Em Còn Nhớ Anh?

Chương 5



Tôi lặng đi. Điều duy nhất tôi có thể làm là nhìn chằm chằm vào anh ấy, một làn sóng hoài nghi dâng lên trong tôi. Người đàn ông này thực sự đẹp trai đến mức khó tin. Như là, đẹp trai kiểu người mẫu Armani. Anh có mài tóc xoăn màu nâu cắt ngắn. Anh có đôi mắt xanh, vai rộng và bộ vest trông có vẻ đắt tiền. Anh có quai hàm vuông, được cạo không chê vào đâu được.

Làm thế nào mà tôi kiếm được người đàn ông này? Thế nào? Thế nào? Thế nào?

"Chào em," anh nói, giọng anh trầm và rõ ràng như diễn viên vậy.

"Chào anh!" Tôi cố gắng đến hụt hơi.

Nhìn bộ ngực khổng lồ của anh xem. Chắc anh phải luyện tập hàng ngày. Và nhìn đôi giày bóng loáng, chiếc đồng hồ hàng hiệu...

Ánh mắt tôi trở lại với mài tóc. Tôi chưa từng nghĩa sẽ cưới một người tóc xoăn. Điều đó thật buồn cười. Chẳng phải vì tôi ghét bỏ gì một người tóc xoăn. Ý tôi là, trên người anh ấy, mái tóc xoăn trông thật tuyệt.

"Em yêu." Anh sải bước chân tới bên giường với tiếng sột soạt của bó hoa đắt tiền. "Trông em khá hơn rất nhiều so với hôm qua."

"Em thấy khoẻ. Ừm...cảm ơn anh." Tôi nhận bó hoa từ tay anh ấy. Đó là bó hoa trông sành điệu đáng kinh ngạc nhất mà tôi từng thấy, toàn sắc màu tráng và nâu thẫm. Kiếm đâu ra loại hoa hồng màu nâu sẫm chứ?

"Vậy...anh là Eric?" Tôi nói thêm, chỉ để chắc chắn một trăm phần trăm.

Tôi có thể thấy sửng sốt phản chiếu trên gương mặt anh, nhưng anh vẫn cố gắng mỉm cười. "Đúng. Đúng thế. Anh là Eric. Em vẫn chưa biết anh sao?"

"Không hẳn. Thực tế là...không chút nào."

"Mẹ đã nói với con rồi," mẹ xen vào, lắc đầu. "Mẹ rất tiếc, Eric. Nhưng mẹ chắc chắn nó sẽ sớm nhớ lại, nếu nó thực sự nỗ lực."

"Điều đó nghĩa là sao ạ?" tôi nhìn mẹ đầy vẻ bị xúc phạm.

"Con yêu," mẹ nói, "những chuyện này đều là vấn đề sức mạnh của ý chí, mẹ đã đọc rồi. Ý chí mạnh hơn hết."

"Con đang cố gắng để nhớ lại, được chứ?" tôi phẫn nộ nói. "Mẹ nghĩ con muốn thế này sao?"

"Chúng ta sẽ làm từ từ thôi," Eric nói. lờ mẹ đi. Anh ngồi xuống cạnh giường. "Hãy xem ta có thể khơi gợi chút kí ức nào không. Cho phép anh nhé?" Anh ra dấu về phía tay tôi.

"Ừm...vâng. Được." Tôi gật đầu, và anh cầm tay tôi. Đò là một bàn tay dễ chịu, ấm áp và rắn chắc. Nhưng đó là bàn tay của một người lạ.

"Lexi, anh đây mà," anh nói với giọng vang và mạnh mẽ. "Eric đây. Chồng em đây. Mình đã cưới nhau được gần hai năm."

"Tôi bị mê hoặc đến mức không đáp lời nổi. Trông anh còn đẹp trai hơn khi nhìn thật gần. Da anh thực sự mịn màng và rám nắng, còn hàm răng thì trắng bóng hoàn hảo...

Ý nghĩ Chúa ơi - mình đã làm tình với người đàn ông này bỗng nhiên xuyên qua trí óc tôi.

Anh đã thấy tôi khoả thân. Anh đã xé toạc đồ lót của tôi ra. Chúng tôi đã làm những việc ai-mà-biết-được cùng nhau. Thế mà tôi không biết anh. Ít nhất...Tôi chỉ giả định rằng anh đã xé toạc đồ lót của tôi ra và chúng tôi đã làm những việc ai-mà-biết-được. Tôi không thể hỏi chính xác, khi có mẹ ở trong phòng.

