Em Là Của Anh (You Belong To Me)

Chương 19



"Mẹ kiếp," Vasili nói với Lazar khi bọn họ đi xa về phía trước so với đoàn người, "Tôi không muốn ngủ với cô ta tí nào cả . Tôi chỉ là muốn chứng minh với bản thân mình, và với cô dân nữ đó là tôi có thể thôi ."

Lazar gật đầu, không chút ngạc nhiên . Nhưng rồi, Lazar hiểu Vasili hơn bất cứ người nào khác vì anh biết rõ cách nói chuyện châm biếm và yếu điểm của Vasili, tất cả những yếu điểm và những đức tính tốt của anh.

Vasili đã gặp Claudia Shevchenko không bao lâu sau khi họ vừa xuống ngọn núi Carpathians, khi mà anh vẫn còn đang giận sôi âm ỉ vì chống lại chuyện anh bị ép buột phải làm cuộc hành trình này . Không phải là anh ở với cô ta cả tuần lễ bởi vì anh không thể cưỡng lại . Anh chỉ ở lại để chứng minh là có hôn ước hay không thì anh cũng sẽ không thay đổi lối sống bê tha của mình.

Giống như những người đàn ông khác, Vasili thích hai loại đàn bà, loại người thứ nhất thu hút anh là những người có sẵn cho anh xử dụng. Còn loại người thứ hai thì có rất nhiều vì vẻ bề ngoài của anh. Những người này thì tự nguyện hiến dâng mà không cần đợi được hỏi .

Và Vasili chiều hầu hết bọn họ chỉ vì suy cho cùng anh cũng đã quá quen với những đam mê lạc thú .

Nữ bá tước Shevchenko thì thuộc vào nhóm người thứ hai . Cô ta nhìn cũng xinh đẹp, nhưng hơi ốm, và Vasili thì thích loại gái đẫy đà và khêu gợi ... giống như thân hình của Alexandra vậy .

Bây giờ Lazar nói, "Có một chuyện nẩy sinh ra từ chuyện vô lý đó . Anh phát hiện được là nữ nam tước biết cách xử dụng roi ngựa ."

Lazar bị trừng mắt vì đã nhắc nhở lại chuyện đó . Anh sẽ rất là thất vọng nếu như Vasili có phản ứng khác . Năm ngày đã trôi qua kể từ khi chuyện đó xảy ra và anh sẽ không bao giờ quên được chuyện đó, và anh cứ nhắc đi nhắc lại với Vasili ít nhất là một lần trong mỗi ngày .

Một trong những người Cossacks của Alexandra bị gãy một ngón tay trong trận đánh đấm đó, chuyện mà bây giờ tất cả bọn họ đều quy lỗi vào đó . Chúa ơi, thật là tức cười, không phải và vì ngón tay gãy mà là trận đánh, và Lazar đã ngồi yên và thưởng thức mọi diễn biến. Và chuyện càng hấp dẫn hơn khi Alexandra phát hiện ra thương tích của người Cossack.

Cô đã cầm roi ngựa đi tìm người hộ tống của Vasili, và Vasili là người duy nhất có đủ can đảm ... hay là quá bực bội ... để đi đến gần cô trong khi cô ta đang vung roi vun vút và giật phắt cái roi trong tay cô . Cỗ đã dành cho người hộ tống đó và Vasili bằng ánh mắt như muốn giết người kể từ đó .

Sau chuyện đó, rất dễ thấy được là Alexandra yêu quí anh em nhà Razins giống như người trong gia đình. Cô đối xử với họ giống như anh em, che chở họ giống như anh em, chọc ghẹo họ giống như anh em. Làm thế nào mà Vasili lại nghĩ bọn họ là tình nhân của cô thì Lazar không thể hiểu được, nhưng bạn của anh không còn là bản thân của anh ta nữa kể từ khi anh ta gặp cô "dân nữ" của anh ta .

Lazar nghĩ không biết Vasili có biết là anh ta bắt đầu thể hiện tính chiếm hữu mỗi khi anh ta đề cập đến Alexandra không . Cũng vì chuyện đó, anh nghĩ không biết Vasili có biết là anh ta luôn ngoái lại nhìn cô rất nhiều lần trong ngày không .

