cung nữ thái giám sái tẩy (thanh tẩy : lau chùi) một chút rồi lại đi vào Khởi Huy Điện.

Trong hậu viên có bàn bằng đá , còn có ghế đá, Trưởng Tôn  cùng Trường Nhạc , Dự Chương ngồi xuống ghế đá.

Trưởng Tôn nhu cười duyên dáng , dừng ở Thừa Kiền, oán trách nói “Ngươi a , hài tử này đã lại làm cái này rồi .”

Thừa Kiền gãi đầu, có chút ngại ngùng “Con cũng chỉ là nhàm chán thôi.”

“Ngươi nha, muốn làm gì liền làm đi, nhưng không được để cho thân thể mình bị thương, biết không?” Trưởng Tôn yêu thương sờ sờ mặt Thừa Kiền, từ sau khi bị thương, Thừa Kiền gầy yếu đi không ít.

Thừa Kiền nhợt nhạt cười, nhẹ nhàng gật đầu.

Một bên Trường Nhạc có chút kiềm chế không được hỏi “Ca ca, cái giống cái gối đầu hảo mềm kia là cái gì?”

Thừa Kiền quay đầu, ôn nhu cười “Đó là nhuyễn *** ( giống như đệm á ).” Lại vỗ vỗ cái gì đó dưới xe lăn của mình  “ Da, chính là cái này, là Châu nhi làm.”

Trưởng Tôn nhìn nhuyễn *** ở dưới xe lăn, vừa lòng gật đầu, trong lòng cũng âm thầm trách mình, sao không nghĩ đến? Kiền Nhi có cái này, ngồi trên xe lăn cũng có điểm  thoải mái.

Trường Nhạc ngạc nhiên mở lớn mắt, lúc này, Thừa Kiền ý bảo Châu nhi vào nội điện, ôm vài cái đệm mềm đi ra.

“Mẫu hậu, đây là con bảo Châu nhi làm thêm vài cái nhuyễn ***, ngài cùng Trường Nhạc và Dự Chương đều có.” Thừa Kiền cười tủm tỉm nói, nhìn Trường Nhạc hoan hô ôm nhuyễn ***, Dự Chương e lệ cũng kinh hỉ ôm. Trong lòng thật là vui vẻ.

Trưởng Tôn tiếp nhận, phát hiện còn dư vài cái nhuyễn ***.

“Mẫu hậu, cái khác, ngài mang cấp Thanh Tước, còn lại, ngài tự mình dùng.” Dừng một chút, nhớ tới tính tình mẫu hậu hiền lành, có chút đau đầu nghiêm túc nói “Mẫu hậu, ngài đừng tặng người khác, không dư thừa một cái a .”

Trưởng Tôn vừa nghe, oán trách lấy ngón tay chọc chọc Thừa Kiền “Ngươi, hài tử này nói cái gì vậy chứ !” Vừa ý lại thật uất thiếp ( vừa mắng lại vừa yêu ) , hài tử này hiểu mình, cũng rất quan tâm mình…

Cung nữ chạy tới nhẹ giọng bẩm báo nội điện đã sắp xếp thỏa đáng, vì thế Thừa Kiền liền thỉnh Trưởng Tôn, Trường Nhạc, Dự Chương cùng nhau đi vào.

Toàn diện sau khi thu thập, Khởi Huy Điện lúc này hiện ra ở trước mắt mọi người là bộ dáng như vậy :

Ngoài điện , hai bên cửa sổ đều tự bãi ra một cái bài , giắt sa liêm màu trắng, một bên trên bàn là bàn cờ, một bên trên bàn là bình hoa. Sau đó ở giữa hé ra một cái bàn lớn, xung quanh không có vật gì  . Giống như có điểm trống trải a, hài tử này như thế nào ngay cả bài trí cũng không làm? Trưởng Tôn trong lòng cân nhắc , hay là bài trí thêm vào ?

Hậu điện cũng rất đơn giản, tới gần cửa sổ cũng có một cái bàn, trên bàn văn phòng tứ bảo, phía trên là một nhuyễn ***, cửa sổ bên trái là giường, bên kia cửa sổ là đàn cổ. Trưởng Tôn chú ý tới, trước cửa sổ văn phòng tứ bảo đối diện có hậu viện , nếu trồng thêm ít hoa , nhất định rất được. Nhưng đồng thời, Trưởng Tôn cũng chú ý tới, hậu điện cũng rất đơn giản .

