Em Là Của Anh (You Belong To Me)

Chương 29



Bojik đang đợi sự xuất hiện của Alexandra ở ngay ngưỡng cửa nhà Vasili . Cô tự khiển trách mình vì đã quên nó . Kể từ khi nó đã không thể tìm được cô trong cơn bão tuyết đó, nó đã không để cô rời khỏi nó quá xa ... và chuyện gì lại khiến cho cô lại giận dữ đến thế chứ ? Cô thật sự không quan tâm đến chuyện Vasili có bao nhiêu người đàn bà . Nhiều người khác nữa à ? Anh ta đã nói là có rất nhiều người khác nữa, đồ thứ ... không, mẹ kiếp, cô không thèm quan tâm đến . Nhưng cô cần phải làm chuyện đó, đúng vậy, chỉ là để tiếp tục vở kịch, cô đã không có ý gì khác cả . Cô phải nên cám ơn là anh đã không nhớ lại là anh đã từng cảnh cáo cô chuyện mà anh sẽ làm nếu cô dám hăm dọa người đàn bà của anh nữa . Cô cũng phải cám ơn là lần này cô đã thóat kịp, bởi vì anh đã ở quá gần cô . Những cảm giác đó bây giờ dường như dâng trào trong lòng cô giống như mỗi khi anh đến gần cô . Và cô hoảng sợ vì cô biết rõ chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô lại không thể kềm chế được chúng .

Vasili nhắm chặt mắt, nhưng anh vẫn có thể ngửi được hương thơm trên người cô, vẫn nhìn thấy được đôi mắt xanh thẫm đầy giận dữ của cô, sự giận dữ như vậy, sự ...

Anh rên rỉ và đập đầu mình vào tường; anh đã không nhúc nhích kể từ khi cô luồn người khỏi tay anh . Anh có thể kềm chế được, anh thật sự là có thể . Chỉ cần anh giữ khoảng cách với cô . Anh đã làm được chuyện này cho đến ngày hôm nay . Và chuyện gì đã khiến anh làm theo yêu cầu của cô vậy ? Anh phải nên biết được là cô chỉ làm bộ hăm dọa anh và nên để cho cô cắm lều ngay trên đường . Nếu cô có bị bắt đi, anh sẽ không nói một lời gì để ngăn cản chuyện đó . Nhưng khi cô đến trước quan tòa, anh sẽ sắp xếp để cô bị anh giam giữ ... và những hình ảnh tưởng tượng đó kích thích anh làm cho anh lại rên rỉ .

Bây giờ mẹ anh là hy vọng duy nhất của anh, và cái địa ngục mà anh đang bị rơi vào có thể nhận thức được là sẽ chấm dứt trước khi hết ngày hôm nay . Sự trạm chán đầu tiên của Maria với Alexandra sẽ làm được chuyện đó ... Chúa ơi, cô đã giận dữ rời khỏi đây, và quá giận để đợi anh ở bên ngoài . Anh nghĩ ra viễn cảnh cô bị lạc trong thành phố . Nội cách cô ăn mặc thôi thì những gã đàn ông sẽ không chần chừ trong chuyện gạ gẫm cô . Và anh đang giữ cây roi của cô . Anh khiến cô không có khả năng tự vệ .

Anh cảm thấy sợ hãi, mồ hôi toát ra, và đúng như anh đã nghĩ, khi anh ra đến bên ngoài anh chỉ nhìn thấy một người làm đang giữ ngựa cho anh . Alexandra đã biến mất . "Phu nhân có hỏi ngươi cách đi đến nhà mẹ tôi không ?" anh hỏi người đàn ông sau khi ngồi lên lưng ngựa, nhưng chỉ nhìn thấy sự bối rối của anh ta .

"Phu nhân ?"

"Cô gái đã đến chung với tôi đấy !" Vasili thét lên .

"Không, thưa ngài ... nhưng tôi nghe cô ấy bảo con chó đi tìm Nina, không biết đó là ai ."

Tin báo này không làm cho Vasili an tâm, và anh rời khỏi ngay với hy vọng là anh có thể đuổi kịp Alexandra trước khi cô gặp rắc rối . Nhưng khi anh đến nhà mẹ anh, anh không thấy bóng dáng của cô đâu, và khi anh tìm được mẹ anh trong nhà kính thì anh như bị hụt hơi vì chạy quá nhiều .

Anh không nhận thức được là mình đang thét lên ."Cô ấy đâu ?"

Maria, mắt mở to và phẫn nộ nói, "Sau ba tháng không có mặt ở đây và đây là cách con chào đón mẹ ..."

"Mẹ, Alexandra có ở đây không ?"

"Không, cô ấy không có ở đây," bà gắt gỏng ."Và tại sao cô ấy lại không đi chung với con ? Chỉ có người làm của cô ấy là đến rồi, người cuối cùng vừa đến khoảng một phút trước ."

Câu nói đó làm anh dừng lại ."Người đến sau cùng là đàn bà phải không ?"

Maria nhíu mày . "Mẹ nghĩ có thể là vậy.Ý mẹ là bây giờ nghe con nói thì đúng vậy."

Sự sợ hãi lập tức biến mất, anh trở nên hết sức mệt mỏi và cần phải ngồi xuống băng ghế kế kên . Maria, quan sát anh kỹ càng, thắc mắc nói , "Con không định nói với mẹ người đàn bà đó là Nữ nam tước Rubliov chứ ."

Bây giờ đúng ra là anh nên giận dữ vì những gì anh vừa trải qua, nhưng thay vào đó anh thấy mình đang cười . "Con sợ là vậy ."

Maria hỏang hốt ."Và mẹ đã chỉ cô ta đến chