Ê Hổ Cái Em Là Của Anh

Chương 9




Trời sẩm tối cơn mưa nặng hạt rơi mãi không ngừng nghỉ Uy Vũ ngồi trên lan can dựa đầu vào chiếc cột nhắm mắt nghỉ ngơi , những hạt mưa lạnh giá tạt vào mặt khiến anh bừng tỉnh nhớ lại thái độ của Uyên Nhi lúc chiều anh lại không thoải mái cho dù biết rằng bản thân đã từng làm những chuyện đáng ghét nhưng Uy Vũ không ngờ Uyên Nhi lại ghét anh tới như vậy . Đang suy nghĩ vẩn vơ đột nhiên có một bàn tay đặt lên vai khiến Uy Vũ giật mình quay lại , Tuấn Anh buông tay nhìn Uy Vũ cười hỏi

- Cãi nhau với nàng à ?

Mím môi thật chặt Uy Vũ mệt mỏi lên tiếng

- Cậu nói đi sao con gái lại khó hiểu như thế ?

Nhịn không được cười lớn Tuấn Anh gục đầu xuống cười không ngừng , Uy Vũ nhíu mày không vui một lát sau anh như nhớ ra gì đó vỗ vai Tuấn Anh

- Này cậu thấy Bảo Ngọc hôm nay có lạ không ?

Câu hỏi bất ngờ khiến Tuấn Anh ngừng cười khuôn mặt đanh lại ánh mắt nhìn về phía xa

- Cho dù có thay đổi thế nào cô ta vẫn là kẻ giết người …

Mưa rơi không dứt gió lạnh thổi qua khiến Uy Vũ rùng mình anh tự hỏi mình đang lạnh vì cơn gió khi nãy hay vì sự lạnh giá trong lời nói của Tuấn Anh ?

******************

Bình minh dần hé rạng bầu trời vẫn đọng lại chút âm u từ trận mưa to tối qua Uyên Nhi chỉnh lại đồng phục nhìn chính mình trong gương đôi mắt thâm đen như con gấu trúc thì mặt mày lại ỉu xìu đêm qua cô lại mất ngủ , không biết tại sao chỉ cần chợp mắt hình ảnh Uy Vũ buồn bã bỏ đi lại hiện ra khiến ngực cô lại nhói đau . Nhưng tại sao lại như vậy ? cô cũng không biết nữa từ nhỏ đã là đứa trẻ vô lo vô nghĩ nhưng từ khi Uy Vũ suất hiện mọi thứ đã thay đổi , thay đổi tới mức cô không thể nào kiểm soát được cảm xúc của bản thân nữa Uyên Nhi không biết mình đang bị làm sao nữa nếu gặp anh thì luôm cãi nhau nhưng không gặp anh cô lại thấy nhớ thở dài một hơi vuốt lại mái tóc Uyên Nhi với lấy cặp sách bước ra khỏi phòng . Đến lớp học Uyên Nhi chạy tới chỗ Bảo Ngọc ngồi xuống . Bảo Ngọc nhìn Uyên Nhi mọi ngày tới lớp sẽ cười đến híp cả mắt nay mặt lại xị xuống thì quan tâm hỏi

- Cậu mệt à ?

Lắc đầu buồn bã Uyên Nhi gục đầu xuống bàn im lặng không trả lời , Bảo Ngọc nhận ra sự khác lạ của cô bạn cho nên cũng không hỏi gì thêm . Một lúc sau Uyên Nhi đột nhiên bật dậy hỏi Bảo Ngọc

- Này mình muốn hỏi cậu nếu cậu rơi vào trường hợp là cậu có một người bạn rất đáng ghét lúc nào cũng muốn gây sự với cậu nhưng vào những lúc quan trọng người đó sẽ cứu cậu , tuy rằng cậu rất ghét người đó nhưng khi thấy anh ta buồn cậu cũng sẽ buồn thấy anh ta bị thương cũng sẽ đau khi không gặp nhau lại thấy có chút nhớ …

Bảo Ngọc xoa cằm

- Vậy là mình đã thích người đó rồi

Thích … Uyên Nhi đơ người một lát rồi bật cười ha hả

- Ha ha thích ư ha ha

Nhìn Uyên Nhi cười đến vui vẻ Bảo Ngọc ngây người lấy ngón tay chọc chọc vào người Uyên Nhi tò mò nói

- Này sao cậu lại cười

Uyên Nhi cố nín cười nhìn Bảo Ngọc còn đang ngơ ngác nói

- Người mình ví dụ trong câu hỏi khi nãy là Uy Vũ và người có cảm giác kì lạ kia chính là mình , cậu nghĩ mình có khả năng thích anh ta sao ?

