Em Định Trốn Tránh Đến Bao Giờ

Chương 23: Bắt đầu một cuộc sống mới



Đám cưới của tôi và Khánh Phong tuy tổ chức vội vã nhưng không vì thế mà làm ảnh hưởng đến quá trình thiêng liêng này. Tôi ngồi nhâm nhi ngụm trà xanh, xem lại ảnh và video cưới. Chúng tôi có một tuần, vừa tổ chức cưới vừa nghỉ trăng mật. Hai chúng tôi đã "tiêu" mất 5 ngày, còn hai ngày nghỉ nữa, tôi hưởng thụ nốt, chồng tôi phải về đơn vị gấp để giải quyết công việc. Xét ra, tối nay mới là chân chính chúng tôi động phòng. Nghĩ đến buổi tối, tôi thực sự lúng túng. Kể từ hôm nay trở đi, tôi sẽ đảm đương một cương vị mới - Vợ - một từ tuy dễ viết nhưng lại không dễ làm.

20 phút dành cho bản thân đã qua, tôi vội vàng dọn dẹp lại mọi thứ, lau chùi lại tất cả đồ đạc. Xong xuôi, tôi đi chợ mua đồ ăn. Loáng một cái, đã lại đến chiều, nghe tiếng lạch cạch mở cửa, tôi đi nhanh ra phía cửa chính :

- Chào chồng !

- Vợ, chào vợ, anh nhớ vợ chết đi được

- Này, 30 tuổi rồi đấy, làm sao lại như trẻ con thế

- Ra đường là người đàn ông 30, về nhà là trẻ con 30.

Anh nói xong cũng là lúc anh ôm chặt tôi vào lòng, hôn loạn xạ lên mặt tôi.

- Người em đang có mùi dầu mỡ. Anh nghỉ ngơi rồi đi tắm đi đã.

- Chê chồng bẩn phải không? Chồng mình chứ hàng xóm đâu mà đẩy ra thế. Phải phạt thôi.

Tôi vội vàng đẩy anh ra, đi nhanh vào bếp, vặn nhỏ lửa, nồi canh của tôi tí nữa thì khét mất. Anh cũng theo chân tôi đi vào bếp, vòng tay ôm tôi, nhất quyết bám dính lấy tôi không rời nửa bước. Tôi mặc kệ, cứ chuyên tâm nấu ăn đã.

Anh cọ mặt vào cổ tôi, hai tay cũng không chịu để yên, sờ loạn đằng trước ngực tôi. Lúc thì nắn, lúc thì bóp, lúc thì đẩy lên, lúc lại ấn xuống, chơi chán rồi vươn cổ thì thào vào tai tôi : "Vợ, súng đã sẵn sàng rồi, bia bắn bày ra thôi".

Tôi huých anh một cái, người đàn ông đằng sau vẫn dán lên lưng tôi, tiếp tục nỉ non dụ dỗ. Chưa dừng ở đó, bàn tay chết bầm kia lại còn lần sờ xuống phía dưới, nhét ngón tay vào trong quần lót, mơn man mơn man.

Tôi tắt bếp, đẩy tay anh ra, xoay người lại, anh thuận thế bế tôi lên sàn bếp, rúc mặt vào ngực tôi, hai tay nhanh chóng cởi nút áo. Tôi càng cố gắng đẩy tay anh ra thì anh lại càng cố gắng cởi đồ của tôi. Trên người tôi bây giờ chỉ còn đúng cái quần nhỏ. Tôi xem xem anh làm thế nào mà cởi nốt cái quần này xuống. Nghĩ thế nên tôi khép chặt chân lại, nhất quyết không mở ra. Anh cũng không động đả gì đến cái quần nhỏ mà chuyên tâm hôn tôi. Anh hôn rất nhẹ nhàng, rất tỉ mỉ. Tôi thích cách hôn của anh. Luôn dịu dàng như chính con người anh vậy. Anh hôn dần xuống dưới, hôn lên ngực thì không còn là hôn nữa, mà là cắn. Vừa gặm vừa mút lại vừa cắn, luồng cảm xúc trong tôi ào ào tuôn chảy, tôi không còn biết đông tây gì nữa, chỉ biết hưởng thụ tư vị ngọt ngào này thôi. Hai chân tôi dần dần điều chỉnh tư thế thích hợp - đồng nghĩa với việc tôi tự động mở chân ra, quặp lấy hông anh. Tôi ôm lấy đầu anh, xoa cái lưng anh, xoa cái eo anh, mỗi động chạm của tôi lên người anh đều khiến anh phát ra những tiếng rên rỉ thích thú, anh càng hôn tôi cuồng dã hơn. Hai bầu ngực tôi bị anh mút đến tê dại. Anh bế tôi lên, đi về phía phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt tôi lên giường, tay anh thuận tiện cởi quần nhỏ của tôi ra.

