Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Chương 18




Triệu Tử Mặc vốn dĩ cứ cho rằng, những việc liên quan đến Chu Đại mà cô liên tiếp gánh phải, nhất định sẽ không còn nữa, nhưng tuyệt đối không nghĩ tới, sau này vẫn còn tiếp tục ập đến.

Nghe nói, Chu Đại chia tay với Tùng Dung, mà mỹ nữ bát quái Thi Tiểu Phì cùng phòng ký túc xá, không hiểu sao lại thường xuyên thoát khỏi tập thể, một mình hành động.

Khương Khương nói, cô từng ở khoa Luật nhìn thấy Thi Tiểu Phì đưa mắt nhìn Chu Đại từ phía xa xa, không dám nhích tới gần, vậy mà vừa mới quay người bước đi một cái, trong mắt cô nàng đã chưa đầy thâm tình, tuyệt đối không phải là Tiểu Phì vừa mê trai vừa bát quái mà các cô từng biết!

Cố Thành Tây nói, Tùng Dung sau khi chia tay thì tỏ ra vô cùng tức giận, từng trợn trừng mắt nhìn Thi Tiểu Phì với ngụ ý cảnh cáo rõ ràng, Tiểu Phì yếu đuối cũng chính vì thế mà e sợ rút lui, tư tưởng xám xịt tự cho mình là người thứ ba.

Thi Tiểu Phì cũng không buồn mở miệng nói cho ba vị mỹ nữ chuyện gì hết.

Mà Triệu Tử Mặc trăm triệu năm sau cũng không thể nghĩ tới, cô chỉ vì một lần bắt bớ làm bừa, lại khiến cho Chu Đại suýt nữa một đi không trở lại.

Lúc đó là vào một buổi sáng mùa thu, sau khi Triệu Tử Mặc hoàn thành tiết học ở môn tự chọn liền bước ra ngoài, bầu trời âm trầm vần vũ từ sáng sớm chẳng biết lúc nào đã xuất hiện những giọt mưa tí tách, từng cơn gió lạnh thổi vù vù qua lối rẽ của hành lang uốn khúc, tàn sát bừa bãi những người đi đường.

Đã gần đến giờ nghỉ trưa rồi, mấy vị bạn học của cô chủ yếu là giơ cặp sách lên đội trên đầu, tiến vào màn mưa mà chạy, Triệu Tử Mặc ngán ngẩm thủng thỉnh đứng đợi một lát, cuối cùng mưa đâu không thấy ngớt, chỉ thấy ngày càng nặng hạt, cô còn đang chuẩn bị lao ra khỏi hành lang mà đội mưa quay trở về khu ký túc Mẫu Đơn, bỗng nhiên từ phía sau, một giọng nói lịch sự lễ phép đột ngột vang lên: “Bạn ơi, xin chờ một chút.”

Giọng điệu này vừa xa lạ, lại vừa có chút gì đó rất quen thuộc.

Triệu Tử Mặc quay đầu nhìn, đó là một nam sinh đeo kính đang đứng cách cô khoảng ba, bốn mét, mái tóc hơi dài của hắn ướt nhẹp, một loại khí lạnh ẩm ướt vờn quanh trên trán hắn, những giọt nước nhỉ từng đợt xuống khuôn mặt nhã nhặn, rõ là vừa mới từ trong màn mưa chạy vào đây, đôi môi đầy đặn cũng vì lạnh mà chuyển sang màu tím tái.

Hắn mặc một bộ tây trang màu xanh đậm, có nhiều chỗ đã bị mưa làm cho ướt nhẹp, chiếc áo sơ mi trắng bên trong cũng vì thế mà bị bẩn đôi chút, hai chiếc cúc trên cổ áo bị tháo ra, chiếc cà vạt trông khá là bảo thủ bị hắn xiết chặt trong tay.

Hắn nhìn cô, ánh nhìn của đôi mắt xuyên thấu qua lớp kính đẫm hơi nước, đôi mắt hắn rất giống với bầu trời xám xịt bên ngoài kia, tối tăm mà u ám, khiến cho người đối diện không khỏi có cảm giác bị đè nén.

Triệu Tử Mặc lập tức nhận ra hắn là Chu Đại, sau một hồi chần chờ, cô mới lịch sự gật đầu: “Chào anh.”

Nhận được câu chào đáp lại của cô, con ngươi xám xịt của vị nam sinh đứng đối diện dường như sáng sủa hơn nhiều, hắn tiến lên hai bước, ngẩng cao đầu, dựng thẳng lưng: “Chào em, anh là Chu Đại, học sinh năm thứ tư khoa luật quốc tế.”