Anh cũng đã ngưng không thường xuyên cưỡi ngựa đi trước giống như lúc trước nữa, và đã ngưng hẳn khi bọn họ đi đến gần những dãy núi . Nhưng rồi, dãy núi Carpathians không phải là một nơi mà dân du hành thích đi qua, cho dù thời tiết có xấu hay đẹp, và đặc biệt là nếu những người du hành đó mang theo những thứ đáng giá . Bọn họ đã vượt qua được một dãy núi mà không có chuyện gì xảy ra . Thêm một lần nữa là hơn những gì bọn họ đã hy vọng làm được, nhất là với hai cỗ xe nặng nề và một đàn ngựa quí .

Bọn họ đã rất cẩn trọng, cho thêm người gác vào ban đêm. Nhưng đã không mướn thêm người ở làng kế bên, vì Vasili đã phản đối, sợ là cơ hội rất cao là bọn họ sẽ mướn nhầm kẻ cướp, vì thế bọn họ không thể làm gì khác được nữa .

Tình hình đã thay đổi, đúng vậy, nhưng ngay cả với sự nguy hiểm trùng trùng khi đi băng qua những dãy núi, Vasili cũng đã không bỏ qua chiến dịch cá nhân của mình . Anh dường như càng tăng thêm sự cố gắng để thóa mạ và trêu chọc Alexandra và cố làm cho cô nỗi giận mỗi khi có cơ hội . Chuyện mà bọn họ có thể sẽ đến được Cardinia trong khoảng một tuần lễ nữa, còn tùy vào thời tiết, dường như là lý do . Nhưng có ai ngờ được là chuyện sẽ tiến xa đến mức này chứ ?

Lazar thật sự thấy mọi chuyện rất thú vị, mặc dù là anh chắc chắn rằng mình là người duy nhất cảm thấy như thế . Anh đã thấy nhàm chán vào khoảng thời gian khi Vasili và Alexandra tránh né nhau . Nhưng bây giờ thì bọn họ chạm trán ít nhất là một lần trong ngày.Và vẫn không một ai trong bọn họ nói những lời kỳ diệu để chấm dứt hôn ước này . Thay vào đó bọn họ chứng minh được một mặt khác của chữ "cứng đầu ."

Thời tiết rất khắc nghiệt, mặc dù là mặt trời thỉnh thoảng ló dạng, nhưng bọn họ cũng còn chưa chạm trán với trận bão tuyết nào, chuyện mà Vasili đang cầu mong là sẽ làm cho Alexandra hoảng sợ và quay về nhà . Và đó cũng là một thí dụ cho sự tuyệt vọng của Vasili . Trong khi Cardinia cũng có những muà đông giống như những quốc gia lân cận trong vùng, Vasili thường thì không đi quá xa lò sưởi vào mùa này . Nếu có người chịu khổ vì thời tiết lạnh lẽo của một trận bão tuyết, thi đó chính là anh chứ không phải Alexandra .

Dĩ nhiên là Vasili đã phải trả giá vì anh và Lazar cả hai đều nghĩ là vị hôn thê của anh sẽ là một người đàn bà bình thường. Bọn họ không có cách nào biết được cô là người rất thích thiên nhiên, thích sống ở ngoài trời hơn là trong nhà, và cho bất cứ mùa nào trong năm . Cô sẽ không phàn nàn về trận bão tuyết ngoài chuyện cô đã phải liên tục ngồi trên yên ngựa trong suốt ba tuần rưỡi qua .

Vẫn còn sớm khi bọn họ cuối cùng đã lên được đến đỉnh núi vào chiều hôm đó và chuẩn bị để xuống núi . Mặt trời đã ló dạng hầu hết suốt cả buổi sáng hôm đó . Và họ đã vượt qua được phân nửa sự nguy hiểm cho nên tất cả đều bắt đầu cảm thấy hơi nhẹ nhõm đôi chút, mặc dù là những đám mây xám đang bị gió thổi đến từ hướng tây của ngọn núi .

