Em Còn Nhớ Anh?

Chương 2



Tôi tỉnh dậy và thấy những khe sáng buổi sớm lách qua phía dưới lớp rèm buông kín. Một ly nước cam để trên bàn đầu giường còn Maureen đang bận rộn ở góc phòng. Bình nước truyền đã biến mất một cách bí ẩn và tôi cảm thấy khá hơn rất nhiều.

“Chào Maureen” tôi nói, giọng lạo xạo. “Bây giờ mấy giờ rồi?” cô quay người, long mày nhướng lên.

“Cô nhớ tôi?”

“Tất nhiên” tôi nói giọng ngạc nhiên. “Tối qua chúng ta đã gặp nhau. Chúng ta đã nói chuyện.”

“Tuyệt lắm! Điều đó cho thấy cô đã thoát khỏi chứng mất trí nhớ sau chấn động. Cô đừng hoảng hốt thế” cô nói thêm, mỉm cười. “Chỉ là giai đoạn rối loạn thông thường sau khi bị chấn thương đầu”

Một cách bản năng, tôi đưa tay lên đầu và sợ thấy lớp băng. Ái chà, chắc hẳn tôi đã bị đập đầu khá mạnh lên mấy bậc thềm đó.

“Cô có vẻ khỏe rồi” cô vỗ nhẹ vào vai tôi. “Tôi sẽ lấy cho cô ít nước cam tươi”

Có tiếng gõ cửa. Cửa mở ra và một phụ nữ cao ráo mảnh dẻ khoảng năm mươi tuổi bước vào. Bà có đôi mắt xanh, gò má cao, với mái tóc vàng điểm bạc rối bù. Bà mặc một cái áo gi lê chần màu đỏ ngòai chiếc váy in hoa dài và đeo chuỗi hạt hổ phách, tay cầm một chiếc túi giấy.

Đó là mẹ. Ý tôi là tôi chắc tới 99% đó là mẹ. Tôi không biết tại sao mình còn lưỡng lự.

“Trong này bị hun hay sao ấy!” bà kêu lên bằng cái giọng nhỏ nhẹ quen thuộc, như giọng một bé gái.

Được rồi, đó dứt khoát là mẹ.

“Tôi thấy ngột ngạt quá!” Mẹ tự quạt cho mình. “Mà tôi lại vừa có một chuyến đi rất căng thẳng …” mẹ liếc về phía giường cứ như vừa chợt nghĩ ra, và nói với Maureen “Con bé thế nào rồi?”

Maureen mỉm cười “Hôm nay Lexi khá hơn nhiều rồi. Đỡ rối loạn hơn so với hôm qua”

“Ơn trời vì điều đó” mẹ hạ giọng một chút xíu “Hôm qua thì như thể nói chuyện với một người mất trí, hay …chậm phát triển”

“Lexi không bị mất trí” Maureen bình thản nói, “Và cô ấy hiểu mọi điều bà nói đấy”

Sự thực là tôi hầu như không nghe. Tôi không thể không nhìn mẹ chằm chằm. Mẹ bị sao vậy? Trông mẹ thật khác lạ. Gầy hơn. Và có vẻ … già hơn. Khi mẹ tới gần và ánh sáng từ cửa sổ hắt lên mặt, trông mẹ còn tệ hơn.

Mẹ ốm chăng?

Không. Tôi sẽ biết ngay nếu mẹ ốm. Nhưng chân thực mà nói, dường như mẹ già đi chỉ sau một đêm. Mình sẽ mua cho mẹ ít Crème de la Mer vào dịp Giáng sinh, tôi quyết định.

“Của con đây, con yêu” mẹ nói bằng giọng quá to và rõ rang. “Mẹ đây, mẹ của con đây” Mẹ đưa cho tôi cái túi giấy, trong đó có một chai dầu gội đầu, và hôn nhẹ lên má tôi. Khi tôi hít mùi nước hoa có hương hoa trà và mùi lũ chó của mẹ, thật kỳ cục nhưng tôi cảm thấy nước mắt dâng lên. Tới lúc đó tôi mới cảm thấy mình bị bỏ rơi đến mức nào.

