Đường Uyển Sống Lại

Chương 67: Nhàn nhã



Cuộc sống của Đường Uyển trôi qua thật sự nhàn nhã.

Tuy rằng Lý phu nhân đã nói với nàng rằng không cần sáng sớm đến thỉnh an, càng không cần hầu hạ bà rời giường hay đi nghỉ, nhưng Đường Uyển vẫn lo lắng Lý phu nhân chẳng qua là nói mát ngoài mặt, nàng nghe mà không dám vâng theo, sáng sớm vẫn theo lệ qua hầu hạ Lý phu nhân tỉnh giấc. Lý phu nhân không nói gì thêm, vui vẻ cho nàng hầu hạ, Đường Uyển càng thêm khẳng định mình đoán đúng, mình không làm sai, ôi may là mình không sai.

Có điều, sáng sớm ngày thứ ba, Đường Uyển vừa đứng dậy rửa mặt sạch sẽ, chưa kịp ra khỏi cửa, Điền ma ma đã tới, dẫn theo lời Lý phu nhân dặn nàng nghỉ ngơi không cần qua hầu hạ. Đường Uyển ngẩn ra vì bất ngờ, làm cho Triệu Sĩ vốn cố gắng khuyên nàng không cần dậy sớm như vậy cười đến ho khan trên giường.

Đường Uyển tức giận trừng mắt liếc chàng một cái, lại nhìn bản thân đã thay quần áo cẩn thận, phẫn nộ dẫn nha hoàn ra cửa tản bộ, Triệu Sĩ Trình vội vàng rời giường, còn chưa rửa mặt chải đầu liền theo cùng nàng, Đường Uyển bị bộ dạng chật vật của Triệu Sĩ Trình chọc cười, lôi kéo chàng trở về phòng, ngày đó không hầu hạ Lý phu nhân nhưng thật ra tự mình hầu hạ Triệu Sĩ Trình rửa mặt chải đầu, Triệu Sĩ Trình vui hết chỗ nói, luôn miệng khen bản thân có phúc tìm được thê tử hiền lành.

Sớm ngày thứ tư, Đường Uyển tỉnh lại, đang do dự có nên rời giường không, Hồng Trù đứng ngoài cửa nhẹ giọng nói Lý phu nhân đã sai người sang truyền lời dặn nàng nghỉ ngơi, không cần qua hầu hạ. Đường Uyển bật cười lên tiếng, Triệu Sĩ Trình bị đánh thức than thở hai tiếng, lăn qua ôm lấy nàng. Đường Uyển cũng yên tâm ôm chàng ngủ đến sắc trời sáng rõ. Lúc xuống giường rửa mặt chải đầu, nàng thật cảm thấy khí sắc tốt hơn rất nhiều.

Biết Lý phu nhân là khoan dung thật chứ không phải dò nông sâu, Đường Uyển cũng thôi rối rắm vấn đề có nên đi hầu hạ Lý phu nhân hay không, trong lòng chẳng những thêm cung kính Lý phu nhân, còn thêm phần thân thiết.

Cứ thế bốn ngày trôi qua, Lý phu nhân gọi nàng đến, nói phòng may vá đã chuẩn bị chu đáo, chỉ chờ nàng có thời gian là giao tiếp. Lý phu nhân vẫn đề nghị nàng chọn một nha hoàn ma ma nào nhanh nhẹn giữa những người hầu đi quản lý, nàng học theo Lý phu nhân đầu tháng giữa tháng hỏi đến một chút, xử lý những chuyện ma ma quản sự không thể tự quyết định là được rồi, đừng khiến bản thân bị gia sự vây quanh.

Đã có tiền lệ, Đường Uyển cũng không nghĩ Lý phu nhân nói khách khí, nàng thật sự cân nhắc. Suy nghĩ mãi, nàng cho Hồng Trù đi làm quản sự, về phần Dương ma ma, bà ấy cũng sắp rời khỏi.

Một ngày sau khi Đường Uyển về nhà mẹ đẻ, con dâu Dương ma ma tìm tới cửa, không biết đã nói gì với Dương ma ma nhưng ánh mắt Dương ma ma nhìn Đường Uyển sau đó có chút chần chờ, muốn nói lại thôi. Đường Uyển âm thầm quan sát, biết Hồ phu nhân đã bắt đầu an bài theo kế hoạch, nàng không nói gì, chờ hai ba lần sau mới mở miệng hỏi.

