Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Chương 12




Triệu Tử Mặc một chút cũng không tức giận, vẻ mặt ôn hoà điềm nhiên mở miệng: “Bạn học Tùng Dung, nếu cậu cứ bỏ chạy như vậy, ắt sẽ khiến cho bạn trai cậu bị lâm vào tình cảnh bẽ bàng mất mặt trước mọi người, liệu cậu có nỡ làm vậy không? Nếu cậu không ngại thì ở lại nghe cậu ta giải thích một chút đi.”

Tung Dung dừng chân lại, quay đầu nhìn về phía Chu Đại.

Trong mắt Chu Đại hiện lên một tia giãy dụa đau đớn, đôi môi cắn chặt, cuối cùng đành bất lực cúi đầu: “Tôi không có gì để nói.” Liền đó hắn xoay người chạy đi, tốc độ nhanh đến mức khiến cho người ta còn không kịp đưa tay ra kéo lại.

Triệu Tử Mặc rốt cục thất bại thảm hại, tên Chu Đại này đang nghĩ cái quái gì thế chứ? Nếu thật sự hắn không hút thuốc phiện, tại sao không đứng trước mặt mọi người mà giải thích đàng hoàng ra! Chẳng lẽ đồn đại về hắn, đều là thật sao?

Trông trước ngó sau lo trái nghĩ phải một hồi, Triệu Tử Mặc cuối cùng vẫn quyết định chụp lại vài pô ảnh ở hiện trường, sau đó giao lại cho đám người trong đài truyền hình trường để cả bọn cùng điều tra, cô quyết định rồi, bất luận là thế nào, lần này cô nhất định phải truy xét được đến cùng nguyên nhân sự việc.

Nếu như Chu Đại thật sự hút thuốc phiện, chắc chắn sau khi tìm rõ được ngọn ngành đầu đuôi câu chuyện, sẽ phải trách phạt hắn đúng tội, nhưng nếu hắn bị oan, thì có thể nhân cơ hội này, thông qua đài truyền hình trường mà lấy lại danh dự cho hắn.

Thi Tiểu Phì sau khi biết tin liền lên cơn kích động, thất thanh kêu toáng lên: “Chu Đại làm sao có thể hút thuốc phiện được!”

Khương Khương ngồi một bên lại tỏ ra rất tò mò về cơn kích động bất ngờ của Tiểu Phì, thích thú hỏi: “Tại sao hắn lại không có khả năng hút thuốc phiện?”

Thi Tiểu Phì nhất thời sửng sốt, lát sau trong đôi mắt to tròn loé ra những tia sáng mập mờ quỷ dị, cô nàng cố gắng nặn ra một nụ cười vô cùng gượng gạo: “Ta nhìn tướng mạo mà, mi xem xem hắn trông hiền lành thật thà đôn hậu thế kia, lại có một loại khí chất ôn hoà nhã nhặn, đến ngay cả nghĩ đảm bảo cũng sẽ không có khả năng…”

Trên mặt Khương Khương tràn đầy hồ nghi: “Mi có biết khái niệm trong ngoài bất đồng hay không, hơn nữa người xưa còn bảo, có một câu gọi là ‘ra vẻ đạo mạo’ đó!”

Thi Tiểu Phì nghe vậy thì nghiêm túc suy nghĩ một chút, bỗng nhiên gật đầu một cái, giọng nói tràn đầy oán hận: “Nói có lý!” Sau đó lại còn như có như không bổ sung thêm một câu: “Hắn cùng bạn gái nhân dịp này chia tay luôn cũng tốt…”

Cố Thành Tây ngồi yên lặng bên cạnh nãy giờ, rốt cục cũng mở miệng nhàn nhạt nhận định: “Phản ứng của mi thế kia, nhất định là có □!(*)” Chỉ là giọng nói của cô nàng quá nhỏ, cho nên cũng chỉ có Khương Khương mới nghe thấy được, và thế là mỗ Khương sau khi nghe xong, cuối cùng đã bừng bừng đại ngộ.

(*) “Có □”: Đại loại là có chuyện khuất tất, ví dụ như gian tình chẳng hạn =))

Triệu Tử Mặc tiếp tục giữ vững trầm mặc, không buồn đưa ra lời bình luận nào, chẳng qua là lần này cô không ngờ, tin đồn “Nam sinh năm thứ tư khoa Luật tên gọi Chu Đại dính vào vụ hút thuốc phiện” lại bị đám bát quái đồn thổi nhanh đến thế, hơn nữa lãnh đạo nhà trường còn cho gọi hắn ta đến để “điều tra giải quyết tình hình”.