“Chào mẹ” Tôi vươn tay lên ôm lấy mẹ - nhưng tay tôi rơi thõng vào không trung. Mẹ đã quay đi và đang liếc vào chiếc đồng hồ vàng nhỏ xíu.

“Mẹ e là không thể ở lại lâu quá một phút”, mẹ nói với chút hơi hướng căng thẳng, như thể nếu mẹ ở lại thế giới sẽ nổ tung. “Mẹ có hẹn gặp một chuyên gia về chuyện của Roly”

“Roly?”

“Từ lứa sinh gần nhất của Smoky, con yêu”. Mẹ bắn cho tôi một tia nhìn trách móc “Con nhớ Roly bé nhỏ mà”

Tôi không hiểu sao mẹ lại cứ cho rằng tôi có thể nhớ hết tên lũ chó của mẹ. Ít nhất phải có tới hai chục con, và đều là chó đua. Mỗi lần tôi về nhà, dường như lại có một con mới. Gia đình tôi chưa từng nuôi loài vật nào, cho tới mùa hè năm tôi mười bảy tuổi. Khi đi nghỉ ở xứ Wales, mẹ mua một chú chó đua nhỏ do ý thích bất chợt. Và chỉ một sớm một chiều, nó đã gây ra cơn ham mê điên cuồng này.

Tôi cũng thích chó. Đại loại là có. Trừ khi cả sáu con cùng nhảy bổ lên người mỗi lần tôi mở cửa trước. Và mỗi khi tôi định ngồi xuống sofa hoặc một cái ghế nào đó, đều có một chú chó tranh phần ngồi trước. Và tất cả những món quà lớn nhất dưới gốc cây Giáng sinh đều dành cho lũ chó.

Mẹ đã rút một chai an thần Rescue Remedy ra khỏi túi. Mẹ nhỏ ba giọt lên lưỡi, sau đó thở ra thật mạnh. “Đường xá tới đây thật kinh khủng”, mẹ nói. “Người London bây giờ trở nên hung hăng quá. Mẹ vừa có cuộc đấu khẩu rất điên tiết với một tay lái xe tải”

“Đã xảy ra chuyện gì?” tôi hỏi, biết ngay là mẹ sẽ lắc đầu.

“Đừng nói về chuyện đó, con yêu” Mẹ cau mày, cứ như thể việc tôi hỏi gợi nhớ đến những ngày tháng kinh hoàng của mẹ trong trại tập trung. “Hãy quên chuyện đó đi”

Mẹ luôn thấy vô số chuyện quá đau đớn tới mức không nên nhắc đến. Như là đôi xăng đan mới của tôi suýt bị cắn nham nhở Giáng sinh trước. Hay những lời phàn nàn không ngớt của hội đồng dân cư về tình trạng phân chó trên phố nhà chúng tôi. Hay, nói thực, các thứ rác rưởi nói chung.

Mẹ luôn thấy vô số chuyện quá đau đớn tới mức không nên nhắc đến. Như là đôi xăng đan mới của tôi suýt bị cắn nham nhở Giáng sinh trước. Hay những lời phàn nàn không ngớt của hội đồng dân cư về tình trạng phân chó trên phố nhà chúng tôi. Hay, nói thực, các thứ rác rưởi nói chung. Trên đời.

“Mẹ có một cái thiếp cho con”, mẹ nói, lục lọi trong túi. “Nó đâu rồi ấy nhỉ? Của Andrew và Sylvia”

Tôi nhìn mẹ chằm chằm, bối rối “Ai cơ?”

“Andrew và Sỵvia, hàng xóm nhà mình” mẹ nói, như thể điều đó là hiển nhiên. “Hàng xóm của mẹ”

Hàng xóm của mẹ đâu có tên là Andrew và Sylvia. Họ là Philip và Maggie.

“Mẹ…”

“Dù sao, họ gửi lời hỏi thăm”, mẹ nói, cắt ngang lời tôi. “Và Andrew muốn hỏi lời khuyên của con về trượt tuyết”

Trượt tuyết? Tôi thậm chí còn chẳng biết trượt tuyết.