Dương ma ma kể rằng con dâu lại có bầu, hy vọng bà ấy qua chăm sóc, rồi nhìn Đường Uyển chờ mong, bà ấy nói Triệu Sĩ Trình đối xử rất tốt với ĐƯờng Uyển, Lý phu nhân cũng nhiều khoan dung, nàng ở nhà họ Triệu nhất định sống hạnh phúc, vân vân. Bà ấy còn nói rất nhiều, tuy không nói rằng mình muốn ra đi, nhưng cũng biểu đạt ý tứ như vậy. Đường Uyển không biết nên thở dài nhẹ nhõm hay thất vọng, có lẽ dù gì Dương ma ma cũng là vú nuôi của nàng, kiếp trước đến tận khi nàng chết bệnh bà ấy vẫn ở bên cạnh nàng, nàng cứ nghĩ Dương ma ma coi trọng nàng hơn hết thảy, nhưng hiện tại xem ra không hẳn như thế. Có điều, nàng vẫn thở dài nhẹ nhõm một hơi, giữ Dương ma ma bên người, cơ hội khiến người ngoài lợi dụng bà ấy thật sự nhiều lắm.

Ngày Dương ma ma ra đi, Hồ phu nhân tự mình dẫn đến một ma ma mới họ Nghiêm, lúc này Đường Uyển thận trọng, nàng không giao tất cả mọi sự cho Nghiêm ma ma xử lý, mà mời vú nuôi của Triệu Sĩ Trình là Doãn ma ma cùng nhau quản lý, như vậy vừa không lạnh nhạt người cũ bên cạnh Triệu Sĩ Trình, vừa không cho ai độc quyền, Hồ phu nhân mười phần tán thưởng cách làm của nàng.

Vài ngày bận rộn trôi qua, vội vã hoàn thành mọi việc xong, Đường Uyển bỗng nhiên phát hiện bản thân chẳng có việc gì để làm nữa, không cần sáng sớm tỉnh dậy hầu hạ cha mẹ chồng, công việc nhà cũng không cần hỏi đến mỗi ngày, không phải vùi bản thân vào mớ sổ sách, ngày trôi qua thanh nhàn thật sự nhưng cũng có chút nhàm chán.

Vì thế, dưới sự dẫn dắt thậm chí thúc giục của Triệu Sĩ Trình, Đường Uyển lại bắt đầu chạm vào cầm kì thi họa, tuy hơn một năm thậm chí thật ra là lâu hơn thế chưa đụng vào, mọi thứ không hề xa lạ, cầm lấy bút ngay lập tức có thể vẽ tranh viết chữ, thi từ cũng múa bút thành văn, tự nhiên như ăn như ngủ, điều này khiến Đường Uyển vô cùng kinh ngạc, kinh ngạc nhanh chóng qua đi, Đường Uyển cũng liền thản nhiên – Nếu Lý phu nhân và Triệu Sĩ Trình đều ủng hộ mình sống như thế, bản thân việc gì phải ép buộc chính mình? Mình từng bất hạnh không phải vì mình yêu thích cầm kì thư họa, mà vì mình chưa gặp đúng người thôi.

Nghĩ thông suốt, Đường Uyển tuy chưa thể buông tay hết thảy ở kiếp trước, nhưng cũng học được hưởng thụ kiếp này, khi xử lý việc nhà nàng không hàm hồ, nên làm thế nào thì làm thế ấy, lúc không thể quyết định được, hoặc cảm thấy không thể giải quyết như khi còn ở nhà họ Đường, nàng sẽ thỉnh giáo Lý phu nhân, khiêm tốn nghe bà dạy bảo, khi rảnh rỗi không bị việc nhà quấn thân, nàng sẽ đàm thơ ngắm tranh với Triệu Sĩ Trình, mỗi ngày trôi qua càng lúc càng thoải mái, nụ cười trên môi càng lúc càng sáng rỡ, tình cảm giữa nàng và Triệu Sĩ Trình tăng mạnh, tình ý nồng đậm, người khác cũng có thể nhận ra.

Một buổi sáng, bên hồ sen nhà họ Triệu, Đường Uyển bố trí bàn dài, đốt trầm hương đánh đàn, bên kia Triệu Sĩ Trình cũng sắp xếp một chiếc bàn dài khác, bày biện giấy mực vẽ cảnh Đường Uyển đang đánh đàn. Vợ chồng Triệu Định Lân cũng nhàn nhã ngồi trong đình ăn trái cây cắn hạt dưa, thích ý uống trà. Cuộc sống như thế trước kia đừng nói hưởng thụ, ngay cả nghĩ Đường Uyển cũng chưa từng nghĩ tới.

“Mình nói thử xem Huệ Tiên đàn hết bao nhiêu khúc nhạc Tử Quy mới vẽ xong tranh?”. Triệu Định Lân nhấp ngụm trà, nhìn con trai con dâu vui vẻ, trên mặt phảng phất một tia hoài niệm. “Năm đó mình đánh hết một khúc, tôi cũng vẽ xong phân nửa bức tranh, hết ba khúc, tôi đã ghi tạc lại bộ dáng mình đánh đàn lên giấy”.

“Đó mà là vẽ tranh sao? Mình là vẽ xấu thì có”. Lý phu nhân liếc Triệu Định Lân một cái. “Tốc độ của mình đúng là nhanh thật, nhưng chờ mình vẽ xong, tôi lại nhìn cũng không biết tranh đó có phải vẽ tôi không nữa. Tử Quy của chúng ta tranh vẽ không tồi, tuy chẳng thể hoàn thành xong trong vòng ba khúc nhạc, nhưng tuyệt đối sẽ không vẽ một bức tranh khiến Huệ Tiên nhận không ra con bé nha”.