Nhưng tuyết bắt đầu rơi vào một tiếng đồng hồ sau đó và sự may mắn của họ bị kết thúc . Chỉ trong ba mươi phút, tuyết bắt đầu rơi quá nặng hạt để bọn họ có thể nhìn thấy đường đi trước mặt và buộc phải dừng lại dựng lều .

Trong khi những chiếc lều đang được tung ra, Alexandra chạy lăng xăng để kiếm đồ cản lại sức gió và che chở những con ngựa, điều duy nhất mà cô lo lắng. Cô sử dụng cỗ xe ngựa, tất cả những chiếc rương trong đó, và ít nhất là phân nửa những chiếc mền mà cô đã mang theo phòng để sử dụng trong tình trạng nguy cập giống như thế này. Cô đã lẩm bẩm chửi Vasili trong khi làm, đổ lỗi cho anh vì đã hoang phí cả tuần lễ với nữ bá tước Shevchenko cho nên bây giờ bọn họ mới bị kẹt trên đỉnh núi này .

Tuy nhiên cô dừng lại không chửi nữa và suy nghĩ trong đầu không biết cô có bị tuyết làm cho mờ mắt không khi cô nhìn thấy Vasili cũng đang giúp cho cô thay vì phải đi dựng lều của anh ta và nghỉ ngơi . Cô tiếp tục rủa anh, nhưng cô không còn thấy vui như mọi khi cô thường thấy, và đã dừng hẳn lại khi cô cảm thấy như là có lỗi với anh.

Cho dù là anh có thể làm được một chuyện tốt như thế này cũng không thấm vào đâu so với những chuyện xấu mà anh ta làm ... trừ chuyện anh đang giúp cô bảo vệ đám ngựa của cô, những đứa trẻ của cô . Ít ra thì cô phải nên cám ơn anh ... khi cô có thời gian.

Trận bão tuyết tiếp tục đổ ào ạt suốt cả buổi chiều, và Alexandra liên tục lo lắng cho những con ngựa của cô . Chúng cũng quen thuộc với khí hậu lạnh giống như cô, nhưng chúng thường được quay về cái chuồng ấm áp sau khi ở bên ngoài trời lạnh. Tình thế này thì khác hẳn đi, và cô cần phải trấn an chúng nó cũng như bản thân cô là lý do tại sao cô không thể nghỉ ngơi trong lều lâu hơn một tiếng đồng hồ mà không đến nhìn chúng.

Cô đã làm vậy hai lần rồi . Lần thứ ba thì cô nhìn thấy có người đã đến đó trước cô và đã nghe anh nói ."Ôi, Chúa tôi," trước khi cô nhận thức được đó chính là Vasili đang khom người trong chiếc áo choàng bằng lông thú . Cô đã nghĩ là anh chỉ là đang càm ràm về thời tiết cho đến khi cô đến được bên cạnh anh và nhìn thấy chỗ giữ ngựa cô đã dựng tạm lúc nãy và nhìn thấy mất hơn cả nửa đàn .

"Anh đã làm gì vậy ?" Cô hỏi bằng giọng điệu thì thầm và sợ hãi, máy móc buộc tội anh .

"Tôi ước gì tôi có thể lấy điểm cho chuyện đó nhưng tôi không thể ." Sụ nhạo báng của anh cũng vô ý thức, nhưng khi nhìn thấy vẻ hoảng sợ trên mặt cô, Vasili ước gì anh có thể thu lại lời nói đó ."Mẹ kiếp, tôi biết chuyện này sẽ xảy ra mà . Em còn mong đợi được điều gì khi mang theo những con ngựa đáng giá và đi vào đất của bọn thổ phỉ mà không mất một vài con chứ ."

"Một vài con à ? Tất cả những con ngựa trắng của tôi đều biến mất đấy !" Cô rên rỉ, và rồi ."Ôi, Chúa ơi, đây là lỗi của tôi cả . Tôi đã kêu mọi người không cần gác nữa . Tôi đã không nghĩ là sẽ có chuyện gì khi mà trận tuyết đang rơi quá lớn ."

"Khi mà trận tuyết này sẽ che đậy được hết dấu vết và những tên thổ phỉ này rất quen thuộc với thời tiết như thế này à ?"