“Mẹ…” Tôi đưa tay lên đầu, quên cả vết thương trên đó, và cau mày “Mẹ đang nói gì vậy?”

“Của cô đây.” Maureen trở lại phòng, bưng theo một ly nước cam, “Bác sĩ Harman sẽ tới kiểm tra cho cô”

“Mẹ phải đi, con yêu”. Mẹ đứng lên. “Mẹ để xe ở loại bãi đỗ tính tiền theo giờ với giá cắt cổ. Lại còn phải trả phí giờ cao điểm nữa chứ. Mẹ phải trả tới tám bảng”

Cả điều đó cũng không đúng. Phí đỗ xe giờ cao điểm đâu có phải là tám bảng. Tôi chắc nó chỉ có năm bảng thôi mà, dù rằng tôi chưa từng có cái xe nào …

Bụng tôi quặn lên. Ôi, Chúa ơi. Mẹ tôi đã bị lẫn. Đúng là thế rồi. Mẹ đã bắt đầu bị lão suy, ở tuổi 54. Tôi phải nói chuyện với một bác sĩ nào đó về vấn đề của mẹ.

“Mẹ sẽ quay lại sau cùng với Amy và Eric” mẹ vừa nói vừa đi ra phía cửa.

Eric? Mẹ bắt đầu gọi lũ chó với những cái tên thật lạ.

“Được rồi, mẹ” Tôi mỉm cười rạng rỡ để chiều lòng bà. “Con rất nóng lòng chờ”

Khi nhấp một ngụm nước cam, tôi cảm thấy hơi xáo động. Mọi người đều nghĩ mẹ mình hơi điên rồ. Nhưng chuyện này thực sự điên rồ. Nếu mẹ phải vào nhà dưỡng lão thì sao nhỉ? Tôi sẽ phải làm gì với cả đàn chó đó?

Suy nghĩ của tôi bị cắt ngang bởi một tiếng gõ cửa và một bác sĩ khá trẻ, tóc đen bước vào, theo sau là ba người khác mặc áo blouse.

“Chào, Lexi”, anh ta nói với tác phong hoạt bát dễ chịu. “Tôi là bác sĩ Harman, một trong những bác sĩ nội trú chuyên khoa thần kinh ở đây. Đây là Nicole, y tá chuyên môn, và Diana cùng Garth, hai bác sĩ thực tập. Hôm nay cô cảm thấy thế nào?”

“Tốt, ngoại trừ cái tay trái cảm thấy hơi lạ” tôi thừa nhận “Như thể tôi nằm ngủ đè lên tay và bây giờ nó hoạt động không ổn lắm.”

Khi nhấc cánh tay lên cho anh ta coi, tôi không thể không ngưỡng mộ móng tay mình lần nữa. Tôi phải hỏi Fi xem đêm trước chúng tôi đi làm ở đâu.

“Được rồi” Bác sĩ gật đầu. “Chúng ta sẽ xem xét chuyện đó. Có thể cô sẽ cần trị liệu. Nhưng trước tiên tôi sẽ hỏi cô vài câu hỏi. Hãy cố gắng chịu đựng tôi nếu như có những câu hỏi dường như quá hiển nhiên” Anh ta nở nụ cười đúng phong cách nghề nghiệp và tôi có cảm giác anh ta đã nói những câu này hàng nghìn lần trước đó. “Cô có thể cho tôi biết tên không?”

“Tôi là Lexi Smart” tôi trả lời ngay tắp lự. Bác sĩ Harman gật đầu và đánh dấu vào tập hồ sơ.

“Năm sinh của cô?”

“1979”

“Tốt lắm” Anh ta đánh dấu một lần nữa. “Lexi, khi cô đâm xe, cô bị đập đầu vào kính chắn gió. Não cô hơi bị sưng một chút, nhưng có vẻ cô đã rất may mắn. Tuy nhiên, tôi vẫn phải tiến hành vài kiểm tra.” Anh ta cầm bút lên “Cô nhìn vào đầu cây bút này nhé, tôi sẽ di chuyển nó từ phía này sang phía kia.”

