Đường Uyển Sống Lại

Chương 59: Động phòng



Bái đường, vào động phòng, uống xong rượu hợp cẩn, Triệu Sĩ Trình ra ngoài chiêu đãi quan khách, Đường Uyển ngồi trên giường hỉ đánh giá phòng tân hôn vừa xa lạ vừa quen thuộc, nghiêng tai nghe âm vang bên ngoài, có tiếng pháo, có đủ loại tiếng cười, còn loáng thoáng tiếng chén rượu cụng vào nhau, đương nhiên nhiều nhất vẫn là tiếng chúc mừng… Mặc dù không nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, nhưng nghe được những âm thanh đó, Đường Uyển biết khách khứa và bạn bè hẳn là đang rất náo nhiệt. Hôn lễ lần này thật long trọng như trong trí nhớ của nàng, không đúng, là càng long trọng hơn. Nhà họ Triệu muốn làm lớn, mà nhà họ Đường cũng muốn nàng gả đi phong phong quang quang hơn xưa, lòng nàng lại tràn đầy vui mừng, hôn lễ đúng là hơn hẳn.

Khi còn ở nhà họ Đường, đồ cưới của nàng ngoài những thứ căn bản còn bỏ vào thêm không ít thứ, Uông Ngọc Trân và Cao Lệ Nga cũng không hẹn mà cùng lấy thêm của hồi môn riêng đến cho thêm nàng. Đường Uyển nhớ mang máng kiếp trước khi gả cho Triệu Sĩ Trình, Uông Ngọc Trân có cho nàng thêm đồ cưới, nhưng Cao Lệ Nga chỉ chuẩn bị một bộ trang sức có lệ, kiếp này khác biệt hẳn là vì sự nghiệp của anh trai thứ.

Qua năm mới, cũng không biết Triệu Sĩ Trình nhờ quan hệ nào giúp đỡ hai người Đường Quyết Đường Mân tìm được chức vụ, Đường Quyết đi huyện Cao Thuần, Đường Mân đi huyện Bái, chức vị đều là huyện thừa. Chỉ là chức quan bát phẩm, nhưng đối với hai anh em nhà họ Đường – vốn có tước chưa có chức mà nói đã là việc vui to lớn. Bọn họ đều tin tưởng ghi được công trạng ở huyện nho nhỏ sẽ khiến con đường làm quan của hai người càng thuận lợi.

Công vụ đã tới, hai người Đường Quyết Đường Mân không dám trì hoãn, lập tức đi nhậm chức, có điều cả hai đều để lại vợ mình ở nhà, sau khi Đường Uyển thành thân lại sắp xếp hành lý đi đến. Hai nàng dâu đang vui như mở hội đương nhiên không phản đối gì, tinh thần hoàn toàn phấn chấn lo liệu hôn sự cho Đường Uyển, phải làm sao cho hôn lễ thật long trọng thỏa đáng.

Tất cả đều đã khác với kiếp trước, Đường Uyển trong lòng toàn là mật ngọt, hai anh trai không phải ở nhà ngồi không, hối hả trên hành trình đi đến tương lai, hai chị dâu cũng tràn ngập hy vọng về cuộc sống mới mà không phải oán giận, thậm chí bản thân nàng cũng vừa mừng rỡ vừa ngượng ngùng chờ gả vào nhà họ Triệu… Hết thảy đều phát triển theo hướng tốt, tin chắc về sau sẽ càng tốt hơn, nàng cũng có lẽ có thể…

“Huệ Tiên đang suy nghĩ gì vậy?”. Triệu Sĩ Trình vất vả lắm mới thoát thân được, vào cửa liền nhìn thấy Đường Uyển toàn thân đỏ rực ngồi trên giường xuất thần nghĩ gì đó, hai má đỏ hồng khiến cảnh vật xung quanh đều ảm đạm thất sắc, chàng vừa nhìn Đường Uyển chăm chú, vừa nhẹ giọng hỏi.

“Em đang nghĩ…”. Mới nói hai ba chữ, Đường Uyển liền giật mình tỉnh mộng, lại nuốt xuống những từ đã đến đầu môi, sau đó hơi giận hờn liếc Triệu Sĩ Trình một cái, nói. “Không phải chàng đi chiêu đãi khách khứa sao? Sao trở về nhanh như vậy?”.

Triệu Sĩ Trình thành thân, nhà họ Triệu khách quý chật nhà, ngay cả thân bằng bạn tốt ở tuốt tận phủ Lâm An cũng đến, cùng tuổi với chàng không ít, Đường Uyển không tin những người đó bỏ qua cơ hội quang minh chính đại chuốc say Triệu Sĩ Trình, phải biết rằng kiếp trước chàng bị chuốc say đến nỗi ba ngày sau chưa tỉnh.