Tôi chẳng hiểu từ lúc nào anh đã không còn mặc quần nữa, anh nhanh chóng cởi nốt chiếc áo đang mặc trên người xuống, dứt khoát ăn tươi nuốt gọn con mồi. Tất nhiên, con mồi đó là tôi đang bị đè ở dưới.

Tiếng giường gỗ va vào tường lịch kịch theo một tiết tấu đều đặn, lại cả tiếng "bành bạch" vang lên không ngừng. Tôi mê man hưởng thụ luồng ấm nóng đang ra ra vào vào dưới chân tôi. Tôi chẳng biết hai chúng tôi "lịch kịch" " bành bạch" bao lâu, chỉ biết, tôi mở mắt ra là lúc cái bụng tôi biểu tình kêu lên òng ọc.

Bên cạnh tôi chẳng có ai, tôi vất vả lắm mới ngồi dậy được. Chân tay tôi, lưng tôi, cứ như là bị tảng đá đè lên, đau từng khúc từng đoạn. Tôi nghe trong phòng bếp có tiếng loẹt xoẹt, rồi bất ngờ có cái đầu ló vào phòng ngủ, cười toe toét. Tôi giật mình, vơ chăn che lại. Chồng tôi bước từng bước lại gần tôi, cười rất dịu dàng : Vợ, chồng đây mà. Sao vẫn còn ngượng ngùng như cô gái vụng trộm thế.

Anh bế tôi ra phòng bếp, bày đồ ăn cho tôi. Tôi đói đến lả cả người, cúi mặt ăn như hổ đói, không cần để ý đến hình tượng gì cả. Ăn xong, anh nhận việc rửa bát, còn tôi có nhiệm vụ ngồi nhìn anh làm và nói chuyện phiếm với anh. Từ lúc được bế từ phòng ngủ sang phòng ăn, tôi.....không hề mặc quần áo.

Xong xuôi, anh bế tôi ra nhà vệ sinh, hai chúng tôi cùng nhau tắm. Tôi phải tranh đấu mãi mới khiến anh bỏ ngay ý định tắm cho tôi. Giằng co một hồi cũng xong, anh lấy máy sấy, sấy khô tóc cho tôi rồi bắt tôi đi ngủ. Còn anh, ngồi vào bàn làm việc.

Ánh đèn ngủ hắt lên người anh nhàn nhạt. Tấm lưng ấy rộng rãi và vững chắc, tôi cứ nhìn mãi tấm lưng ấy cho đến khi chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết.

Từ đêm hôm đó, cho tới mãi về sau, hàng đêm được anh ôm ngủ, giấc ngủ của tôi rất yên ổn, rất an lành.

Vì tôi bị gián đoạn học hành nên sau khi lấy chồng xong, tôi học lại một năm tại chức. Hai chúng tôi lại bước vào vòng quay bận rộn - công việc và công việc. Tôi muốn làm gì, anh cũng đều ủng hộ tôi. Ngược lại, mỗi khi chuẩn bị làm việc gì đó hoặc cần giải quyết vấn đề, tôi đều hỏi ý kiến anh, cùng anh thảo luận. Thỉnh thoảng chúng tôi cũng có tranh luận gay gắt, nhưng lần nào cũng là anh chủ động giảng hòa với tôi. Công việc của anh rất bận rộn. Buổi tối, anh thường phải viết báo cáo, hoặc chuẩn bị tài liệu giảng dạy. Có lần tôi đã hỏi anh, tại sao trước đây anh vẫn có thời gian đưa đón tôi. Anh bảo thời gian đó anh mới đi làm nên chưa có nhiều việc lắm, hơn nữa, nếu có thì anh đều làm việc vào ban đêm.

