Em Còn Nhớ Anh?

Chương 8



Vải sồi – tr.19

Về đồ ăn, xem Bữa ăn hàng ngày, Bếp ăn,; Ăn tiệm – tr.20

Vuốt ve kích thích – tr.21

Không thể nào. Anh đưa vào cả phần vuốt ve kích thích?

Tôi đã lật qua cả cuốn sổ tay hôn nhân kể từ lúc ngủ dậy sáng nay – và nó hoàn toàn, tuyệt đối thu hút sự chú ý của tôi. Tôi thấy như mình đang xem trộm cuộc đời của chính mình. Chưa nói đến của Eric. Tôi biết mọi thứ, từ nơi anh mua khuy măng sét cho tới anh nghĩ gì về chính phủ, cho tới thực tế anh kiểm tra bìu hàng tháng để phát hiện u. (Nghĩa là nhiều hơn so với mức tôi mong muốn. Chẳng nhẽ anh phải nhắc đến cả cái đó?)

Đó là giờ ăn sáng, và cả hai chúng tôi cùng ngồi trong bếp. Eric đọc tờ Financial Times, còn tôi đang xem danh mục xem mình thường ăn thứ gì. Nhưng Vuốt ve kích thích có vẻ hấp dẫn hơn Đồ ăn rất nhiều. Một cách lén lút, tôi lật tới trang hai mươi mốt.

Ôi Chúa ơi. Anh thực sự đã viết ba đoạn về vuốt ve kích thích! Dưới mục Thao tác Chung.

“…lướt qua, cử động bình thường… thường theo hướng chiều kim đồng hồ… kích thích nhẹ nhàng khu vực đùi non…”

Tôi thổi phì cả cà phê ra và Eric ngẩng lên nhìn.

“Không sao chứ, em yêu?” Anh mỉm cười. “Sổ tay có ích cho em chứ? Em có tìm thấy mọi thứ em cần?”

“Có!” Tôi vội vã lật sang phần khác, như một đứa trẻ tìm kiếm những từ bậy bạ trong từ điển. “Em đang tìm xem em thường ăn gì vào bữa sáng.”

“Gianna để một ít trứng bác và lợn hun khói trong lò,” Eric nói. “Và em thường uống chút nước quả màu xanh.” Anh chỉ cái bình chứa thứ nước trông như nước đầm lầy đầy bùn trên bàn bếp. “Đó là thứ đồ uống vitamin để làm giảm sự ngon miệng tự nhiên.”

Tôi nén lại cơn rùng mình. “Có lẽ hôm nay em sẽ bỏ qua món đó.” Tôi lấy trứng và thịt hun khói trong lò và cố gắng đàn áp nỗi thèm muốn ba lát bánh mì nướng để ăn kèm.

“Xe mới của em sắp được đưa tới.” Eric uồng một ngụm cà phê. “Thay cho chiếc đã bị hỏng. Mặc dù anh đoán em sẽ không vội chuyện lái xe lại.”

“Em còn chưa thực sự nghĩ về điều đó,” tôi tuyệt vọng nói.

“Ừm, chúng ta sẽ xem. Dù sao, bây giờ em cũng chưa thể lái, cho tới khi em thị lại bằng lái xe.” Anh lau miệng bằng một chiếc khăn ăn bằng lanh và đứng dậy. “Còn một điều nữa, Lexi. Nếu em không phiền, anh muốn lên kế hoạch một bữa tiệc tối nhỏ vào tuần sau. Chỉ vài người bạn cũ.”

“Một bữa tiệc tối?” tôi lặp lại, e sợ. Tôi chưa bao giờ thực sự là kiểu người có thể tổ chức một bữa tiệc tối. Trừ khi ta tính vừa ăn món mì ống trên sofa vừa xem Will & Grace là tiệc tối.

“Chẳng có gì phải lo lắng.” Anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi. “Gianna sẽ lo khâu thực phẩm. Tất cả những gì em phải làm là trông thật rạng rỡ. Nhưng nếu em cảm thấy chưa sẵn sàng, ta có thể quên ý tưởng đó đi.”

“Tất nhiên là em sẵn sàng!” tôi nói nhanh chóng. “Em phát chán vì mọi người cứ đối xử với em như thể em là người tàn phế ấy. Em đã cảm thấy rất khỏe rồi!”

“Điều đó dẫn anh đến một vấn đề khác. Công việc.” Eric khoác áo vào. “Rõ ràng em chưa đủ khỏe để làm việc cả ngày, nhưng Simon đang băn khoăn không biết liệu em có muốn tới thăm văn phòng. Simon Johnson,” anh giải thích, “Em có nhớ ông ấy?”

“Simon Johnson? Giám đốc điều hành?”

“Ừ.” Eric gật đầu. “Tối qua ông ấy gọi tới đây. Bọn anh đã nói chuyện vui vẻ. Ông ấy khá dễ chịu.”

“Em tưởng ông ấy thậm chí chưa từng nghe đến em!” tôi hoài nghi nói.