Bác sĩ thường không cho ta chen lấy một lời nào vào, phải vậy không?

“Xin lỗi” Tôi vẫy tay ra hiệu cho anh ta. “Chắc chắn anh đã nhầm tôi với người nào khác. Tôi đâu có đâm chiếc xe nào”.

Bác sĩ Harman nhíu mày và lật ngược lại hai trang trước trong hồ sơ. “Ở đây nói rằng bệnh nhân có liên quan đến một vụ tai nạn giao thông” Anh ta nhìn quanh phòng để tìm kiếm xác nhận.

Tại sao anh ta lại hỏi họ? Tôi mới là người gặp tai nạn chứ.

“Vậy thì chắc họ đã viết nhầm” tôi kiên quyết nói. “Tôi tới câu lạc bộ cùng bạn bè và chúng tôi đang chạy tới chỗ taxi thì tôi bị ngã. Đó là chuyện đã xảy ra. Tôi nhớ chuyện đó rất rõ rang.”

Bác sĩ Harman và Maureen nhìn nhau bối rối.

“Đó chắc chắn là tai nạn giao thông” Maureen thì thầm. “Hai chiếc xe va nhau ở bên sườn. Tôi có mặt ở phòng cấp cứu và tôi thấy cô ấy được đưa vào. Cả người lái xe kia. Tôi nghĩ anh ta bị gãy tay.”

“Tôi không thể bị tai nạn giao thông được.” tôi cố gắng giữ kiên nhẫn. “thứ nhất, tôi không có ôtô. Tôi thậm chí còn chẳng biết lái xe.”

Tôi đã dự định lúc nào đó sẽ học lái. Chỉ là tôi chưa từng thấy cần kể từ khi đến sống ở London, và tiền học quá đắt, ngoài ra chẳng có vẻ gì tôi sẽ mua được ôtô cả.

“Cô không có …” Bác sĩ Harman lật thêm một trang và liếc nhìn dòng chữ. “Một chiếc Mercedes mui trần?”

“Một chiếc Mercedes?” tôi cười phì “Anh nghiêm túc đấy chứ?”

“Nhưng ở đây nói rằng…”

“Nghe này…” tôi ngắt lời anh ta lịch sự hết mức có thể. “Tôi có thể cho anh biết một phó quản lý bán hàng 25t kiếm được bao nhiêu ở hang thảm Deller? Và anh sẽ cho tôi biết liệu tôi có thể mua được một chiếc Mercedes mui trần?”

Bác sĩ Harman mở miệng định trả lời – nhưng bị cắt ngang bởi một bác sĩ thực tập, Diana, cô này vỗ khẽ vào vai anh ta. Cô ta nguệch ngoạc vài chữ vào hồ sơ của tôi và miệng bác sĩ Harman lại há hốc ra sửng sốt. Anh ta trao đổi ánh mắt với cô bác sĩ thực tập, cô ta nhướng mày, liếc nhìn tôi, sau đó lại chỉ vào tờ giấy. Trông họ như hai kẻ bị đánh trượt trong kỳ thi vào trường kịch câm.

Bây giờ bác sĩ Harman lại gần hơn và nhìn tôi chăm chú với vẻ mặt nghiêm trọng. Bụng tôi bắt đầu nhạo lên. Tôi đã xem bộ phìm truyền hình ER và tôi biết vẻ mặt đó có nghĩa là gì

Lexi, chúng tôi đã chụp cắt lớp và đã thấy điều chúng tôi không chờ đợi. Cũng có thể không có vấn đề gì cả đâu.

Ngoại trừ việc sẽ chẳng có bao giờ có việc không có vấn đề gì, phải vậy không? Bởi vì nếu không tại sao chúng ta lại xuất hiện trong bộ phim đó.

“Có chuyện gì đó hết sức không ổn với tôi sao?” tôi nôn nóng, cố gắng đè nén sự run rẩy trong giọng nói, “Cứ cho tôi biết, được chứ?”

Đầu tôi đã bắt đầu gợi ra một loạt các khả năng. Ung thư. Hở van tim. Mất một chân – có lẽ tôi mất một chân thật – họ chỉ không muốn nói với tôi thôi. Một cách lén lút tôi sờ qua lớp chăn.

