Em Là Của Anh, Bây Giờ Và Mãi Mãi

Chương 14



Về phía Quỳnh, không hiểu sao cô lại đi lên tầng thượng của khu giảng đường – nơi thích hợp để hóng gió, ngắm cảnh, …nhưng thường rất ít người lên đây. Tuy thế, nó vẫn luôn được quét dọn vào mỗi sáng.

Mở cửa, Quỳnh bước ra sân với bộ dạng mệt mỏi, cô đang cố gắng điều hòa nhịp thở cho đều. Tiếng thở gấp gáp của cô đã bị một chàng trai nghe thấy…

Chàng trai ấy quay người lại, nhìn về phía cô. Tà áo đồng phục trắng cùng chiếc cà vạt thắt lỏng lẻo khẽ bay bay trong gió, ngay đến mái tóc cậu cũng vậy. Chàng trai ấy trông như một thiên sứ, không vương chút bụi trần. Nhưng cô lại không thể nhìn rõ khuôn mặt cậu. Mắt cô hoa lên, nhưng cô vẫn ý thức được rằng, hình bóng này, trông rất quen thuộc…

Cố gắng tiến lại gần hơn để có thể nhìn cho rõ. May sao, sức cô cũng dần hồi phục. Và chàng trai mà cô nhìn thấy lại chính là…

….Vương Thiên Hoàng!!!

“H…Hoàng…cậu…cậu cũng lên đây hóng gió sao?”Cô cố gắng nói chuyện thật tự nhiên

“Tại sao?” Nhưng câu trả lời của Hoàng lại không hề ăn nhập với câu hỏi của cô

“Hả? Tại sao gì…gì cơ?”

Nhìn dáng vẻ có phần bơ phờ của cô, tim cậu tự nhiên đau nhói. Dường như không kiểm soát được hành động của mình, cậu kéo cô ngã vào lòng mình, ôm chặt lấy cô…

“Cậu ngốc lắm! Sao cứ phải chịu đựng mãi như vậy? Sao không nói hết ra suy nghĩ của cậu?...Ngốc!”

Nước mắt cô trào ra. Đúng! Cô đã kiềm chề quá nhiều nỗi đau, những nỗi đau chẳng thể nào xóa nhòa. Có lẽ, bây giờ việc kiềm chế đã trở thành bản năng của cô…

Thấy cô im lặng, Hoàng nói tiếp

“Nếu không thể nói ra được thành lời, chi bằng gửi gắm qua bài hát đi”

“Ý…Ý…cậu là sao?”

“Karaoke…”

“Ừm…thôi…tớ…tớ ổn” Quỳnh vội đầy Hoàng ra

Như đọc được suy nghĩ trong đầu cô, Hoàng bổ sung

“Cậu yên tâm, lần này không có Kiều Oanh và Ngọc Lan, hai người đó sẽ không làm khó cậu đâu”

Quỳnh ngước lên nhìn cậu. Ánh mắt cô lộ rõ sự ngạc nhiên…làm sao mà cậu ấy biết được???

30 phút sau…Tại Angel Karaoke…

“Vậy Quỳnh, bà hát trước đi! Tâm trạng nhất mà!!” Thư đề xuất

“Đúng rồi đó Quỳnh” Quân đồng tình

“Ôi trời cái quán karaoke này cho chọn bài ngẫu nhiên à? Không được tự do chọn sao?”

Lâm đang loay hoay với cái bảng điều khiển cảm ứng đột nhiên kêu lên.

Quỳnh bật cười

“Thôi miễn là mình biết hát là được mà Lâm hiiii”

“Tiếp theo là phần trình bày ca khúc…ừm…Em Vẫn Hy Vọng cover do tân ca sĩ Thúy Quỳnh trình bày!” Lâm giới thiệu, cậu cũng hơi ngỡ ngàng vì ngẫu nhiên lại vào bài hát buồn quá như thế này

Em Vẫn Hy Vọng ư? Nếu hát bài này, chắc chắc Quỳnh sẽ phải dồn nén cảm xúc để không khóc. Cố lên , Thúy Quỳnh! Chẳng phải hồi nãy mày đã khóc đến ướt hết vai của Hoàng sao? Giờ không được khóc nữa…