Sau khi nghe được tin này, Triệu Tử Mặc lập tức chạy đến chỗ họp của lãnh đạo trường để nghe ngóng thăm dò tình hình, chuẩn bị tiến hành nhiệm vụ đưa tin.

Địa điểm cần đến cách khoa Truyền thông khá xa, lại thêm yêu cầu về thời gian, cho nên Triệu Tử Mặc liền chọn biện pháp đạp xe tới đó, lúc đi qua đám liễu rủ mọc ven hồ, một dáng người vẻ thất thần không biết từ đâu lao ra đâm thẳng vào xe cô, Triệu Tử Mặc hốt hoảng định tránh, không ngờ tay chân lúc này đã loạn xạ cả lên, không tự chủ được cả người lẫn xe đều ngã rầm xuống mặt đất.

Sau khi kinh hồn bạt vía một hồi, Triệu Tử Mặc mới nhìn rõ người liều lĩnh cố ý đâm vào cô vừa rồi, hoá ra lại là Tùng Dung.

Mà Tùng Dung lúc này đây, vẻ mặt lại cực kỳ tức giận.

Triệu Tử Mặc nhất thời cảm thấy vô cùng buồn bực, hại cô lâm vào tình trạng “hít đất” thế này, người tức giận đáng ra phải là cô mới đúng!

Tùng Dung không thèm vòng vèo quanh co, nhìn chằm chằm vào Triệu Tử Mặc mà điên cuồng rống lên: “Triệu Tử Mặc, tôi đang muốn đi tìm cô đây, tại sao lại lan truyền tin tức kia ra cho mọi người biết hả? Cô có biết bây giờ tất cả đều cho rằng Chu Đại hút thuốc phiện không!”

Ấy ấy, Triệu Tử Mặc tôi tuyệt đối vô tội mà, nếu như không phải Tùng Dung đại tiểu thư nhà cậu không thèm coi trời đất là gì, ra sức mà đứng cò kéo ngay giữa bàn dân thiên hạ thế kia, thử hỏi tin tức này còn có thể phát tán ra ngoài được nữa sao!

“Tùng Dung biểu sư tỷ…” Triệu Tử Mặc tận lực nặn ra một vẻ mặt ôn hoà, “Nếu như Chu Đại không hít thuốc phiện, ắt hẳn cây ngay không sợ chết đứng, hơn nữa chị yên tâm, chúng tôi nếu biết rõ anh ta vô tội sẽ ra sức rửa oan giùm, chị chẳng phải cũng muốn biết chân tướng thực hư sự việc là thế nào sao?”

Tùng Dung há miệng ra định nói, cuối cùng vẫn chỉ trưng ra một bộ dạng chấp nhận lời giải thích của Triệu Tử Mặc rồi thôi, nhanh chóng xoay người bỏ đi, để lại một mình Triệu Tử Mặc đơn độc ngồi đó nhìn theo.

Cô nhất thời cảm thấy cực kỳ thương tâm, cô lúc này vẫn còn đang bị đo đất nha, chị ta ít nhất cũng phải có lương tâm một chút mà đến đỡ cô dậy chứ!

Từ cổ tay bỗng nhiên truyền đến một cảm giác đau đớn cực độ, Triệu Tử Mặc nhẹ nhàng giơ tay lên, mới thấy chỗ đó hoa ra đã bị sỏi đá cắt một đường sắc lẹm, một mảnh da bị rách toạc, những giọt máu đỏ tươi cứ thế nhè nhẹ rỉ ra, khiến cho cô không nhịn được phải bật khóc.

Triệu Tử Mặc từ nhỏ đến lớn có thể nói không sợ trời không sợ đất, duy nhất chỉ sợ đau, chỉ cần một chút đau đớn sẽ đủ khiến cô rơi nước mắt.

Giờ phút này, trong hốc mắt cô, quả thực những giọt nước trong suốt như ngọc đang chực trào ra ngoài.

Một tờ giấy ăn đột ngột chìa ra trước mặt cô, cầm lấy tờ giấy là một bàn tay với những ngón tay thon dài quyến rũ, đến khi Triệu Tử Mặc mờ mịt ngẩng đầu lên, mới thấy rõ đó chính là Cố Thành Ca. Tâm trạng buồn bực của cô nay lại càng thêm buồn bực, không ngờ lại để anh thấy được bộ dáng xấu hổ mất thể diện của cô nữa rồi.

Vì muốn che giấu cơn tức và sự lúng túng của mình, Triệu Tử Mặc liền mở miệng lầm bầm trách cứ: “Tại sao thứ anh đưa em lại không phải là khăn tay chứ?”