Nghĩ muốn sắp xếp lại, lại nhìn thấy Thừa Kiền tươi cười nhợt nhạt ấm áp, cùng trong mắt không chút nào che giấu khoái hoạt, Trưởng Tôn yên lặng không nghĩ tới ý định này nữa.

Đây là địa phương của hắn ở , chỉ cần hắn vui vẻ là tốt rồi.

Lại dặn dò thêm các cung nhân ở Khởi Huy Điện một lúc , thưởng cho Châu nhi, lại mệnh cho Châu nhi cùng một cung nữ khác tên Bích nhi cùng hầu hạ Thừa Kiền, để Thừa Kiền làm chủ, rồi kêu một tiểu thái giám ở đại điện gọi là Tiểu Kim, đồng thời cũng kêu một tiểu thái giám gọi là Tiểu Ngân cùng nhau hầu hạ Thừa Kiền.

Dặn dò xong , Trưởng Tôn liền mang theo Trường Nhạc cùng Dự Chương ly khai Khởi Huy Điện.

Mà Thừa Kiền sau khi dùng bữa, ngăn cản Tiểu Kim, Tiểu Ngân cùng Châu nhi Bích nhi tiến lên hỗ trợ, đứng dậy, gian nan đi đến nhuyễn ***, thiếu chút nữa ngã sấp xuống, Bích nhi , Tiểu Kim cùng Tiểu Ngân hoảng đến thiếu chút nữa quỳ xuống, chỉ có Châu nhi hai mắt ửng đỏ mà nhìn.

Thật vất vả ngồi thẳng, Thừa Kiền có chút mệt mỏi, lại gặp bốn người hai mắt đẫm lệ lưng tròng, nhất thời đau đầu, chỉ chỉ ba người kia, đối với Châu nhi nói “Châu nhi tỷ tỷ, phiền toái ngươi chỉ dạy bọn họ đi.” Dứt lời lại phất tay “Ta muốn nghỉ ngơi, các ngươi trước đi xuống đi.”

Châu nhi xoay người, liền ý bảo ba người kia lui ra.

Bích nhi cùng Tiểu Kim, Tiểu Ngân có chút do dự nhưng đành lui ra, đứng ở sau tiền điện, Châu nhi nghiêm mặt nói “Chiếu cố điện hạ, các ngươi chỉ cần nhớ rõ, nghe lời, trung tâm, cẩn thận, là tốt rồi.”

Bích nhi tiến lên, có chút lo lắng “Nhưng Châu nhi tỷ tỷ, điện hạ như vậy, chúng ta chỉ cần nghe lời là tốt rồi sao?”

Châu nhi nhẹ nhàng gật đầu, thấp giọng nói “Điện hạ lúc ở Tần vương phủ chính là như vậy, chúng ta chỉ cần nghe lệnh, hảo chiếu cố điện hạ là tốt rồi.”

Tiểu Kim lại tiến lên, thấp giọng hỏi nói “Vậy… Hoàng hậu nương nương nếu biết sẽ nói…”

Châu nhi mỉm cười “Kỳ thật, hoàng hậu nương nương đều biết, hoàng hậu nương nương từng cùng nói qua với Châu nhi, chỉ cần điện hạ không lộng thương chính mình, điện hạ muốn làm như thế nào cũng được.”

Ba người nghe xong, mới nhẹ nhàng thở ra.

Châu nhi lại thấp giọng cảnh cáo nói “Các ngươi đừng nhìn điện hạ tuổi còn nhỏ, điện hạ chủ kiến rất lớn.”

Ba người hiểu rõ gật đầu, từ tối hôm qua cho đến hiện tại, điện hạ biểu hiện là đại chủ kiến nha?!

Trưởng Tôn hoàng hậu mang theo Trưởng Nhạc Dự Chương lại  xem Lí Thái, Lí Thái ở Vũ Lập Chính điện, khi lấy nhuyễn ***, Lí Thái cũng thực vui vẻ. Cùng Lí Thái hàn huyên tán gẫu xong , Trưởng Tôn liền đưa Trưởng Nhạc và Dự Chương trở về, trên đường đi về Lập Chính điện, Trưởng Tôn nhẹ giọng hỏi “Phong Hiệp, ngươi nói, Thừa Kiền là hài tử như thế nào ?”

Phong Hiệp sửng sốt, lập tức nghĩ nghĩ, thấp giọng hồi đáp “Nô tỳ xem, điện hạ thông tuệ sâu sắc, cứng cỏi, ân, còn có điểm kỳ quái.”

