Đường Phong Chi Thừa Kiền

Chương 45: Xúc cúc đại hội [ chấm dứt ]



Lúc này, người vây quanh Lí Kính bỗng nhiên bị bung ra, Trưởng Tôn Vô Kỵ lảo đảo vọt tiến vào.

Lí Kính vẻ mặt có chút trắng bệch thấy Trưởng Tôn Vô Kỵ, vội vàng bài trừ tươi cười,“Lão, lão sư…”

“Điện hạ , đừng nói!” Trưởng Tôn Vô Kỵ nhìn chằm chằm Lí Kính một lúc lâu, khi Lí Kính ra tiếng , bỗng nhiên mở miệng đánh gãy, ngữ khí rất là nghiêm khắc, lại hướng Trưởng Tôn Hướng hung hăng trừng mắt vài lần,“Ngươi thật to gan! Dám làm bị thương điện hạ?! Còn không quỳ xuống cho ta?!”

Trưởng Tôn Hướng hoảng sợ, trong lòng có chút ủy khuất, hắn vừa mới cũng không phải là cố ý  đụng tới Ngô vương điện hạ a.

Theo sau Thừa Kiền cũng hoảng sợ, Trưởng Tôn Vô Kỵ mặt không chút thay đổi, mặt mày không thấy quá sắc bén, liền lôi kéo người đang rất ủy khuất , Trưởng Tôn Hướng vẻ mặt xấu hổ, ý bảo quỳ xuống.

Trưởng Tôn Hướng nhìn đến Thừa Kiền ám chỉ, trong lòng lại ủy khuất, nhưng là cũng chuẩn bị quỳ xuống.

Khi Trường Tôn Hướng đang muốn quỳ xuống, Lí Kính mở miệng nói “Lão sư, việc này không liên quan đến hắn, là ta chính mình không cẩn thận –”

“Điện hạ vẫn nên quan tâm thân thể của mình chút đi.” Trưởng Tôn Vô Kỵ vẻ mặt cực kỳ lạnh lùng mở miệng đánh gãy lời Lí Kính chưa nói xong.

Lí Kính xem thần sắc của Trưởng Tôn Vô Kỵ, trán không khỏi đổ mồ hôi, lão sư sẽ không hiểu lầm chính hắn cố ý để bị lộng thương đi?

Thừa Kiền có chút kinh ngạc, nhìn Trưởng Tôn Vô Kỵ mặt mày là sắc bén tức giận, nhưng đối Lí Kính gặp nạn có quan tâm che dấu, nhớ tới đời trước, kết cục cuối cùng của Lí Kính là chết trên tay cậu Trưởng Tôn Vô Kỵ, lúc này, thấy hắn đối Lí Kính quan tâm, trong lòng không khỏi rất phức tạp.

“Nhưng là lão sư, thật sự không liên quan Trưởng Tôn lang quân, là ta chính mình…” Lí Kính còn muốn tái biện, bỗng nhiên một thanh âm quái lạ chen vào “Kính ca ca không nên vì Trưởng Tôn Hướng mà nhận tội . Đệ đệ vừa mới  là nhìn rõ ràng, hắn đá ca ca đó thôi!”

Lời này vừa ra, tất cả mọi người giữa sân im lặng xuống

Lí Âm hắc hắc cười quái dị  nhìn về phía Thừa Kiền, đôi mắt âm trầm không thôi,“Đại ca ngươi nói có phải hay không?”

Thừa Kiền trầm tĩnh cười, nhìn về phía Lí Âm, từ từ mở miệng,“Việc này phải hỏi Huyền Lân đi, Huyền Lân hẳn là tối rõ ràng phải không?”

Lí Kính ôn hòa cười,“Ta vừa mới nói , không phải sao? Là ta chính mình không cẩn thận, không liên quan tới Trưởng Tôn lang quân .”

Lí Hữu ha ha cười,“Kính ca ca luôn như vậy, tâm rất thiện! Thôi, Văn Đào, nếu Kính ca ca đều nói không liên quan đến Trưởng Tôn lang quân, kia ta cũng cũng đừng nhiều lời. Ta tin tưởng Trưởng Tôn đại nhân nhất định sẽ để Kính ca ca một cái công đạo , ngài nói đúng không? Đại ca?”

