Dương Thư Mị Ảnh

Chương 111



tác giả Nam Phong Ca 楚飞扬người dịch Phi Thiên

Quân Thư Ảnh ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một gương mặt đen như than. Cánh tay ngang hông vẫn ôm y rất chặt. Miệng vết thương ở vai nhói đau từng cơn, Quân Thư Ảnh nhắm mắt tĩnh thần, thả lỏng người, thu hồi nội lực. Đồng thời cảm nhận được kẻ đằng sau mình lập tức gia tăng lực đạo cánh tay, đỡ lấy thể trọng vừa tăng thêm.

Trên đầu truyền tới tiếng cười quen thuộc, Quân Thư Ảnh lại mở mắt ra. Cảnh vật hai bên vùn vụt lao về phía sau, gió lạnh ùa vào mặt, vạt áo hai người đều bị gió thổi tung bay phần phật.

Đà bay vừa hết, kẻ đang ôm y lại một cước đạp xuống ngọn cây, mượn lực tung người lên cao mấy trượng, tiếp tục lăng không bay xa.

Có cảm giác sảng khoái như thể đang sóng đôi ngự phong mà đi.

.

Quân Thư Ảnh còn tưởng rằng hắn cứ thế mang mình rời khỏi Lãng Nguyệt sơn, nhưng hai người lại dừng trước cửa một hang động bí mật. Bốn phía vang vọng tiếng nước đổ, hẳn phụ cận phải có thác nước.Chân vừa chạm đất, kẻ bí ẩn liền buông Quân Thư Ảnh xuống, nhưng tay vẫn lưu luyến vuốt ve gò má y.

Quân Thư Ảnh khẽ né tránh, mặt không biểu cảm nhìn hắn. Nhất thời không ai lên tiếng. Kẻ kia cười cười, đưa tay ra sau tai mình, bóc đi lớp mặt nạ mỏng.

Một gương mặt ôn nhu tuấn tú hiện ra trước Quân Thư Ảnh.

Hai người vẫn tiếp tục không nói không rằng một lúc lâu, Sở Phi Dương cuối cùng vừa cười vừa lên tiếng trước. ”Sao thế? Chẳng lẽ ta quá anh tuấn khiến Quân giáo chủ ngắm đến mê mẩn?”

Sắc mặt Quân Thư Ảnh vốn đã không hề tươi tắn, nghe câu đùa giỡn này của Sở Phi Dương, lại càng thêm sa sầm. Sở Phi Dương thở dài, gãi gãi mũi, đoạn thấy vết thương trên vai y vẫn tiếp tục rỉ máu, liền nhanh tay điểm huyệt cầm máu, bôi thuốc trị thương.

Quân Thư Ảnh đứng yên mặc cho hắn xử lý vết thương.

Xong xuôi, Sở Phi Dương phân trần: “Căn bản ta không hề định giả chết lừa ngươi. Sự tình ngày hôm ấy quả thật là bất đắc dĩ, ta không muốn vào cảnh đối đầu sống chết với sư phụ. Dưới vách núi đó vốn ẩn cơ quan do một vị sư phụ khác của ta thiết kế, chính là chủ nhân tiểu ốc chúng ta từng trú ngụ. Ta đã tính sau khi leo lên sẽ lập tức cùng ngươi rời đi, chờ khi sư phụ nguôi ngoai chậm rãi khuyên nhủ người. Nhưng không ngờ rằng…”, Sở Phi Dương ngừng lời, cau mày than. “…không ngờ rằng dưới đáy vực lại đắc tội một nhân vật không nên đắc tội, làm trì hoãn mất mấy tháng trời. Để thoát được nhân vật ấy, bắt buộc phải thực hiện hạ sách, rốt cuộc đã khiến sư phụ thương tâm. Thật áy náy.”

Quân Thư Ảnh nghe xong, có vẻ không chú ý việc Sở Phi Dương giả chết, ngược lại lại hết sức để bụng tới những lời phía sau, sắc mặt từ từ trở nên âm trầm khắc nghiệt.

Quân Thư Ảnh vừa định mở miệng, Sở Phi Dương đã nói tiếp: “Còn khiến ngươi… lo lắng, ta thực rất đau lòng…” Vừa nói vừa tiến tới một bước. Quân Thư Ảnh nhanh chóng lùi một bước, vừa ngẩng lên lại đối diện đôi mắt ý vị thâm trường, ẩn ẩn nét cười của Sở Phi Dương. Thái độ hắn như vậy làm trong lòng Quân Thư Ảnh càng thêm tức giận, mà lại không thể bùng phát ra ngoài, chỉ có thể thuận thế lùi thêm mấy bước, ngồi xuống một tảng đá lớn nhô ra trước sơn động. (Vầng, tự mình lùi tới bàn ăn yên vị, chờ sói ăn thịt…)

“Thiên hạ lại còn có nhân vật nào khó đối phó tới mức ngươi phải giả chết né tránh sao?” Quân Thư Ảnh rốt cuộc lên tiếng, một mặt tìm cách chuyển đề tài, mặt khác giải tỏa thắc mắc của bản thân.