Gật gù coi như đã hiểu bỗng nhiên như nhớ ra gì đó Bảo Ngọc mở to mắt thốt lên

- Cậu cậu cậu đang nói về anh Uy Vũ sao ?

Uyên Nhi kéo Bảo Ngọc xuống đưa ngón tay lên môi

- Xuỵt nói nhỏ thôi , đúng mình nói về anh ta nhưng mình không đời nào lại đi thích kẻ kiêu ngạo như vậy đâu

Bảo Ngọc gật đầu ngồi xuống hai người bỏ qua câu chuyện đang nói bàn tán về chuyện khác Uyên Nhi vui vẻ cười đùa không hề biết rằng phía sau cánh cửa sổ bên cạnh chỗ hai cô ngồi có một bóng dáng cao lớn đang hoàn toàn sụp đổ khi nghe những lời nói tưởng như vô tình vừa rồi …

*********************

Một ngày mới lại bắt đầu nhưng hôm nay có chút đặc biệt , hôm nay là giáng sinh quan trọng hơn nữa là giáng sinh đầu tiên Uyên Nhi không ở cùng cha mẹ . Uyên Nhi dậy từ sớm kéo Bảo Ngọc đi khắp nơi để mua quà cho bạn học đi qua một cửa hiệu đồ nam nhìn thấy chiếc áo khoác màu đen nam tính Uyên Nhi lập tức đứng lại nhìn chằm chằm vào chiếc áo đó một lát sau cô đẩy cửa bước vào trong , Bảo Ngọc đi một đoạn không thấy Uyên Nhi thì lo lắng quay lại tìm đi một đoạn xa cũng không thấy bóng dáng Uyên Nhi Bảo Ngọc sợ hãi lấy điện thoại từ túi sách ra bấm số của Uyên Nhi chuông vừa reo đã có người bắt máy cô lo lắng hỏi

- Uyên Nhi cậu đang ở đâu ?

Uyên Nhi mua được món đồ vừa ý vui vẻ cười nói

- Mình đang ở cửa hàng quần áo

Thở dài yên tâm Bảo Ngọc vuốt trái tim đang đập dữ dội trong lồng ngực

- Cậu làm mình sợ quá đi mình còn tưởng cậu bị mẹ mìn bắt đi rồi

Uyên Nhi cười lớn an ủi bạn thân đang lo lắng

- Mình là Uyên Nhi mà ai có thể hại mình được chứ ? à mình còn phải đi vài nơi nữa cậu quay lại kí túc trước đi nha

Uyên Nhi vừa nói chuyện điện thoại vừa xem quần áo vừa nhìn thấy một chiếc váy màu trắng thuần khiết mắt cô sáng lên ghé vào điện thoại nói với Bảo Ngọc

- Thôi nha mình phải đi rồi tối nay gặp lại

Cúp máy Uyên Nhi chạy tới cầm lấy chiếc váy đó nhưng có một bàn tay khác lại suất hiện tóm lấy chiếc váy xinh đẹp kia , Uyên Nhi tức giận ngẩng mặt lên hét

- Buông tay nó là của tôi

Cô gái trước mặt thấy Uyên Nhi thì hừ một tiếng kéo chiếc váy về phía mình hét lại

- Của tôi cô định ăn cướp hả là tôi thấy nó trước

Ngạc nhiên khi thấy Thiên Kim nhưng Uyên Nhi không phải là người hiền lành gì cô kéo mạnh chiếc váy về phía mình

- Này tôi là người vào cửa hàng này trước thấy chiếc váy này trước nếu không phải vì tôi nghe điện thoại thì tôi đã mua được nó rồi

Nở nụ cười khinh địch Thiên Kim giằng mạnh lấy chiếc váy gằn giọng

- Cút nó là của tao nếu mày không muốn gặp rắc rối thì cút đi

Nhân viên của cửa hàng nghe thấy có tiếng cãi vã chạy tới thì thấy hai cô gái chừng 14 , 15 tuổi đang tranh nhau một chiếc váy kiểu dáng rất bình thường thấy có nguy cơ sảy ra đánh nhau cô nhân viên chạy tới nói với hai cô

- Hai em đừng cãi nhau nữa

Thiên Kim quay lại nhìn cô nhân viên cửa hàng bằng ánh mắt khinh thường

- Chị là cái quái gì mà dám nói vậy với tôi ?

