Đường Uyển Sống Lại

Chương 28: Kết cục của Hồng Khởi



Đang lúc tựa vào lòng Hồ phu nhân tận hưởng cảm giác sảng khoái, Đường Uyển bất giác nhớ tới một việc, nàng nhìn Hồ phu nhân. “Mẹ, mẹ thật sự đưa Hồng Khởi tới nhà họ Lục sao?”.

“Ừ”. Hồ phu nhân gật đầu, thản nhiên nói. “Sau khi chúng ta từ chùa Quảng Hiếu trở về, mẹ đã nhốt con nha đầu ăn cây táo rào cây sung đó lại, nó dám một mình đi tìm Lục Vụ Quan, kể hết từng chi tiết nhỏ về con sau khi trở về nhà cho hắn nghe, nhất là thêm mắm thêm muối chuyện con nghe tin hai nhà Lục Vương đính hôn nhất thời khốn quẫn mà làm việc nông cạn… Chính vì con nha đầu đó múa mép khua môi, Lục Vụ Quan mới có thể mua chuộc đám người hầu mắt mù ở nhà họ Đường chúng ta, thăm dò được tin chúng ta đi chùa Quảng Hiếu, cố ý đến gặp con. Mẹ nhốt và bỏ đói Hồng Khởi ba ngày sau, bảo chị dâu cả con trực tiếp dẫn nó đến nhà họ Lục dằn mặt bà ta, mời bà ta làm ơn dạy dỗ đứa con trai bảo bối của bà ta nghiêm vào, đừng tới làm phiền chúng ta nữa”.

“Ôi chao ~”. Đường Uyển thở hắt ra một hơi. “Cô ta ở bên người con nhiều năm như vậy, con tự nhận mình đối xử với cô ta không tệ bạc, ai ngờ cô ta lại bán chủ cầu vinh… Cô ta toàn tâm toàn ý muốn quay về nhà họ Lục, trở lại hầu hạ Lục Vụ Quan, chắc bây giờ đã thỏa ước nguyện rồi”.

“Không dễ thỏa ước nguyện đó như vậy đâu”. Hồ phu nhân lắc đầu, bà lo lắng con gái bà ngoại trừ ngây thơ, không có tâm cơ, còn quá thiện lương, thiện lương không nên có, ngựa hiền bị người cưỡi, nếu không phải nàng quá thiện lương, chưa bao giờ trách mắng, đuổi hay bán người hầu, chắc Hồng Khởi cũng không có gan lớn như vậy, dám tái diễn sai lầm.

“Ơ? Vì sao ạ?”. Đường Uyển ngơ ngác, sau đó nhớ đến thái độ của Đường phu nhân ban nãy, giật mình. “Ý mẹ là Đường phu nhân tuyệt đối không để một nha đầu như Hồng Khởi bám lấy Lục Vụ Quan, để khỏi phá hủy thanh danh hắn ta. Điều này có lý, Đường phu nhân tuy yêu chiều con trai nhưng trên những khía cạnh khác bà ta vẫn dạy dỗ nghiêm khắc, nha hoàn hầu hạ hắn đều bị Đường phu nhân quản lý gắt gao, nói chi đến một nha hoàn từng ở nhà họ Đường, lại còn từng hầu hạ con như Hồng Khởi, ngay cả cơ hội gặp mặt Lục Vụ Quan chắc cũng chưa có nói gì đến hầu hạ hay thông phòng*“.

*Thông phòng (hay thu phòng) : người đàn ông ở xã hội phong kiến thích nàng hầu nào đó, chăn gối ân ái với nàng ta, sinh được con hoặc nếu vợ cả cho phép sẽ nâng lên làm thiếp.

Đường phu nhân vô cùng cưng chiều Lục Du, tất cả mọi chuyện bên người hắn ta Đường phu nhân phải tự mình hỏi han, bảo đảm hắn được chăm sóc chu đáo, nhưng đồng thời Đường phu nhân cũng rất nghiêm khắc với hắn, buộc hắn phải trở thành người hoàn mỹ không chút sứt mẻ, người hầu của Lục Du đều do Đường phu nhân chọn lọc, răn dạy kĩ càng, đừng nói thứ nha hoàn mơ tưởng bò lên giường chủ nhân như Hồng Khởi, ngay cả nha hoàn ái mộ Lục Du còn không cho phép tồn tại. Có lẽ vì bà ta quá nghiêm khắc, cho nên sau khi Lục Du làm quan, thăng chức lên cao, không còn bị Đường phu nhân quản thúc, hắn mới suốt ngày chìm đắm trong rượu chè gái gú, sống phóng đãng vô độ.

“Không phải Đường phu nhân vẫn rất tự hào con trai bà ta biết giữ mình trong sạch, chẳng những chưa bao giờ đặt chân đến chốn phong lưu, ngay cả nha hoàn trong nhà cũng chưa từng chạm vào sao?”. Khi Hồ phu nhân quyết định đưa Hồng Khởi đến nhà họ Lục đã lo lắng đến điểm này, bà cười lạnh. “Con nha đầu Hồng Khởi đó tự cho rằng cô ta trong mắt Lục Vụ Quan là khác biệt, chỉ cần quay lại nhà họ Lục chắc chắn sẽ được Lục Vụ Quan xem trọng… Cô ta không ngẫm lại Đường phu nhân nào có thể để Lục Vụ Quan thu nha hoàn bên cạnh con làm thông phòng ngay lúc việc hôn nhân hai nhà Lục Vương đang lúc nhạy cảm nhất, chẳng khác nào lấy cớ cho mọi người lên án nhân phẩm của Lục Vụ Quan? Mẹ mà không hiểu rõ đưa Hồng Khởi đến nhà họ Lục Đường phu nhân sẽ xử lý cô ta thì hà cớ gì mẹ lại buông tha cô ta dễ dàng”.