Tôi tò mò không biết anh sẽ thế nào trên giường. Một cách lén lút, tôi đưa mắt nhìn khắp người anh. Vậy đấy, tôi đã cưới anh. Chắc anh cũng khá tuyệt, tất nhiên...

"Em đang nghĩ gì sao?" Eric đã nhận ra cái nhìn lơ đễnh của tôi. "Em yêu, nếu em có câu hỏi nào, cứ hỏi nhé..."

"Không có gì!" Tôi đỏ mặt. "Không có gì. Em xin lỗi. Anh tiếp tục đi."

"Chũng ta gặp nhau cách đây ba năm," Eric tiếp tục, "tạ lễ tiếp tân của đài truyền hình Pyramid. Họ làm chương trình Tham vọng, chương trình truyền hình thực tế mà cả hai chúng ta cùng tham gia. Chúng ta cùng bị thu hút ngay lập tức. Chúng ta kết hôn vào tháng Sáu và đi tuần trang mật ở Paris. Chúng ta ở tại khách sạn George V. Thật tuyệt vời. Chúng ta tới đôih Montmartre, đi thăm điện Louvre, uống cà phê sữa mỗi buổi sáng..." Anh dừng lời. "Em có nhớ bất kì điều gì không?"

"Không hẳn," tôi nói, cảm thấy hết sức có lỗi. "Em xin lỗi."

Có lẽ mẹ nói đúng. Tôi nên cố gtắng nhiều hơn để nhớ lại. Cố lên. Paris. Mona Lisa. Những người đàn ông mặc ác sọc. Nghĩ đi. Tôi hướng đầu óc về quá khứ, cố gắng tuyệt vọng gắn gương mặt anh với những hình ảnh của Paris, cố gắng khơi gợi chút kí ức...

"Chúng ta có lên tháp Eiffel không?" cuối cùn tôi nói.

"Có chứ!" Mặt anh sáng lên. "Em bắt đầu nhớ rồi sao? Chúng ta đứng trong gió và chụp ảnh cho nhau..."

"Không." Tôi ngắt lời. "Em chỉ đoán thôi. Anh biết đấy. Paris...Tháp Eiffel...có vẻ hợp lý."

"À." Anh gật đầu với vẻ thất vọng rã ràng, và chúng tôi rơi vào yên lặng. Tôi thấy nhẹ nhõm hơn khi có tiếng gõ cửa và tôi nói vọng ra, "Vào đi."

Nicole bước vào, mang theo một kẹp hồ sơ. "Tôi chỉ cần kiểm tra nhanh huyết áp..." Cô ngừng lại giữa chừng khi thấy Eric đang nắm tay tôi. "Ôi tôi xin lỗi. Tôi không định làm phiền."

"Đùng lo!" tôi nói. "Đây là Nicole, một trong cá y tá đang chăm sóc em." Tôi đưa tay ra hiệu một lượt quanh phòng. "Đây là mẹ tôi, em gái, và chồng tôi, tên là" - tôi nhìn thẳng vào mắt cô đầy ẩn ý - "Eric.

“Eric!” Mắt Nicole sáng lên. “Rất vui được gặp anh Eric.”

“Rất hân hạnh.” Eric gật đầu với cô. “Tôi luôn biết ơn cô đã chăm sóc vợ tôi.”

Vợ. Bụng tôi lộn nhào khi nghe từ đó. Tôi là vợ anh ấy. Đây thật đúng là chuyện người lớn. Tôi cá là chúng tôi có cả món nợ cầm cố để mua nhà nữa. Và cả một cái chuông báo động.

“Rất hân hạnh.” Nicole nở nụ cười nghề nghiệp. “Lexi là một bệnh nhân tuyệt vời.” Cô vòng máy đo huyết áp quanh tay tôi và quay về phía tôi. “Tôi sẽ bơm cái này lên…”

“Anh ấy đẹp trai quá!” Cô mấp máy môi, lén giơ ngón tay cái lên ra dấu ca ngợi, và tôi không thể không cười lại.

Đó là sự thật. Chồng tôi đúng là đẹp trai. Tôi thậm chí chưa từng hẹn hò với ai đẹp trai cỡ đó. Nói gì đến cưới họ. Nói gì đến đi cùng ăn bánh sừng bò tại khách sạn Geogre V.

“Tôi rất mong đóng góp gì đó cho bệnh viện,” Eric nói với Nicole, giọng nói trầm như diễn viên của anh tràn ngập khắp căn phòng. “Nếu ở đây có kêu gọi quyên góp hay một quỹ nào đó.”