“Lexi, em là thành viên quan trọng trong nhóm quản lý cấp cao,” Eric nói kiên nhẫn. “Tất nhiên ông ấy đã nghe đến em.”

“Ồ, đúng rồi. Tất nhiên.”

Tôi nhai miếng thịt hun khói, cố gắng tỏ vẻ hững hờ - nhưng bên trong, tôi muốn nhảy lên vì vui mừng. Cuộc đời mới của tôi ngày càng trở nên tốt đẹp hơn. Tôi là thành viên quan trọng trong nhóm quản lý cấp cao! Simon Johnson biết tôi là ai!

Eric đang tiếp tục. “Bọn anh nhất trí rằng sẽ có ích cho em nếu em tới thăm văn phòng. Việc đó có thể giúp khôi phục trí nhớ - cũng như để mọi người trong bộ phận của em cảm thấy yên tâm.”

“Em nghĩ đó là ý tưởng tuyệt vời,” tôi hào hứng nói. “Em có thể làm quen lại với công việc, gặp tất cả các cô gái… Bọn em có thể đi ăn trưa.”

“Người phó của em hiện đang làm mọi việc thay em,” Eric nói, nhìn vào một tập giấy ghi chép trên bàn bếp. “Byron Foster. Chỉ tới khi em trở lại, rõ ràng là vậy.”

“Bây giờ Byron là phó của em?” tôi nói hoài nghi. “Nhưng Byron từng là sếp của em!”

Mọi thứ đều lộn ngược hết cả. Môi thứ đều không thể nhận ra. Tôi hết sức nóng lòng tới văn phòng để xem chuyện gì đang diễn ra.

Eric gõ gì đó vào chiếc BlackBerry, sau đó cất đi và nhấc cặp tài liệu lên.

“Chúc em một ngày vui vẻ, em yêu.”

“Anh cũng vậy…ờ…anh yêu!” Tôi đứng lên khi anh quay lại nhìn tôi – và có sự rùng mình giữa hai chúng tôi. Eric chỉ đứng cách tôi vài phân. Tôi có thề ngửi thấy mùi kem cạo râu của anh và thấy một vết xước trên cổ anh đã gây ra khi cạo râu.

“Em còn chưa đọc hết quyển sổ tay.” Tôi bỗng nhiên cảm thấy ngượng nghịu. “Em có thường… hôn anh tạm biệt vào thời điểm này?”

“Em thường làm thế, đúng vậy.” Giọng Eric cũng có vẻ không tự nhiên.

“Nhưng đừng cảm thấy…”

“Không! Em muốn thế! Ý em là… ta nên làm mọi điều đúng như ta thường làm.” Má tôi hơi ửng hồng. “Vậy, em thường hôn anh vào má, hay… hay vào môi…”

“Môi.” Eric hắng giọng. “Em thường làm thế.”

“Đúng thế.” Tôi gật đầu. “Vậy…ừm…” Tôi vòng tay ôm lưng anh, cố gắng tỏ ra tự nhiên. “Như thế này? Hãy cho em biết nếu đó không phải cách em thường làm…”

“Có lẽ chỉ một tay,” Eric nói sau một giây suy nghĩ. “Và thường cao lên một chút.”

“Được!” Tôi di chuyển một tay lên phía vai anh và thả tay còn lại xuống, cứ như thể tôi chuẩn bị khiêu vũ. Sau đó, cố gắng hết sức giữ nguyên tư thế, tôi hơi ngửa mặt lên.

Eric có một cái bướu nhỏ lạ lung ở đầu lưỡi, tôi bỗng nhận ra. Được rồi… tôi sẽ không nhìn vào đó. Hãy tập trung vào nụ hôn.Anh nghiêng người về phía trước và môi anh lướt nhanh qua môi tôi, và tôi chẳng… cảm thấy gì hết.

Tôi hi vọng nụ hôn đầu tiên của chúng tôi sẽ kích thích các loại ký ức hay cảm giác, hay một hình ảnh đột ngột về Paris, hay nụ hôn đầu của chúng tôi… Nhưng khi anh rời tôi, tôi cảm thấy hoàn toàn, một trăm phần trăm trống rỗng. Tôi có thể thấy sự chờ đợi trên gương mặt Eric. Và tôi nhanh chóng tìm kiếm điều gì đó khích lệ để nói với anh ấy.

“Thật đáng yêu! Rất…”

Giọng tôi nhỏ dần, tôi không thể nghĩ đến một từ nào khác ngoài nhanh, mà nó có vẻ không thích hợp lắm.

“Nó không gợi lại ký ức nào ư?” Eric chăm chú quan sát nét mặt tôi.

“Ừm… không,” tôi nói đầy vẻ hối lỗi. “Nhưng, ý em là, điều đó không có nghĩa là nó không hẳn… Em muốn nói điều đó… Em cảm thấy khá kích thích!” Những từ đó được thốt ra trước khi tôi kịp kìm lại.

Tôi nói điều đó làm quái gì cơ chứ? Tôi đâu có cảm thấy kích thích.

“Thật sao?” Mặt Eric sáng bừng và anh đặt chiếc cặp xuống.

