Đường Uyển Sống Lại

Chương 15: Phản ứng dây chuyền (1)



“Mẹ, xảy ra chuyện gì, sao mẹ lại…”. Đường Uyển thấy mặt Hồ phu nhân xanh mét, trong lòng vô cùng lo lắng, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến Hồ phu nhân lập tức ra lệnh thu thập hành lý về nhà, hoàn toàn mất đi vẻ thanh thản ban nãy.

“Tam nương, mẹ hỏi con, con nhất định phải trả lời chi tiết”. Hồ phu nhân nghiêm túc nhìn Đường Uyển, ánh mắt sắc bén ít khi gặp, Đường Uyển thận trọng gật đầu, sắc mặt bà hòa hoãn hơn một tí, gằn từng tiếng một. “Kinh nguyệt tháng này của con đến chưa?”.

Ơ? Đường Uyển chẳng hiểu Hồ phu nhân bỗng nhiên hỏi đến chuyện này làm gì, nàng kinh ngạc nhìn Hồ phu nhân. “Mẹ, sao tự nhiên mẹ hỏi chuyện này?”.

Vì sao hỏi chuyện này? Nếu con không nôn ọe liên tục trước mặt Lục Vụ Quan thì mẹ hỏi cái này làm gì? Thấy con gái ngơ ngác khó hiểu, Hồ phu nhân chỉ cảm thấy cổ họng nghẹn đau, nhưng nói thẳng ra thì bà không thể. Hơi hơi giãn sắc mặt, bà nghiêm túc nhìn Đường Uyển. “Con không cần biết vì sao, chỉ cần trả lời chi tiết cho mẹ là được”.

“À ~ Dạ”. Đường Uyển lên tiếng, âm thầm nhớ lại chu kỳ kinh nguyệt của nàng — nàng sống lại mới được nửa tháng, nửa tháng này kinh nguyệt không tới, mà trước đó có hay không thì nàng đã quên mất. Nhưng nàng nhớ mang máng là sau khi Lục Du nghe lời mẹ viết giấy bỏ vợ xong, nàng nhận giấy không hiểu tại sao cộng thêm bất ngờ chịu cú sốc quá lớn liền ngất đi, tỉnh lại phải điều dưỡng hơn nửa tháng mới có thể miễn cưỡng xuống giường đi lại.

Cũng chính trong nửa tháng đó, nàng ngu ngốc tin tưởng vào những lời đường mật của Lục Du và Hồng Khởi khuyên thêm vào, giấu giếm nhà họ Đường chuyện mình bị bỏ, rời khỏi nhà họ Lục, sống trong căn biệt viện chẳng biết Lục Du tìm đâu ra. Ở nơi đó gần một năm, nàng buồn bực sầu não, cả ngày lấy nước mắt rửa mặt, chỉ khi Lục Du trốn khỏi tầm mắt Đường phu nhân, hẹn hò cùng nàng, nàng mới nở được nụ cười. Một năm đó, thân thể của nàng càng lúc càng tệ, non nửa thời gian đều điều trị điều trị, kinh nguyệt đến cũng bất thường.

“Sao?”. Hồ phu nhân lo lắng đề phòng xem xét con gái, mặt nàng lộ vẻ mơ hồ khiến bà càng thót tim, sợ con gái nói ra đáp án bà không muốn nghe nhất.

“Mẹ, nửa năm đổ lại đây kinh nguyệt con đến không bình thường, chuyện tình phiền não lại nhiều, con cũng không nhớ rõ lần gần đây là lúc nào”. Đường Uyển ngẫm lại mọi chuyện vẫn không nhớ ra nổi chuyện nhỏ này, chỉ có thể cho Hồ phu nhân một đáp án ước chừng.

“Con…”. Hồ phu nhân thấy Đường Uyển ngơ ngác, giận điên lên, nhưng vẫn cố nén xuống, thở dài não nề. “Tam nương, sao con có thể hồ đồ như thế… Ôi, về đến nhà rồi, mẹ sẽ lập tức mời đại phu đến khám cho con”.

