Dương Thư Mị Ảnh

Chương 31



Quân Thư Ảnh chớp chớp mắt, cảm thấy mệt đến mức không chịu nổi. Sở Phi Dương bưng chén dược đến bên giường, nói: “Nếu ngươi tỉnh rồi thì uống đi, như vậy vết thương mới mau khỏi.”

Quân Thư Ảnh nhìn chén dược rồi nhìn Sở Phi Dương, kiệt sức hỏi: “Sở Phi Dương, rốt cuộc ngươi muốn gì?”

Sở Phi Dương dừng một chút, nói: “Ta nghĩ, ta có trách nhiệm chăm sóc ngươi…”

Quân Thư Ảnh hít một hơi, bộ dáng như sắp bùng nổ đến nơi. Sở Phi Dương dừng lại, chờ y nói.

Quân Thư Ảnh gian nan ngồi dậy, cố gắng đứng thẳng lên, đối mặt Sở Phi Dương. Đây là lần đầu tiên hai người bình tĩnh đối mặt như vậy, không đối chọi gay gắt cũng không phát ra sát khí.

Quân Thư Ảnh không nổi giận như hắn tưởng. Y chỉ cười lạnh nói: “Ngươi không giết ta sao, Sở đại hiệp?”

Sở Phi Dương lắc đầu.

Quân Thư Ảnh khịt mũi khinh miệt, nói: “Ta cứ tưởng ngươi hiệp nghĩa, hóa ra cũng chẳng hơn gì ai.”

Sở Phi Dương nói: “Tùy ngươi muốn nghĩ sao thì nghĩ. Ngươi mặc dù là kẻ tâm địa ác độc, mưu mô xảo quyệt, nhưng từ trước đến nay chưa làm điều gì khiến mọi người oán trách. Ta nói không giết ngươi, nhưng sẽ trông chừng không cho ngươi làm điều ác. Trong thời gian này, ta sẽ chiếu cố ngươi.

Lời nói tự đại của Sở Phi Dương khiến Quân Thư Ảnh chán ghét, cứ như là việc hắn không giết y, chiếu cố y là chuyện vinh hạnh cho y vậy, đã vậy trên mặt hắn còn lộ ra dòng chữ “không cần cảm tạ ta” nữa chứ.

Quân Thư Ảnh quên rằng mình mới mê man mấy ngày, thân thể suy yếu không thể đứng vững, không biết tự lượng sức mình mà bước đi, đôi chân vô lực khiến y lảo đảo té ngã. Sở Phi Dương vươn tay vịn y lại, đỡ cơ thể y đang ngã xuống.

Sở Phi Dương một tay cầm chén dược, một tay ôm người nhưng bộ dáng vẫn ung dung tự tại làm Quân Thư Ảnh tức muốn hộc máu. Y gạt tay Sở Phi Dương ra, cả giận nói: “Sở Phi Dương! Ngươi cho rằng ngươi là ai?! Ngươi hiện tại không muốn rút kiếm giết ta thì hãy trách xa ta ra!”

Sở Phi Dương lại cầm tay Quân Thư Ảnh, đưa chén dược cho y, nói: “Ta không phải đang thương lượng với ngươi, bởi ngươi không có lựa chọn nào khác. Chỉ cần ngươi sau này nguyện ý cải tà quy chánh – à mà điều này ta cũng không trông mong cho lắm… Chỉ cần ngươi sau này không làm việc ác, sau này ta sẽ không gây phiền toái cho ngươi. Còn hài tử kia…”

“Ngươi câm mồm!” Quân Thư Ảnh ném chén dược, tức giận đến phát run. Y há miệng thở dốc, không nói nên lời, chỉ có thể hớp từng ngụm không khí, trên trán xuất hiện một lớp mồ hôi mỏng.