Nghe xong Lý phu nhân nửa trêu chọc nửa đả kích, Triệu Định Lân cũng không tức giận, ngược lại đúng lý hợp tình nói. “Đều nói hậu sinh khả úy, Tử Quy xuất sắc hơn tôi cũng là lẽ thường, không phải sao?”.

“Mình đúng là ~”. Lý phu nhân bị Triệu Định Lân chọc cười nắc nẻ, sau đó mắng yêu. “Người cả bó tuổi còn không biết khiêm tốn”.

“Tôi nói là thật chứ bộ”. Triệu Định Lân ra vẻ vô tội lắc lắc tay. “Nếu tôi không giỏi thì vì sao năm đó tôi vẽ mình không giống, mình lại bảo là giống vô cùng?”.

“Là giữ mặt mũi cho mình thôi, nếu không phải lo lắng mình xấu hổ, kể tội với cha mẹ vợ, tôi mới không nói một đằng nghĩ một nẻo đâu”. Lý phu nhân đương nhiên không nói bà chung tình với ông ấy từ khi còn bé, mà chỉ trêu ghẹo. “Ai chẳng biết cha mẹ tôi thích mình nhất, hận không thể đem về nhà nuôi… Chậc, nếu không vì mình là con cháu hoàng tộc, thật đúng là sẽ bị bọn họ bắt cóc về nuôi”.

Triệu Định Lân năm đó cũng là nhân vật nổi trội ở phủ Khai Phong, tài hoa không đặc biệt xuất chúng, nhưng tính cách sang sảng, thích làm việc trượng nghĩa vì lợi ích chung, trưởng bối thích, nữ tử ái mộ, ngay cả phái nam cũng nhiều phần thưởng thức chứ không phải ghen ghét.

“Ha ha…”. Triệu Định Lân phá lên cười to, sau đó tiếng cười nhỏ xuống, đắc ý thì thầm. “Phu nhân là đang ghen sao?”.

Lý phu nhân hờn dỗi ghim một miếng hoa quả, nhét vào miệng Triệu Định Lân, chặn cái miệng của ông lại, không cho ông nói những lời khiến người ta xấu hổ mà không giận được. Nhìn Triệu Sĩ Trình và Đường Uyển bên nhau hòa hợp không chê vào đâu được, bà nhẹ thở dài một hơi, Triệu Định Lân nuốt xuống miếng hoa quả, nhìn thoáng qua Lý phu nhân vừa có ý định mưu sát chồng bằng hoa quả, hỏi. “Đang êm đẹp thở dài cái gì?”.

“Không có gì”. Lý phu nhân lắc đầu, rồi lại nhịn không được nói. “Ôi chao, nếu Huệ Tiên có thể sớm chút có đứa nhỏ, liền càng hoàn mỹ”.

“Vẫn bị mấy lời đồn đãi ảnh hưởng sao?”. Triệu Định Lân hiểu rõ nhìn Lý phu nhân, ngoại trừ vợ chồng hai người trong đình ra, không có ai khác ngay cả nha hoàn hầu hạ cũng không nên bà mới có thể nói thật trong lòng ra.

“Nếu nói rằng không bị ảnh hưởng là giả, nhưng dù thế nào đi nữa, tôi vẫn sẽ tận lực khoan dung, con bé là thê tử của Tử Quy, là người Tử Quy yêu quý, tôi không muốn vì tôi mà con trai chúng ta thống khổ”. Lý phu nhân lại thở dài, sau đó cười lấy lại tinh thần. “Hai đứa mới thành thân một tháng thôi mà, tôi lại lo lắng gì đâu không biết, thật là…”.

“Mình yên tâm đi, Tử Quy và Huệ Tiên sẽ không làm chúng ta thất vọng”. Triệu Định Lân cười tươi, ông không lo lắng nhiều như vậy, Đường Uyển thoạt nhìn là đứa biết nặng nhẹ, nếu xác định không thể sinh con có thể nạp cho chồng một thiếp, không cần canh cánh trong lòng.

“Ừm”. Lý phu nhân gật đầu, lại chuyển mắt nhìn đôi vợ chồng trẻ, Triệu Sĩ Trình buông bút, hiển nhiên đã vẽ xong tranh, Đường Uyển cũng cười buông tay khỏi đàn, đang định đứng dậy qua xem thử.

Nhưng không biết có phải vì ngày dần vào trưa, Đường Uyển lại phơi nắng một lúc hay vì sao, nàng vừa đứng dậy bước hai bước, thân mình liền lảo đảo không xong, nha hoàn bên cạnh nàng vội đỡ lấy, nàng té xỉu hôn mê bất tỉnh…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.