Em Gái Dịu Dàng Và Anh Trai Ma Quỷ

Chương 2: Chuyện hằng ngày p2



Phương Hân Ngữ liếc nhìn vật nam tính đặc biệt to lớn, nhớ lại vài hồi ức gian nan, không khỏi sợ hãi rùng mình một cái

" Anh hai, em nuốt không nổi"

Phương Tử Ngôn giơ tay vuốt ve đôi môi anh đào của cô, âm thanh quyến rũ mê người nói " Nhưng anh hiện tại rất khó chịu, em chỉ cần đem nó nhét vào cái miệng nhỏ nhắn liền tốt rồi "

Nghe xong lời nói của Phương Tử Ngôn, Phương Hân Ngữ rốt cục hít một hơi lấy dũng khí, cúi xuống áp sát vào vật nam tính của anh trai, đôi môi cho dù còn cách một chút, vẫn có thể cảm nhận được hơi nóng thiêu đốt người, Phương Hân Ngữ nuốt một ngụm nước bọt, lè lưỡi liếm liếm, quy đầu cứng rắn cùng đầu lưỡi mềm mại đụng nhau, ướt đẫm nước bọt trong suốt.

Phương Tử Ngôn tiếp tục đầu độc nói " Bé ngoan, đem nó giống như cây kem liếm đều, đừng bỏ sót chỗ nào "

Đầu lưỡi của Phương Hân Ngữ trượt dài từ đỉnh quy đầu xuống tận cùng phía dưới đáy, va chạm vào hai trái đào co rút, trong lòng mang theo ý muốn trả thù, cô dùng răng nặng nề cắn nhẹ.

Phương Tử Ngôn phát ra âm thanh xúc động " A ", ngón tay chèn vào môi Phương Hân Ngữ nói " Em thật xấu xa, lại dám cắn anh, phải làm thế nào trừng phạt đây "

Phương Tử Ngôn rút ngón tay ra mang theo lực cắm vào phía dưới của Phương Hân Ngữ, cô cúi đầu khẩn cầu " Anh hai đừng mà, em không dám cắn nữa "

Phương Tử Ngôn hôn lên đôi mắt đang rũ xuống của cô, âm thanh mặc dù dịu dàng lại mang ý tứ không thể cãi lời nói " Vậy ngậm của anh đi, nó thích nhất ở trong cái miệng nhỏ nhắn của em "

Phương Hân Ngữ suy nghĩ, cố liếm và ngậm nó một hồi, chỉ cần bức anh trai bắn ra là xong hết mọi chuyện.

Gậy thịt Phương Tử Ngôn tối đa chỉ vào được một phần ba, Phương Hân Ngữ cảm giác miệng bị lấp đầy, hô hấp có chút khó khăn. Nhưng Phương Tử Ngôn vẫn cảm thấy chưa đủ

" Tiếp tục ngậm vào, lấy tay vuốt ve phần lộ bên ngoài "

Ngày thường hai tay Phương Hân Ngữ không dính cả một chút nước, lòng bàn tay vừa mềm mại vừa nhẵn nhụi, không ngừng vuốt ve, khiến cho Phương Tử Ngôn hết sức thoải mái

Phương Tử Ngôn vén làn váy của Phương Hân Ngữ lên, thưởng thức cảnh đẹp trước mắt

Môt thiếu nữ mười lăm tuổi, quần áo xốc xếch khôn tả, cơ thể mềm nhũn dán vào giữa hai chân người con trai, cái miệng nhỏ nhắn ngậm lấy đỉnh quy đầu mút mạnh, có thể thấy trên gò má trắng nõn của cô nổi lên hình dáng của cây gậy thịt, hai tay còn lại liên tục xoa nắn bộ phận nằm phía dưới

Hai chân Phương Hân Ngữ bị ép mở rộng, lộ ra hai cánh hoa sưng đỏ không ngừng run rẩy, khe huyệt chảy ra mật dịch trong suốt.