Ôi không. Không, không, không. Khôôôông!

Tôi chưa thể làm tình với Eric. Thứ nhất, tôi thậm chí chưa biết gì về anh ấy, hầu như chưa. Thứ hai, tôi còn chưa đọc về điều xảy ra sau khi kích thích nhẹ nhàng vào đùi non.

“Không hẳn là em thấy kích thích,” tôi vội vàng chữa lại. “Ý em là, chỉ là đủ để biết… để nhận ra rằng… Ý em là rõ ràng chúng ta đã có thời gian rất tuyệt… trong chuyện phòng ngủ… ừm…”

Thôi ngay đi. Đừng nói nữa. Lexi. Thôi ngay.

“Dù sao.” Tôi cười tươi hết sức có thể. “Chúc anh một ngày tuyệt vời.”

“Em cũng vậy.” Eric nhẹ nhàng chạm vào má tôi, sau đó quay người và sải bước đi. Tôi nghe thấy tiếng cửa đóng, rồi ngồi phịch xuống một cái ghế. Suýt thì nguy. Tôi với lấy cuốn sổ tay hôn nhân và nhanh chóng lật tới phần chữ “V”. Tôi cần phải đọc hết phần Vuốt ve kích thích.

Đấy là còn chưa nói đến Làm tình bằng miệng, tôi bỗng nhận ra. Và Tần suất (Tình dục).

Phần này sẽ tốn thời gian đây.

Sau hai tiếng và ba tách cà phê, tôi gấp cuốn sổ tay và ngả người, đầu tôi nổ tung vì thông tin. Tôi đã đọc từ trang đầu tới trang cuối cùng, và hầu như đã hình dung ra toàn bộ tình hình.

Tôi đã biết được rằng Eric và tôi thường nghỉ cuối tuần ở những “khách sạn sang trọng riêng tư”. Tôi đã biết được rằng chúng tôi thích xem phim tài liệu về kinh doanh và The West Wing (một serie kịch tài liệu chính trị ăn khách của hãng phim truyền hình Warner Bros, lấy bối cảnh là Cánh Tây của Nhà Trắng). Và chúng tôi có quan điểm khác nhau về phim Brokeback Mountain. Mà tôi cũng đã biết rằng đó là một bộ phim về những chàng cao bồi đồng tính. (Những chàng cao bồi đồng tính?)

Tôi đã biết được rằng Eric và tôi chia sẻ niềm yêu thích đối với món rượu vang của vùng Bordeaux. Tôi cũng biết được rằng tôi “làm việc quá sức” và “tập trung” và “làm việc 24/24 để hoàn thành công việc”. Tôi cũng biết được rằng tôi “không thể kiên nhẫn chịu đựng những kẻ ngốc nghếch”, “ghét những kẻ phí phạm thời gian”, và tôi là “người đánh giá cao những điều tinh tế trong cuộc sống”.

Có vẻ mới mẻ đây.

Tôi đứng dậy và đi ra phía cửa sổ, cố gắng tiêu hóa mọi điều tôi vừa đọc. Càng tìm hiểu nhiều về cô Lexi hai mươi tám tuổi, tôi càng cảm thấy cô ta là con người hoàn toàn khác với tôi. Cô ta không chỉ khác về hình thức. Cô ta thực sự khác mọi thứ. Cô ta là sếp. Cô ta mặc quần áo màu be và đồ lót La Perla. Cô ta hiểu biết về rượu vang. Cô ta không bao giờ ăn bánh mì.

Cô ta là người lớn. Đó chính là cô ta. Tôi nhìn chằm chằm vào gương và gương mặt hai mươi tám tuổi nhìn lại tôi chăm chú.

Làm thế quái nào mà tôi đã đi từ tôi… tới cô ta?

Với một sự thôi thúc, tôi đứng dậy đi vào phòng ngủ, qua đó để tới phòng quần áo. Chắc chắn phải có manh mối ở đâu đó. Tôi ngồi xuống chiếc bàn ttrang điểm trang nhã, xinh xắn của mình, và yên lặng xem xét nó.

Ý tôi là, trước tiên, cứ nhìn nó mà xem. Cái bàn trang điểm cũ của tôi được sơ màu hồng và là một đống lộn xộn – các loại khăn quàng, dây chuyền treo lòng thòng trên gương, và những hộp đồ trang điểm tung tóe khắp nơi. Còn cái bàn này không chê vào đâu được. Những chiếc hộp bạc xếp thành hàng, một chiếc đĩa đựng một đôi khuyên tai, và một chiếc gương cầm tay được trang trí nghệ thuật.

Tôi mở ngẫu nhên một ngăn kéo và tím thấy một chồng khăn được gấp gọn gàng, trên cùng là một đĩa DVD sáng bóng ghi chữ Tham vọng EP1 bằng bút dạ. Tôi nhặt nó lên, bối rối – và sau đó bỗng nhận ra nó là cái gì. Đó là chương trình Amy đã nói đến. Đây là tôi trên truyền hình.

Ôi Chúa ơi, tôi phải xem cái này. Trước hết là vì tôi muốn biết đến chết đi được là tôi trông thế nào.