Lí Kính không khỏi xiết chặt tâm, theo bản năng nhìn về phía Trưởng Tôn Vô Kỵ, đã thấy mặt Trưởng Tôn Vô Kỵ không chút thay đổi xoay người chắp tay, trong lòng chua sót, chính mình lại cấp lão sư phiền toái…

Mà Thừa Kiền mỉm cười,“Đó là tự nhiên.”

Lí Thái lúc này nhíu mày đang muốn ra tiếng, lại bị người túm áo, quay đầu, thấy là Hạ Lan Sở Thạch, Hạ Lan Sở Thạch khẽ lắc đầu, ý bảo hắn không cần ra tiếng, Lí Thái môi rung rung một chút, do dự nhìn mắt Thừa Kiền, cuối cùng, vẫn là yên lặng lui từng bước.

Lí Âm vừa nghe Thừa Kiền lời này, cười lạnh một chút, khi đang muốn nói lời châm chọc, bỗng nhiên thanh âm trầm thấp vang lên.

“Ngô vương thế nào?”

Thái Tông đế nhíu mày bước đến, lúc này, nhóm Thái y đã muốn đối Lí Kính tiến hành chẩn đoán, thấy Thái Tông đế đã đến, đều quỳ rạp trên đất hành lễ.

“Tốt lắm, lúc này cũng đừng nhiều lời , nói, Ngô vương điện hạ làm sao vậy?” Thái Tông đế ngồi xổm bên người Lí Kính, nhíu mày quan tâm hỏi.

“Hồi Hoàng Thượng, Ngô vương điện hạ xoay cổ chân bị thương, thương thế không nặng, tu dưỡng mấy ngày liền hảo.”

Thái Tông đế mới khẽ gật đầu, Thừa Kiền cũng nhẹ nhàng thở ra, hắn thật đúng là sợ chân Lí Kính sẽ xuất hiện vấn đề gì, đồng thời, Thừa Kiền cũng nhìn về phía Trưởng Tôn Vô Kỵ, Trưởng Tôn Vô Kỵ mặt mày hơi hơi giãn ra, cả người không có âm trầm như vừa mới nãy.

Thái Tông đế sai người đưa Lí Kính hồi Trí Trúc điện, xoay người thấy Trưởng Tôn Hướng quỳ trên mặt đất , nói “Đứng lên đi!”

Trưởng Tôn Vô Kỵ lúc này mới ra mặt , quỳ rạp trên đất thỉnh tội nói,“Hoàng Thượng, tiểu nhi lỗ mãng , làm bị thương Ngô vương điện hạ, thỉnh Hoàng Thượng trách phạt!”

Thái Tông đế chắp hai tay sau lưng, sang sảng cười,“Vô Kỵ, ta nhớ rõ lúc trước ta ở Thái Nguyên cùng Lý Tĩnh, còn có ngươi, chúng ta vài người chơi xúc cúc , khi đó, ngươi cũng một cước đá vào cổ chân ta…, đến nay trẫm nghĩ đến, còn cảm thấy cổ chân nơi đó  đau nha .”

Trưởng Tôn Vô Kỵ không dám trả lời, chính là cúi đầu phục càng thấp.

“Trẫm nói rồi , chơi xúc cúc liền nên như vậy, mặc kệ đối phương là ai, nên đá cứ đá , nên đoạt liền đoạt ! Trên chiến trường cũng sẽ không có người vì các ngươi là con trẫm mà hạ thủ lưu tình !”

Ánh mắt cảnh cáo sắc bén chậm rãi đảo qua Lí Hữu , Lí Âm , Lí Thái.

Lại quay đầu nâng Trưởng Tôn Hướng, vỗ vỗ bả vai Trưởng Tôn Hướng, cười cười nói,“Vừa mới nãy một cước kia đá không sai! Tìm chút thời gian rảnh , trẫm cùng chơi với các ngươi !”

Trưởng Tôn Hướng hốc mắt ửng đỏ, có chút kích động chắp tay nói,“Tạ Hoàng Thượng!”

***********

Xúc cúc đại hội sau đó , lấy Thừa Kiền thắng lợi để chấm dứt.

Tiếp theo, liền đến phiên Lí Hữu cùng Lí Thái, Lí Thái thắng một cầu .

Cuối cùng một hồi, Lí Âm cùng Lí Hữu, Lí Âm thắng hai cầu.

Vì thế, đội ngũ xúc cúc tham gia vào việc nghênh đón Đột Lợi Khả Hãn ba ngày sau, phân biệt là Lí Thái, Lí Âm, Thừa Kiền. Mà trận chung kết ở ngày đó cử hành.

