Em Họ Không Dễ Nuôi

Chương 8




Chợ ở thành phố này thật ra khá lớn, cả con phố dài toàn bộ hầu như đều bị  dân bán rau, thịt, cá chiếm mất, lối vào thập phần chật chội, Đoàn Duệ Thanh ở bên ngoài nhìn thoáng qua, cũng không sốt ruột chen vào, ngược lại quan sát những người nông dân vừa mới bán xong hết mọi thứ.

Hiện tại còn chưa tới giữa trưa, sạp của bọn họ đều đã sạch trơn, chuẩn bị dọn hàng, trên mặt mỏi mệt nhưng tươi cười không giảm nửa phần.

Đoàn Duệ Thanh tuy rằng chưa từng đi bán rau, nhưng cũng biết những người này đều là rời giường từ khi trời còn tờ mờ sáng, từ nhà mình chọn lấy một mớ rau, đi hơn mười dặm từ chân núi vào thành phố buôn bán, thập phần vất vả. Mà số rau đều lấy từ vườn trong nhà, số lượng cũng không nhiều.

Hắn đứng bên ngoài nhìn một lát, đợi đến giữa trưa, số lượng người đi chợ giảm bớt mới chậm rãi đi vào trong.

Trong chợ bây giờ cũng chỉ còn lại một ít rau dưa, có những thứ không bán được, lát nữa liền sẽ được gom lại đem về nhà.

Hắn ở bên trong đi tới đi lui vài vòng, cũng chưa mua cái gì cả, những người lúc đầu còn tươi cười hét to kêu gọi hắn mua đồ, lúc này đều lộ ánh mắt kỳ quái nhìn hắn.

Đoàn Duệ Thanh cũng không biểu lộ gì, đợi nhìn đủ một hồi mới chậm rãi nói thứ cần mua.

Cô hắn bởi vì làm ở khách sạn, buổi trưa và buổi tối đều ăn cơm ở chỗ làm. Cho nên Đoàn Duệ Thanh trở lại nhà Vân Thiệu Thần tự mình làm cơm, một mình ngồi ăn, xong tìm một hộp giữ ấm, đem cơm và thức ăn bỏ vào, sau đó đi đến sở cảnh sát.

Giống như điều hắn nghĩ, Vân Thiệu Thần vừa mới từ bên ngoài trở về, đang chỉnh lý tư liệu, còn chưa ăn cơm.

Những người trong sở thấy có người đến đưa cơm, tất cả đều hết sức kinh ngạc đối với người nhận được đãi ngộ cảm thấy hâm mộ, phải biết là đến lúc bận bịu làm việc, trong sở đều không ai ăn trưa là chuyện bình thường.

“Sao em lại đến đây?” Vân Thiệu Thần hoàn toàn không để ý thái độ mọi người, vẫn là biểu tình như thường ngày, chính là chủ động đứng lên đem người kéo đến phòng nghỉ, đóng cửa đem những tên đang thèm ăn chảy nước miếng ngăn cách ở ngoài.

“Tên hỗn đản dám ăn một mình.” Cố Hải vừa hâm mộ vừa ghen tị trừng mắt.

“Đứa nhỏ đó là ai a? Bộ dáng thật ngoan, còn đến đưa cơm nữa.” Một đồng nghiệp tò mò bước đến hỏi.

“Em họ, tên kia nói thế.” Cố Hải nâng cằm, chỉ về hướng Vân Thiệu Thần.

“A? Đó là em trai Thiệu Thần? Sao trước đây không nghe hắn nhắc đến bao giờ?”

“Chậc chậc, em trai nhu thuận nghe lời như vậy, y sẽ nói cho các người biết sao?” Cố Hải đối những người trong sở tỏ ý xem thường.

(Ý nói ảnh giấu vợ hiền không cho ai biết à )

Những người khác đều không cho hắn mặt mũi, trêu chọc: “Ta xem ngươi là hâm mộ Thiệu Thần có em trai ngoan đưa cơm đi, nếu thích như vậy thì về nhà nói mẹ ngươi sinh cho một đứa em đi, ha ha ha..”

Cố Hải tức giận xem thường trở mình, quay đầu đứng lên cùng đám người mắng mỏ.

Đoàn Duệ Thanh tuy bị Vân Thiệu Thần kéo vào phòng nghỉ, nhưng sở cảnh sát phòng nghỉ vốn đơn sơ, hiệu quả cách âm không được tốt, cho dù đóng cửa lại, vẫn có thể nghe được mọi thứ, kể cả đoạn đối thoại không nghiêm chỉnh càng về sau. =))

Vân Thiệu Thần tất nhiên cũng nghe được, y vốn không để ý, người khác nói gì cũng không quan tâm, nhưng lúc này trong lòng lo lắng Đoàn Duệ Thanh, dù sao em họ y còn chưa trưởng thành.

