Em Chỉ Là Cô Gái Làm Văn Được 7 Điểm

Chương 27




Hàn Thiên tỉnh dậy , khẽ nhíu mày nhìn người con gái nằm bên cạnh .

Mày lại phạm sai lầm rồi Hàn Thiên , sao có thể như vậy , sao có thể phản bội Tiểu Oanh .

Anh đứng dậy kéo lại khóa quần , đôi tay đưa lên cài lại khuy áo , lấy chiếc áo khoác che lên người Tiểu Băng rồi bước ra khỏi phòng .

Mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến chủ tịch anh cũng có ngày không thể điều khiển chính suy nghĩ của mình , anh cảm thấy có lỗi . Nếu là trước đây thì không có gì đáng nói , nhưng bây giờ thì đã khác xa .

Tiểu Oanh Oanh rất ghét bị phản bội , và chính anh lại là người tái phạm lần thứ 2 .

Chiếc điện thoại trong tay chợt rung lên , trên màn hình hiện lên 1 dãy số lạ , Hàn Thiên sau 1 hồi chăm chú nhìn điện thoại rung lên điên loạn cũng chịu bắt máy . Đầu dây bên kia im lặng 1 hồi cũng phát ra âm thanh thiêu đốt lòng người .

- Hàn Thiên , em muốn gặp anh - Lời nói này , dù chết đi sống lại 1000 hay 1vạn lần anh cũng không thể lãng quên . Cảm giác lúc này khiến anh thấy an tâm vô cùng , ít nhất anh cũng biết cô đang an toàn ở nơi nào đó .

- Tiểu Oanh , em không bị thương gì phải không hả ? anh sẽ đến ngay , ở yên đó và chờ anh .

Hàn Thiên cúp máy , trên miệng nở nụ cười .

Tiểu Oanh Oanh , cuối cùng em cũng trở về với anh . Nhất định sẽ không để em có cơ hội biến mất thêm 1 lần nào nữa .

Tiểu Băng đứng sau cánh cửa , cả cơ thể run lên từng đợt . Nếu không phải là dựa dẫm vào bức tường thì e rằng đã ngã dập mặt xuống đất vì sự việc vừa sảy ra trước mắt cô .

Nhìn kìa Tiểu Băng , người con trai vừa ân ái với mày giờ đã chạy đi để gặp người ta . Đôi tay bóp chặt chiếc áo trong tay , hai mắt nảy lửa có thể thiêu đốt mọi thứ .

****************************************************************************************************************************

- Chát

Tiếng tát vang vọng khắp căn phòng , ánh mắt chĩa thẳng vào người con gái đang bị trói chặt

Máu từ vết thương trên đầu vẫn không ngừng nhỏ giọt lại nhận thêm 1 cái tát khiến khung cảnh trước mắt trở lên mơ hồ và lảo đảo

Hơi thở yếu ớt khẽ phát ra âm thanh - Tiểu .......Băng ......đồ ..... ăn ...... cháo ......đá ...... bát

- Chát

- Hà Mi , tôi không ngờ cô lại ngu ngốc đến vậy . Tiểu Oanh Oanh không những chưa chết mà sẽ quay trở lại trả thù nữa , tôi định cho cô con đường sống nhưng bây giờ không được rồi . Nếu cô không chết , chắc chắn kế hoạch của tôi sẽ bị bại lộ

Tiểu băng tiến đến , trên tay là 1 con dao sắc nhọn những tia nắng chiếu vào làm nó phát ra thứ anh sáng huyền ảo .

- Tôi sẽ giúp cô tân trang lại nhan sắc trước khi ra đi , Hà Mi - trên môi nở nụ cười gian xảo .

Tiểu Băng lướt nhẹ con dao sắc bén trên gương mặt Hà Mi , 1 âm thanh từ gương mặt bị xé nát phát ra , kèm theo những tiếng hét đau đớn đến chết .Ánh nắng vàng nhạt chiếu vào , khung cảnh ảm đạm đến rợn người . Tiếng " rẹt ...rẹt " vẫn phát ra không ngừng , máu chảy loang lổ thành 1 vũng . Khuôn mặt nát tươm vì những vết rạch chằng chịt trên gương mặt .

Tiểu Băng nhìn đôi tay đầy máu tươi của mình . Sắc mặt vẫn lạnh lùng và đầy căm phẫn . Nếu Tiểu Oanh Oanh mà ở đây vào lúc này , chắc kết cục sẽ còn thảm hơn như vậy gấp cả nghìn lần .

Hà Mi có trách thì trách cô quá ngu ngốc để Tiểu Oanh Oanh có sơ hở trốn thóa . Nhưng không sao , tôi sẽ tự giải quyết , còn cô thì cứ yên nghỉ đi...........hahaha .

Tiếng cười vang lên đầy hắc ám , con người này đã tiến thêm 1 cấp bậc mới , độc ác không có điểm dừng .

************************************************************************************************************************************

Hàn Thiên nhìn người con gái đang đứng trước mình , khuôn mặt mừng rỡ . Đôi tay xiết chặt lấy cô , cảm giác này thật tuyệt ...hạnh phúc và ấm áp .

