Em Độc Thân, Em Quyến Rũ

Chương 1: Mang về những con mèo



Tình yêu đến khi bạn còn đang bận rộn với cuộc sống riêng của mình

Đôi lúc làm một phụ nữ độc thân như thể là một việc báo động. Báo động như loại Virus Code Red bị phát hiện khi những người bạn đã kết hôn của tôi hỏi tôi có hẹn hò với anh chàng nào đặc biệt không và tôi đã trả lời “không” trong suốt tám tháng liền. Cảm giác như Code Red khi bà ngoại giận dỗi và rầy la tôi, “con gái các cô bây giờ đòi hỏi quá nhiều đấy. Các cô chẳng biết làm thế nào để có một đám cưới cả. Phiên phiến thôi cô ạ.” Cảm giác như Code Red khi tôi bắt đầu làm một phép toán và nhận ra rằng nếu tôi muốn có bầu ở một cái tuổi nhất định nào đó, nếu tôi muốn dành vài năm chu du thế giới với chồng mình trước khi chúng tôi có con và nếu đơn giản chỉ muốn hẹn hò với anh ta một vài năm trước khi đính hôn thì tôi nhất định đã phải gặp anh ta từ cách đây mười lăm tháng.

Mười lăm tháng trước! Code Red! Trời ơi, SOS! Chúng ta sắp có một bà cô già, một gái xoan sắp toan về chiều, một quý bà đơn độc, một bà chủ không chồng, một mụ phù thủy già xấu xí. Hãy đưa cô ta vào túp lều cũ kĩ lụp xụp và rước những con mèo về nhà.

Là một phụ nữ độc thân không dễ, đôi khi tôi tự hỏi một phụ nữ có thể, không cần có đàn ông hay không vì khi không có đàn ông (man) thì một phụ nữ (woman) sẽ chỉ còn là W và O và khi ghép lại những chữ cái này sẽ đọc như Whoa. Giống như con ngựa bị đứt dây cương, Whoa nghe như đang cố sức giữ nó, cố gắng kiềm chế nó, cố gắng ngăn nó lại. Whoa, dừng lại! Không phải hướng đó. Đừng có chồm người lên. Đừng ngoái đầu lại và rống lên. Không! Không phải! Không đời nào. Không bao giờ. Phụ nữ mà không cần đàn ông ư? Không thể thể được.

Thật đáng thương cho tôi. Đáng thương cho chúng ta. Đáng thương cho những bạn gái đang sống một mình và khao khát tình yêu. Đáng thương cho những bạn gái vì sợ đơn độc mà phải chung sống với những người đàn ông chỉ mang lại cho họ đôi chút hạnh phút. Đáng thương cho chúng ta với những lỗ hổng trong trái tim dường như không thể lấp đầy. Đáng thương cho chúng ta, những người đang thui thủi một mình hay cô đơn giữa những người khác. Đáng thương làm sao khi phải cố giữ gìn vòng eo theo, cặp mông săn chắc, tỉa tót bộ móng và tạo kiểu tóc để nhận được vài sự chú ý của đàn ông. Và biết nói gì đây ngoài hai chữ đáng thương khi mà hơi thở của chúng ta trở nên mệt mỏi, trái tim chúng ta vang lên những lời cầu nguyện: Cứu tôi, cứu tôi, cứu tôi.

Chờ đã! Hãy thở sâu! Bình tĩnh. Hãy thư giãn! Đừng lo lắng! Chỉ là báo động nhầm thôi mà. Những mối quan hệ lãng mạn là thứ duy nhất khiến chúng ta được thỏa mãn trong cuộc đời, tình yêu là thứ hiếm có khó tìm – và chính những lời nói không đâu mới khiến chúng ta gận giữ mà chẳng vì lý do gì cả.

Là một phụ nữ độc thân không dễ nhưng cũng không đáng báo động. Cô đơn là trạng thái tự nhiên của cuộc đời. Hãy nghĩ xem: Mỗi chúng ta đều sinh ra một mình, đơn độc và duy nhất. Ngay cả những cặp đôi cũng được sinh ra từng người một.

Tôi không muốn nói rằng những mối quan hệ lãng mạn là thứ không đáng để theo đuổi. Mong muốn được chia sẻ cuộc sống của mình với một người khác là tất yếu và nó tự nhiên như việc bạn được sinh ra trần trụi vậy.

Chúng ta phải không ngừng tìm kiếm tình yêu. Chúng ta phải mở rộng trái tim và sẵn lòng kết giao vì những mối quan hệ giúp chúng ta vượt qua khỏi giới hạn chật hẹp về sự tồn tại của mỗi chúng ta. Các mối quan hệ giúp ta lớn lên. Chúng ta trở nên tốt bụng hơn, dịu dàng hơn, cảm thông hơn với những người ở quanh mình. Các mối quan hệ cho ta cảm giác an toàn, niềm an ủi và có thể giúp chúng ta dẹp bỏ những lo toan hiện hữu giống như những bóng ma đang réo gọi trong tâm trí. Đó là những kho báu tuyệt với để chúng ta kiếm tìm.