Kỳ thật Đoàn Duệ Thanh nguyên bản cũng không để ý lời những người bên ngoài nói, ở kiếp trước có cái gì mà hắn chưa trải qua đâu, chính là vừa nâng mắt lại vừa vặn bắt gặp tầm mắt Vân Thiệu Thần, không biết như thế nào trong đầu lại hiện lên câu “em trai ngoan” kia, đột nhiên cảm thấy không được tự nhiên, có lẽ thật sự còn chưa trưởng thành, da mặt còn chưa đủ dày, hắn cảm thấy mặt mình một trận nóng lên, nghĩ thầm chính mình lúc này chắn chắn là đang đỏ mặt.

“Đừng để ý đến bọn họ.” Vân Thiệu Thần thấy trên mặt cậu một mảnh hồng hồng, giơ tay lên, giữa không trung dừng một chút, cuối cùng đưa tay xoa nhẹ đầu cậu.

“Không có gì.” Đoàn Duệ Thanh cũng biết chính mình như vậy không tốt lắm, dù sao da mặt quá mỏng là không nên có đối với người buôn bán. (Ý nói bán buôn phải mặt dày =3=)

Vân Thiệu Thần nhìn cậu một cái, đem hộp cơm để lên bàn, bảo cậu ngồi xuống, mới hỏi: “Sáng nay em ra ngoại ô sao? Ra đó làm gì?”

“Làm sao anh biết?” Đoàn Duệ Thanh có chút giật mình nhìn anh.

“Giày của em.” Vân Thiệu Thần chỉ chỉ giày hắn.

Đoàn Duệ Thanh theo hướng anh nhìn xuống, quả nhiên thấy giày mình dính bùn đất, có lẽ lúc đi ra khu đồng ruộng bên ngoài bị dính vào.

“Em nghe nói bên ngoài có người xây nhà ở, muốn đi nhìn qua.” Hắn giải thích, không nói rõ thêm gì. (Ta cũng chả hiểu chỗ này lắm, cơ mà QT nó vậy, mọi người thông cảm nha)

Vân Thiệu Thần có chút kỳ quái nhìn cậu, bất quá cũng không truy cứu thêm, hỏi tiếp: “Em còn đi dạo trong thành phố nữa? Có ý tưởng gì không?”

Đoàn Duệ Thanh không biết anh làm sao biết được mình đi dạo trong thành phố, có lẽ do khả năng quan sát đi, cũng không nghĩ nhiều, hồi tưởng lại từ sáng đến giờ, sau đó nghiêm túc trả lời: “Em đi dạo một lúc, cũng có ý tưởng.”

“Như thế nào?” Vân Thiệu Thần đem một cái ghế lại, ngồi trước mặt cậu hỏi.

“Bây giờ còn chưa có kế hoạch cụ thể, em nghĩ trước tiên làm việc ở khách sạn một thời gian, đợi đến khi nghỉ lễ mừng năm mới về quê thăm ông ngoại và ông nội, lúc đó em sẽ đem bản kế hoạch đưa cho anh xem thử.” Đoàn Duệ Thanh ngồi trên ghế, theo thói quen ngồi thẳng lưng, không giống những thanh niên cùng tuổi do thời gian dài nằm trên bàn học mà cong lại, ánh mắt cũng thanh lệ sáng ngời, thập phần tự tin, không có nửa điểm do dự.

Cũng không biết có phải do ánh sáng mặt trời chiếu qua cửa sổ lúc giữa trưa quá chói mắt hay không, Vân Thiệu Thần nhìn người so với chính mình nhỏ hơn này lại cảm thấy có chút hoảng hốt,

Cũng may y làm việc ở sở vài năm cũng không phải bình thường, rất nhanh đã khôi phục lại vẻ mặt thường ngày, hơi dời ánh mắt, hỏi: “Em muốn về quê làm gì?”

Ông ngoại Đoàn Duệ Thanh nguyên bản cũng từng làm việc trong thành phố, nhưng lúc về già ông không thích không khí sinh hoạt ở đây, nên khi về hưu đã trở về nông thôn ở cùng cha mình.

Mà ông nội Đoàn Duệ Thanh gốc là nông dân, ngoại trừ ông ngoại Đoàn Duệ Thanh, ông còn hai người con trai và một người con gái nữa, cho nên cũng không dọn vào thành phố ở.