Triệu Tử Mặc gật gật đầu, dĩ nhiên là cô biết điều này.

Chu Đại lại tiếp tục mở miệng: “Triệu Tử Mặc, anh thật sự rất ngưỡng mộ em, không biết anh có thể có cơ hội được theo đuổi em hay không?”

Giọng nói của hắn đầy vẻ tôn trọng, vẻ mặt lại cực kỳ thành khẩn, có điều ánh mắt hắn lại toát lên một vẻ kỳ quái, đôi mắt ấy nhìn chằm chằm vào Triệu Tử Mặc, tựa hồ như coi cô là nhành cây cuối cùng trong bãi đất hoang, như sợi dây thừng duy nhất trên vách núi vậy…

Dường như, hắn đang van cầu, níu kéo lấy một lý do khiến cho hắn còn lưu luyến thế gian này.

Đáng tiếc, Triệu Tử Mặc lại không hề chú ý đến những điểm này, cho nên nhất thời cảm thấy vô cùng hoảng hốt.

Chu Đại vừa mới chia tay với Tùng Dung, tại sao lại chạy đến tìm cô mà tỏ tình một cách chớp nhoáng đầy ấn tượng như vậy được!

Nếu là lúc trước, cô nhất định sẽ không ngần ngại mà nở một nụ cười chói loá, sau đó cười ha ha nói nhăng nói cuội một hồi, dụng ý rằng mình không muốn “thu nạp” bạn trai, còn nếu như đối phương vẫn dai dẳng tiếp tục đòi theo đuổi, cô nhất định sẽ lấn tới đùa bỡn hắn ta một chút mới thôi.

Cái gọi là khái niệm đùa bỡn của Triệu Tử Mặc, đơn giản cũng chỉ là làm một bộ cười híp mắt, vươn ngón tay trỏ ra xoa xoa vuốt vuốt cằm đối phương, thật cẩn thận chi li ẩy qua ẩy lại một hồi rồi mới chịu mở miệng: “Anh có sợ mỗi ngày đều bị nữ sinh đùa giỡn như thế này không hả?”

Hồi còn học cấp hai, bọn nam sinh đều là cái loại sinh vật da mỏng, đại đa số đều bị hành động to gan của cô khiến cho toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra một hồi, sau đó sợ sệt mà đâm đầu bỏ chạy…

Còn bây giờ, trong đầu Triệu Tử Mặc vẫn nhớ như in lần cô đùa giỡn Kỷ An Thần bị hắn ta dạy dỗ lại, hơn nữa ánh mắt xám xịt của vị nam sinh này lại không thích hợp để đùa một chút nào, cộng thêm việc hắn hình như là người trong mộng của Thi Tiểu Phì, cho nên lần này cô nhất định phải nghĩ phương pháp khác để từ chối.

Nhưng mà, trừ cái lý do mà hồi cấp hai ra cô toàn viện ra như “còn đang nhỏ, cần phải chuyên tâm vào học tập” , thì ngoài ra chẳng thể nghĩ thêm điều gì khác nữa.

Trong lòng Triệu Tử Mặc bất giác cảm thấy có chút xấu hổ, ngượng ngùng cười cười: “Chu biểu sư huynh, thật là ngại quá, cảm ơn anh đã để mắt tới tôi, nhưng mà e rằng chúng ta không thích hợp để làm người yêu nhau đâu!”

Thật ra trong thâm tâm cô đã gào thét đến cực độ, đại ca à, ngươi có thể sửa soạn lại vẻ ngoài một chút rồi hẵng đi tỏ tình có được không, ngươi như thế định đi ám chết ta à!!

Tia mong chờ trong mắt Chu Đại dường như dần dần tiêu tan, trở về với màu xám xịt tro tàn vốn có của nó, sau đó hắn mới khó khăn mở miệng, âm điệu như đang không ngừng giãy dụa: “Tại sao? Có thể cho anh một lý do chính đáng được không?”

Triệu Tử Mặc lâm vào bế tắc, khó khăn nhăn trán một hồi.

Tìm lý do đi tìm lý do đi…

“Bởi vì anh học năm thứ tư tôi học năm thứ nhất, xa ba năm cũng là cách một thế hệ rồi đấy…” Triệu Tử Mặc rốt cục cũng miễn cưỡng tìm được một lý do, trong lòng thực ra đã muốn lăn ra khóc lắm rồi.

Chu Đại khó hiểu cười cười, trong mắt cũng đã khôi phục lại chút thần thái: “Tuổi tác không phải là vấn đề, chiều cao không phải là khoảng cách, thể trọng không phải là áp lực, đây là lý do gì thế?”

