Dương Thư Mị Ảnh

Chương 48



Sở Phi Dương lập tức bước lên đỡ lấy thân thể yếu đuối của Quân Thư Ảnh. Quân Thư Ảnh thở dốc, chau mày đau đớn, làn da đã phủ một lớp mồ hôi mỏng.

Thanh Lang ngồi thẳng dậy điểm huyệt nam tử trong lòng mình để y từ từ ngủ say. Hắn thu hồi vẻ mặt đùa cợt, sắc mặt trở nên nghiêm trọng đi đến trước mặt Quân Thư Ảnh. Sở Phi Dương chỉa kiếm vào hắn, ánh mắt lạnh như băng.

Thanh Lang giơ tay lên, bất đắc dĩ nói: “Giải dược là thật. Hãy tin ta, từ trước tới giờ ta chưa từng muốn y chết. Tốt hơn hết ngươi nên để ta xem xét tình hình của y.”

“Ngươi tốt nhất là đừng nên giở trò gì.” Sở Phi Dương lạnh lùng nói, thu kiếm đứng thẳng dậy. Thanh Lang ngồi xổm trước mặt Quân Thư Ảnh, cầm cổ tay y dò xét mạch, lại nâng gương mặt anh tuấn của Quân Thư Ảnh lên.

“Là do ta bất cẩn.” Thanh Lang đứng dậy, sắc mặt ngưng trọng nói: “Ta không nghĩ việc y nghịch thiên mang thai lại gây tổn hại thân thể hắn lớn đến thế. Độc này đã xâm nhập vào quá sâu, chỉ sợ ngay cả giải dược cũng không có tác dụng.”

Thanh kiếm trong tay Sở Phi Dương khẽ rung động. Thanh Lang đề phòng nhìn thẳng vào Sở Phi Dương, trầm thanh nói: “Nhưng vẫn còn biện pháp. Viên Phẫn Tình châu kia có thể cứu sinh mệnh y.” Hắn quay đầu lại nhìn Quân Thư Ảnh. “Sinh mệnh của họ.”

—————————

Vách động lấp lánh ánh nước, khắp nơi phảng phất hơi nước mờ ảo.

Sở Phi Dương nâng Quân Thư Ảnh, nhìn tảng đá lớn trong hồ nước trong vắt giữa sơn động, nghi hoặc hỏi: “Nơi này là…?”

Thanh Lang đi đến bên bờ hồ, cẩn thận đưa tay vào hồ nước, không ngẩng đầu lên mà trả lời: “Đây là lý do khiến ta muốn viên Phẫn Tình châu kia. Hồ nước này vốn là thánh địa dùng để chữa thương, nhưng lão Giáo chủ tiền nhiệm lại không biết quý trọng, ngược lại còn dùng làm nơi thưởng sắc hoang dâm. Nhưng nếu không có hạt châu kia thì hồ nước này chỉ là một cái ôn tuyền bình thường mà thôi.”Thanh Lang nhìn gương mặt không chút thay đổi của Sở Phi Dương, cười nói: “Có nguyện ý tin hay không là tùy ngươi. Dù sao Quân huynh đã như vậy, chi bằng thử một lần cũng không hại gì.”

Sở Phi Dương tịnh không lên tiếng, chỉ cởi áo choàng của Quân Thư Ảnh, đem y bỏ vào trong hồ nước, để y dựa người vào tảng đá. Sau đó hắn đưa Phẫn Tình châu ra, hỏi: “Ta phải làm gì?”

Thanh Lang nói: “Rất đơn giản. Chỉ cần đập nó vỡ vụn rồi hòa với nước. Nó vốn là do những hạt cát trong hồ kết tinh, chỉ cần gặp nước hồ sẽ phát huy tác dụng.”