Tôi thắc mắc vì sao mẹ chồng lại biết tôi sẽ là con dâu của bà? Anh cười, di chuột trên máy tính rồi chỉ vào tấm hình: " Mẹ nhìn tấm hình này mà cứ tấm tắc khen mãi. Bà bảo hết nhiệm kỳ thì nhanh chóng cưới về thôi". Tôi nhìn tấm hình, đỏ mặt. Đó là tấm hình tôi mặc sườn xám, ngồi nghiêng, phần xẻ cao ôm mông, tay tôi đang nâng chén thưởng thức vị trà. Anh nhất quyết không nói cho tôi biết tấm ảnh này là do ai chụp. Nhìn ảnh, tôi đoán là chụp từ điện thoại bởi vì chất lượng hình ảnh không được rõ nét lắm.

Biết anh thường thức muộn làm việc nên tôi chuẩn bị chút đồ ăn, đồ uống nhẹ cho anh. Một ngày, như mọi khi, tôi mang đồ ăn vào cho anh. Tôi thấy anh ngồi im bất động, cảm giác như anh đang nén thở, cố gắng kìm nén gì đó, mồ hôi lấm tấm trên trán, tôi lại nghĩ xấu xa rằng anh đang "muốn ăn" tôi. Tôi hồn nhiên trêu chọc anh. Không giống như mọi khi, lần này anh mắng tôi. Tôi hậm hực vào phòng vệ sinh rửa tay rồi nằm lên giường. Nghĩ đi nghĩ lại tôi cảm giác có cái gì đó là lạ, anh ít khi nặng lời với tôi, linh tính nói cho tôi biết, anh có cái gì đó giấu tôi. Tôi giả vờ lấy cuốn sách, rồi trộm nhìn anh, tôi thấy tay anh đặt lên vùng bụng. Tôi nghĩ ngay đến cơn đau dạ dày. Đôi lần anh vẫn bị lên cơn đau, uống thuốc xong thì không còn bị gì nữa. Chị Hằng nói cho tôi biết anh bị đau dạ dày ở nước ngoài. Đó là khoảng thời gian khủng hoảng của anh. Tôi biết khoảng thời gian đó - chính là thời điểm tôi chạy trốn anh.

Nhưng lần này, tôi cảm giác cơn đau của anh không hề nhẹ. Không cần nghĩ nhiều nữa, tôi bấm số gọi cấp cứu, vội vàng lấy ví tiền cùng một ít vật dụng. Anh nhất quyết không đi bệnh viện. Tôi chẳng biết lấy sức lực ở đâu ra, lôi xềnh xệch anh ra giường nằm. Xe cấp cứu đến, tôi cưỡng chế anh nằm lên cáng, nhất quyết phải đưa anh đi bệnh viện bằng được.

Trải qua vài xét nghiệm rồi lại theo dõi, rồi lại xét nghiệm, các bác sỹ quân y chuẩn đoán anh bị bục phần cuống dạ dày - một vị trí rất khó phát hiện. Những ngày anh nằm viện, tôi ở bên cạnh chăm sóc anh. Công việc với tôi lúc này - chỉ là nước chảy bèo trôi , sức khỏe của chồng tôi mới là quan trọng nhất.

Tôi xin nghỉ việc không đúng theo trình tự nên bị "cắt" tiền thưởng quý. Tôi cũng chẳng quan tâm. Khi mới bước chân vào cuộc sống, tiền đối với tôi thật là quan trọng. Tôi làm việc cật lực chỉ để kiếm được chút tiền chi trả học phí với phụ giúp gia đình. Bây giờ, tiền chỉ là một công cụ thực hiện những điều tôi " muốn". Hơn hết thảy, tình yêu của chúng tôi - tiền không thể mua được. Như chồng tôi đã nói: muốn được yêu phải dùng cả đời. Tôi nguyện cả đời này yêu anh - và - được anh yêu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.