Triệu Tử Mặc tiếp tục nhăn trán, song vô luận là cô tìm ra bất cứ lý do nào, Chu Đại đều có thể dễ dàng bác bỏ, cuối cùng cô định áp dụng hạ sách chuồn êm, lại bị hắn ngáng lại.

Chu Đại gần như cầu xin nhìn cô: “Triệu Tử Mặc, anh biết em là người tốt, cho anh một cơ hội để chứng minh đi…một cơ hội thôi cũng được…”

Triệu Tử Mặc lại âm thầm gào thét, đại ca à, chẳng lẽ cứ là người tốt thì đều phải đồng ý lời tỏ tình của người khác sao! Hơn nữa cái vị biểu sư huynh này, cô đã tìm đủ mọi lý do như thế rồi, cũng phải thức thời mà hiểu rằng cô đang từ chối hắn chứ!

Nhưng lâm vào tình huống như hiện tại, cho dù bên cạnh không có một ai, nhưng Triệu Tử Mặc vẫn không thể mất hết nhân tính mà cự tuyệt trắng trợn như thế được, bởi vì cô loáng thoáng nhận ra, Chu Đại hình như đang chịu một sự đả kích cực lớn, muốn vin vào một ai đó để chứng minh sự trong sạch của bản thân mình.

Mà Triệu Tử Mặc cô, lại vô duyên vô cớ trở thành mục tiêu của hắn.

Nhưng thử hỏi, cô làm sao có thể trái với lương tâm mà chấp nhận sự theo đuổi của hắn đây? Hắn làm thế này, chẳng khác nào đang khiêu chiến cô cả!

Triệu Tử Mặc miễn cường cười một tiếng, lôi cái lý do nghe có vẻ hợp tình hợp lý nhất ra nói: “Thật ra…thật ra thì…Chu Đại… ừm, Chu biểu sư huynh à, nguyên nhân chính thật ra là, tôi đã có bạn trai rồi, cho nên…”

Chu Đại nghe xong, bộ dạng cực kỳ ảm đạm.

“…Có thể nói cho anh biết tên của người đó được không?”

Mồ hôi lạnh trên người Triệu Tử Mặc thế là được dịp vã ra như tắm.

Nếu là trước đây, cô sẽ không ngần ngại mà lấy Tiêu Sở Diễn Tiêu đại bổn tôn ra làm khiên chắn, nhưng bây giờ tin đồn cô bị Tiêu Sở Diễn đá vừa tung ra không lâu, hắn với Cố Thành Tây còn đang mắc bận trình diễn màn tình cảm sướt mướt, thử hỏi cô làm sao có thể kéo Tiêu Sở Diễn vào chết chung với mình đây?

Trời ạ, bây giờ ai mới là người có thể cứu cô khỏi hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng này đây a a a??

Triệu Tử Mặc đưa đôi mắt lo lắng nhìn ra khoảng trời xám xịt bên ngoài, rất nhanh sau, cô đã thất bại phát hiện, cho dù lúc này đây quả thực là có ba vị nam sinh cầm dù chạy qua, nhưng trong số đó cô lại không hề quen biết một ai, có nhờ vả giả mạo làm bạn trai cũng khó.

Từng giọt mưa tý tách rơi trên đoạn hành lang uốn khúc, đương lúc trong lòng Triệu Tử Mặc chỉ còn một cảm giác trên trời không đường, dưới đất không cửa, thì đột nhiên trong màn mưa róc rách, một thần hình cao ngất cực kỳ tao nhã, trong tay cầm cây dù bước vào hành lang, dáng vẻ cao ngạo mà lạnh lùng.

Khung cảnh tựa hồ như giống với ngày tháng ba ở Giang Nam, một thân hình thanh dật tuấn nhã thong dong bước đi trong làn mưa bụi mịt mùng, phong cảnh xung quanh thấm đẫm những cơn gió nhẹ và làn hơi nước mỏng manh, như ẩn như hiện, như gần như xa, thứ hiện ra trước mắt cô bây giờ giống hệt như một bức vẽ giai tuyệt của cảnh sắc Giang Nam.

Đôi mắt Triệu Tử Mặc lập tức loé sáng, thật giống như đang bị nhốt dưới đáy biển sâu vạn dặm bất ngờ tìm ta được chút ánh sáng le lói, tất nhiên cô chỉ cần nhìn một cái đã nhận ra ngay, kia chẳng phải ai khác, chính là người mà cô vừa mới cùng dùng cơm – đại cực phẩm trong truyền thuyết!