“Dạ, mẹ”. Đường Uyển nhìn Hồ phu nhân đen mặt, cẩn thận hỏi một câu. “Mẹ, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, sao bỗng nhiên tâm tình mẹ đảo ngược hoàn toàn vậy?”.

Con gái hoàn toàn không biết vì sao bà tức điên, Hồ phu nhân cảm thấy mất hết sức lực, chẳng biết phải làm sao với đứa nhỏ trì độn này nữa, bà suy nghĩ một hồi, tận lực khiến mình dịu dàng một chút. “Mẹ nghe Ngọc Trân nói, vừa rồi ở sân sau của chùa gặp phải Lục Vụ Quan”.

“Đúng rồi”. Đường Uyển gật đầu, lông mày bất giác nhíu lại, lời nói pha cả sự chán ghét mà bản thân nàng không hề nhận ra. “Con và chị dâu cả đang vui vẻ ngắm hoa, người kia không biết chui từ chỗ nào ra, giải thích đủ kiểu hắn sắp cưới người khác là bất đắc dĩ thế này thế kia, còn nhắc tới thề non hẹn biển gì gì đó với con…”.

Có vẻ con gái không phải giả bộ ghét, Hồ phu nhân cũng phản ứng y hệt Uông Ngọc Trân, cảm thấy vô cùng kỳ quái, nhưng bà và Uông Ngọc Trân cùng không vội vàng tìm hiểu nguyên nhân khiến Đường Uyển thay đổi chóng mặt, bà nhẹ nhàng thở dài, hỏi thử. “Tam nương nghe xong hắn giải thích, có suy nghĩ gì không?”.

“Dạ có”. Đường Uyển làm Hồ phu nhân hơi khẩn trương, tròng mắt vẫn không di chuyển, nhìn chằm chằm vào mặt nàng, tim đập bình bịch, Đường Uyển không thèm che giấu vẻ khinh thường, nói. “Luôn mồm nói bản thân bất đắc dĩ, thống khổ bao nhiêu, hắn nói hắn không thích đám hỏi với nhà họ Vương, còn nói đây đều là một tay Đường phu nhân sắp đặt, đi ngược lại ý muốn của hắn, hắn là vì chữ hiếu, không thể không đồng ý… Mẹ, sao trước kia con không nhận ra hắn chẳng những vô trách nhiệm mà còn vô liêm sỉ như vậy?”.

Vô liêm sỉ??? Hồ phu nhân kinh ngạc mở to mắt nhìn Đường Uyển, lần đầu tiên bà nghe lời chê bai Lục Vụ Quan từ miệng con gái bà, trước kia từ miệng nàng, tên đàn ông đó luôn hoàn mỹ chẳng chút sứt mẻ, không gì không tốt.

“Vừa nói phải hiếu thảo, nghe theo mẹ, vừa đi tố khổ tố sở với mọi người rằng hắn không hài lòng sự sắp đặt của Đường phu nhân… Hắn muốn cho ai ai trong thiên hạ cũng phải biết Đường phu nhân nói thương con nhất nhưng trên thực tế chẳng bao giờ đoái hoài tới ý muốn của con trai bà ta sao? Hắn thật đúng là quá hiếu thảo”. Lời nói của Đường Uyển tràn đầy sự khinh thường, vừa nói xong, nàng bỗng nhớ lại bài thơ Mẹ chồng ác của Lục Du nàng từng nhìn thấy khi đứng trên đài nhìn về quê hương ở âm phủ, tên đàn ông đó cả đời ngoại trừ một đống thơ văn ra chẳng lưu lại gì cho đời, không biết mấy bài thơ của hắn có lưu truyền về sau nữa không, nếu lưu truyền thì Đường phu nhân khi ở âm phủ có nhìn thấy tên tuổi bà ta lưu truyền thiên cổ là một bà mẹ chồng độc ác như bà Tiêu trong bài Khổng tước đông nam phi* không? Nghĩ đến đó, nàng bỗng nảy ra một ý nghĩ — nếu Đường phu nhân đọc được bài thơ đứa con trai bảo bối của bà ta viết cho bà ta, phải chăng sẽ tức đến nỗi té xỉu?