Thừa Kiền sau khi kết thúc , lại nhìn Lí Kính, lúc này đã muốn gần hoàng hôn.

Xuyên qua hành lang gấp khúc, chuyển qua vài cái đình , là có thể đến Khởi Huy điện. Nhưng Thừa Kiền ngẩng đầu nhìn trời, nghĩ hôm nay Trường Nhạc cầm hoa cầu của Trưởng Tôn Hướng đưa cho  yêu thích không buông tay, liền muốn đi ngự hoa viên nhìn xem, nếu có thể có tương tư hoa , liền làm vài cái cho Cao Dương cùng Dự Chương đi .

Vừa mới tiến nhập ngự hoa viên, chỉ thấy một người ngồi xổm dưới tàng cây, chỉnh chậu hoa trước . Người nọ buông xuống trước đầu, thấy không rõ khuôn mặt, một đôi tay cẩn thận đùa nghịch hoa.

Ngân cùng Kim đều thực không hờn giận, người này rất chuyên tâm đi, không có nghe tiếng bước chân sao? Như thế nào cũng không đứng lên cấp điện hạ hành lễ đâu?

Nhưng Thừa Kiền cũng là xua tay, ý bảo Ngân chờ không cần ra tiếng. Rất có hưng trí nhìn người nọ như thế nào đem hoa một lần nữa trồng vào chậu hoa, như thế nào cẩn thận thu thập hết bùn đất.

“Xem ra, ngươi thật sự thực thích hoa.” Khi người nọ xong xuôi , Thừa Kiền mới cười tủm tỉm mở miệng nói.

Người nọ một chút, chậm rãi quay đầu.

Thấy mặt người nọ, Thừa Kiền có chút sửng sốt. Mà Ngân cùng Kim đều có chút sợ hãi lui về phía sau vài bước.

Người nọ nhìn Thừa Kiền, mặt không chút thay đổi, đôi mắt tựa hồ hiện lên cái gì, mở miệng hỏi nói,“Trung Sơn vương điện hạ?”

“Phải , ta là Trung Sơn vương.” Thừa Kiền lấy lại tinh thần, khẽ gật đầu. Trong lòng cảm thấy người này không đơn giản.

Người nọ cung kính hành lễ, thấp giọng nói,“Trầm Quân Nguyên  kiến quá Trung Sơn vương điện hạ.”

“Ngươi kêu Trầm Quân Nguyên ?” Thừa Kiền tò mò hỏi,“Ngươi là hoa nông?”

“Hồi điện hạ , thảo dân là hoa nông, hôm nay vừa mới tiến cung.” Trầm Quân Nguyên  thấp giọng nói.

Thừa Kiền gật đầu, lại nhìn kỹ Trầm Quân Nguyên  , gặp thân bào sam màu xám rất là mộc mạc đơn giản, nhưng cử chỉ không kiêu ngạo không siểm nịnh, thậm chí còn mơ hồ có loại hương vị tao nhã. Trong lòng không khỏi hơn vài phần cảnh giác. Nhưng trên mặt lại mỉm cười, tùy ý hỏi vài vấn đề về hoa , thấy người này thành thật nói , liền cũng không tái hỏi nhiều, nhưng trong lòng cảnh giác vẫn như cũ tồn tại.

Thừa Kiền xoay người muốn đi, Trầm Quân Nguyên  từ trong tay áo lấy ra một túi hương, hai tay trình lên, cung kính nói,“Điện hạ, đây là thảo dân làm túi hương an thần, cả gan đưa cho điện hạ.”

Thừa Kiền tiếp nhận, trong lòng nghi hoặc, trên mặt cười cười tạ quá.

Sau khi rời đi ngự hoa viên, Thừa Kiền đang muốn mở ra túi hương , Ngân vội vàng ngăn cản,“Điện hạ, để nô tài  mở.”

Thừa Kiền lắc đầu,“Không có việc gì. Hắn cũng không ác ý.”

Thừa Kiền cảm giác sâu sắc là hắn nói cho chính mình, người kia kêu Trầm Quân Nguyên, tuy rằng không đơn giản, nhưng, đối mình cũng không ác ý.

Thừa Kiền khi Ngân cùng Kim kinh hô kêu lên , mở ra túi hương , bên trong là mấy viên nhỏ tỏa ra hương thơm .