Uyên Nhi thấy thái độ của Thiên Kim như vậy thì thở dài nhìn cô nhân viên cười nói

- Xin lỗi đã kinh động tới mọi người rồi

Cô nhân viên thấy Uyên Nhi lễ phép như vậy lại nhìn ThIên kim cao ngạo chua ngoa thì ghé vào tai Uyên Nhi nói nhỏ

- Có một chiếc váy chưa được bày bán rất đẹp chị sẽ cho em xem

Kiên trì nắm lấy chiếc váy trong tay giật mạnh về phía mình Uyên Nhi lắc lư cái đầu nói

- Em thích chiếc này cơ

Thiên Kim cũng không vừa giật mạnh chiếc váy về phía mình hét lên

- Cô điên sao nó là của tôi

Cô nhân viên tinh mắt nhìn chiếc váy kia đã bị rách có lẽ vì bị kéo quá nhiều , cô nói thầm với Uyên Nhi

- Chiếc váy em đang cầm bị rách rồi để chị đưa em đi xem đảm bảo đẹp hơn chiếc váy rách này

Uyên Nhi nghe vậy bàn tay đang gắng sức kéo bỗng nhiên buông lỏng Thiên Kim đang dùng sức đột nhiên chiếc váy bị Uyên Nhi buông ra thì mất đi trong lượng ngã ngồi xuống sàn . Uyên Nhi nhìn Thiên Kim cười hì hì nói

- Nhường cho chị nhưng tôi bảo nè dáng vẻ của chị ừm … nói thế nào nhỉ không hợp với chiếc váy ngây thơ thuần khiết này

Sau đó Uyên Nhi cười tủm tỉm bỏ lại Thiên Kim đang tức đến nghiến răng nghiến lợi rời đi , vào tới kho hàng cô nhân viên lấy cho Uyên Nhi xem chiếc váy mới . Vừa nhìn một cái đã ngây người , chiếc váy này có hai màu hồng và trắng , và một chiếc váy vai chéo trên vai của mỗi chiếc được đính một bong hoa hồng cùng màu những hạt pha lê lấp lánh được đính trên ngực áo khiến chiếc váy càng trở nên đẹp mắt Uyên Nhi hét lên một tiền ôm trầm lấy cô nhân viên bán hàng kích động nói

- Em lấy cả hai chiếc mau gói vào cho em kẻo bà chằng kia lại suất hiện nữa …

Bước ra khỏi cửa hàng với tâm trạng phấp phới Uyên Nhi nhìn những món đồ mình mua được đột nhiên chiếc áo khoác khiến cô mê mẩn đập vào mắt Uyên Nhi mới giật mình

- Thì ra mình mua là vì thấy Uy Vũ mặc nhất định sẽ đẹp …

*******************

Trên con đường vắng vẻ Bảo Ngọc thong thả bước đi nhìn bên đường có những đứa bé được cha mẹ nắm tay đi dạo sự ngưỡng mộ cùng ghen tỵ khiến Bảo Ngọc đau đớn , từ khi còn nhỏ mẹ cô đã qua đời ngoài chị gái và cha thì Bảo Ngọc không có ai khác nhưng cha luôn bận rộn với công việc nên rất ít khi họ ở cùng nhau vì vậy từ nhỏ tới lớn người nắm tay cô chỉ có chị gái Bảo Kim từ khi chị mất cô không còn biết cái gì gọi là hạnh phúc nữa cha trách cô vì khiến chị bị tai nạn mọi người xa lánh vì nghĩ cô là điềm gở khi cô sinh ra chưa được bao lâu mẹ cô mất khi lớn lên thì chị gái cũng vì cô mà qua đời . Một cơn gió lạnh thổi qua khiến Bảo Ngọc run rẩy cô dùng hai cánh tay ôm lấy chính mình cố nén dòng nước mắt sắp chảy ra , cúi đầu nhìn những chiếc lá khô cô đơn nằm trên mặt đất Bảo Ngọc cảm thấy cô chính là một chiếc lá cô đơn bỗng nhiên cô va vào một ai đó , cúi đầu nói xin lỗi rồi ngẩng mặt lên . Nhìn người đối diện ánh mắt Bảo Ngọc chợt tối sầm , là Tuấn Anh

Không muốn nghe những lời tàn nhẫn của anh vào lúc này cô bước qua anh muốn bỏ đi nhưng chưa đi được mấy bước thì cánh tay chợt bị kéo lại , kinh ngạc quay lại nhìn Tuấn Anh , ánh mắt anh vẫn lạnh lùng như vậy nhưng lời nói thì khiến người ta kinh hãi

- Đi đâu vậy em yêu ?