Sở Phi Dương nắm chặt hạt châu trong tay, sau khi mở tay ra thì hạt châu đã hóa thành bột phấn. Sở Phi Dương dùng chưởng phong đem lượng bột phấn này phát tán khắp hồ nước. Bột phấn vừa mới chạm vào mặt nước, liền phát sáng như lân tinh. Trong phút chốc mặt hồ rực rỡ hẳn lên, trong sơn động thoang thoảng một hương vị tươi mát tự nhiên.

Thanh Lang nhìn thoáng qua Sở Phi Dương, cong cong khóe miệng, ngồi xổm xuống, lấy tay khẽ vuốt gương mặt nam nhân xinh đẹp của mình cho thỏa niềm say đắm cùng mê luyến.

Sở Phi Dương bước vào hồ nước, đặt lòng bàn tay sau lưng Quân, nhắm mắt ngưng thần giúp y trừ độc.

Được dòng nước ấm áp vây quanh, thân thể ấm áp thoải mái lại được truyền thêm nội lực, Quân Thư Ảnh cảm thấy những mệt mỏi đau đớn của cơ thể dần giảm bớt. Y ho khan vài tiếng, phun ra một ngụm máu đen. Sở Phi Dương đỡ người y, ghé lên phía trước, lay lay bờ vai y: “Quân Thư Ảnh, ngươi sao rồi?”

Quân Thư Ảnh dần hồi tỉnh, y muốn nhìn quanh nhưng bị lóa mắt bởi ánh nước hắt trên vách động, chỉ có thể nhắm mắt lại hỏi: “Đây là nơi nào?”

“Nơi này là…” Sở Phi Dương ngập ngừng, một lúc lâu cũng không lên tiếng. Vốn Quân Thư Ảnh vẫn còn nửa tỉnh nửa mê, câu vừa rồi y chỉ thuận miệng hỏi, cũng không muốn truy cứu thêm, mơ mơ hồ hồ ngã dần vào nước.

Sở Phi Dương cuống quít đỡ y, tiếp tục truyền nội lực vào.

Thanh Lang ở bờ bên kia cười nói: “Quân huynh hận nhất là chung đụng với người khác, lúc trước còn hận không thể đem ngươi chém thành trăm mảnh. Sở đại hiệp ngươi rốt cuộc là dùng biện pháp gì khiến hắn trở nên thân thiết với ngươi như vậy?”

Sở Phi Dương vờ như không nghe thấy, cũng không lên tiếng trả lời. Thanh Lang vốn cũng không trông mong sẽ có câu trả lời. Hắn cũng đặt tay lên người Quân Thư Ảnh, vừa truyền thêm nội lực vừa chậm rãi điều trị kinh mạch đã bị trọng thương của y.

“Đến khi nào ngươi mới có thể đối xử với ta như vậy?” Thanh Lang đưa đôi tay thon dài tái nhợt của nam nhân xinh trong lòng mình lên môi, thấp giọng thì thào.

Chất độc trong cơ thể Quân Thư Ảnh nhanh chóng được giải trừ toàn bộ, nhưng y vẫn hôn mê bất tỉnh như trước. Thanh Lang hào phóng đề nghị Sở Phi Dương mang Quân Thư Ảnh ngụ tại nơi ở của mình. Sở Phi Dương tất nhiên không muốn ở lại Thiên Nhất giáo nhưng hiện thời cũng không còn cách nào khác.

Vài ngày cứ thế trôi qua, sức khỏe Quân Thư Ảnh ngày một chuyển biến tốt đẹp, tuy phần lớn thời gian y vẫn mê man nhưng xem ra độc dược đã ngừng xâm hại cơ thể. Sở Phi Dương cũng đành bất đắc dĩ ở lại theo dõi y.Thiên Nhất giáo hiện thời có phần thanh tĩnh hơn so với tưởng tượng của Sở Phi Dương, không đầy ngập sát khí như lần trước hắn tới. Đúng là hắn không thể phủ nhận Thanh Lang làm giáo chủ tốt hơn nhiều so với Quân Thư Ảnh.

