Dương Thư Mị Ảnh

Chương 61




Tín Vân Thâm cả ngày cứ chạy đến căn nhà nhỏ khiến Sớ Phi Dương lo lắng người trong giáo sẽ sớm chú ý, nhưng hiện giờ dù hắn có nói gì cậu cũng không nghe, nên hắn phải bất đắc dĩ mà mặc kệ cậu.

Sở Phi Dương nhìn thấy, khi Cao Phóng đối mặt với Tín Vân Thâm luôn có chút bất đắc dĩ cùng mỏi mệt, ánh mắt không che lấp được sự đau xót nhưng trên mặt vẫn cố nở nụ cười ôn hòa. Tín Vân Thâm lại lộ vẻ trẻ con như trước, ánh mắt vô tội, bộ dáng ngây thơ như không biết gì. Nhưng đôi lúc, cậu lại biểu hiện tựa hồ như mình biết rõ mọi chuyện. Sở Phi Dương cũng không hiểu hết suy nghĩ của vị tiểu sư đệ này.

Quân Thư Ảnh nhờ có Cao Phóng chăm sóc cẩn thận mà khí sắc đã tốt hơn rất nhiều. Tín Vân Thâm vẫn sợ y như trước, như cậu vẫn nói, Quân Thư Ảnh lộ vẻ là một người độc ác. Sở Phi Dương nhìn Quân Thư Ảnh lại chỉ muốn đến hôn y một hơi, không biết là do mắt của hắn có vấn đề hay là do Tín Vân Thâm không có thiện ý với y.

Nhiều ngày như vậy bình yên trôi qua. Một ngày tháng tám, gió thu chợt nổi, thổi tan nắng nóng mùa hè. Qua hai tháng, tính cách Quân Thư Ảnh vẫn như Quân Thư Ảnh ngày trước. Sở Phi Dương nghĩ có lẽ hắn nên phế võ công của Quân Thư Ảnh, đưa y đến một đảo hoang, kêu trời trời không thấu, kêu đất đất không nghe. Chỉ có một người duy nhất sống cùng với y là hắn, Sở Phi Dương.

Gần đến ngày mười lăm tháng tám, Sở Phi Dương chợt nghĩ muốn mang chút bánh trung thu nhân quả hạch đến – tuy rằng biết chắc Quân Thư Ảnh sẽ lộ ra vẻ mặt khinh thường. Sở Phi Dương vẫn như trước mang lương thực dược thảo đến căn nhà nhỏ dưới chân núi. Cao Phóng ra nhận lấy, Sở Phi Dương thì mải nhìn quanh tìm bóng dáng Quân Thư Ảnh. Cao Phóng nhìn hắn, nói: “Ta đã cho Giáo chủ uống dược dưỡng thần, giờ này y đã ngủ rồi. Giáo chủ mấy tháng qua dường như không được nghỉ ngơi tốt, thân thể có chút suy yếu. Nam nhân sinh con không thể giống như nữ nhân, ta chỉ sợ y chịu không nổi.”

Cao Phóng nói trắng ra như vậy khiến Sở Phi Dương thẹn đỏ mặt. Nghĩ lại, quả thật mấy tháng qua Quân Thư Ảnh chạy đông chạy tây, lại phung phí sức lực quá độ, không suy yếu mới là lạ. Bất quá hơn phân nửa là do y tự chuốc lấy mà ra.

Cao Phóng mời Sở Phi Dương ngồi, mang chén trà ra đãi. Sở Phi Dương nhận lấy, hỏi: “Ta có thể đi gặp y không?”

Cao Phóng thản nhiên nhìn hắn, nói: “Sở đại hiệp, ta có một chuyện, không biết có nên hỏi hay không.”

Sở Phi Dương nghe vậy liền cười khổ, nói: “Ta biết ngươi muốn hỏi gì. Nếu như ngươi đã lo lắng, ta cũng không muốn giấu giếm.”

Cao Phóng lặng yên một lúc rồi nói: “Giáo chủ độc ác, Sở đại hiệp có thể dễ dàng tha thứ? Giáo chủ làm chuyện xấu, Sở đại hiệp có thể không quan tâm? Giáo chủ lạnh lùng, Sở đại hiệp có thể kiên trì được bao lâu? Những chuyện đó nếu không làm được, ta khuyên Sở đại hiệp sớm quay đầu lại, tránh hại người hại mình.”

Sở Phi Dương nhíu mày nói: “Cao công tử, ngươi đối với Tín Vân Thâm như thế nào thì ta cũng đối với Quân Thư Ảnh như vậy. Những điều ngươi nói, chỉ cần ta ở bên cạnh y, sẽ không để y làm chuyện độc ác, bởi ta không tin y trời sinh ác độc. Y đúng thật rất lạnh lùng, nhưng ngươi ở bên cạnh y lâu nay, tất ta cũng có thể ở bên cạnh y.”Cao Phóng nhất thời không biết đối đáp ra sau, một lúc sau mới thở dài nói: “Sở đại hiệp, ta đến Trung Nguyên bấy lâu cũng nghe đến những chuyện hành hiệp trượng nghĩa của ngươi. Ta tin ngươi thật sự là quân tử. Nếu ngươi nguyện ý đối xử tốt với Giáo chủ, ta cũng không mong gì hơn. Ngươi nói đúng, không ai khi sinh ra đã ác độc. Giáo chủ… là do trải qua nhiều đau khổ, cho nên, dù y có làm gì, xin ngươi hãy khoan dung một chút.”

Khóe môi Sở Phi Dương khẽ cong lên. Hắn nói: “Mặc kệ y đã trải qua đau khổ gì ta cũng không để y gây tai họa cho người khác. Ta nhất định sẽ không để chuyện đó xảy ra.”

Cao Phóng vuốt ve mái tóc dài của mình, khẽ cười: “Cũng chỉ có Sở đại hiệp mới dám nói như vậy. Nơi này vốn là chỗ ở của ngươi, ngươi cứ tự nhiên đi.” Nói xong hắn liền đứng dậy đi ra hậu viện tiếp tục chuẩn bị dược.

Sở Phi Dương đi vào phòng. Cửa sổ khép hờ để ánh sáng mặt trời lọt vào phòng, bên trong thoảng thoảng hương khí thanh mát. Sở Phi Dương nhẹ nhàng đến bên giường. Hắn cố ý nén hơi thở, dù Quân Thư Ảnh có cảnh giác cũng sẽ không phát hiện được hắn đã đến.

Sở Phi Dương chậm rãi ngồi xuống giường, nhìn gương mặt bình thản hiếm thấy của Quân Thư Ảnh. Gương mặt anh tuấn, hàng mi dài phủ lên đôi mắt khẽ nhắm, chiếc mũi cao thẳng quật cường, làn môi mỏng bạc tình. Cứ thế, ánh mắt Sở Phi Dương tham lam dừng lại trên mặt y. Rồi khi tầm mắt trượt xuống đến cái bụng nhô ra của y, Sở Phi Dương càng cảm thấy yêu thương vô hạn.

“Rõ rành anh tuấn như vậy, lại là một tên hỗn đản.” Sở Phi Dương thở dài nói, cúi người cọ cọ vào chóp mũi Quân Thư Ảnh, hôn lên đôi môi lành lạnh của y…

Quân Thư Ảnh mở choàng mắt. Trong phòng không một bóng người, chỉ thoang thoảng hương khí triền miên tứ phía.