“Bọn họ nói đêm xuân một khắc giá trị ngàn vàng, quyết định tha cho ta một lần”. Triệu Sĩ Trình đến gần chút, nhìn Đường Uyển không chớp mắt, cô gái hớp mất linh hồn chàng cuối cùng cũng đã thành vợ chàng rồi, rốt cuộc chàng có thể quang minh chính đại yêu thương sủng ái nàng cả đời.

Đường Uyển hoài nghi nhìn Triệu Sĩ Trình, nàng mới không tin lý do rõ ràng là thoái thác đó đâu.

“Được rồi, ta nói thật”. Ánh mắt của Đường Uyển làm Triệu Sĩ Trình giơ cờ đầu hàng, thành thật nói ra. “Ta kính rượu các bậc trưởng bối rồi trở lại, không muốn lãng phí thời gian quý giá như vậy cho rượu chè”.

Người này thật là… Đường Uyển cũng hết biết nói sao, bất giác nhớ tới hôn lễ kiếp trước, thời điểm đó nàng tâm không cam lòng không nguyện, lúc xốc khăn voan lên, Triệu Sĩ Trình chỉ nhìn thấy đôi mắt khóc đã sưng đỏ như trái hạch đào, thậm chí một nụ cười giả vờ hạnh phúc cũng không có, mịt mờ đau thương, có lẽ khi ấy chàng càng đau khổ hơn khi phải cưới một người vợ không cam tâm, chưa dứt bỏ tình cũ, nhớ thương người đàn ông khác. Là người bình thường còn mất hứng, huống chi người sống an nhàn sung sướng, có lòng kiêu hãnh lớn như chàng.

Kiếp trước, chàng không về phòng sớm như bây giờ, vẫn uống rượu mừng với khách, gượng gạo cười nhận bọn họ mời rượu, có lẽ vì không muốn về sớm bốn mắt nhìn nhau khổ sở, hoặc là chàng muốn bị chuốc say, để rượu giải đi tâm tư ngàn sầu.

“Em yên tâm, ta đã sớm tìm người hầu rượu thay ta rồi, không khiến khách khứa bị bỏ rơi đâu”. Thấy Đường Uyển im lặng, Triệu Sĩ Trình không biết nàng nghĩ gì trong lòng, nhưng lập tức giải thích. “Hơn nữa, khách ở xa đến ta đã dành ra hai ngày gặp mặt ôn chuyện với bọn họ trước rồi, chờ hôm nay xong cũng có thể lại họp mặt lần nữa, người ta không nói gì đâu mà, em cứ yên tâm đi”.

Đường Uyển khẽ gật gật đầu, Triệu Sĩ Trình đã nói vậy nàng sẽ không lo lắng vô ích, có điều nhìn ánh mắt Triệu Sĩ Trình càng lúc càng nóng, nàng bỗng luống cuống chân tay — Là lúc phải động phòng sao?

Quả nhiên, Triệu Sĩ Trình cũng đỏ mặt, chàng nhìn Đường Uyển, lời nói hàm chứa trưng cầu ý kiến. “Huệ Tiên, chúng ta nghỉ ngơi nhé?”.

Đường Uyển không biết trả lời sao, cổ họng cứng đơ ngay cả thốt ra một chữ đơn giản cũng thành chuyện gian nan, nàng gật đầu rất khẽ gần như chẳng thể nhận ra, sau đó cố trấn tĩnh đứng dậy, ngay trước mặt Triệu Sĩ Trình, nàng cúi đầu gỡ hết trang sức trên tóc xuống, đến gần giường, buông màn che lấp bản thân, nhẹ nhàng cởi hài, lên giường, lẳng lặng chờ Triệu Sĩ Trình tiến vào.

Đường Uyển tuy không nói gì, nhưng hành động của nàng lại diễn tả rõ ràng. Trái tim Triệu Sĩ Trình đập loạn bùm bùm, giống như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, chàng đứng yên tại chỗ đến khi cảm giác tim không đập kịch liệt như vậy nữa mới thong dong đến gần, nhẹ nhàng xốc màn lên.

Màn trong phòng cưới màu đỏ, đệm cũng màu đỏ, chăn và gối cũng đỏ, Đường Uyển mặc áo cưới đỏ rực ngồi giữa giường toát lên vẻ vui mừng hoan hỉ, mà mặt nàng hồng hồng, hai mắt lấp lánh như hồ nước, phong lưu nhộn nhạo khó diễn tả được, làm lồng ngực Triệu Sĩ Trình nóng lên.

“Để em cởi áo cho chàng”. Đường Uyển rốt cuộc đè nén xấu hổ, cố lấy dũng khí ngồi dậy, ngón tay run run tháo thắt lưng cởi áo cho Triệu Sĩ Trình — Rốt cuộc, nàng là thê tử của chàng, mà chàng cũng là trượng phu của nàng.