“Bà ta không phải mẹ chồng độc ác thì còn ai là nữa? Nhà chồng có mẹ chồng như bà ta, những nhà yêu quý con gái làm sao nỡ gả con gái vào?”. Từ lúc Đường Uyển bị bỏ, Hồ phu nhân liền hận thấu nhà họ Lục, trước kia vì trong lòng con gái luôn có Lục Du, nể lòng con bà mới im lặng, bây giờ con bà đã mắng người, tất nhiên bà cũng chẳng cần thêm lời hay vào. Bà hừ lạnh, sau đó quay qua Đường Uyển, tiếp tục thử nàng. “Tam nương, con nghĩ nếu Đường phu nhân biết tin đứa con trai bảo bối của bà ta đi khắp nơi oán hận bà ta không để ý đến cảm thụ của hắn, tùy ý sắp xếp hôn sự cho hắn, bà ta có tức đến hôn mê bất tỉnh không?”.

“Con không biết nữa”. Đường Uyển lắc đầu, sau đó nhìn vào đôi con ngươi lòe lòe sáng của Hồ phu nhân, bỗng nhiên nhận ra. “Mẹ, mẹ định để mọi người ở Sơn Âm đều biết Lục Vụ Quan oán hận Đường phu nhân phải không?”.

“Nếu Tam nương không muốn, coi như mẹ chưa từng nghĩ”. Hồ phu nhân không muốn giấu giếm con gái, sở dĩ bà định lan truyền chuyện này, là vì trả đũa dùm con, nếu con không muốn bà sẽ không làm, đối với bà, tâm tình con gái quan trọng hơn.

“Mẹ muốn làm thế nào thì cứ làm thế ấy, con không ngăn cản mẹ đâu”. Đường Uyển lắc đầu. Sau khi sống lại, nàng không tìm hai mẹ con Lục Du trả thù là vì nàng không muốn lãng phí ân huệ Diêm Vương thiên tử ban cho nàng vào hai người đó, không phải ai cũng may mắn có được cơ hội này, nhưng cũng không có nghĩa nàng không hận bọn họ, có cơ hội khiến bọn họ khổ sở, tất nhiên nàng sẽ không buông tha, ánh mắt nàng lóe sáng nhìn Hồ phu nhân. “Chẳng qua, nếu mẹ đã có tính toán như vậy, con gái quyết định phá lệ một lần, bắt chước văn phong của Lục Vụ Quan viết một bài thơ, tố khổ dùm hắn bị Đường phu nhân ép bỏ vợ, mẹ thấy sao?”.

Đường Uyển không viết thơ về Đường phu nhân, nhưng mấy bài thơ của Lục Du nàng vẫn nhớ, thuận tay trích một bài cũng ổn. Chỉ là sửa lại ngày xuất bản của mấy bài thơ sớm hơn một chút, coi như không oan uổng gì hắn.

“Chủ ý này không tồi”. Hồ phu nhân nhoẻn miệng cười. “Lục Vụ Quan cách hai ba ngày sẽ có một bài thơ truyền ra, ai ở Sơn Âm cũng biết hắn yêu nhất làm thơ, nếu có một bài lại xuất hiện thì… Chậc chậc, chúng ta không cần quan tâm, chờ xem náo nhiệt là được”.

“Vậy con gái về nhà liền viết?”. Đường Uyển cũng cười, oán hận trong lòng bù thêm việc gặp phải Lục Du, phải nghe những lời hắn nói, rốt cuộc cũng có chỗ xả.

“Cái đó cứ từ từ, không cần sốt ruột”. Hồ phu nhân khoái chí, nhìn đôi mắt nghi hoặc của con gái, cười to. “Không phải đã nói nửa năm nay kinh nguyệt của con bất bình thường sao? Chờ đại phu khám cho con đã, chuyện này không gấp”.

Hiện tại trong lòng Hồ phu nhân, quan trọng nhất là xác định nguyên nhân vì sao con gái nôn ọe, hy vọng không phải nguyên nhân bà và Uông Ngọc Trân đoán, nếu là vậy, chắc phải… Ôi chao, là cái nợ của con gái rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.