Trưởng Tôn nói nhỏ “Thông tuệ sâu sắc, cứng cỏi? Kỳ quái?” Lập tức cười “Phong Hiệp, ta chỉ biết, ngươi sẽ không hư ngôn hữu lệ.” Dứt lời, liền cúi đầu cười, tươi cười thống khổ.“Ngươi gặp qua hài tử tám tuổi  nào chân bị phế, chỉ khóc rống một hồi, liền cả ngày cười ha hả, từng buổi tối lại vụng trộm đứng lên học cách hoạt động, như thế nào kéo chân tàn bò sát? Phàm là chuyện có thể tự mình làm, tuyệt không mượn tay người khác làm giúp, chẳng sợ ngã đến mặt mũi bầm dập, cũng muốn kiên trì, mỗi khi đau, ở trước mặt mẫu hậu mình vẫn mỉm cười…?” Trưởng Tôn buồn bã cười lau đi nước mắt trên mặt, thấp giọng nói “Cuộc đời này ta hận nhất chính là mình, vì cái gì, ngày đó, ta không có mang theo Kiền Nhi?”

Phong Hiệp nhanh bước tiến lên, nâng lấy Trưởng Tôn, vội vàng nói “Nương nương, cẩn thận! Bảo trọng!”

Trưởng Tôn chậm rãi lắc đầu, giãy tay ra, thẳng  lưng “Không có việc gì. Ta tốt lắm.” Lại dịu dàng cười, xoay người, lấy qua nhuyễn *** trên tay cung nữ, tươi cười từ ái “Kiền Nhi đưa nhuyễn ***, ta sao có thể đưa cho người khác?”

Kiền Nhi, mẫu hậu tin tưởng, ngươi về sau nhất định hảo hảo…

Lại xoay người thấp giọng dặn dò “Phong Hiệp, chuyện hôm nay Kiền Nhi làm, không cần truyền lưu, biết không?”

Phong Hiệp hiểu ý, tuy rằng trong lòng nghi hoặc, điện hạ nay đã không có khả năng làm người thừa kế, thì sợ gì đâu?

Trưởng Tôn nhẹ nhàng thở dài, nhìn ra Phong Hiệp nghi hoặc, cũng không giải thích nhiều làm gì.

Kiền Nhi hôm nay đã trở nên trí tuệ nhạy bén?

Mộc tú vu lâm, phong tất tồi chi ( cây cao đón gió trước tiên – Ý chỉ người tài năng xuất chúng sẽ gặp họa ) . Chẳng sợ Kiền Nhi hiện tại không có khả năng là người thừa kế, không muốn làm cho Kiền Nhi bị nhiều người chú ý, nói vậy Kiền Nhi cũng là cùng ý tưởng với nàng, nếu không, như thế nào từ chối quốc yến ngày mai ?

Như vậy cũng tốt, cứ như vậy, im lặng, mở tâm vui vẻ, sống thanh thanh thản thản đi Kiền nhi .

Ngẩng đầu nhìn trời, bất giác trời đã tối.

Lúc này, Thừa Kiền trong tay cầm lấy bút, lãng phí vài tờ giấy, rốt cục cũng tìm về cảm giác kiếp trước , từ sau khi trọng sinh, hắn vội vàng rèn luyện năng lực tự gánh vác , xác ngoài cứ việc tám tuổi, nội tâm đã muốn trưởng thành , Thừa Kiền tỏ vẻ thật sự không thể  làm để cho cung nữ cùng thái giám ôm hắn ra ngoài …

Hôm nay, cầm bút viết đã lâu, mới tìm hồi cảm giác kiếp trước .

Nhìn chữ trên giấy, Thừa Kiền nghĩ , như vậy cũng tốt, dù sao mình mới tám tuổi .

Hắn muốn đi tìm mấy quyển sách .

Thôi đi , để cho Tiểu Kim tìm mẫu hậu mà lấy.

Thừa Kiền buông bút. Gọi người tiến vào thu dọn , chính mình gian nan đi đến trên tháp, vẫy lui Bích nhi cùng Châu nhi định đi lên hầu hạ hắn thay quần áo, chính mình thoát áo khoác, cởi lí y , liền nằm xuống.

Nhìn chằm chằm nóc nhà , nghĩ từ ngày mai bắt đầu, mình sẽ bắt đầu tại  trong hoàng cung sinh hoạt.

Dựa theo cách nói đời sau, gọi loại cuộc sống này là không chịu tiến thủ, kỳ thật cũng có thể xem như vậy chăng ???

Thừa Kiền nhịn không được cười lên một tiếng, nhắm mắt lại, chậm rãi chìm vào mộng đẹp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.