“Thật tuyệt vời!” Nicole kêu lên. “Ngay hiện giờ chúng tôi đang kêu gọi quyên góp mua một cái máy chụp cắt lớp mới.”

“Có lẽ tôi sẽ chạy maratông cho việc đó?” anh đề xuất. “Mỗi năm tôi đều chạy cho một muạc đích khác nhau.”

Tôi suýt nổ tung vì tự hào, Chưa có bạn trai nào của tôi từng chạy maratông. Dave kém cỏi có lẽ còn chẳng chạy nổi từ sofa ra tivi.

“Tốt quá!” Nicole nói, nhướng mày khi cô để máy đo huyết áp xì hơi. “Tôi rất hân hạnh được gặp anh, Eric, Lexi, huyết áp của cô có vẻ ổn cả…” Cô viết vài chữ vào hồ sơ của tôi. “Bữa trưa của cô đây phải không?” cô nói thêm khi nhìn thấy chiếc khay chưa được động tới.

“Ồ đúng. Tôi quên béng về nó.”

“Cô phải ăn. Và tôi sẽ yêu cầu mọi người không được ở lại quá lâu.” Cô quay sang mẹ và Amy. “Cháu biết bác muốn dành nhiều thời gian bên Lexi, nhưng cô ấy vẫn còn khá yếu. Cô ấy cần nghỉ ngơi.”

"Anh sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết." Eric siết chặt tay tôi. "Anh chỉ muốn vợ mình khỏe lại."

Mẹ và Amy bắt đầu thu dọn đồ - nhưng anh vẫn ngồi yên.

"Tôi muốn có vài phút, chỉ hai chúng tôi," anh nói. "Nếu em thấy không sao, Lexi?"

"Ồ," tôi nói với một thoáng e ngại. "À... được thôi!"

Cả mẹ và Amy đều tới ôm tạm biệt tôi, và mẹ lại cố gắng vuốt nhanh mái tóc tôi. Sau đó cửa đóng lại sau lưng họ và tôi còn lại một mình với Eric, trong sự yên lặng lạ lùng.

"Ừm," cuối cùng Eric lên tiếng.

"Ừm chuyện này thật...kỳ lạ." Tôi cố gắng nở một nụ cười nhẹ, mà ngay lập tức tan biến. Eric đang nhìn tôi chăm chú, lông mày nhíu lại.

"Bác sĩ có nói liệu em có lấy lại được trí nhớ hay không?"

"Họ nghĩ chắc em sẽ nhớ lại được. Nhưng họ không biết khi nào."

Eric đứng dậy và sải bước ra cửa sổ, có vẻ chìm đắm trong suy nghĩ. "Vậy đây là trò chơi chờ đợi," cuối cùng anh nói. "Liệu anh có thể làm gì để đẩy nhanh quá trình đó?"

"Em không biết," tôi tuyệt vọng nói. "Có lẽ anh có thể kể thêm cho em về chúng ta và mối quan hệ của chúng ta?"

"Tất nhiên rồi. Ý kiến hay đấy." Anh quay lại, thân hình hắt bóng vào cửa sổ. "Em muốn biết về điều gì nào? Hãy hỏi anh bất cứ điều gì."

"Ừm...chúng ta sống ở đâu?"

"Chúng ta sống ở Kensington, trong một căn hộ áp mái." Anh nói rành mạch từ đó như thể chúng được viết hoa. "Đó là công việc của anh. Phong cách sống căn hộ áp mái." Khi nói đến cụm từ phong cách sống căn hộ áp mái, anh khoát tay với hai bàn tay song song như thể đang chuyển gạch dọc theo băng tải.

Ái chà. Chúng tôi sống ở Kensington. Tôi cố gắng tìm một câu hỏi nữa, nhưng tất cả dường như rất hú họa, như thể tôi đang tìm cách giết thời gian trong một cuộc phỏng vấn.

"Chúng ta đang làm những việc gì cùng nhau?" rốt cuộc tôi nói.

"Chúng ta ăn đồ ăn ngon, đi xem phim... Tuần trước chúng ta đi xem balê. Sau đó đi ăn tối ở The Ivy."

"The Ivy?" Tôi không thể ngăn mình há hốc miệng. Tôi đã ăn tối ở The Ivy?

Sao tôi không thể nhớ được bất cứ điều gì? Tôi nhắm chặt mắt, cố gắng khởi động trí não. Nhưng...chẳng có gì hết.

Cuối cùng tôi mở mắt, cảm thấy hơi chóng mặt, và thấy Eric đã để ý thấy những chiếc nhẫn trên tủ đầu giường. "Đó là nhẫn cưới của em, phải không?" Anh nhìn lên, bối rối. "Tại sao nó lại ở đây?"