“Lexi, tôi muốn hỏi cô một câu nữa.”, giọng bác sĩ Harman thật hiền hậu, “Cô có thể cho tôi biết năm nay là năm bao nhiêu không?”

“Năm bao nhiêu ư?” tôi sửng sốt nhìn anh ta chằm chằm.

“Cô đừng hoảng hốt.” anh ta nói để tôi yên lòng “cứ cho chúng tôi biết, cô nghĩ năm nay là năm nào? Đây chỉ là một kiểm tra bình thường của chúng tôi”

Tôi nhìn người này sang người khác, tôi chắc chắn họ đang chơi xỏ tôi điều gì, chỉ là tôi không thể nghĩ ra.

“Năm 2004” cuối cùng tôi cũng nói.

Có sự yên lặng kỳ cục trong phòng, cứ như thể ai cũng ngừng hít thở.

“Được rồi” Bác sĩ Harman ngồi xuống cạnh giường “Lexi, hôm nay là ngày 6 tháng 5 năm 2007.”

Mặt anh ta rất nghiêm túc, những người khác cũng rất nghiêm túc. Trong một giây, dường như có kẽ nứt khủng khiếp mở ra trong óc tôi – nhưng sau đó, tôi nhẹ cả người khi hiểu ra. Được rồi, đây là một âm mưu.

“Haha” tôi liếc mắt nhìn quanh, “Thú vị lắm, chắc Fi đã xúi giục mọi người làm chuyện này hay là Carolyn?”

“Tôi không biết ai tên là Fi hay Carolyn cả” bác sĩ Harman nhắc lại và không rời mắt khỏi tôi. “Và, tôi không đùa.”

“Anh ấy nghiêm túc đấy, Lexi.” Một bác sĩ thực tạp chen vào “Và, chúng ta đang ở năm 2007”

“Nhưng …đó là tương lai.” Tôi nói một cách ngớ ngẩn “Anh muốn nói họ đã phát minh ra máy thời gian” Tôi cố rặn ra một nụ cười nhưng chẳng ai phụ họa.

“Lexi, chuyện này chắc chắn sẽ làm cô sốc” Maureen hiền từ nói, đặt tay lên vai tôi “Nhưng đó là sự thực, năm nay chính xác là năm 2007”

Tôi cảm giác như thể hai bán cầu não của tôi không còn liên kết với nhau hay thế nào đó. Tôi nghe thấy những điều họ nói, nhưng điều đó thật lố bịch. Hôm qua vừa mới là năm 2004, tôi đâu có ngốc…

“Cô đừng buồn” Bác sĩ Harman nói, đưa ánh mắt cảnh báo những người khác. “Ta sẽ làm chuyện này từ từ thôi. Sao cô không cho tôi biết điều cuối cùng cô còn nhớ?”

“Được rồi…thế này…” tôi xoa mặt. “Điều cuối cùng tôi còn nhớ là đi chơi với mấy người bạn sau giờ làm đêm hôm trước. Đêm thứ sáu. Chúng tôi tới một câu lạc bộ…và sau đó chúng tôi đang cố gọi taxi trong khi trời mưa, rồi tôi trượt chân trên mấy vỉa hè và ngã. Và tôi tỉnh dậy trong bệnh viện. Hôm qua là ngày 20 tháng 2 năm 2004” Giọng tôi run rẩy. “Tôi nhớ ngày tháng rất chính xác, vì hôm sau là ngày đám tang bố tôi. Tôi đã không tới được, vì tôi bị kẹt ở đây.”

“Lexi, tất cả những điều đó đã xảy ra hơn ba năm trước” Maureen nói nhẹ nhàng. “Cô nhớ nhầm tai nạn rồi.”

Cô ấy có vẻ chắc chắn. Dường như tất cả bọn họ đều chắc chắn. Sự hoảng sợ dâng lên trong tôi khi tôi nhìn vào mặt họ. Bây giờ là năm 2004, tôi biết thế mà. Cảm giác đúng là năm 2004.