Đương nhiên hai người già đều không muốn đến ở cùng cha mẹ Đoàn Duệ Thanh trừ bỏ một số nguyên nhân khách quan, còn có một ít nguyên nhân là bọn họ không thể sống cùng người cha nóng tính của Đoàn Duệ Thanh mà không xảy ra mâu thuẫn.

Bởi vì mẹ Vân Thiệu Thần cũng sinh ra ở đó, nên y đối với thân thích của Đoàn Duệ Thanh cũng không xa lạ.

“Còn chưa nghĩ tới, đợi trở về xong mới tính.” Đoàn Duệ Thanh cười nói.

Vân Thiệu Thần gật gật đầu, nói: “Em an bài tốt là được.”

“Dạ.” Đoàn Duệ Thanh mỉm cười gật đầu, trong lòng cảm thấy cao hứng. Mặc kệ là kiếp trước hay kiếp này, hắn đều chưa bao giờ nhận được sự tin tưởng của cha mình, hiện tại lại có được ở người anh họ không tính là thân cận này, so với bất kì điều gì cũng khiến hắn cảm thấy vui vẻ.

Trong phòng lần thứ hai lâm vào trầm mặc, cũng may hai người đều hiểu tính cách đối phương, cũng không cảm thấy mất tự nhiên. Đoàn Duệ Thanh lo lắng cơm mình đưa tới lại không được ăn, liền thúc giục Vân Thiệu Thần ăn trước, bản thân thì rời sở cảnh sát, ý định đi dạo một vòng nữa.

Đoàn Duệ Thanh trong lòng đã có không ít ý tưởng, “dân dĩ thực vi thiên” (Dân lấy ăn làm trời), người sống một kiếp, ăn, mặc, ở, đi lại tất cả đều không thể thiếu, mà thức ăn tuyệt đối là điều kiện sống sót hàng đầu, không ai có ngoại lệ.

Hắn lại đi đến chợ lúc sáng, đại khái hôm nay là chủ nhật, nên dù đã là buổi chiều, vẫn có nhiều người đến đó.

Ở chợ này luôn chia thành hai ngày “lãnh tập” và “nhiệt tập” (chắc là ngày vắng người và ngày “nhiệt tình tụ tập” đó mà >.<). Ngày hôm nay chính là ngày “nhiệt tập”. Mỗi khi đến ngày này, những người dân ở ngoại ô thành phố nếu có vật gì bán được sẽ đem đến, mà những người chuyên làm ăn buôn bán cơ hồ mỗi “tập” đều đến.

Đoàn Duệ Thanh ở trong chợ đi qua một vòng, suy nghĩ một lúc, mới mua đồ đem về.

Đoàn Giai Thu nguyên bản là ăn cơm tối tại khách sạn, bởi vì nhớ đến cháu trai ở nhà, nhờ người thay ca liền trở về nấu cơm, mà Vân Thiệu Thần hôm nay cũng phá lệ tan tầm đúng giờ.

Cơm chiều vẫn là Đoàn Duệ Thanh giúp Đoàn Giai Thu làm, sau đó dọn ra cả ba người còn ăn, cùng nói chuyện, cảm giác không xa cách khiên Đoàn Duệ Thanh thấy có điểm lạ lẫm.

Sau khi ăn xong Vân Thiệu Thần hỏi Đoàn Giai Thu về việc đi làm của Đoàn Duệ Thanh, Đoàn Giai Thu cười gật đầu nói: “Mẹ hôm qua đã nói rồi, khoảng thời gian này khách sạn đang bề bộn nhiều việc, quả thật cần thêm người làm, Duệ Thanh, con nghĩ muốn làm nhân viên bên ngoài, hay đi làm việc hậu cần trong nhà bếp, như mua đồ ăn hay vật dụng linh tinh.

Đoàn Giai Thu đối với cháu trai biết nghe lời này thập phần tin tưởng, người cao lớn, mặt mày sáng sủa, tính cách không lạnh không nóng, biết lễ phép, đi học thành tích cũng rất tốt, nếu chọn một ngành không tồi, nhất định tiền đồ vô lượng.

Đoàn Duệ Thanh tự hỏi trong chốc lát, mới trả lời Đoàn Giai Thu: “Con nghĩ muốn nhận việc nhập hàng các vật phẩm và thực phẩm cho khách sạn, cô có thể hỏi giúp con không?”

Đoàn Giai Thu đối với quyết định của hắn cảm thấy hết sức kinh ngạc, nhiều việc như thế hắn không chọn, lại chọn việc mà những người trẻ tuổi sẽ không làm?