“Đây là cái gì a ?” Thừa Kiền nhéo một viên tinh tế, lại nhìn không ra cái gì.

Mà ở ngự hoa viên, Trầm Quân Nguyên  nhìn theo Thừa Kiền đi xa, mới cúi đầu, thấp giọng thì thào,“Vô Cấu, hài tử của ngươi cùng ngươi giống nhau…”

Trở lại Khởi Huy điện, Thừa Kiền tắm rửa xong, liền ở dưới ánh sáng của ‘Lạc Nhật ’, một bên tinh tế hồi tưởng trận đấu hôm nay, một bên vẽ trước đồ hình, vẽ từng người đá cầu ,tranh cầu, nhập cầu, chặn lại, bị chặn lại, đấu cầu…, vừa nghĩ ngày mai nên tiến hành an bài như thế nào…

Cho đến khi Hồng Ngọc khinh bước lên tiền, quỳ sát hành lễ, nhẹ giọng mở miệng,“Điện hạ, nên dùng bữa.”

Hắn mới lấy lại tinh thần, ngẩng đầu nhìn ngoài cửa sổ, có chút bất tri bất giác, đêm đã muốn lẳng lặng mà đến.

Bất quá…

Phụ hoàng buổi tối không tới sao?

Thừa Kiền hồi đầu, mỉm cười,“Dùng bữa đi.”

Hồng Ngọc cùng Châu nhi một bên bày trước bữa tối, một bên nhìn về phía Thừa Kiền đang ngơ ngẩn nhìn ra cửa sổ . Châu nhi cùng Hồng Ngọc liếc nhau, trong lòng đều có chút lo lắng.

Châu nhi nhịn không được mở miệng,“Nghe nói, hoàng hậu nương nương hôm nay đem Trường An đệ nhất tài nữ Từ Huệ tuyên triệu tiến cung .”

Thừa Kiền sửng sốt, quay đầu, Từ Huệ? Từ Huệ vẫn tiến cung sao?

“Châu nhi!” Hồng Ngọc lớn tiếng mở miệng, trừng mắt Châu nhi.

Châu nhi có chút mê hoặc, có chút ủy khuất,“Hồng Ngọc tỷ tỷ?” Nàng nói sai cái gì rồi sao? Nàng là xem bộ dáng điện hạ giống như không phải thực vui vẻ, cho nên mới muốn nói chút sự tình dẫn dắt điện hạ rời đi lực chú ý.

“Từ Huệ phong hào sao?” Thừa Kiền xua tay ý bảo Hồng Ngọc không cần sinh khí, một bên cầm lấy chiếc đũa , gắp một miếng đậu hủ thịt viên, một bên tò mò hỏi.

Cố gắng xem nhẹ những cảm nhận trong lòng.

“Nghe nói, Hoàng Thượng phong tài tử…”

Tài tử? Vẫn là từ tài tử sao? Thừa Kiền chậm rãi nhấm nuốt trước, cảm thấy đậu hủ thịt viên bình thường thích ăn nhất, hôm nay một chút hương vị cũng không có.

Hồng Ngọc lúc này mở miệng ngắt lời nói,“Điện hạ, hôm nay Cuồn Cuộn trộm đi đến phòng bếp ăn điểm tâm, thiếu chút nữa bị nghẹn chết, khiến nô tỳ giật mình!”

Thừa Kiền vừa nghe, nhớ tới gần nhất cơ hồ cũng chưa nhìn thấy Cuồn Cuộn, mặt mày cong cong,“Nga, thật sự?”

Chính là khi nói chuyện, Cuồn Cuộn đột nhiên từ bàn  chui ra, vừa thấy Thừa Kiền, liền xông đến.

Thừa Kiền vội vàng bắt lấy, nhíu mày,“Cuồn cuộn, ngươi đừng vừa thấy người liền quăng mình qua , có được không ?”

Cuồn Cuộn quơ quơ cái đuôi, vô tội trừng mắt nhìn, bỗng nhiên, hai móng vuốt cầm lấy ngón tay Thừa Kiền, cúi đầu, dùng đầu lưỡi, liếm –

Thừa Kiền nhất thời hắc tuyến.

***********

Cẩn thận buông trướng mạn, Hồng Ngọc rón ra rón rén rời khỏi phòng ngủ.