Sao anh ta không nói thẳng là anh ta chưa bao giờ nghe được một chuyện ngu xuẩn như thế này chứ . Cô hiểu anh ta nói gì . Ngay cả cô cũng đồng tình với anh . Cô đã không nghĩ đến bọn thổ phỉ, chỉ nghĩ đến trận bão tuyết và cô muốn người của cô cũng như người của anh không cần phải đứng canh trong cái thời tiết khắt nghiệt này, ít nhất là đợi đến tối dã, khi mà cơn bão sẽ đi qua .

Nhưng chuyện đó không thể biện hộ được, vì thế cô không màng giải thích. Và cô thật sự loại bỏ Vasili trong đầu cô khi cô cuí xuống nắm lấy cọng dây dùng để cột những con ngựa và lần theo cọng dây đi đến cuối chỗ bị cắt đứt.

Không có con ngựa nào khác bỏ đi cả, bọn chúng đứng sát vào nhau ở trong cái chuồng tạm thời . Và có rất nhiều con còn ở đây bao gồm con ngựa lang, dường như chỉ có đàn ngựa trắng của cô là mục tiêu thôi .

Dấu vết thì khá nhiều, nhưng không thể nhìn thấy rõ vì bị tuyết phủ lấp khi cô cố gắng nhìn cũng không thể nhìn thấy rõ . Một lát nữa thôi thì tất cả sẽ không còn thấy được gì nữa . Không còn thời gian để gọi người của cô hay của anh nữa . Ngay cả một tiếng la thét cũng sẽ không nghe được vì gió thổi quá mạnh . Cô phải lần theo dấu vết để tìm những con ngựa bị bắt đi, rồi quay lại ...

"Em nghĩ là mình đang đi đâu vậy ?"

Cô bắt đầu ngồi lên yên của một con ngựa ... tất cả chúng nó đều có yên trên lưng đễ giữ ấm ...khi Vasili lôi cô xuống ngựa để buộc cô trả lời câu hỏi ngu ngốc của anh ."Không còn thời gian đâu, Petroff."

"Tôi sẽ mang những con ngựa của em về ."

"Bằng cách nào ?'

"Tôi sẽ mua lại chúng. Anh họ và tôi lúc trước đã từng chạm trán với bọn thổ phỉ ở đây, hay ít ra là quen thuộc với một vài người . Bọn chúng luôn muốn kiếm lời ."

"Đừng khùng điên như thế," cô trả lời ."Và để cho tôi phải mang ơn anh à ? Tôi sẽ mang chúng nó về, và sẽ không tốn thứ gì ngoại trừ vài cái xác ... của bọn họ "

"Chuyện em đang nói đến là cả một ngôi làng của kẻ cướp đấy, Alex, chứ không phải chỉ có vài tên thôi đâu ."

"Tôi đang nói đến chuyện mang những con ngựa của tôi về, ngựa của tôi, trách nhiệm của tôi . Và dấu vết mà bọn họ đã để lại đang từ từ biến mất trong khi chúng ta đang cãi cọ . Nếu anh muốn giúp đỡ thì cứ đi kêu thêm người và đuổi theo, nhưng bây giờ thì tôi đi trước đây ."

Cô đẩy nhẹ anh để anh thả cô ra . Và giận như điên lên khi biết là cô sẽ không làm được điều này nếu như anh không phải là bị mất thăng bằng vì bị đứng chôn chân dưới tuyết. Cách thể hiện quyền hành của anh thật không thể chịu đựng nỗi, và cô ước gì mình có thời gian để nói với anh như thế, nhưng bây giờ cô không còn thời gian nữa .

Vasili đã không bị ngã, nhưng khi anh lấy lại được thăng bằng thì Alexandra đã đi khỏi chuồng ngựa, biến mất trong màn tuyết trắng xóa . Anh thét lên kêu gọi những người khác trong khi ngồi lên lưng con ngựa của anh và rượt theo cô .

Anh không nghĩ là sẽ có ai đó nghe được tiếng kêu của anh, nhưng trong lúc này anh không chút quan tâm đến. Khi anh đuổi kịp người đàn bà ngu ngốc đó thì anh sẽ bẻ gãy cổ cô ta và anh không cần ai giúp đỡ để làm được chuyện đó cả .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.