Tựa hồ như người chết đuối vớ được cọc, trong thâm tâm cô đột nhiên dâng lên một niềm cảm kích khó tả, không thèm để ý đến màn mưa lạnh mà chạy thẳng đến chỗ cực phẩm.

“Cực phẩm a cực phẩm, xem ra chúng ta rất có duyên í, thật ngại quá, nhờ anh làm bạn trai của em một lần thôi có được không?” Cô vọt tới trước mặt anh, thiếu điều nhảy dựng lên túm lấy cổ áo anh.

Cố Thành Ca chỉ kịp thoáng thấy một bóng người vụt qua dãy hành lang, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị cô nữ sinh lỗ mãng kia đưa hai bàn tay lạnh lẽo mà mềm mại chụp lấy cánh tay anh, sau đó cô kéo anh tiến lại gần một nam sinh khác, dính lấy anh vô cùng thân mật: “Chu biểu sư huynh, đây là bạn trai tôi, rất ưu tú đúng không!”

Triệu Tử Mặc cười đến mắt ngọc mày ngài, hai bàn tay đang nắm chặt cánh tay anh lại vô tình để lộ ra vẻ khẩn trương. Tựa hồ như đã hiểu rõ được tình huống trước mắt, Cố Thành Ca khẽ nhếch miệng, liếc mắt nhìn Chu Đại đang sa sút tinh thần một cách thảm hại, rồi anh vẫn bình thản ung dung vuốt nhẹ những hạt mưa vô tình dính lên quần áo.

Trong lòng Triệu Tử Mặc ngày càng căng thẳng, một mặt lo Chu Đại không tin, mặt khác lại sợ cực phẩm sẽ huỷ đi sân khấu, dù sao hai người cũng vẫn chưa quen thân lắm, cho nên Triệu Tử Mặc lần này, có thể nói là lâm trận mà không hề chuẩn bị.

Cái chính cũng chỉ vì cô đã lôi ra một lô một lốc lý do để từ chối rồi, cuối cùng hoảng quá đành phải vung tay làm bừa thôi.

Nhưng quả thực cô cũng rất may mắn, cực phẩm sau khi vuốt vuốt những giọt mưa bắn lên áo, mới từ tốn lấy từ trong túi quần ra một con dấu nhỏ đưa cho cô: “A Mặc, bà ngoại bảo anh đưa thứ này cho em.”

A Mặc…

Xưng hô thế này…

Mặc dù Tiêu Sở Diễn, ba vị mỹ nữ cùng Phó nãi nãi đều gọi cô bằng cái tên A Mặc, cô vẫn thấy rất tự nhiên, còn bây giờ cực phẩm bỗng nhiên gọi cô thế này, trong lòng cô bất giác cảm thấy như có một dòng điện vụt chạy qua, tê dại đến thất thần!

Triệu Tử Mặc không kìm lòng được đưa mắt nhìn lên người đang đứng bên cạnh, đôi mắt anh lần này lại đặc biệt trong trẻo, đẹp đẽ lạ thường, khoé môi nhếch lên làm thành một đường cong quyến rũ đến mê người, cánh tay thon dài mạnh mẽ của anh vươn ra trước mặt cô, trên lòng bàn tay còn đang đặt một con dấu có khắc ba chữ “Triệu Tử Mặc”.

Triệu Tử Mặc vừa thấy con dấu này, liền vứt luôn sự căng thẳng cùng thất thần ban nãy, mừng rỡ đưa tay ra nhận lấy: “Nhanh vậy đã khắc xong rồi! Cảm ơn cảm ơn!”

Tuần trước cô đến viện dưỡng lão ăn tối cùng Phó nãi nãi, sau khi dọn dẹp phòng thì chợt thấy một con dấu có khắc ba chữ “Phó Yên Trầm”, vì lúc đó cô tỏ ra đặc biệt thích nó, cho nên Phó nãi nãi hứa sẽ làm một cái khác tặng cho cô.

Cố Thành Ca chăm chú nhìn bộ dạng mừng rỡ của cô, khoé môi lại nhếch thêm một chút: “Nên cảm ơn em mới đúng, bà ngoại trước kia còn không giữ anh lại ăn cơm.”

Triệu Tử Mặc nghe thấy vậy lại càng cười sáng lạn hơn, lần nữa đưa tay ra thân mật ôm lấy cánh tay anh.

Chu Đại đứng đối diện chứng kiến hết một màn này, ánh mắt ảm đạm nay đã hoàn toàn biến thành màu của tro tàn, hắn mở miệng lẩm bẩm: “Là cậu, Cố Thành Ca, khó trách hôm trước cậu lại khuyên tôi tới bệnh viện kiểm tra, sau đó còn bảo cô ấy quay phim lại làm bằng chứng…”

Hắn thê lương cười một tiếng, rồi xoay người thất hồn lạc phách tiến vào màn mưa.