Cô cầm chặt micro và bắt đầu hát…

Hy vọng em, vẫn giữ riêng em, chẳng đánh rơi phút nào

Hy vọng em, vẫn giữ đầy, cả giấc mơ, dẫu đớn đau

Hy vọng anh giờ đây có chút yên vui, ngập nắng trên con đường

Hy vọng anh còn mang chút kí ức về em, chỉ thế thôi

Giọt nước mắt bay ngược lên bầu trời, làm thành bóng mưa đổ ngang xuống đời

Chỉ cần anh còn trên mặt đất này…

Em vẫn hy vọng…

Dù phải đớn đau ngàn năm cũng đành

Dù là giấc mơ ngàn kiếp không thành

Chỉ cần anh còn trên mặt đất này…

Em vẫn hy vọng…

Vẫn hy vọng…

Hy vọng em vẫn giữ cho anh dù biết anh cũng mặc

Hy vọng thêm, đau đớn nhiều, cũng không sao, em chẳng sao

Hy vọng anh ở nơi có nắng lung linh, đừng ướt mưa thế này

Hy vọng anh còn mang chút kí ức về em, chỉ thế thôi

Giọt nước mắt bay ngược lên bầu trời, làm thành bóng mưa đổ ngang xuống đời

Chỉ cần anh còn trên mặt đất này…

Em vẫn hy vọng…

Dù phải đớn đau ngàn năm cũng đành

Dù là giấc mơ ngàn kiếp không thành

Chỉ cần anh còn trên mặt đất này…

Em vẫn hy vọng…

Vẫn hy vọng…

Cả ba chàng trai: Hoàng, Lâm, Minh đều ngẩn người, không ngờ Quỳnh lại hát bài này tâm trạng đến như vậy. Cô ấy đang yêu đơn phương? Giọng hát của cô ấy với ca khúc này như hòa làm một, quá hay, đến nỗi cả ba chàng đồng thanh nói “Hát tiếp đi!”

Nhưng…

“Bản Người Ấy cover của Khánh Lâm singer sắp được bắt đầu! Xin các bạn chú ý!” Quân nói oang oang trong micro

“Quân! Ông nói vớ vẩn gì thế? Người Ấy của Trịnh Thăng Bình singer?”

“Đúng rồi! Ông mau lên hát đi! Ca sĩ mà ngại gì?”

“Được rồi!”

Cậu chỉ muốn chiếc micro này, ngày hôm nay, chỉ có mình cô ấy cầm, nhưng sao bây giờ cậu lại cầm như thế này?

Bài tiếp theo sau ca khúc Lâm hát đang được thông báo trên màn hình: Chỉ Cần Em Hạnh Phúc – Hồ Quang Hiếu.

“Bài sau ai hát đây?” Thư lên tiếng

Nhân cơ hội đó, Lâm chạy đến giúi micro vào tay Minh

“Cậu hát Người Ấy đi, tôi hát bài sau!”

“Cái gì?” Minh giật nảy người

Còn 5s nữa bài hát sẽ bắt đầu, cậu đành miễn cưỡng đứng dậy. Cả bọn lại được thưởng thức giọng ca mạnh mẽ của Minh

…Người ấy có tốt với em, yêu em như anh đã từng yêu?

Người ấy có biết tính em hay trách móc, thích nuông chiều?

Anh nhớ em nhiều…anh nhớ em nhiều…

Sao để mà vơi bớt đi bao đêm đợi mong…

Người ấy có lớn tiếng hay luôn khiến em đau buồn không?

Người ấy có biết quý em hay yêu thương em thật lòng?

Anh nhớ em nhiều…anh nhớ em nhiều…

Sao cho lòng vơi bớt đi nỗi buồn, nỗi đau trong lòng anh…

Bốp! Bốp! Bốp!...

Tất cả những người có mặt đều vỗ tay không ngớt. Quả thật, những ai hôm nay đến hát karaoke, đều hát quá tâm trạng thì phải. Minh bước đến, đưa micro cho Lâm, rồi ngồi xuống ghế sofa chờ cậu ta “biểu diễn”

Tình yêu đôi lúc không cùng cảm giác yêu thương từ hai người

Dù cho hạnh phúc em chọn là ai không phải anh

Chỉ cần em nói em buồn, anh sẽ đến bên em để nghe tâm sự của em

Dù cho con tim này vỡ nát…

Dù một lần đã cố nói với anh là tình yêu em đã chọn thật nhiều nỗi đau

Rằng lòng mình chỉ biết nói với em lời quan tâm của một người bạn thân…

Vẫn cứ lắng nghe con tim em như thế nào

Người mình yêu không vui phải làm sao

Cứ thế trôi qua bao nhiêu tháng ngày

Em có hay…?