“Điểm khó không chỉ ở chỗ người này lợi hại tới mức nào. Khó là ở chỗ hắn vừa ghê gớm phi thường, vừa có quan hệ với sư phụ ta. Vuốt mặt phải nể mũi, không thể nào toàn lực đối phó được. Hắn là kẻ ngoan cố cứng đầu, chưa thuận theo nhất định không buông tha, thủ đoạn lại cao minh, mấy tháng vừa qua ta vất vả không ít.” Sở Phi Dương cũng ngồi xuống bên cạnh Quân Thư Ảnh, phiền não thở dài: “Nếu không nghĩ biện pháp né tránh, sau này khó lòng phòng bị chuyện phiền phức.”

Sở Phi Dương vừa nói vừa liếc nhìn Quân Thư Ảnh, vì sự kề cận cố ý của hắn mà có phần bối rối không yên, lại vẫn cố sức ra vẻ trấn định, trong lòng không khỏi mừng thầm.Quân Thư Ảnh đột ngột đứng phắt dậy, bước nhanh tới trước hai bước (ngượng), mới dừng lại bảo: “Đã vậy, ta không tiện nhúng tay, cũng không cần ở lại đây lâu. Cáo từ trước.” Đoạn bỏ đi ngay.

“Dừng lại!” Sở Phi Dương khẽ quát.

Quân Thư Ảnh vừa nghe, chân bước chậm lại một chút, còn chưa kịp phản ứng gì phía sau đã cảm thấy một trận gió lạnh, rồi cả người bị một đôi tay cứng như thiết gắt gao kéo vào lòng.

“Quân Thư Ảnh, ta nhớ…” Tiếng than nhè nhẹ vang lên từ phía sau, lại khiến y chấn động cả tâm tư. Vòng tay mạnh mẽ càng thêm ôm xiết, dường như đang giữ lấy một món trân bảo quý giá tưởng đã đánh mất, thiết tha tưởng niệm, mãi mãi không buông.

Quân Thư Ảnh ngẩn ngơ mất một lúc, tới khi định thần, mới cục cựa mấy cái, muốn thoát ra khỏi Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương lại càng xiết chặt vòng tay, khăng khăng thà chết không rời.

“Sở Phi Dương, bỏ ra.” Quân Thư Ảnh có phần khó nhẫn, vận nội lực muốn vùng ra.

“A!” Cổ đột ngột đau nhói khiến Quân Thư Ảnh kinh hãi. Sở Phi Dương bỗng nhiên nhe răng cắn mạnh cổ y, hơn nữa còn không ngừng dùng lực nghiến, dường như phải cắn lìa da thịt y ra mới thỏa.

“Sở Phi Dương, ngươi phát điên rồi à?!?” Quân Thư Ảnh giận dữ gầm lên, phản thủ tung ra một chưởng, nhưng bị Sở Phi Dương đã phòng bị sẵn chặn lại toàn bộ.

“!” Bất thình lình thân thể y mềm nhũn, khí lực toàn thân mất sạch. Sở Phi Dương xoay Quân Thư Ảnh lại đối mặt với hắn, một tay vững vàng giữ lấy y, để y dựa vào người mình.

“Tiểu nhân đê tiện.” Đột ngột bị điểm huyệt đạo, cả người vô lực, Quân Thư Ảnh chỉ có thể không cam lòng trừng mắt, căm hận mắng Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương đối với đôi môi phát ra toàn lời ác nghiệt kia càng thêm tươi cười, lại nghiêng đầu liếm nhẹ lên dấu răng hằn sâu trên cần cổ thanh mảnh.

Quân Thư Ảnh khó chịu ngẩng cao đầu, vết cắn vốn đau đớn không dưng lại có phần ngứa ngáy. Xúc cảm từ đầu lưỡi ấm áp mềm mại lướt trên làn da kỳ quái không nói nên lời.

“Ngươi có biết không…” Sở Phi Dương trầm giọng, “… từ lúc ngươi một thân áo trắng không nhiễm bụi trần xuất hiện, ta đã chỉ muốn một điều…” bàn tay hắn lần theo gáy Quân Thư Ảnh, vươn lên dịu dàng mơn man mặt y, “Khi ngươi đứng trước linh đường, bóng dáng thật cô tịch, cô tịch đến mức lòng ta đau như dao cắt. Cho dù ta có chết thật, nhìn thấy ngươi như thế, cũng nhất định nghịch thiên trở về. Gặp quỷ giết quỷ, gặp thần thí thần, dù bất cứ giá nào cũng phải thoát khỏi địa phủ, quay về bầu bạn cùng ngươi.”

“…” Quân Thư Ảnh thất thần, phảng phất như bị chấn động thật sâu. Sau cùng như đã đầu hàng, mới nhè nhẹ thở dài: “Ta biết. Trước hết ngươi cởi bỏ huyệt đạo cho ta đã.”

“Việc này thì không được.” Sở Phi Dương tức thì đánh rơi hết vẻ đau buồn, nhe răng cười, khụyu chân xuống nhấc bổng Quân Thư Ảnh lên vai. Sau một hồi trời đất quay cuồng, Quân Thư Ảnh liền nhận ra Sở Phi Dương đang (hí hửng) vác mình thẳng hướng đi vào sơn động. (con sói đã tha được mồi về hang).

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.