Thấy Đường Uyển cố nén ngượng ngùng cởi áo cho mình, Triệu Sĩ Trình lòng đầy vui sướng, chàng thuận theo phối hợp với Đường Uyển, thẳng đến khi nàng cũng tự cởi áo của chính nàng, chỉ còn sót lại áo lót trên người, Triệu Sĩ Trình cầm lấy tay Đường Uyển, thì thầm. “Còn lại để tự ta đến”.

Đường Uyển khép tay, quả thật nàng cũng không thể mặt dày cởi hết quần áo của Triệu Sĩ Trình, nhưng nàng cũng không nhàn rỗi, mà bắt đầu nhẹ nhàng cởi cúc áo, ánh mắt của Triệu Sĩ Trình quá mức nhiệt liệt, nàng càng hồi hộp, chẳng những tốc độ chậm chạp, còn có một cúc cởi mãi không xong.

“Ta giúp em”. Triệu Sĩ Trình nắm tay Đường Uyển, kiên định dời tay nàng đi, thoải mái cởi cúc áo rồi lại dịu dàng cởi áo cho nàng…

Quần áo từng thứ từng thứ một rơi xuống đất, rất nhanh trên người Đường Uyển chỉ còn sót lại cái yếm uyên ương hí thủy, cái yếm đương nhiên cũng màu đỏ, làn da nhẵn mịn trắng nõn của Đường Uyển nổi bật lên giữa một rừng màu đỏ, gắt gao hấp dẫn ánh mắt Triệu Sĩ Trình.

Tuy rằng không có thiếp thất hay thông phòng, nhưng không có nghĩa Triệu Sĩ Trình chưa kinh qua nhân sự, chàng chỉ nhìn thôi cũng biết làn da mịn màng đó nếu sờ vào sẽ có cảm giác mềm mại kinh người như thế nào, chàng cũng không chần chờ đưa tay lên vuốt nhẹ đầu vai trần của Đường Uyển.

Đường Uyển thoạt nhìn là kiểu mỹ nhân gầy lưu hành đương thời, nàng mặc kiểu quần áo nào cũng có cảm giác nhỏ nhắn thướt tha như liễu nhược phù phong, nhưng thật ra Đường Uyển không gầy, xương của nàng nhỏ hơn người bình thường nên dù hơi béo một chút cũng không nhìn ra.

Bàn tay của Triệu Sĩ Trình vừa chạm vào da thịt Đường Uyển, trong nháy mắt hai người đều run lên, Triệu Sĩ Trình bị cảm giác tơ lụa của làn da và khí chất trong trẻo gần như hóa Phật của Đường Uyển làm rung động, mà Đường Uyển là vì cảm giác được sức nóng của lòng bàn tay và dục vọng mãnh liệt Triệu Sĩ Trình vô ý truyền đến nàng…

“Huệ Tiên ~”. Cổ họng của Triệu Sĩ Trình bị dục vọng hút khô, thanh âm cũng hơi khàn khàn, hơi thở mang theo dục tình nồng đậm không thể hòa tan, nhưng đến tận lúc này, Triệu Sĩ Trình vẫn không quên người con gái trước mắt là người chàng muốn trân ái cả đời, chàng không thể để bản thân vọng động dọa đến nàng, càng không thể xúc phạm tới nàng.

Đường Uyển biết vì sao Triệu Sĩ Trình gọi nàng như thế, nàng có thể cảm nhận được chính mình đang được chàng trân trọng, nàng cười mị hoặc, vẫn giữ nguyên nụ cười đó nhìn Triệu Sĩ Trình và nhẹ nhàng rút dây lưng yếm, cái yếm chảy xuống cơ thể nàng, triễn lãm tất cả những gì tốt đẹp nhất của nàng ra trước Triệu Sĩ Trình không hề che giấu, kiên định lấy đi bàn tay của chàng trên đầu vai mình, lại cởi nốt quần áo cho chàng…

Còn có đáp án tốt hơn thế này sao? Triệu Sĩ Trình không biết, mắt chàng chỉ có thể nhìn thấy nụ cười tươi tắn của Đường Uyển khiến chàng say mê, chàng như bị mê hoặc, tùy Đường Uyển cởi áo trong cho mình, cảm thụ khoảnh khắc làn da mát lạnh của nàng kề sát làn da cực nóng của mình, loại xúc cảm này khiến hai người đều khẽ thở dài sung sướng…

Triệu Sĩ Trình ôm sát Đường Uyển, gắt gao giữ lấy nàng trong lồng ngực, bàn tay to du đãng trên cơ thể nàng, ngón tay đùa bỡn điểm mẫn cảm của nàng, khiến cho nàng hòa tan thành một bầu xuân thủy… Chàng biểu hiện mười phần kiên nhẫn, cho đến tận lúc cảm thấy thân thể Đường Uyển đã chuẩn bị tốt để tiếp nhận mình, nghe thấy Đường Uyển rên rỉ như khẽ nấc mới tiến vào, cảm giác phong phú lấp đầy Đường Uyển, nàng kìm không được kêu lên một tiếng : Tử Quy ~

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.