Duyên Có Rồi... Phận Em Giữ Đó...

Chương 10



-Kẻ nào? Kẻ nào đã làm chuyện này?

Hàng rào nhà tôi bị phá bung ra, ô cửa kính thì bị đập bể dưới sân. Luống hoa do Hoàng Ân trồng trước nhà thì bị dẫm nát. Kẻ nào! Kẻ nào đã làm cho căn nhà vốn đã xơ xác nay lại hoang tàn đổ nát thế này? Tôi mằ bắt được thì sẽ róc xương bỏ hầm…

Mở cửa bước vào nhà thì có một mẩu giấy ngay dưới thềm: “Hãy tránh xa Hữu Thần ra. Nếu không thì biết tay tôi. Đây chỉ là cảnh cáo thôi!” Bên dưới còn có hàng chữ kí “Lý Tâm Như”. Là cô ta?Sao cô ta dám. Cả buổi tôi, tôi ăn không ngon, ngủ không yên. Hận chưa cho kẻ đã làm chuyện này một trận.

Sáng hôm sau, tôi ra khỏi nhà. Lần này thì cô ta chết với tôi. Vừa ra khỏi cổng đã đụng mặt Hoàng Ân. Anh ta ngơ ngác hỏi:

-Sao nhà cửa lại như thế kia?

Tôi không thém để ý những gì anh ta nói. Trong mắt tôi bây giờ chỉ còn hai cục lửa hận. Tôi phải báo thù. Vào đến cổng trường, không khí lại như có đám tang làm tôi thêm điên tiết. Con gái đứng đầy hàng lang, mặt mũi sụt sùi, con trai thì lấm lét cười thầm. Chuyện gì đang xảy ra vậy trời? Tôi lao vào phòng, hỏi Vi Diệp, nhỏ cũng đang nước mắt ngắn nước mắt dài với con bạn bàn trên. Vừa nghe tôi hỏi xong, Vi Diệp sụt sùi:

-Anh Thiên Vương sắp phải đi rồi… hixhix…

Thì ra là chuyện này. Tôi lại cứ tưởng hay bố của ông ta chết chứ. Tôi quay lại lay người Vi Diệp:

-Nói mau! Lý Tâm Như học lớp nào?

-Ơ…! –Con nhỏ ngơ ngác rồi nói tiếp: -Không biết.

Tôi lại chạy lên lớp 12E, tìm Ái Lệ. Trời đất. Đến con này cũng sụt sùi mắt mũi là sao? Thấy tôi đăm đăm chạy lên, chị nhỏ ngạc nhiên:

-Đại ca có chuyện gì mà mặt mày tức tối thế?

-Nói! Lý Tâm Như học lớp nào? –Tôi quát to khiến những đứa khác đang khóc cũng giật mình.

-12A. Có chuyện gì vậy đại ca?

-Hôm qua nó đến nhà phá tan nhà đại ca rồi.

Tôi chạy xuống tầng, Ái lệ cùng một số đứa khác chạy theo. Ba thằng mắc dịch đang đứng dưới sân. Bọn con gái nhìn thấy thì khóc điên đảo.Ngay sau cảnh tang thương ấy là hai nhóm đụng độ ngay giữa sâng chính của trường. Tôi-đại ca nhóm bên này. Bên kia là Lý Tâm Như đang cười nhe răng. Những conmawts nhìn nhau đăm đăm. Tôi quát:

-Sao mày lại làm thế?

-Chuyện gì cơ? –Cô ả nói bằng giọng giễu cợt khiến cả lũ đi theo cười ầm ĩ.

Ái Lệ đứng sau tôi tức tối dẫn đàn em lên đánh bọn đối diện. Riêng tôi và Lý Tâm Như vẫn đứng nhìn nhau chằm chằm. Không thể chịu được nữa, tôi xông vào đánh. Trên các dãy nhà, tiếng con gái sụt sùi khóc, bọn con trai thì cổ vũ ầm ĩ. Đến cả bảo vệ và quản sinh cũng hòa theo dòng cảm xúc, không thèm ra can ngăn luôn. Cái trường đồi bại thế là cùng. Xa xa, 3 tên mắc dịch đứng khóc vai nhau cười đểu. Tôi lãnh 2 cú vào mạn sườn. Arcungx chẳng kém, xơi trọn mấy cú logout của tôi rồi nằm ra sân. Tôi nhảy vào lấy chân đè lên cô ta. Nhìn cô ta với ánh mắt thiêu dụi. Mặt cô ta vẫn đăm đăm nhìn, như kiểu ta đây vẻ vang lắm ý. Tôi hỏi ả bằng giọng lạnh lùng:

-Sao mày làm vậy???