Phương Tử Ngôn ám muội an ủi em gái " Em gái, em chảy nước, có phải hay không rất khó chịu?"

Lúc này Phương Hân Ngữ thực sự rất ngứa, trên dưới hai cái miệng nhỏ đều bị chặn lại, đặt biệt là ở phía dưới khó chịu vô cùng, thật muốn bị côn thịt to lớn nhồi vào, vừa nghĩ tới, hạ thể chảy ra càng nhiều mật dịch.

Mà Phương Tử Ngôn dường như cố tình dằn vặt cô, ngón tay cứ ma sát nhè nhẹ, kết hợp với ngôn ngữ đầy kích thích

" Hai cái miệng nhỏ này chỉ cho ăn no một cái là đủ rồi, ai bảo chưa ăn sáng liền chạy ra khỏi cửa, nên bây giờ chỉ có thể ăn của anh "

Thể lực của Phương Tử Ngôn thât kinh người, cô mút thật lâu mới bức được anh bắn ra, tinh dịch trắng đục phun đầy miệng nhỏ, Phương Tử Ngôn còn dùng tay chặn môi cô, ép cô nuốt hết.

Sau khi Phương Hân Ngữ nuốt xong, Phương Tử Ngôn dịu dàng dùng khăn giấy chà lau đôi môi cô, tiếp theo cúi xuống hôn một cái ngay khoé miệng Phương Hân Ngữ.

Phương Tử Ngôn nói " Em có thể đi ra ngoài, cuối tuần này không ép buộc em "

" A, anh cứ vậy cho em đi?" Phương Hân Ngữ khó có thể tin thốt ra, vốn tưởng rằng anh trai còn muốn tiến vào trong cơ thể cô, không nghĩ tới cứ như vậy dễ dàng bỏ qua.

Phương Tử Ngôn mỉm cười " Ngẩn người làm cái gì, lẽ nào em muốn ở lại tiếp tục bồi anh à?"

" Á.."

Phương Hân Ngữ cuống quít mặc lại quần lót, sửa sang lại quần áo, đang muốn bước ra cửa, Phương Tử Ngôn đột nhiên kéo vạt váy cô, vô ý hay cố ý chạm nhẹ vào hạ thể Phương Hân Ngữ, trong đầu cô lại hiện lên những cảnh triền miên, hạ thể cảm thấy một mảnh trống rỗng.

Phương Tử Ngôn kín đáo đưa cho cô một túi bánh mì, săn sóc nói " Mang theo bánh mì ăn trên đường, chỉ ăn ' sữa' của anh thôi sợ em đói bụng"

Phương Hân Ngữ gật đầu, chạy như bay ra khỏi nhà.

Thiến Lệ đứng ở nơi đã hẹn đợi Phương Hân Ngữ, nhìn thấy cô kinh ngạc hỏi " Miệng cậu thế nào có chỗ lại sưng lên?"

Phương Hân Ngữ che miệng chột dạ nháy mắt mấy cái " Chắc do trong người nóng quá..."

" Anh trai cậu chăm sóc cho cậu rất tốt mà, làm sao lại bị nóng trong người "

" Anh ấy thật biết chăm sóc..." Phương Hân Ngữ kỳ thực còn muốn nói thêm một câu, anh ấy cũng rất biết cách dằn vặt người

Cùng Thiến Lệ ra ngoài chơi đùa, lại muốn sớm trở về nhà, hạ thể bị anh trai trêu đùa trước đó, khơi gợi dục vọng của cô, anh ấy nhất định là cố ý như vậy ...

Phương Hân Ngữ không khỏi thở dài, dĩ nhiên biết rõ quan hệ với anh trai như vậy là loạn luân, nhưng ba tháng trước còn chưa biến thành như vậy, rốt cục là nguyên nhân gì khiến cho hai người kết hợp lại với nhau, đây không phải là chuyện chỉ trong thời gian ngắn có thể nói rõ được...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.