Và thứ hai, vì đây là một mảnh nữa của trò xếp hình. Chương trình thực tế này là nơi Eric gặp tôi lần đầu. Nó cho tôi cơ hội lớn ở chỗ làm. Có lẽ lúc đó tôi không biết chương trình đó sẽ quan trọng đến mức nào.

Tôi vội vàng vào phòng khách, cuối cùng cũng xoay xở tìm được chiếc đầu DVD đằng sau một tấm ván trong mờ, và nhét đĩa vào. Chẳng mấy chốc, tên chương trình đã chạy khắp các màn hình gắn trên tường trong cả căn hộ. Tôi tua nhanh cho tới khi gương mặt tôi xuất hiện trên màn hình, sau đó nhấn vào nút Play.

Tôi đã sẵn sàng co rúm lại vì xấu hổ và trốn đằng sau sofa. Nhưng thực ra… trông tôi đâu quá tệ! Răng tôi đã được dán thêm một lớp, hoặc bọc, hoặc thế nào đó – tuy nhiên miệng tôi trông mỏng hơn nhiều so với bây giờ. (Chắc chắn là tôi đã đi tiêm collagen.) Mái tóc màu hạt dẻ của tôi đã được sấy và buộc gọn kiểu đuôi ngựa đằng sau. Tôi mặc một bộ vest màu đen và một chiếc áo sơ mi màu xanh biển, trông tôi hoàn toàn có dáng doanh nhân.

“Tôi cần phải thành công,” tôi nói với một người phỏng vấn nào đó mà máy quay không hướng đến.

“Tôi cần phải chiến thắng cuộc thi này.”

Ái chà. Trông tôi thật nghiêm trọng. Tôi không hiểu nổi. Tại sao tôi bỗng nhiên muốn chiến thắng trong một chương trình thực tế về kinh doanh?

“Chào cô, Lexi!” Một giọng nói khiến tôi giật nẩy cả người. Tôi bấm mạnh vào nút Stop trên điều khiển và quay lại thì thấy một phụ nữ trạc tuổi ngoài năm mươi tuổi. Bà có mái tóc màu sẫm, điểm hoa râm, buộc gọn ra phía sau; bà mặc một bộ áo liền quần bằng vải hoa; và xách một giỏ nhựa đầy đồ dọn dẹp. Một chiếc iPod ghim vào túi quần và từ cái loa nhét vào tai bà ấy, tôi có thể gnhe thấy giai điệu opera.

“Cô đã dậy rồi!” bà nói bằng giọng the thé. “Cô cảm thấy thế nào? Hôm nay có khá hơn chút nào không?” Giọng bà rất khó đoán, kiểu như giọng khu Đông London pha với giọng Ý.

“Bà là Gianna?” tôi thận trọng hỏi.

“Ôi Chúa trên thiên đường.” Bà làm dấu thánh giá và hôn ngón tay. “Eric đã cảnh báo tôi. Đầu cô có vấn đề, cô gái tội nghiệp.”

“Tôi khỏe, thật đấy,” tôi vội nói. “Tôi chỉ mất một chút trí nhớ. Vì thế tôi sẽ phải học lại mọi thứ về cuộc đời tôi.”

“Vậy thì, tôi là Gianna.” Bà đập vào ngực.

“Tuyệt lắm! Ờ… cảm ơn.” Tôi đứng sang bên khi Gianna đi ngang qua tôi và bắt đầu dùng cái chổi lông vũ phẩy mặt kính của bàn cà phê, ngâm nga theo chiếc iPod.

“Cô đang xem chương trình ti vi của cô phải không?” bà nói, liếc qua tôi vào màn hình lớn.

“Ồ. Ờ… tôi đang xem. Chỉ để tự gợi nhớ cho mình.” Tôi vội vàng tắt nó đi. Trong khi đó, Gianna đã bắt đầu đánh bóng một loạt khung ảnh.

Tôi vặn vẹo ngón tay lúng túng. Sao tôi có thể cứ đứng đó, nhìn một người phụ nữ khác dọn dẹp nhà mình? Tôi có nên đề nghị giúp đỡ?

“Cô muốn tôi nấu món gì cho bữa tối nay?” bà nói, bắt đầu dựng những cái gối trên sofa lên.

“Ồ,” tôi nói, nhìn lên một cách hoảng hốt. “Không gì hết! Thật đấy!”

Tôi biết Eric và tôi đều giàu có và mọi thứ, nhưng tôi không thể nhờ ai đó nấu bữa tối cho tôi. Điều đó thật kinh tởm.

“Không gì hết?” bà ngập ngừng. “Cô ra ngoài sao?”

“Không!Tôi chỉ nghĩ… có lẽ tối nay tôi sẽ tự nấu nướng.”

“Ồ, tôi hiểu rồi,” bà nói. “Vậy thì tùy cô thôi.” Với vẻ mặt nghiêm nghị, bà nhắc một chiếc gối và đập nó mạnh hơn. “Tôi hi vọng cô thích món cháo đêm qua,” bà nói thêm mà không nhìn tôi.

