Duyên Có Rồi... Phận Em Giữ Đó...

Chương 17



Ái Lệ nhắn tin cho tôi, nói bữa tiệc sẽ bắt đầu lúc 7h 30. Tôi đắn đo, nuawrmuoons thay đổi, nửa lại không. Tim tôi đập nhanh hồi hộp. Bỗng Rinh….rinh…rinh… Chuông tin nhắn làm tôi giật mình. Là tên Giang Hữu Thần,

“Tối nay hãy làm công chúa của anh. Chờ em..”

Tôi nhắn lại ba chữ cụt lủn: “Đồ tâm thần…”

“Anh có món quà giành tặng em tối nay. Em có tò mò không?”

“Không rảnh!”

“Cứ nhắn tin kiểu đó là anh phạt em đấy.”

Cái tên ôn thần. Tại anh mà tôi bị phạt vẫn chưa đủ sao? Bước vào phòng, tôi định thay đồ, đi ngủ một giấc cho thoải mái. Nhưng đứng trước tủ quần áo, ý nghĩ làm thần tường tối nay của tôi lại chập chờn xuất hiện. Đã thế thì…

Tôi thay chiếc váy ngắn đến đầu gối, có voan mỏng viền hồng, đai lưng nhỏ sít eo, chiếc áo ngắn tay bồng màu hồng đính kim tuyến rực rỡ. Tôi thả mái tóc xõa ngang vai, lấy chiếc kẹp nơ to kẹp hẳn một nửa bên tóc.

Chỉ còn 15’ nữa là buổi liên hoan bắt đầu. Đứng trước bàn trang điểm. Lần đầu tiên tôi dùng son môi, uốn hàng mi dầy cong vút. Đây không phải là tôi-một đăú con gái đanh đá lạnh lùng. Tôi bỗng thốt ra một câu ngu ngốc:

-Không biết anh ấy có thích không nhỉ?

Ôi Chúa ơi! Điên lên mất! chẳng lẽ tôi muốn mình đẹp lên là vì hắn? Không! Không được. Sao mày lại có ý nghĩ vớ vẩn như vậy được? Thật là. Tôi khép cửa bước ra ngoài thì gặp Ái Lệ. Chị nhỏ há hốc mồm khi nhìn thấy tôi. Chẳng lẽ mình lại như ma như quỷ vậy hay sao? Tôi hậm hực:

-Nè! Chị nhỏ nhìn thấy mà hay quỷ sao mà cứ há hốc mồm ra thế? Hay còn đói, muốn người ta cho ăn?

-Không! Không! Đại ca ơi, em đang nhìn thấy một thiên thần.

-Điên! Đi thôi!

Mắt chị nhỏ sáng lấp lánh, nhìn cứ như sắp nhỏ rãi ra vậy. Ghê chết khiếp.

-Đại ca ơi! Em ước gì mình là con trai. Hixhix

-Nếu còn lải nhải nữa đại ca sẽ về nhà, không đi nữa.

-Đừng! Đừng mà…

Ra cổng thì gặp Hoàng Ân. Cậu ta cũng giống y như chị nhỏ lúc nãy vậy. Ôi Chúa ơi. Con không muốn chuyện này xảy ra. Cậu ta hôm nay ăn mặc cũng bảnh lắm: tóc vuốt keo, thắt ca-la-vát… Cậu ta nói mỗi câu rồi bỏ chạy:

-Tôi vừa gặp một htieen sứ.

Điên. Điên hết cả rồi. Điên toàn tập. Điên quanh năm ngày tháng. Tôi cúng Ái Lệ bắt taxi đi nhưng vì là giờ cao điểm nên bị kẹt xe mất 30’. Chan thật. Ái Lệ thì cứ léo nhéo bác tài xế chạy xe nhanh lên. Đến cổng trường, chị nhỏ kép tôi vào. Tiếng nhạc ầm ĩ, bữa tiệc đã bắt đầu được gần tiếng rồi. Toàn nam thanh nữ tú ăn mặc nổi bật từng tốp cười đùa như nắc nẻ. Thì ra Hoàng Ân dẫn chương trình. Tôi đã biết chủ nhân của con rô-bốt tôi nhặt được là ai rồi. Cái giọng đó ấm áp. Hoàng Ân là người anh trai tốt, rất biết cách quan tâm người khác. Nhìn thấy tôi đi vào,bao ánh mắt nhìn như nảy lửa. Đám con trai thì ầm ĩ reo hò, nhìn tôi như một món đồ ăn ngon. Tôi đưa mắt tìm kiếm tên mắc dịch đó nhưng vẫn chưa thấy hắn xuất hiện.

-Đại ca tìm ai vậy?

-Đâu có. –Tôi trả lời lấp liếm.

-Hoàng tử thân thiện đúng không? Sáng nay nhìn cảnh Hữu Thần bế đại ca, hai người sao mà đẹp đôi thế không biết. ngưỡng mộ quá.

-Oh my god!!

Bỗng điện thoại của tôi lại kêu lên. Tôi mở điện thoại nhanh như đang tìm kiếm thứ gì đó. “Anh nhìn thấy em rồi! Quả thật là thiên sứ trời giáng xuống trần gian..” Tôi ngó quanh. Hắn đang đứng ở đâu vậy?Hắn đang theo dõi tôi chăng? Tuyệt nhiên giữa đám đông nghèn nghẹt, tôi không tìm thấy hắn. Tôi vội nhắn tin lại:

“Anh đang ở đâu? Dám nhìn trộm tôi hả?Muốn ăn đòn hả?”

Hắn không nhắn tin lại làm tôi hồi hộp. Mấy tên dở hơi lên sân khấu hát mấy bài vớ vỉn, chả ra cái gì cả. Qua 9h rồi, tôi đứng đau hết cả chân. Nhìn đông nhìn tây, tôi thấy Lý Tâm Như. Cô ả tối này ăn mặc cũng rất đẹp, mắt đang hướng lên sân khấu sáng long lanh.

Tôi cũng hướng lên vả không khỏi ngạc nhiên khi Hoàng Ân bước vào rồi Hữu Thần xuất hiện. khuôn mặt thiên sứ, với đôi môi quả anh đào ấy. Đám con gái vỗ tay reo hò ầm ĩ. Hắn đưa tay làm hiệu cho mọi người giữ thinh lặng để hắn nói. Tôi bỗng hồi hập, tim đập nhanh nghe từng lời hắn nói ra.

“Chào mọi người. Tôi cảm ơn mọi người vì đã nghe tôi nói. Tôi muốn gửi tặng một bài hát cho một người con gái.” Hắn nói đến đây thì bao ánh mắt con gái sáng lên, reo hò ầm ĩ. Chắc ai cũng mong người đó là minh. Hắn ta lại ra hiệu cho mọi người im lặng để hắn nói tiếp:

“Người con gái ấy đang ở đây. Lần đầu tiên có một người con gái làm tim tôi loạn nhịp. Lần đầu tiên tôi muốn bảo vệ cho cô ấy mặc dù sự thật có thể cô ấy manhjmex hơn tôi. Tôi muốn cô gái ấy làm bạn gái tôi. Nếu em đồng ý thì hãy bước lên đây…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.