“Cô còn nhớ điều gì khác nữa?” bác sĩ Harman hỏi. “Lùi lại trước đêm đó.”

“Tôi không biết” tôi nói một cách lo lắng. “Tới chỗ làm…chuyển vào sống ở căn hộ …mọi thứ…”

“Trí nhớ của cô có chỗ nào đó mờ nhạt không?”

“Một..một chút..” tôi lưỡng lự thừa nhận khi của mở ra. Bác sĩ thực tập tên là Diana rời phòng mấy phút trước đó và bây giờ trở lại, mang theo một tờ Daily Mail. Cô lại gần giường và liếc nhìn Harman “Cho phép tôi nhé?”

“Được” anh ta gật đầu “đó là ý kiến hay”

“Nhìn này, Lexi” cô chỉ dòng ngày tháng ở phía trên. “Đây là báo ngày hôm nay”

Tôi cảm thấy một cú sốc khủng khiếp khi tôi đọc ngày tháng: Ngày 6 tháng 5 năm 2007. Nhưng ý tôi là … đó chỉ là những con chữ in trên báo – nó chẳng minh chứng được điều gì. Tôi nhìn xuống phía dưới trang báo – nó in hình Tony Blair.

“Chúa ơi, ông ấy già đi nhiều quá” tôi thốt lên trước khi kịp ngừng lại.

Cũng như mẹ là ý nghĩ vụt lóe lên trong óc tôi, và một cơn lạnh rùng mình đột nhiên lan dọc xương sống.

Nhưng…cả điều đó cũng không chứng minh được điều gì. Có thể ánh sáng không được nịnh mặt cho lắm.

Tay run rẩy, tôi lật trang báo. Trong phòng yên lặng hoàn toàn, mọi người đều nhìn tôi, vẻ chờ đợi. Cái nhìn của tôi lướt ngập ngừng qua vài tiều đề - Lãi suất tăng lên…Chuyến viếng thăm của Nữ hoàng tới Hoa kỳ - sau đó bị thu hút bởi quảng cáo của một nhà sách.

Giảm giá một nửa cho toàn bộ tiểu thuyết, kể cả

Harry Potter và Hoàng tử lai

Được rồi, bây giờ thì da tôi thực sự có cảm giác kiến bò. Tôi đã đọc tất cả các cuốn Harry Potter, cả năm cuốn. Tôi không nhớ Hoàng tử lai nào hết.

“Cái gì đây” cố gắng tỏ vẻ tự nhiên, tôi chỉ vào đoạn quảng cáo “Harry Potter và Hoàng tử lai là cái gì vậy?”

“Đó là tập mới nhất” Garth, bác sĩ thực tập còn lại nói “Nó xuất bản lâu rồi”

Tôi không thể không há hốc miệng kinh ngạc “Có Harry Potter tập sáu?”

“Tập bảy sắp sửa ra.” Diana bước lên một cách hăng hái “Và đoán xem điều gì xảy ra ở cuối tập sáu…”

“Suỵt” Nicole, cô y tá còn lại kêu lên “Đừng nói với cô ấy”

Họ tiếp tục cãi cọ, nhưng tôi không nghe thấy tiếng họ nữa. Tôi nhìn chằm chằm vào tờ báo cho đến khi nó nhảy nhót trước mặt tôi. Đó là lý do khiến chẳng có điều gì có ý nghĩa. Không phải mẹ là người đang bối rối – chính tôi cơ.

“Vậy tôi đã năm hôn mê ở đây?” – tôi nuốt khó nhọc “tận ba năm?”

Tôi không tin nổi. Tôi đã là Cô gái hôn mê. Mọi người đã chờ tôi tỉnh dậy suốt ba năm ròng. Cả thế giới đã tiếp tục mà không có tôi. Gia đình và bạn bè tôi có lẽ đã thu âm, thức đêm để trông nom, hát hò và mọi thứ…

Nhưng bác sĩ Harman đang lắc đầu “Không, không phải như vậy. Lexi, côi mới nhập viện năm ngày trước.”

Sao?