“Ngon lắm!” tôi vội vàng nói. “Cảm ơn! Mùi vị… rất ngon.”

“Tốt quá,” bà nói bằng giọng không tự nhiên. “Tôi đã cố hết sức.”

Ôi Chúa ơi. Bà không thấy bị xúc phạm thấy chứ?

“Cho tôi biết nếu cô muốn tôi mua gì cho cô nấu,” bà vừa nói vừa tiếp tục vỗ vỗ cái gối. “Nếu cô định làm món gì đó mới, hoặc khác…”

Khỉ thật. Bà ấy bị xúc phạm.

“Hoặc… ờ… ừm.” Giọng tôi lạo xạo vì căng thẳng. “Thực ra, tôi đã nghĩ lại… có lẽ bà có thể nấu chút gì đó cho chúng tôi. Nhưng ý tôi là, không cần cố gắng quá. Một chiếc sandwich cũng được.”

“Một chiếc sandwich?” Bà ngẩng đầu lên hoài nghi. “Cho bữa tối?”

“Hoặc… bất cứ thứ gì bà muốn! Bất cứ thứ gì bà thích nấu!”

Kể cả khi đang nói những từ này, tôi biết nghe nó ngớ ngẩn thế nào. Tôi lùi lại, nhặt một quyển tạp chí bất động sản nằm trên bàn phụ, và mở ra một trang về đài phun nước.

Làm thế nào để tôi có thể quen với tất cả những chuyện này? Làm thế nào mà tôi đã trở thành một người có người giúp việc, vì Chúa?

“Ốiiiii! Chiếc sofa bị hỏng mất rồi!” Giọng Gianna bỗng trở nên giống tiếng Ý hơn rất nhiều so với tiếng Đông London. Bà giật mạnh loa cái iPod ra khỏi tai và chỉ vào chỗ vải rách một cách hoảng hốt. “Nhìn kìa! Rách toạc! Sáng nay nó vẫn còn hoàn hảo.” Bà nhìn tôi một cách đầy tự vệ. “Tôi nói với cô – hôm qua lúc tôi về thì nó vẫn còn tốt, không bị rách, không có vết gì…”

Máu dồn lên đầu tôi. “Đó… đó là tại tôi.” Tôi nói lắp bắp. “Tôi

đã gây ra.”

“Cô ư?”

“Do tôi vô ý,” tôi lắp bắp. “Tôi không cố ý. Tôi làm vỡ con báo thủy tinh và…” Tôi thở mạnh. “Tôi sẽ đặt vỏ bọc sofa mới, tôi hứa. Nhưng đừng nói với Eric. Anh ấy không biết đâu.”

“Cậu ấy chưa biết?” Gianna dường như ngơ ngác.

“Tôi đã để gối lên vết rách.” Toi nuốt khan. “Để che nó.”

Gianna nhìn tôi chằm chằm một lúc vẻ không tin nổi. Tôi nhìn lại một cách van nài, không tài nào thở nổi. Sau đó vẻ mặt nghiêm trọng của bà chuyển thành nụ cười. Bà thả chiếc gối đang cầm xuống và đập vào tay tôi.

“Tôi sẽ khâu. Những mũi khâu của tôi nhỏ xíu. Cậu ấy sẽ không bao giờ biết.”

“Thật sao?” Tôi cảm thấy hết sức khuây khỏa. “Ôi, cảm ơn Chúa. Thế thì thật tuyệt vời. Tôi rất biết ơn bà.”

Gianna đang nhìn tôi với vẻ tư lự khó hiểu, cánh tay rộng của bà ôm lấy ngang ngực. “Cô chắc là không có chuyện gì xảy ra khi cô bị đập đầu chứ?” cuối cùng bà nói, “Như là… cấy ghép

tính cách?”

“Sao?” Tôi cười ngập ngừng. “Tôi không nghĩ vậy…” Tiếng chuông cửa kêu. “Ôi, tôi nên ra mở cửa.” Tôi nhanh chóng đi ra cửa trước và nhấc điện thoại lên. “Alô?”

“Alô?” một giọng đàn ông vang lên. “Ô tô cho cô Gardiner đã được chuyển tới.”

Chiếc xe mới của tôi đỗ ở đằng trước tòa nhà, theo như người gác cổng thì đó là chỗ riêng của tôi. Đó là một chiếc Mercedes bạc, điều tôi nhận ra nhờ biểu tượng đằng trước xe. Đó là một chiếc mui trần. Ngoài những điều đó, tôi chẳng biết gì nhiều về nó – ngoại trừ tôi đoán nó phải tốn cả gia tài.

“Cô ký vào đây… và đây…” Người đưa hàng giơ cho tôi một

cái bài kẹp hồ sơ.

“Được.” Tôi nghệch ngoạc lên giấy.

“Chìa khóa của cô đây… toàn bộ giấy tờ của cô. Chúc vui vẻ, cô gái thân mến.” Anh ta rút chiếc bút từ tay tôi và hướng ra phía cổng, để lại tôi một mình cùng chiếc xe, một đống giấy tờ, và một cặp chìa khóa ô tô sáng bóng. Tôi treo nó lủng lẳng ở ngón tay, cảm thấy một làn sóng phấn khích dâng lên.