"Họ cởi nó ra khi em chụp cắt lớp," tôi giải thích.

"Cho phép anh nhé?" Anh cầm chiếc nhẫn lên và cầm lấy tay trái tôi. Tôi bỗng thấy đau nhói cảm giác hoảng sợ.

"Em...ừm..không..." Trước khi kịp dừng lại, tôi giật mạnh tay ra và Eric thụt laị. "Em xin lỗi," tôi nói sau một lúc ngập ngừng lúng túng. "Em thật sự xin lỗi. Em chỉ...anh là một người lạ.

"Tất nhiên." Ericđã quay đi, vẫn cầm chiếc nhẫn trong tay. "Tất nhiên. Anh thật ngốc."

Chúa ơi, anh có vẻ bị tổn thương. Lẽ ra tôi không nên nói "người lạ". Tôi nên nói là "người bạn tôi chưa từng gặp".

"Em rất xin lỗi, Eric." Tôi cắn môi. "Em thật sự muốn biết anh...và yêu anh và mọi thứ. Chắc hẳn anh là một người tuyệt vời, nếu không em đã không cưới anh. Và trông anh thật tuyệt," Tôi nói thêm khích lệ. "Em còn không mong có được một người đẹp trai gần được bằng anh nữa, Ý em là, bạn trai cũ của em, không là gì cả so với anh."

Tôi ngẩng lên và thấy Eric nhìn tôi chằm chằm.

"Thật lạ,"cuối cùng anh nói. "Em không còn là chính mình. Các bác sĩ đã cảnh báo anh, nhưng anh không nhận ra sẽ tới mức...cực độ thế này." Trong giây lát, trông anh gần như mất tự chủ, sau đó anh vươn thẳng vai. "Dù sao, chúng ta sẽ giúp em trở lại bình thường. Anh biết ta sẽ làm được." Anh cẩn thận đặt chiếc nhẫn tại nóc tủ, ngồi xuống cạnh giường, và nắm lấy tay tôi. "Và chỉ để em biết, Lexi...anh yêu em."

"Thật sao?" Tôi cười rạng rỡ trước khi kịp ngăn mình. "Ý em là...thật tuyệt. Cảm ơn anh rất nhiều!"

Chưa có người bạn trai nào của tôi từng nói "Anh yêu em" như vậy - nghĩa là, một cách hợp thức, giữa ban ngày, như một người lớn, và không phải khi đang say hoặc khi đang làm tình. Tôi phải đáp lại. Em sẽ nói thế nào?

Em cũng yêu anh.

Không.

Có lẽ em cũng yêu anh.

Không.

"Eric, em chắc em cũng yêu anh, sâu thẳm từ đâu đó bên trong," rốt cuộc tôi nói, siết chặt tay anh . "Và em sẽ nhớ ra. Có thể không phải hôm nay. Và có thể không phải ngày mai. Nhưng... chúng ta sẽ luôn có Paris." Tôi ngừng lại, suy nghĩ. "Ít nhất, anh sẽ nhớ điều đó. Và anh có thể kể cho em."

Eric trông có vẻ bối rối.

"Em hãy ăn trưa và nghỉ đi một chút." Anh vỗ nhẹ vào vai tôi. "Anh sẽ để cho em nghỉ ngơi."

"Có lẽ sáng mai em sẽ thức dậy và nhớ lại mọi thứ," tôi nói đầy hy vọng khi anh đứng lên.

"Hãy hy vọng thế." Anh ngắm gương mặt tôi một lúc. "Nhưng cho dù nếu em không thể, em yêu, chúng ta cũng sẽ giải quyết được chuyện này. Thỏa thuận thế nhé?"

"Vâng." Tôi gật đầu.

"Gặp lại em sau."

Anh nhẹ nhàng bước ra. Tôi ngồi yên lặng một lúc. Đầu tôi lại bắt đầu rần rật, và tôi hơi choáng váng. Tất cả thật quá sức. Amy có tóc xanh, Brad Pitt có một đứa con tình yêu với Angenlina Jolie, còn tôi có một người chồng hết sức đẹp trai vừa nói anh yêu tôi. Tôi có phần mong muốn ngủ thiếp đi và khi tỉnh dậy đã quay ngược trở về năm 2004, nằm với cái bụng cồn cào sau khi uống rượu trên sàn nhà Carolyn, và phát hiện ra tất cả những chuyện này chỉ là một giấc mơ.

End chap 5!!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.