Nói với anh khi đưa ra hai con đường

Bỏ mặc em hay anh sẽ bên em

Dẫu có thêm bao nhiêu nỗi buồn hay nỗi đau

Anh sẽ bên em…

…Sẽ bên em…

…Người yêu ơi…

Anh cũng đã biết được nhiều điều, khi yêu người ta thường hi sinh tất cả cho người mình yêu, anh không thể không quan tâm em hỡi…

“Hoàng à! Cậu cũng nghênh chiến một bài đi!” Quân đề nghị, ngập ngừng một lát, cậu ta nói tiếp “ Ở đây trừ tôi và Thư ra thì ai cũng đều có tâm trạng không vui hết, nên đi karaoke giải sầu. Chính Hoàng hẹn chúng ta tới đây, vậy mà từ nãy đến giờ cậu ấy chưa hát. Các cậu nghĩ thế nào?”

Minh đập tay vào vai Hoàng

“Đúng đó, lên hát đi ông, tôi cũng hát rồi này!”

“Bài gì?” Hoàng trả lời đúng 2 từ

“Trên màn hình đó, để tôi xem, ừm, là bài Bức Tranh Vẽ Thiếu Nét!”

Hoàng hơi nhíu mày, nhưng rồi cậu cũng đứng dậy…Giọng hát ấm áp đó, đôi mắt màu cà phê đó, Quỳnh không thể quên được

Anh một mình lê bước chân trên con đường

Nơi khi xưa trào dâng biết bao kỉ niệm

Em đùa vui trong tuyết trắng ngây thơ

Anh nhìn em lòng sao ấm áp lạ thường

Anh và em vẽ bức tranh có hai người

Trao cho nhau nụ hôn khi tuyết rơi đầy rơi

Nay mình xa đã mấy đông qua rồi

Sao em không trở về một lần em ơi

Tuyết chờ, tuyết tan lâu rồi

Nơi đây đã vắng đi một tiếng cười đùa

Lời hứa…đã tan theo mây trời

Em đi như chưa từng đến đây

Hỡi người…nếu em không trở về

Hãy nói với anh, để anh thôi chờ đợi

Hình vẽ bức tranh khi đông về

Thiếu nét vẽ quen thuộc…khuôn mặt của em

“Hoàng, sau cậu lại hát đầy tâm trạng như vậy chứ? Có phải vì Phương không? Chắc là như vậy rồi, có lẽ ngoài bạn ấy ra không ai có thể khiến Hoàng bớt nghĩ đến như vậy…Thất bại thảm hại rồi!” Quỳnh nghĩ trong đầu…

“Này! Làm gì thất thần thế?” Không biết Hoàng đã tiến đến chỗ cô từ khi nào

“K…Không có gì!” Cô chối đây đẩy

Từ phía chiếc ghé sofa đối diện, Khánh Lâm nhin cô với ánh mắt xen lẫn nhiều cảm xúc khó hiểu, nhưng khi đó mọi người vẫn mải nhìn lên màn hình, chỉ có Quân là chú ý đến sự tồn tại của cảm xúc trong đôi mắt cậu.

Quân khẽ thì thầm vào tai Thư điều gì đó, cô mỉm cười thích thú gật gật đầu. Một lúc sau, điện thoại của Lâm rung lên vì có tin nhắn:” Ra chỗ khác gặp nhau một lát đi. Quân”

Khánh Lâm ngạc nhiên nhìn về phía Minh Quân, ngồi gần nhau như vậy mà không nói được ư?

*Khu vực dành-riêng-cho-nam-giới*

“Này, ông làm cái trò gì mà bí mật thế hả Quân?” Lâm nhăn mặt

Quân đập bốp một cái vào vai Lâm, cười khoái trá:

“Thích người ta rồi thì tỏ tình đi, sao lại đơn phương thế. Biết đâu người ta cũng thích ông? Hahahaha…”

“Ông nói linh tinh cái gì thế?” Lâm hơi giật mình

“Giấu làm sao được tôi, nhìn cái cách ông say đắm nhìn nàng là tôi biết rồi. Là Quỳnh, phải không?”

“Tôi…”

“Chúc ông thành công nhé! Mong là tôi sớm được uống rượu mừng hai người hahaha…”

Quân đi rồi, Lâm nhìn mình trong gương. Cậu thật sự…thật sự thích Quỳnh sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.