-…

-Nói mau!!

Ái Lệ dấn đàn em bị thương khắp chỗ đến cạnh tôi. Bọn đàn em của Lý Tâm Như thì nằm chết dí dưới sân. Ái Lệ lau vết mau trên miệng rồi nói với tôi:

-ĐẠi ca.Chị nhỏ đã xử xong hết bọn chúng rồi.

Ba tên mắc dịch tiến lại gần tôi. MẶt Lý Tâm Như đỏ dần rồi tím lịm khi nhìn thấy Giang Hữu Thần. Tôi lại thấy tim mình thắt lại khi nhìn thấy những giotij nước mắt của ả. Tôi để cho ả đứng dậy rồi nói:

-Lần sau tôi sẽ không để yên đâu.

Tôi quay mặt bỏ đi. Ái Lệ và đàn em lẽo đẽo theo sau.

-Đại ca. Sao không sử nhỏ đó? Hay đại ca không lỡ? vậy để em sử cho…

-Thôi! –Tôi buông một câu rồi về lớp.

Đã hạ nhục kẻ thù nhưng tôi vẫn thấy không vui. Như kiểu đã làm gì nên tội vậy. Chúa ơi! Ngài hãy rửa sạch lòng con, để con trở thành coo bé ngây thơ không hiểu sự đời.

Tôi ngủ gục trên bàn học lúc nào không hay, đến khi cái bụng sôi ùng ục thì tôi tỉnh dậy. Cả lớp vắng tanh. Con nhỏ Vi Diệp chắc đi ăn trưa mà không gọi mình. Ôi cái hông của mình,đau nhức nhối. Cánh cửa xoẹt mở, tên Giang Hữu Thần bước vào, nở nụ cười quyến rũ rồi đặt một cái túi nhỏ lên bàn. Tôi ngạc nhiên:

-Gì vậy…?

-Bánh đấy! Ăn đi! Chắc nhõ đói rồi.

-Không! Tôi không đói.

Vừa nói dứt câu, cái bụng của tôi kêu lên lèo bèo. Ôi mẹ ơi. Ngại cháy mặt luôn. Hắn cười tủm tỉm, đôi môi đỏ như quả anh đào của hắn rung lên nhè nhẹ. Ôi, quyến rũ quá. Hắn bắt gặp ánh nhìn của tôi làm tôi giật mình, thu ánh mắt lại:

-Ây! Nghe anh nói, tôi cũng thấy đói rồi.

Tôi mowrtuis ra, cầm bánh ăn ngon lành. Tôi bỗng ngờ ngợ khi mắt hắn nhìn tôi chằm chằm.

-Này! Anh muốn tôi chết nghẹn hả?

-Sao nhox lại hành động trẻ con thế? Nhox muốn làm người nổi tiếng trong trường sao?

-Anh! Anh nói thế nghĩa là gì?

-Anh không muốn nhox đánh nhau nữa, từ bây giờ trở đi.

-Mà rốt cuộc thì tất cả là tại anh mà ra hết. Nếu anh không xuất hiện thì Lý Tâm Như đâu có phá tan nhà tôi vì ghen.

-Đấy là việc của cô ta, sao lại trách anh?

-Vì tại gốc, ngọn mói phát triển mà.

-Nhox… nói thế nào cũng được. Nhưng giờ, sinh mệnh của nhox đã thuộc về tôi, nhox phải nghe lời tôi.

Hắn lại nhắc đến chuyện đó. Ôi Chúa ơi. Con phải làm thế nào bây giờ? Được thôi. Hắn đã muốn thì ta đây chiều luôn, sợ gì nào. Đã trót đâm lao thì phải theo lao thôi. Ánh mắt của tôi xoáy sâu vào mắt hắn, như tìm kiếm một thứ gì đó. Chẳng hạn như một sự chân thành ấy. Tôi trả lời hắn:

-Được! Từ nay cho đến khi tôi chết, sinh mệnh của tôi sẽ thuộc về anh. Nhưng hãy hứa với tôi một điều.

Hắn có vẻ ngạc nhiên trước sự ngoan ngoãn của tôi. Hắn nói:

-Điều gì?

-Không bao giờ được phản bội tôi.

Hãy nhiws lấy. Tôi đã dằn vặt, đau khổ để đưa ra quyết định trao sinh mệnh của tôi cho anh. Nếu phản bội tôi, anh sẽ chết… ngay dưới tay tôi…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.