Thanh Lang phân phó toàn bộ giáo chúng từ trên xuống dưới đối đãi tử tế với hai người. Sở Phi Dương chưa từng nghĩ đến việc có ngày mình lại ung dung nhàn hạ mà làm khách tại Thiên Nhất giáo, càng không ngờ tới việc mình lại cùng giáo chủ Thiên Nhất giáo ngồi trên mái nhà thưởng rượu ngắm trăng như bằng hữu tri kỷ.

Thanh Lang nằm ngửa trên mái nhà, ung dung lắc bầu rượu trong tay, ánh mắt nhìn bầu trời đầy sao trải rộng phía trên, khóe miệng hơi cong như đang mỉm cười.

Sở Phi Dương liếc nhìn Thanh Lang, thình lình Thanh Lang ném bầu rượu cho hắn, cười nói: “Sở huynh, ngươi cùng Quân huynh thật đúng là có điểm giống nhau.” Hắn đáp lại ánh mắt của Sở Phi Dương, “đều cho tất cả là kẻ thù của mình. Ta có thể lấy sinh mệnh của Yến ra đánh đố, chắc chắn ngươi lúc nào cũng tính kế sao hạ Thiên Nhất giáo của ta.” Thanh Lang ngửa đầu hớp một ngụm rượu lớn.

Sở Phi Dương cười cười, mở nắp bầu rượu rồi cũng ngửa đầu uống hơn nửa bầu rượu.

Sở Phi Dương vừa biết, tên Yến này chính là kẻ không có mặt Thanh Lang thì ra uy ức hiếp kẻ khác nhưng ở trước mặt Thanh Lang lại như một con thỏ nhát cáy chỉ biết run lẩy bẩy. Lần đầu tiên nhìn rõ y, Sở Phi Dương cũng không khỏi kinh ngạc trước vẻ đẹp của y. Hơn nửa đời hành tẩu giang hồ, hắn đã từng gặp qua vô số người tuyệt diễm phong lưu, nhưng luận về diện mạo, không ai có thể sánh được với nam nhân kiều mị này. Đáng tiếc là, y tính tình độc ác lại ngu ngốc, có thể nói chỉ là một cái túi da không hơn không kém. Không biết Thanh Lang mê luyến hắn ở điểm gì.

“Vậy Giáo chủ vẫn có lá gan lưu chúng ta lại? Chỉ sợ sau này Quân Thư Ảnh hồi phục thì việc đầu tiên y làm sẽ là giết ngươi để đoạt lại ngôi vị Giáo chủ.”

Đây cũng chính là điều Sở Phi Dương thấy khó hiểu nhất. Trước khi Quân Thư Ảnh lên ngôi giáo chủ thì toàn bộ Thiên Nhất giáo luôn chịu cảnh tinh phong huyết vũ, không ngày nào được an bình, lẽ ra Thanh Lang cùng Quân Thư Ảnh phải là địch nhân mới đúng, nhưng hiện giờ xem ra Thanh Lang không có cừu hận gì với Quân Thư Ảnh cả.

“Từ trước tới nay ta chưa từng xem y là địch nhân, đó là do y luôn nghĩ cả thế giới là kẻ thù của mình.” Thanh Lang cười cười. “Ai… cũng không còn cách nào khác.”

Sở Phi Dương khẽ cười, không nêu ý kiến gì.

Sáng hôm sau, Sở Phi Dương bị tiếng người ồn ào ngoài viện đánh thức. Hắn ra xem thì thấy Thiên Nhất giáo vốn luôn tĩnh lặng giờ náo nhiệt lạ thường, nhưng không giống như là có địch nhân đến xâm phạm.

Sở Phi Dương thuận tay giữ một tên giáo chung lại hỏi chuyện, người nọ liền trả lời: “Miêu Cương Chung Vương đến, còn gióng trống khua chiêng để tỏ rõ mình là yếu nhân(*)”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.