Tôi chưa từng là người mê ô tô.

Nhưng mặt khác, tôi cũng chưa từng đứng gần một chiếc Mercedes mới tinh bóng loáng thế này. Một chiếc Mercedes mới tinh hoàn toàn thuộc về tôi.

Có lẽ tôi sẽ kiểm tra qua bên trong. Với một cử chỉ theo bản năng, tôi giơ chiếc chìa khóa ra và bấm vào chiếc nút nhỏ - giật nẩy mình vì chiếc xe kêu bíp một cái và toàn bộ đèn sáng lóe lên.

Ừm, rõ ràng tôi đã từng làm điều đó. Tôi mở cửa, trượt nhẹ nhàng vào ghế lái, và hít thở thật sâu.

Ái chà. Nào, đây là một chiếc ô tô. Cái này đá bay chiếc Renault rác rưởi của Dave Kém cỏi ra khỏi bãi xe. Nó có mùi da mới hấp dẫn, tuyệt vời nhất. Ghế ngồi rộng và thoải mái. Bảng điều khiển bằng gỗ bọc vinyl sáng bóng. Tôi thận trọng đặt tay lên vô lăng. Đôi tay tôi dường như nắm lấy nó một cách khá tự nhiên – trên thực tế, đôi tay tôi dường như thuộc về nơi đó. Tôi thực sự không muốn buông ra.

Tôi ngồi đó một lúc, nhìn cổng nâng lên và hạ xuống khi một chiếc BMW lái ra.

Vấn đề là… tôi có thể lái xe. Vào giai đoạn nào đó, chắc tôi đã vượt qua kỳ thi lấy bằng, dù tôi không nhớ đã làm điều đó.

Và đây thật là một chiếc xe tuyệt diệu. Thật xấu hổ nếu không đi thử một vòng.

Một cách thận trọng, tôi ấn khóa và cái khe cạnh vô lăng – và nó vừ khít! Tôi xoay người về phía trước, như tôi đã thấy mọi người làm, và có một tiếng gầm phản đối từ động cơ. Khỉ thật. Tôi đã làm gì nhỉ? Tôi lại vặn nó về phía trước, một cách thận trọng hơn, và lần này không có tiếng gầm, chỉ có vài cái đèn bật lên quanh bảng điều khiển.

Bây giờ thì sao đây? Tôi quan sát bảng điều khiển, hi vọng sẽ có điều gì chợt đến, nhưng chẳng có gì hết. Tôi không hề biết cách điều khiển thứ này, đó là sự thật. Tôi không hề có chút ký ức nào về việc đã từng lái xe trong đời.

Nhưng điểm mấu chốt là… tôi đã từng làm điều đó. Chuyện đó cũng như đi giày cao gót – đó là một kỹ năng bị khóa kín đâu đó trong tôi. “Điều tôi cần làm là để cơ thể mình điều khiển.

Nếu tôi có thể tự đánh lạc hướng mình một chút,có thể tôi sẽ thấy mình tự nhiên lái xe.

Tôi đặt tay chắc chắn lên vô lăng. Bắt đầu nào. Hãy nghĩ đến những điều khác. La la la. Đừng nghĩ đến chuyện lái xe. Hãy để cơ thể mình làm những điều thật tư nhiên. Có lẽ tôi nên hát một bài – cách đó đã từng hiệu quả.

“Miền đất của hi vọng và hào quang,” tôi bắt đầu chẳng có chút giai điệu nào, “mẹ của tự do…”

Ôi Chúa ơi. Hiệu quả rồi. Tay và chân tôi đang chuyển động nhịp nhàng. Tôi không dám nhìn; tôi không dám để ý đến những gì tay chân mình đang làm. Tất cả những gì tôi biết là tôi đã nổ máy và đạp vào một trong những cái bàn đạp, và có tiếng ầm ì của động cơ và… Tôi đã làm được! Tôi đã khởi động được xe!

Tôi có thể nghe thấy tiếng máy rung rung, như thể nó muốn bắt đầu. Được thôi, hãy bình tĩnh. Tôi hít một hơi thở sâu – nhưng sâu thẳm bên trong tôi đã có đôi chút sợ hãi. Tôi đang ngồi ở vị trí điểu khiển của một chiếc Mercedes và động cơ đang nổ, và tôi còn không chắc điều đó xảy ra thế nào.

Được thôi. Bình tĩnh lại nào, Lexi.

Phanh tay. Tôi biết nó là cái gì. Và cần số. Một cách thận trọng, tôi nhả cả hai – và ngay lập tức chiếc xe tiến về phía trước.