“Vậy bây giờ cô ta…”. Nếu Hồ phu nhân đã biết từ trước khi đưa Hồng Khởi đến nhà họ Lục rằng cô ta sẽ chẳng có kết cục gì tốt đẹp, Đường Uyển cũng có thể đoán được Đường phu nhân sẽ xử lý Hồng Khởi như thế nào.

“Bị Đường phu nhân bán cho một người đàn ông hơn năm mươi tuổi góa vợ làm vợ kế”. Hồ phu nhân cười khẩy. “Hôm nay Uông Ngọc Trân và mẹ cố tình nói ra cái tên Hồng Khởi, hẳn là có không ít người nhớ kĩ, chỉ cần muốn biết tất sẽ hỏi thăm và tra ra kết cục của Hồng Khởi, Đường phu nhân không bị người ta lên án cũng khiến lòng người thấy lạnh lẽo, còn Lục Vụ Quan…”. Bà thản nhiên nói. “Nha đầu Hồng Khởi kia đúng thật chẳng phải ngọn đèn khô dầu, cô ta chẳng những nghe được trước tin tức sắp bị bán đi, còn trốn ra khỏi phòng chứa củi đi kiếm Lục Vụ Quan khóc nháo cầu xin, nói là vì Lục Vụ Quan mới bị nhà họ Đường chúng ta chán ghét vứt bỏ, đưa đến nhà họ Lục, bắt Lục Vụ Quan phải đền bù cho cô ta, cho dù không thu cô ta làm thông phòng, cũng không thể trơ mắt nhìn Đường phu nhân đẩy cô ta xuống hố lửa…”.

“Cô ta cầu xin lầm người rồi”. Đường Uyển nghĩ Lục Du chẳng thể nào vì Hồng Khởi mà chống đối Đường phu nhân, hắn còn thuận theo Đường phu nhân bỏ nàng – người từng thề non hẹn biển với hắn, thì sao có thể hỗn hào với Đường phu nhân vì một đứa nha hoàn bé nhỏ như Hồng Khởi? Hắn chẳng có dũng khí hay can đảm đó.

“Lại quỳ xuống nhận sai thế này thế nọ thôi”. Hồ phu nhân gật đầu, con gái biết rõ bản tính yếu đuối của Lục Du thật khiến bà vừa lòng, bà cười. “Lúc Hồng Khởi đang khóc lóc thì Đường phu nhân chạy tới, không kéo cô ta đi ngay lập tức mà hỏi Lục Vụ Quan phải xử lý sao, Lục Vụ Quan chẳng nói nổi nửa câu cầu xin, đẩy qua cho Đường phu nhân làm chủ hết. Vậy đó, Đường phu nhân cho người lôi cô ta ra ngoài, đưa ngay đến nhà ông góa vợ kia trong cùng một ngày”.

“Ôi ~”. Đường Uyển lại thở dài, đời trước mãi đến khi nàng bệnh chết, Hồng Khởi vẫn hầu hạ nàng, đời này lẽ ra cô ta nên ngoan ngoãn ở nhà họ Đường bốn năm năm nữa, cô ta lâm vào hoàn cảnh này tuy hoàn toàn do cô ta tự tìm lấy, nhưng Đường Uyển vẫn thấy trong lòng hơi thương hại.

“Sao, Tam nương thấy cô ta đáng thương ư?”. Hồ phu nhân nhìn vẻ mặt Đường Uyển liền biết ngay trong lòng nàng đang nghĩ gì, Hồ phu nhân hỏi thử. “Nếu Tam nương thấy không nỡ nhẫn tâm, mẹ có thể cho cha mẹ Hồng Khởi mấy lượng bạc, có lẽ bọn họ sẽ chuộc Hồng Khởi ra”.

Hồ phu nhân chỉ an ủi Đường Uyển mà thôi, bà biết hoàn cảnh trong nhà Hồng Khởi không được tốt lắm, dưới cô ta còn có một em trai, sắp tới tuổi thành thân nhưng không có tiền cưới vợ, trước kia còn dựa vào Hồng Khởi trợ cấp một chút, nay cũng mất cuộc sống sẽ càng gian nan, cho dù cho bọn họ bạc chắc cũng không dùng mua thứ gì cho Hồng Khởi, đừng nói chuộc cô ta ra. Nhưng nếu làm vậy có thể khiến lòng con gái bà thoải mái một chút, Hồ phu nhân sẽ không keo kiệt vài lượng bạc.

“Đúng là cảm thấy cô ta thật đáng thương, nhưng mẹ cũng từng nói, người đáng thương ắt có chỗ đáng giận, không thể vì bọn họ đáng thương mà quên mất chỗ đáng giận của bọn họ”. Đường Uyển không giấu giếm ý tưởng chân thực của nàng, không phải ai cũng đáng giá để mình trao lòng lương thiện cho, nhất là kẻ chẳng nể tình chủ tớ như Hồng Khởi, hôm nay cứu cô ta ra khỏi hố lửa, chưa chắc cô ta đã biết ơn, nói không chừng còn cho rằng cô ta rơi vào bước đường cùng đều do Hồ phu nhân và nàng làm hại. Cô ta đã gả cho người, phải biết thay đổi, nếm được mùi vị hạnh phúc mà thay đổi mang tới sẽ kiên trì được… Nàng lắc đầu. “Hồng Khởi coi như tự làm tự chịu, để mặc cô ta tự sinh tự diệt đi, mẹ đừng để ý tới cô ta nữa”.

“Con ngoan, con nghĩ được vậy mẹ an tâm”. Hồ phu nhân nở nụ cười, xem ra con gái bà đã thật sự thay đổi…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.