Sở Phi Dương nhìn y, thở dài nói: “Ta đi sắc thuốc lại, sẵn tiện làm chút thức ăn. Ngươi nghỉ ngơi đi.” Ra đến ngoài cửa, hắn quay lại nói: “Đừng cố chạy trốn. Ngươi không thoát được đâu. Vừa dứt lời thì không thấy bóng dáng hắn đâu. Quân Thư Ảnh nổi giận nhưng không có chỗ phát tiết, chỉ có thể một cước đá vào cái bàn gỗ, đôi chân vô lực vì vậy mà tiếp tục khiến y té ngã.

Quân Thư Ảnh tất nhiên là không cam lòng nghe lời hắn, nhưng thật sự giờ phút này y không còn chút khí lực nào, ngay cả đi đứng còn không xong, nói gì tới việc chạy trốn trước mắt Sở Phi Dương. Y ngồi dưới đất ngẫm nghĩ một lúc lâu, thấy tốt nhất vẫn là nên quay về giường nghỉ. Y nghĩ nghĩ, đột nhiên cảm thấy tình huống hiện tại cũng không đến nỗi tệ, ít nhất y cũng không cần cả ngày đề phòng Sở Phi Dương đến lấy mạng mình. Hiện tại điều duy nhất y cần phải làm là cố gắng dưỡng thương, như vậy mới có cơ hội đến lấy Phẫn Tình Châu. Mà Sở Phi Dương không hề nghi ngờ gì sẽ vẫn làm chính nghĩa đại hiệp mà ở đây tận tâm tận sức chăm sóc y. Chỉ cần cơ thể khá hơn một chút, Quân Thư Ảnh có thể nghĩ ra một trăm lẻ một cách thoát thân.Không lâu sau, Sở Phi Dương bưng một chén dược khác tới, còn mang thêm một chén cháo. Quân Thư Anh ăn uống hết cả rồi ngã đầu ra ngủ. Y ung dung vậy càng khiến Sở Phi Dương không yên tâm. Hắn gọi tiểu nhị thu dọn chén dược, sắp xếp lại căn phòng bừa bộn rồi ngồi bên cạnh bàn nhắm mắt dưỡng thần.

Bữa chiều Quân Thư Ảnh gọi toàn món ngon rượu ngon, nhưng tiểu nhị chỉ bưng tới những món ăn nhẹ. Quân Thư Ảnh bĩu môi ra vẻ không muốn ăn, nhưng cũng ăn sạch sẽ, ăn no rồi quay về giường nằm, từ đầu đến cuối không ngó ngàng gì đến Sở Phi Dương đang cảnh giác nhìn y.

Màn đêm mau chóng buông xuống. Sở Phi Dương ngồi bên cạnh bàn cả ngày nhưng tựa hồ không có ý định rời đi. Quân Thư Ảnh trở mình tới lui rồi ngồi dậy nói: “Sở đại hiệp, không phải là ngươi nên trở về phòng mình nghỉ ngơi sao?”

Sở Phi Dương lắc đầu nói: “Ta không cần!”

Quân Thư Ảnh nghiến răng nghiến lợi nói: ‘Nhưng ta cần! Ta không có thói quen ngủ khi còn người khác ở trong phòng, nhất là người đó đã từng cưỡng ép ta!”

Sở Phi Dương bị nói trắng ra như vậy liền nhanh chóng đứng dậy, tay phải đưa lên miệng ho nhẹ một tiếng, cao giọng nói: “Vậy ngươi cứ nghỉ ngơi thật tốt đi. Nhưng đừng có chủ ý gì, ta ở ngay bên cạnh.” Hắn đi đến cửa, ngập ngừng một chút rồi quay đầu lại nói: “Có việc gì cứ gọi ta.”

Quân Thư Ảnh nhếch miệng, mặt cười nhưng không trong lòng không cười, trả lời: “Đương nhiên rồi. Nếu ta trở dạ hoặc sinh non nhất định sẽ gọi ngươi.”

Sở Phi Dương lập tức bước ra, khép cửa lại, nhanh chóng rời đi. Quân Thư Ảnh cười lạnh nằm xuống giường, đôi mắt lóe tinh quang, âm thầm tính kế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.