Tôi vội vã đạp chân vào một trong những cái bàn đạp để dừng xe, và chiếc xe nhún một cái với một tiếng mài đáng ngại. Khỉ thật. Nghe có vẻ không hay rồi. Tôi lại nhả chân ra – và chiếc xe lại trườn lên phía trước. Tôi không chắc tôi muốn nó làm điều đó. Cố gắng giữ bình tĩnh, tôi lại nhấn chân xuống, thật mạnh. Nhưng lần này nó thậm chí không dừng lại, nó cứ tiếp tục lạnh lùng tiến lên. Tôi lại đạp mạnh – nó rồ máy như một chiếc xe đua.

“Khỉ thật!” tôi nói, gần như lắp bắp vì hoảng hốt. “Được rồi, chỉ cần… dừng lại. Đứng yên nào!” Tôi kéo tay lái lại, nhưng nó chẳng tạo được gì khác biệt. Tôi không biết cách kiểm soát vật này. Chúng tôi đang từ từ tiến tới một chiếc xe thể thao trông có vẻ đắt tiền đỗ phía đối diện và tôi không biết phải làm cách nào để dừng xe. Một cách tuyệt vọng, tôi tiếp tục đạp cả hai chân, đập vào cả hai bàn đạp cùng lúc với tiếng động cơ rít lên.

Ôi Chúa ơi, Ôi Chúa ơi… Mặt tôi nóng bừng; tay tôi đổ mồ hôi. Lẽ ra tôi không nên ngồi vào chiếc xe này. Nếu tôi đâm nó, Eric sẽ ly hôn với tôi và tôi sẽ không trách anh ấy…

“Dừng lại!” tôi hét lên. “Đi mà!”

Bỗng nhiên, tôi nhận thấy một người đán ông tóc sẫm màu mặc quần jean từ cổng đi vào. Anh ta nhìn thấy tôi đang lướt tới phía chiếc xe thể thao, và cả gương mặt anh ta tràn ngập vẻ choáng váng.

“Dừng lại đi!” anh ta hét lên, tiếng nghe loáng thoáng qua cửa kính.

“Tôi không dừng lại được!” tôi hét trả một cách tuyệt vọng.

“Lái đi!” anh ta làm động tác bẻ lái.

Vô lăng. Tất nhiên rồi. tôi là một con ngốc. Tôi vặn mạnh sang phải, gần như kéo trật tay khỏi vai, và rốt cuộc cũng đổi hướng được chiếc xe. Chỉ có điều bây giờ tôi hướng thẳng tới bức tường gạch.

“Phanh đi!” anh ta chạy song song với tôi. “Phanh đi, Lexi!”

“Nhưng tôi không…”

“Vì Chúa, phanh đi!” anh ta la lên.

Cái phanh tay, tôi bỗng nhiên nhớ ra. Nhanh chóng, tôi giật mạnh bằng cả hai tay và chiếc xe rung lắc mạnh rồi dừng lại. Động cơ vẫn chạy, nhưng ít nhất chiếc xe đứng yên. Và ít nhất tôi chưa đâm vào thứ gì.

Hơi thở của tôi dồn dập và khàn khàn; tay tôi vẫn ghì chặt quanh cái phanh tay. Tôi sẽ không bao giờ lái xe nữa. Không bao giờ.

“Em không sao chứ?” anh ta lại gần cửa sổ. Sau vài giây, tôi cố gắng thả một tay ra khỏi phanh. Tôi đập loạn xạ vào những nút bấm trên của xe cho tới khi cửa sổ hạ xuống. “Có chuyện gì vậy?” anh ta nói.

“Tôi… phát hoảng. Tôi không thực sự biết lái xe. Tôi tưởng có thể nhớ ra cách lái, nhưng cuối cùng tôi lại bị hoảng hốt.” Bỗng nhiên, không hề có dấu hiệu báo trước, tôi cảm thấy một giọt nước mắt chảy xuống mặt. “Tôi xin lỗi,” tôi hít thật sâu.

“Tôi sợ quá. Tôi đã bị chứng mất trí nhớ, anh thấy đấy…”

Tôi nhìn lên và thấy anh ta đang nhìn tôi chằm chằm như thể tôi đang nói tiếng nước ngoài. Anh ta có một gương mặt khá ấn tượng, giờ thì tôi bắt đầu nhận thấy. Gò má cao, mắt màu xám sẫm, và đôi lông mày xiên chụm lại trong một cái nhíu mày, với mái tóc bù xù màu nâu sẫm. Anh ta mặc áo phông màu xám trơn bỏ ngoài quần jean, và trông anh ta hơi già hơn tôi một chút, có lẽ vào khoảng hơn ba mươi tuổi.

Anh ta dường như hoàn toàn chết lặng. Mà tôi đoán điều đó cũng chẳng đáng ngạc nhiên, vì tôi vẫn nhớ rằng anh ta vừa đi vào bãi đỗ xe, định làm việc gì đó, thì thấy một cô gái suýt đâm xe và cô ta nói mình bị chứng mất trí nhớ.

Có lẽ anh ta không tin tôi, tôi nghĩ, bỗng nhiên lo lắng. Có lẽ anh ta nghĩ tôi lái xe khi đang say và đây hoàn toàn chỉ là lý do tôi bịa ra.