Nhưng chúng ta đừng mải mê tìm kiếm nửa kia mà quên mất bản thân mình. Đừng giống như những người phụ nữ ngốc nghếch cho rằng tình yêu dành cho bản thân ít quan trọng hơn và ít thỏa mãn hơn tình yêu họ nhận được từ đàn ông. Hãy tin rằng việc bạn hiểu chính bản thân mình cũng quan trọng như việc bạn hiểu về người yêu bạn. Hãy tin rằng tình yêu bạn dành cho bản thân là cần thiết và thiêng liêng. Hãy tin rằng mối quan hệ quan trọng nhất mà bạn đang có trong cuộc đời này là mối quan hệ với chính bạn. Hãy khắc cốt ghi tâm đến điều này: Việc tìm kiếm một người khác không ngăn cản được việc bạn tìm kiếm chính con người mình.

Dĩ nhiên niềm tin đơn thuần sẽ không thể biến mọi nỗ lực trở nên dễ dàng hơn. Yêu không bao giờ là dễ và yêu chính mình lại là điều khó hơn cả.

Tôi đã từng nói câu này và tôi sẽ nhắc lại một lần nữa: Là một phụ nữ độc thân không dễ chút nào.

Tôi biết một phụ nữ muốn cưới chồng hơn tất cả. Bất kỳ người đàn ông nào ngang qua đời cô, cô đều lao đến, đôi cánh tay dang ra, bàn tay xòe rộng, sẵn sàng chộp lấy anh ta. Với mọi người đàn ông cô đều nói, “ Đây rồi. Anh ta chính là người ấy. Tôi đang yêu. Tôi nói là tôi đang yêu. Đang yêu!”. Nhưng anh ta chưa bao giờ là người ấy. Tất cả đều bỏ chạy. Dĩ nhiên họ sẽ làm thế, Không ai muốn vị vây bọc, ngay cả khi nó đến từ những mục đích tốt.

Tôi biết một người phụ nữ luôn chờ đợi một người đàn ông sẽ đem niềm vui đến cho cuộc sống của mình. Cô không nuôi dưỡng một thú đam mê, một tình bạn sâu sắc hay một công việc thú vị nào. Dường như mọi người chẳng biết gì về cô ngoại trừ việc cô khao khát được yêu. Cô kể không dứt về những cuộc hẹn hò và hầu như không còn gì khác. Khi ở bên cạnh cô, tôi thường hiểu liệu còn thứ gì khác trong cái thế giới rộng lớn này có thể khiến cô thích thú không. Cô có thích đọc sách không? Cô có thích đi dạo và để ý đến những chú chim không? Cô có đam mê nào khác ngoài sex không? Khi tưởng tượng cô sử dụng thời gian như thế nào lúc ở một mình, tất cả những gì tôi hình dung được chỉ là cái cảnh cô ngồi trên tràng kỷ, thả hồn ra ngoài cửa sổ với chiếc tivi đang bật và mơ màng chờ đợi. Những mối quan hệ của cô không bao giờ kéo dài được lâu. Mặc dù tất cả đối với ai đó có vẻ là một điều quá lý tưởng, nhưng trên thực tế, một mối quan hệ như vậy rất nhanh chóng bộc lộ tính lệ thuộc của nó và kết thúc bằng cảm giác như thể đó là gánh nặng đối với ít nhất một người.

Tôi biết một phụ nữ luôn muốn yêu và được yêu sâu sắc đến mức cô chẳng bao giờ thổ lộ bằng lời. Cô giống như một đứa trẻ cuồng tín cẩn trọng bảo về điều ước ngày sinh nhật của mình vị sợ rằng điều ước đó sẽ không bao giờ trở thành sự thật nếu cô chia sẻ nó với thế giới. Sự yếu đuối là kẻ thù của cô và vì vậy, người phụ nữ này đã che giấu sự đau khổ của mình bằng những nụ cười tự tin hay kể những câu chuyện cười tầm phào về sự kém cỏi của cánh đàn ông. Nếu như thần tình yêu có giương cung và bắn một mũi tên xuyên qua ngực cô ngay chính phút giây này, thì chắc cô cũng không cảm thấy gì. Cô giữ cái tôi của mình quá chặt.