Đủ rồi. Tôi không chịu nổi chuyện này nữa. Tôi vào viện năm ngày trước vào năm 2004 – và rồi một cách thần kỳ thế nào đó, bây giờ đã là năm 2007? Chúng ta đang ở đâu, xứ sở Narnia kỳ quái chắc?

“Tôi không hiểu?” tôi tuyệt vọng nói, dúi tờ báo sang bên cạnh. “Tôi đang bị ảo giác? Hay tôi đã phát điên?”

“Không” Bác sĩ Harman nói dứt khoát. “Lexi, tôi nghĩ cô đang bị chứng bệnh chúng tôi gọi là chứng mất trí nhớ ngược. Đó là tình trạng thường xảy ra sau các chấn thướng đầu, nhưng giai đoạn quên của cô là khá dài”

Anh ta tiếp tục nói, nhưng những lời của anh ta chẳng có vẻ gì tác động đến não của tôi. Khi nhìn những nhân viên y tế đứng xung quanh, tôi bỗng cảm thấy nghi ngờ. Trông họ thật giả tạo. Đó không phải nhân viên y tế thật, phải không? Liệu đây có phải là bệnh viện thật?

“Có phải các người đã lấy cắp thận của tôi?” tôi thốt lên hoảng hốt. “Các người đã làm gì tôi? Các người không thể giữ tôi ở đây. Tôi sẽ gọi cảnh sát…” Tôi cố gắng vùng vẫy lao ra khỏi giường.

“Lexi” Nicole giữ vai tôi. “Làm gì có ai định hại cô. Bác sĩ Harman nói sự thật. Cô đã mất trí nhớ và hiện giờ cô đang bối rối”

“Tất nhiên cô sẽ hoảng sợ, sẽ tin rằng có một âm mưu gì đó. Nhưng chúng tôi đang nói với cô sự thật.” Bác sĩ Harman nhìn thẳng vào mắt tôi. “Cô đã quên mất một đoạn trong cuộc đời, Lexi, cô đã quên. Chỉ có vậy thôi.”

Tôi muốn khóc quá. Tôi không hiểu nổi liệu họ có đang nói dối, liệu có phải tất cả chỉ là một trò bịp bợm kinh khủng, liệu tôi có nên tin họ hay chạy trốn khỏi tất cả…Đầu tôi quay cuồng và bối rối…

Rồi đột nhiên tôi cứng đờ người. Ống tay áo bệnh nhân của tôi bị kéo xệch lên khi tôi vật lộn, và tôi vừa phát hiện ra một vết sẹo hình chữ V nhỏ nhưng rất rõ ở gần khủy tay. Một vết sẹo tôi chưa từng thấy bao giờ. Một vết sẹo tôi không nhận ra.

Nó cũng không còn mới nữa. Chắc chắn đã phải vài tháng.

“Lexi, cô không sao chứ?” Bác sĩ Harman hỏi tôi

Tôi không trả lời nổi. Mắt tôi dán vào vết sẹo xa lạ.

Tim đập thình thịch. Tôi từ từ nhìn xuôi xuống bàn tay. Những cái móng tay này không phải móng giả bằng acrylic, đúng không? Acrylic không thể đẹp đến thế. Đây là những cái móng tay thật của tôi. Chúng cũng đâu thể mọc dài đến thế trong năm ngày.

Tôi cảm thấy như thể mình vừa bơi ra khỏi chỗ nước cạn và ở giữ vùng nước tối sâu hàng dặm.

“Anh bảo là” – tôi hắng cổ họng khản đặc – “tôi đã mất đi ba năm ký ức”

“Thật khó nói chính xác, nhưng hiện tại tình hình có vẻ đúng như vậy” Bác sĩ Harman gật đầu.

“Tôi có thể xem lại tờ báo được không?” Tay tôi run rẩy khi tôi đón lấy tờ báo từ Diana. Tôi lật qua các trang và mỗi trang đều có ngày tháng là Mùng 6 tháng Năm năm 2007. Mùng 6 tháng Năm năm 2007.

Thực sự là năm 2007. Nghĩa là tôi đã…

Ôi Chúa ơi. Tôi đã 28 tuổi.

Tôi già rồi.

---hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.