“Tôi bị đâm xe cách đây vài ngày,” tôi vội vã giải thích. “Thật đấy. Tôi đã bị va đập vào đầu. Nhìn này.” Tôi chỉ vào vết rách còn lại trên mặt tôi.

“Tôi biết cô bị đâm xe,” cuối cùng anh ta nói. Anh ta có giọng nói rất đặc trưng, khô khan và hơi căng thẳng. Như thể mọi lời anh ta nói thực sự rất rất quan trọng. “Tôi đã nghe nói.”

“Chờ chút!” Tôi tắc lưỡi, bỗng nhiên nhận ra. “Anh đã gọi tên tôi. Chúng ta có biết nhau không?”

Vẻ choáng váng lướt qua trên mặt anh ta. Tôi có thể thấy đôi mắt anh ta quan sát tôi cứ như là anh ta không tin tôi, cứ như là anh ta tìm kiếm điều gì đó.

“Cô không nhớ tôi?” cuối cùng anh ta nói.

“Ừm, không,” tôi nói và nhún vai vẻ xin lỗi. “Tôi xin lỗi, tôi không muốn tỏ ra bất lịch sự; tôi không nhớ bất kỳ ai tôi gặp trong ba năm qua. Bạn bè tôi… kể cả chồng tôi. Anh ấy hoàn toàn là người lạ đối với tôi! Chồng tôi! Anh tin nổi điều đó không?”

Tôi mỉm cười – nhưng anh ta không cười lại hoặc tỏ ra thông cảm. Thực tế, vẻ mặt anh ta gần như làm tôi cảm thấy căng thẳng.

“Cô có muốn tôi đỗ xe cho cô?” anh ta đột ngột nói.

“Ồ. Có, nhờ anh giúp.” Tôi băn khoăn liếc nhìn vào tay trái, vẫn còn nắm chặt phanh tay. “Tôi thả cái này ra được chưa? Liệu chiếc xe có lăn bánh tiếp?”

Một nụ cười phớt qua gương mặt anh ta. “Không. Nó sẽ không lăn đi đâu. Cô có thể thả tay ra.”

Một cách thận trọng, tôi thả cánh tay lúc đó thực sự đã trở nên cứng đờ, rồi duỗi ra cho đỡ cứng.

“Cảm ơn anh rất nhiều,” tôi nói, ra khỏi xe. “Đây là chiếc xe mới tinh của tôi. Nếu tôi mà đâm nó, tôi còn không nghĩ nổi…” Tôi nhăn mặt với ý nghĩ đó. “Chồng tôi mua cho tôi, để thay chiếc xe kia. Anh có biết anh ấy không? Eric Gardiner?”

“Có,” anh ta nói sau chút yên lặng. “Tôi biết anh ấy.”

Anh ta vào trong xe, đóng cửa, và ra hiệu cho tôi tránh đường. Trong giây lát, anh ta lùi xe một cách chuyên nghiệp trở lại chỗ đỗ an toàn.

“Cảm ơn anh,” tôi nồng nhiệt nói khi anh ta ra khỏi xe. “Tôi thực sự cảm kích.”

Tôi chờ anh ta nói “Không phiền gì đâu” hoặc “Rất sẵn lòng,” nhưng anh ta dường như chìm đắm trong suy nghĩ.

“Họ nói gì về chứng mất trí nhớ?” anh ta nói, đột ngột ngẩng lên. “Liệu ký ức của cô có mất đi mãi mãi?”

“Nó có thể trở lại bất cứ lúc nào,” tôi giải thích. “Hoặc có thể không. Không ai biết. Tôi chỉ đang cố gắng học lại cuộc đời mình. Eric giúp tôi rất nhiều và đang dạy tôi mọi điều về cuộc hôn nhân của chúng tôi và mọi thứ. Anh ấy là người chồng hoàn hảo nhất!” Tôi lại mỉm cười, cố gắng làm không khí vui vẻ lên. “Vậy… anh có quan hệ thế nào nhỉ?”

Không hề có lời đáp từ phía người đàn ông tóc nâu sẫm. Anh ta đút tay vào túi quần và đang nhìn lên bầu trời. Tôi thực sự không biết vấn đề của anh ta là gì.

Cuối cùng, anh ta cúi xuống và lại quan sát tôi, gương mặt cau lại như thể anh ta đang đau đớn. Có lẽ đúng vậy. Có lẽ anh ta bị đau đầu hay gì đó.

“Tôi phải đi,” anh ta nói.

“Ồ, được thôi. Ừm, cảm ơn anh một lần nữa,” tôi lịch sự. “Và rất vui được gặp anh. Ý tôi là, tôi biết chúng ta đã từng gặp trong cuộc đời trước của tôi, nhưng… anh hiểu tôi định nói gì đấy!” Tôi chìa tay ra để bắt tay anh ta – nhưng anh ta nhìn nó như thể nó chẳng có ý nghĩa gì với anh ta.

“Tạm biệt, Lexi.” Anh ta dợm bước quay đi.

“Tạm biệt…” Tôi gọi với theo, rồi dừng lại. Thật là một anh chàng lạ lùng. Anh ta còn chưa cho tôi biết tên.

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.