Cẩn thận khép lại cửa, Hồng Ngọc mới giãn ra một hơi, hoàn hảo, buổi tối, Cuồn Cuộn quấn quít lấy điện hạ chơi , điện hạ tâm tình mới sáng sủa thiệt nhiều. Lúc này cũng đang ngủ.

Hoàng hậu nương nương đột nhiên hạ chiếu, vì Hoàng Thượng tuyển một tài tử, mà người tài tử này, không chỉ mĩ mạo, lại có danh tài nữ. Hoàng hậu nương nương vì sao làm như vậy? Hồng Ngọc trong lòng loáng thoáng có chút hiểu được, cũng không dám nghĩ.

Đi ra phòng ngủ, Hồng Ngọc ngẩng đầu nhìn hướng thiên không, đêm nay không , chỉ có sao làm chủ bầu trời ..

Có khi có phúc quá lớn ngược lại trêu chọc mầm tai vạ, điện hạ, chỉ mong…

************

Hồng Ngọc không biết là, sau khi nàng rời đi phòng ngủ , nam nhân mặc bào sam màu hạnh vàng từ nơi nào đi ra , nhẹ nhàng đẩy ra cửa , lại nhẹ nhàng  xoay người đi hướng giường Thừa Kiền đang ngủ .

Xốc lên trướng mạn, tay hơi hơi nâng lên trướng mạn , dưới ánh sáng của “ Lạc Nhật” , ánh sáng chiếu vào mờ ảo .

Có chút sở giác, Thừa Kiền hơi hơi mở hai mắt, hoang mang chớp chớp,“Phụ hoàng?”

Thái Tông đế lại nhíu mày, tự tay cầm ra Cuồn Cuộn đang  ghé vào trong lòng Thừa Kiền, thanh âm trầm thấp không hờn giận nói,“Kiền Nhi, phụ hoàng không phải đã nói với ngươi sao ? Không cần cùng nó ngủ chung !!”

Thái Tông đế vừa nói , vừa tùy ý đem Cuồn Cuộn ném ra sau .

Thừa Kiền vội vàng ngồi dậy, nâng tay ngăn cản nói,“Phụ hoàng, không cần ném nó đi !”

Nhưng Thừa Kiền chậm một bước, nhìn Cuồn Cuộn xèo xèo một tiếng, liền nhanh nhẹn chạy ra ngoài, Thừa Kiền mới nhẹ nhàng thở ra, hoàn hảo, Cuồn Cuộn không có việc gì.

Thái Tông đế thoát áo khoác , đem Thừa Kiền ôm vào trong lòng, trầm giọng không hờn giận nói,“Ngươi liền như vậy thích chích Lão Thử kia?”

Thừa Kiền trong lòng có chút bất đắc dĩ, giương mắt nhìn về phía Thái Tông đế,“Phụ hoàng, đó là Thiên Trúc thử, là phụ hoàng ngài đưa của ta.”

Thừa Kiền cường điệu cường điệu chữ “Đưa”  này.

Thái Tông đế hừ lạnh một tiếng.

“Phụ hoàng buổi tối không phải bề bộn nhiều việc sao?” Thừa Kiền nói sang chuyện khác, rất muốn hỏi phụ hoàng ngài không phải đi sủng hạnh tài tử mới thượng vị kia sao ? Như thế nào chạy đến nơi này của hắn ? Còn đánh thức hắn…

Thái Tông đế ừ một tiếng, ôm Thừa Kiền nằm xuống, đắp chăn lên , mới có chút mệt mỏi nói,“Vừa cùng Lý Tĩnh bọn họ nói xong việc .”

Thừa Kiền giật mình, phụ hoàng phải đi thảo luận chính sự?

Giương mắt lại thấy thần sắc Thái Tông đế mệt mỏi, liền nhu thuận tựa đầu nằm ở trong lòng Thái Tông đế, không hề nói .

“Kiền Nhi.”

“Ân?”

“Sáng mai cùng phụ hoàng đi xem diễn võ.”

Thừa Kiền nhớ tới ngày mai còn muốn đi gặp bọn Đỗ Cấu , thương nghị trận đấu kế tiếp, vừa định cự tuyệt, nhưng ngẩng đầu thấy Thái Tông đế đã muốn nhắm mắt , nặng nề ngủ. Đành phải cúi đầu, trong lòng cân nhắc , trước sáng mai cho Ngân lưu lại cùng bọn Đỗ Cấu nói chuyện đi .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.