Tôi biết một phụ nữ tâm sự rằng mình quá yêu bạn trai của mình nên không thể để anh ấy ra đi. Cô nói cô không thể tưởng tượng rằng có thể tìm được một người nào khác tuyệt vời như anh ấy. Nhưng anh hôn cô theo cách cô muốn và bản thân cô thường tự hỏi sẽ thế nào khi đặt môi mình lên môi một người đàn ông khác. Kể từ khi không còn toàn tâm gắn bó với bạn trai cũng như chẳng thể dứt khoát sẽ rời bỏ anh ấy, cô rơi vào tâm trạng phân vân và thú nhận rằng, có lẽ một ngày nào đó cô sẽ phản bội anh. Tôi ngạc nhiên khi cô nói với tôi rằng cô cũng không hiểu nổi tại sao cô lại thường cảm thấy bất mãn trong mối quan hệ của mình. Tại sao? Bởi sự chân thành từ một phía là không đủ.

Đã đến lúc đặt những sự cam kết của bạn sang một bên và nói lời tuyên thệ. Không mâu thuẫn nữa. Không nghi ngờ nữa. Hãy xỏ đôi tất len cho đôi chân lạnh. Khởi động đi. Nhảy đi. Hãy nói có. Hãy tạo ra một cuộc sống đầy niềm vui bất kể mối quan hệ của bạn đang thế nào. Hãy thề sẽ bắt đầu một cuộc tình trọn đời với bản thân bạn. Đó là ưu tiên hàng đầu.

Không cần phải cố gắng để yêu một ai đó. Tình yêu là một trạng thái tự nhiên. Đó là cách bạn tương tác với cuộc đời. Hãy niệm câu thần chú này: Không cần phải cố gắng để yêu một ai đó, đó là sự mách bảo của con tim. Hãy nói. Hãy suy nghĩ. Hãy ghi nhớ. Lặp đi lặp lại và thực hiện nó. Không cần phải cố gắng để yêu một ai đó, đó là sự mách bảo của con tim.

Giáo sư dạy môn sáng tác ở trường thường nói với chúng tôi rằng nếu muốn trở thành một nhà văn có tên tuổi, chúng tôi không thể chỉ dựa vào mỗi cảm hứng. Đôi lúc, cảm hứng có thể giúp bạn viết được một vài câu hay ho, thậm chí giúp bạn hoàn thành một tác phẩm hoặc hai lần, nhưng nó không thể giúp bạn theo nghề viết chuyên nghiệp. Sáng tác đòi hỏi sự tập trung, đều đặn và tận tụy. Các tác phẩm hay được xuất bản và mang lại lợi nhuận không tự dưng hiện ra trên trang giấy ngay khi tác giả ngồi vào bàn viết. Một tuyệt phẩm trước khi ra đời phải được thai nghén trong nhiều tuần, nhiều tháng, nhiều năm.

Giáo sư dạy môn sáng tác của tôi từng nói, “Các bạn phải tự khơi nguồn cảm hứng cho mình”. Theo bà, “mồ hôi sinh ra cảm hứng”. Nghĩa là, chúng ta cần phải lao động trước và gặt hái thành quả sau. Nghĩa là, chúng ta cần phải viết, viết, viết và tiếp tục viết ngay cả khi chúng ta chẳng còn gì để nói. Nghĩa là cảm hứng cũng là những sinh vật cá tính không thể bị nắm bắt bởi những kẻ háo danh hời hợt miệng nói không ngớt về việc mình sẽ trở thành nhà văn nhưng không bao giờ thực sự ngồi xuống bàn và viết.

Tạo dựng một cuộc sống vui vẻ cũng giống như sáng tác văn chương. Nó đòi hỏi sự cống hiến bền bỉ và những hiểu biết sâu sắc để lôi kéo được cảm hứng. Hạnh phúc không dành cho trái tim của những kẻ lười biếng, luôn kêu ca hoặc chìm đắm trong ghen tị và than vãn. Hạnh phúc và niềm vui chỉ đến với những người nỗ lực không ngừng để tìm hiểu và yêu quý chính bản thân mình.

Hãy ngồi xuống và làm việc. Đi sâu vào nội tâm của bạn và không ngừng tìm kiếm. Khám phá xem bạn cần phải làm gì để mang lại niềm vui cho chính mình. Tự học hỏi. Đọc về Chúa Jesus. Đọc về Đức Phật. Tìm hiểu về thuyết bình đẳng, triết học, tâm lý học và thơ ca. Hãy mở rộng tâm hồn. Nhưng cần nhớ rằng khơi nguồn cảm xúc chẳng phải là điều dễ dàng. Bạn sẽ nhận ra một vào điểm xấu lẩn khuất trong con người bạn và bạn sẽ phải đấu tranh rất quyết liệt để loại bỏ chúng, làm sáng tỏ mọi chuyện và khẳng định cuộc sống. Nếu bạn làm được như vậy, bạn sẽ đau đớn đấy. Bạn có thể sẽ khóc. Có thể sẽ kêu gào. Sẽ có những lúc bạn cảm thấy vô vọng, nhưng điều đó thực sự đáng giá. Phải. Bạn thân mến ạ, thực sự đáng giá lắm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.