Bảo Ngọc nhìn anh đến ngơ ngẩn , anh đang làm trò gì vậy ?

Bỗng xung quanh lao xao những tiếng rì rầm thất vọng

- Thì ra là có bạn gái rồi

Một giọng nữ khác vang lên

- Đẹp thế kia lại là học sinh của trường quý tộc nữa chúng ta chắc không có cơ hội rồi

Nghe những lời nói đó Bảo Ngọc bắt đầu hiểu ra Tuấn Anh đang làm gì , nếu như là người khác làm thế này với mình cô sẽ tát cho kẻ đó một phát vào mặt nhưng vì là anh nên cô chỉ có thể chịu đựng bị lợi dụng vì cô nợ anh hơn nữa món nợ này dù có chết cô cũng không trả nổi …

Bóng dáng đám con xa dần Tuấn Anh lập tức hất cánh tay Bảo Ngọc ra , Bảo Ngọc bị sức mạnh của anh làm cho lui lại vài bước nhưng cô cũng không nói gì chỉ mỉm cười rồi xoay người rời đi . Nhìn bóng dáng bình thản bất cần của Bảo Ngọc , Tuấn Anh chợt nhớ tới những lời Bảo Kim từng nói

- Lúc Bảo Ngọc đau đớn nhất cũng là lúc nó tỏ thái độ bình thản nhất vì vậy đừng phán xét Bảo Ngọc vì vẻ bề ngoài …

Nhìn lại bóng dáng đang kiên cường bước đi không quay đầu lại Tuấn Anh tự nói với chính mình không cần thương cảm với cô gái đó không cần …

**********************

Trên đường quay về kí túc xá Uyên Nhi đang tung tăng vui vẻ thì nhìn thấy một cái bánh bao chiều ặc là khuôn mặt nhão nhoẹt của Uy Vũ * =_= * Uyên Nhi ngạc nhiên há hốc mồm Uy Vũ mà cũng có vẻ mặt này sao ? Sự tò mò thôi thúc , Uyên Nhi đến gần Uy Vũ vỗ mạnh vai anh cười vui vẻ nói

- Làm gì mà mặt như cái bánh đa nhúng nước thế ?

Nhìn khuôn mặt quen thuộc nụ cười cũng quen thuộc tâm trạng Uy Vũ bắt đầu khá lên nhưng rồi lại trầm xuống , anh ngoảnh mặt đi không trả lời .

Uyên Nhi thấy Uy Vũ không trả lời mà ngoảnh mặt đi thì có chút không vui dậm chân xuống đất quát

- Trịnh Uy Vũ anh lại dám không để ý tới tôi ?

Nghe thấy tiếng rống kinh hoàng Uy Vũ giật mình quay lại nhìn dáng vẻ hai tay chống hông mắt rực lửa miệng thì chu ra ước chừng có thể treo cả cân thịt lên đó thì phì một tiếng ,

Uyên Nhi đã giận nay còn giận hơn lại còn dám cười ? Cô tức giận lôi hộp quà đã chuẩn bị cho anh ở trong túi ra ném vào người Uy Vũ quát lên

- Qùa của anh đây tôi chỉ muốn tặng quà cho anh thôi sao lại không để ý tới tôi chứ ? tôi ghét anh ghét anh nhất

Nói xong cô giận dữ bỏ đi để lại Uy Vũ ôm chiếc hộp tinh xảo nhìn bóng dáng xinh đẹp bước đi , bóng cô khuất dần anh mới hoàn hồn . Mở chiếc hộp trong tay ra nhìn Uy Vũ nhìn thấy một tấm thiệp màu hồng đáng yêu , tò mò mở tấm thiệp một dòng chữ nhỏ nhắn xinh đẹp hiện ra “ Uy Vũ cám ơn vì những khi tôi cần anh luôn suất hiện , thực ra anh cũng không có đáng ghét lắm nhỉ ^_^ Merry Christmas “ Tâm trạng buồn bã chán nản mấy hôm nay như được giải tỏa Uy Vũ vui vẻ nở một nụ cười khiến những nữ sinh đi qua phải dừng lại ngắm nhìn …