Trong thâm tâm Triệu Tử Mặc, bỗng nhiên toát lên một tia không đành lòng.

Cô cảm thấy Chu Đại ngày hôm nay thật kỳ quái, hắn khổ sở cười thê lương như thế kia, giống như là lời cáo biệt cuối cùng với mọi vật trên thế gian này vậy…

Nhìn bóng hắn dần dần biến mất trong màn mưa, Triệu Tử Mặc chỉ thầm mong mình đã nghĩ quá nhiều.

Chốc lát sau cô mới đột ngột giật mình, cảm giác thấy có điều gì đó hình như không đúng.

Cô cúi đầu, ngay lập tức nhìn thấy hai bàn tay mình còn giữ chặt lấy cánh tay của cực phẩm, dựa theo loại phản ứng thường thấy ở hầu hết các nữ sinh, đại khái là giống như bị điện giật một cái, sau đó rất nhanh vội rút tay về, e thẹn cúi đầu, vì ngượng mà không dám ngẩng mặt lên…

Có điều, Triệu Tử Mặc tất nhiên không có cái kiểu phản ứng này, bởi vì câu cửa miệng của vị mỹ nữ Cố Thành Tây cùng phòng ký túc xá là “Các đồng chí, làm gì cũng phải bình tĩnh!”, cho nên Triệu Tử Mặc nghe lâu cũng đã thành quen, bây giờ mặc dù trong thâm tâm cũng có cảm giác như bị điện giật, nhưng lại chỉ nhẹ nhàng từ tốn buông cánh tay cực phẩm ra.

Cô khẽ nhếch miệng, làm thành một nụ cười tỏa nắng: “Cảm ơn anh, cực phẩm.”

Ừ, mặc dù cô sớm đã biết đại danh của anh, nhưng mà cô phát hiện ra, gọi “cực phẩm” hình như thuận miệng hơn nhiều…

Cô khẽ ngẩng đầu, bất chợt nhìn thấy khoé môi anh nhếch lên, dáng vẻ qian xảo đầy mơ hồ, anh chăm chú nhìn cô, đôi mắt đen thẳm phảng phất như nhìn thấu được cả tâm can cô.

Sau đó Triệu Tử Mặc nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của anh vang lên.

“Không cần cảm ơn,” Cố Thành Ca nhếch miệng, ghé sát tai cô khẽ khàng lên tiếng, hơi thở ấm áp đầy nam tính cứ thế mà vờn quanh khuôn mặt cô: “Đây là nghĩa vụ của một người bạn trai như anh phải làm mà.”

Triệu Tử Mặc đứng hình luôn trong gió.

Đây có phải chính là bi kịch tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa trong truyền thuyết mà người ta vẫn thường nói hay không???

Rất nhanh, hồn Triệu Tử Mặc đã quay trở về với mặt đất.

Theo lý thuyết mà nói, cô với cực phẩm cũng không phải là chỗ thân thuộc gì, vậy mà cô cứ ngang nhiên đem anh ra làm tấm bia chắn, cho dù cô có là mỹ nữ nghiêng nước nghiêng thành đi chăng nữa, nhưng xét về thân phận của đám mây trôi trên cả mây trôi như anh, trong lòng cảm thấy không vui cũng là chuyện bình thường.

Cho nên, những lời này của anh, hẳn nhiên là đang trừng phạt trắng trợn!

Nụ cười tỏa nắng trên khuôn mặt Triệu Tử Mặc lập tức trở nên cứng ngắc, lát sau lại trưng ra một vẻ ngượng ngùng khó tả: “Thật ngại quá, cực phẩm, em thật sự là hết cách rồi mới lấy anh ra…” Trời ạ, cái này đúng là khái niệm tự mình tát vào mặt mình trong truyền thuyết mà!

Triệu Tử Mặc vội vàng luống cuống đổi sang câu khác, giọng điệu cực kỳ thành tâm thành ý: “Nếu anh có thời gian, hôm sau em mời anh ăn một bữa coi như là đền tội đi!”

“Được.” Giọng điệu của anh cũng cực kỳ thực lòng, anh gật đầu đồng ý.

Này này này, lẽ nào lại sảng khoái như vậy sao!

Triệu Tử Mặc lại không kìm nổi nhìn lên một cái, thấy khoé miệng anh ngày càng cong thêm, nụ cười của anh, giờ phút này cô bỗng cảm thấy sao mà gian xảo quá…