Tiểu Oanh Oanh cũng muốn ôm anh nhưng cô đã cố gắng kìm nén cảm xúc của mình , cô không thể làm gì hơn ngoại trừ coi anh là kẻ thù không đội trời chung , phũ phàng đẩy chủ tịch đại nhân ra xa và nhìn anh với đôi mắt căm thù .

Đây là điều mà cô có thể làm vào lúc này , đã đến lúc để dẹp bỏ thứ tình yêu xa sỉ này qua 1 bên . Khuôn mặt bị băng lại 1 nửa nhưng vẫn không làm hình ảnh trong mắt anh bị mờ nhạt . Tiểu Oanh vẫn mãi là Tiểu Oanh dù có trở lên xấu xí thì trong mắt anh cô vẫn là người đẹp nhất.

- Hàn Thiên , tránh xa tôi ra - Cô đẩy anh ra 1 cách phũ phàng , ánh mắt nhìn anh không cảm xúc .

Chủ tịch đại nhận bị cô làm cho cứng đờ , người mà anh chờ đợi đã trở về nhưng ánh mắt lại trở lên lạnh lùng thấy lạ ..... không còn như trước kia .

Tiểu Oanh , em đang jận vì anh đã bỏ em ở lại phải không ? rốt cuộc phải làm như thế nào em mới chịu tha thứ cho anh

- Em đang rất ghét anh , rất giận anh , phải không ?

Phải . Tôi đang rất ghét anh , chỉ cần nhìn thấy anh là tôi lại thấy con người đó hiện ra , tôi hận cha anh và cũng hận cả anh .

Cô nhìn anh , trong ánh mắt lạnh tanh ấy là 1 dòng cảm xúc bị kìm hãm , cố luốt nước mắt chảy ngược vào trong . Trước mắt Hàn Thiên , Tiểu Oanh cô tuyệt đối sẽ không rơi bất cứ giọt lệ nào .

Đôi tay vững chãi giữ chặt lấy vai cô , ánh mắt ấy như đang nhìn thấu nội tâm Tiểu Oanh Oanh .

- Trả lời cho anh biết , em có yêu anh không hả ? , xin em đừng nhìn anh như vậy . Ánh mắt này làm anh thấy khó chịu .

Hai bàn tay của Tiểu Oanh cố nắm chặt lại như thể sợ sẽ chở lên yếu đuối . Là con người ai trả có lúc yêu đuối . Cố tỏ ra mạnh mẽ suốt 10 năm qua rồi , đã đến lúc sống thực với chính bản thân mình .

Cô yếu đuối không giám đối mặt với tình yêu mãnh liệt đang cồn cào trong tận đáy lòng , không giám nhìn thẳng vào đôi mắt màu cafe ấy .

Anh cúi người xuống , đôi tay kéo cô lại . Giữ chặt lấy cô trong vòng tay ,đặt lên môi cô một nụ hôn cuồng nhiệt . 1 tình yêu mãnh liệt đến cháy bỏng .

-Tiểu Oanh , anh rất yêu em .

Tiếng nói ấy vẫn vang vỏng bên tai cô không ngớt , Tiểu Oanh cố đẩy tất cả ra khỏi đầu mình , cô lùi người lại ..... đôi môi khẽ mấp máy .

- Hàn ....Thiên .... chúng ta không thể yêu nhau .......em ....không thể ......yêu .... anh

Em xin lỗi ..... em xin lỗi ...... em không thể đáp lại .... em không thể .

Cô cố chạy thật nhanh về phía trước ,để lại 1 người phía sau đang chết sững .

Anh nhìn bóng dáng ấy ngày càng xa , cảm giác như vừa bị mất đi 1 thứ gì đó rất quan trọng . Cảm giác như người con gái ấy sẽ không bao giờ còn thuộc về anh nữa , mọi thứ như đổ xụp trước mắt . Tất cả mọi viễn tưởng về tương lai làm anh gục ngã trước hiện tai .

Tiếng mưa rơi rả riết , hình ảnh 1 người vẫn ngâm mình dưới cơn mưa , để rửa trôi nỗi buồn mênh mang khiến trái tim đang bị tổn thương lặng lề . Nhưng cũng chẳng thể hết yêu ....cũng chẳng thể hết buồn . Bởi lẽ nó quá đậm sâu , dành quá nhiều yêu thương , quan tâm , cho 1 người con gái .

*********

Cô gục xuống đất , chiếc vãy trắng bị ngấm nước làm những đường nét trên cơ thể được phô bày mờ ảo dưới ánh đèn đường bị mưa làm nhòe đi hư ảo .

Nước mắt tuôn trào dưới làn mưa lạnh lẽo .

Cố gắng xa anh là điều em có thể làm , nhưng cố gắng quên anh , thì thật sự rất khó .

Đôi chân ai đó dừng lại trước mắt cô . Tiểu Oanh Oanh ngẩng lên nhìn , những giọt mưa nhỏ vào mắt làm nhòe đi bóng hình 1 người .

Tiểu Phong cúi xuống , đôi tay bế cô áp vào khuôn ngực vững chãi của anh , giọng nói Tiểu Phong khiến cô thấy ấm áp . Đôi mắt khép lại chìm trong bóng tối tĩnh lặng .

- Nếu em buồn , hãy dựa vào vai anh . Nếu đau , hãy để anh cùng em hứng chịu . Tiểu Oanh ......anh rất..........yêu........em .