“…” Cố Thành Ca nhất thời cảm thấy vô cùng khó hiểu.

“Trong ngôn tình tiểu thuyết đều nói như thế mà! Thậm chí ngay cả đến tiểu thuyết của Cố Thành Tây viết cũng có nữa!” Triệu Tử Mặc vì mục đích dời đi lực chú ý của anh, cho nên chậm rãi nói: “Em nói cho anh biết, lúc nữ nhân vật chính vì đau lòng mà bật khóc, nam nhân vật chính đúng lúc đó sẽ kịp thời xuất hiện, lập tức đưa ra cho nữ chính một chiếc khăn tay sạch sẽ , nữ chính cũng sẽ vì hành động ấm áp này mà sinh ra cảm động, tiện đà yêu luôn nam chính…Anh thử nhìn xem, ngoại hình của cả anh lẫn em đều hợp làm nhân vật chính còn gì, anh cũng lại xuất hiện trùng hợp như thế, vậy mà chỉ đưa cho em một tờ giấy ăn, này, anh thử nói coi, thực tế với tiểu thuyết không ngờ lại cách xa nhau như thế nha?”

Triệu Tử Mặc sau khi lảm nhảm một hồi, cuối cùng cũng phải đưa tay ra cầm lấy tờ giấy ăn, trực tiếp lau lau chùi chùi trên miệng vết thương.

Cố Thành Ca đứng từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt vừa thâm thuý, lại vừa trầm tĩnh như mặt hồ.

“Em xác định muốn tôi đưa khăn tay cho em?” Anh trầm ngâm mở miệng hỏi.

“Tâm trạng hiện tại của em rất không tốt, cho nên muốn!” Triệu Tử Mặc rầu rĩ đáp lại, một hồi sau mới hiểu rõ câu nói của anh, liền kinh hãi hỏi lại: “Đừng nói là anh thật sự không có khăn tay đó nhá!”

Cố Thành Ca bỏ tay vào túi quần, chậm rãi rút ra một chiếc khăn.

Triệu Tử Mặc ngay lập tức trợn tròn mắt nhìn.

Không phải cô bất ngờ vì chuyện cực phẩm có khăn tay đâu nha, ừ thì, thôi được rồi, cứ cho là cũng hơi bất ngờ vì chuyện đó đi, nhưng điều khiến cô phải trợn mắt ra mà nhìn, lại chính là những chi tiết trên chiếc khăn đó. Đó là một chiếc khăn được gấp lại một cách rất phẳng phiu cẩn thận, hơn nữa lại có màu hồng phấn – màu mà hầu hết bọn con gái đều thích nhất, phía trên còn thêu một bức hình trông rất dễ thương.

Triệu Tử Mặc không dám đưa tay ra nhận, cực kỳ thẳng thắn nói huỵch toẹt ra luôn: “Cái đó…cực phẩm…ừm…chiếc khăn tay này, là do anh mua sao?”

Cố Thành Ca lắc đầu: “Không phải.”

Triệu Tử Mặc nghe xong, dường như cuối cùng cũng bừng bừng đại ngộ: “A, em biết rồi — là nữ sinh tặng cho anh đúng không!”

“Coi như đúng, mà cũng không đúng.” Cố Thành Ca nghiêm túc nhìn cô, xem kỹ từng biểu hiện nhỏ trên khuôn mặt tinh xảo của cô.

“?” Triệu Tử Mặc như cũ lại không hiểu mô tê gì.

“Là một cô bé cho tôi, đến giờ vẫn chưa thấy đến lấy lại.”

“…”

Triệu Tử Mặc lần này đã hoàn toàn hết chỗ nói: cực phẩm a cực phẩm, nói như thế thì có khác gì so với việc anh tự mua chiếc khăn tay này chứ!

À mà khoan…cô bé…chiếc khăn dễ thương… ôi trời ạ, hoá ra cực phẩm lại □ đến như thế sao!

Tựa hồ như nhìn thấu được tư tưởng xấu xa trong đầu cô, Cố Thành Ca cố gắng áp chế cảm giác muốn xông ra bóp chết cô xuống, khẽ hừ giọng nói: “Mấy năm trước cô ấy chỉ mới là một cô bé, bây giờ cũng đã trưởng thành rồi.”

“…”

Ánh mắt vô cùng quỷ dị của Triệu Tử Mặc khẽ đảo qua liếc nhìn anh một cái, sau đó đưa tay nhận lấy chiếc khăn màu hồng phấn, từ trong tận trái tim bỗng nhiên phát ra một cảm giác tê dại ngứa ngáy, khó chịu lạ thường.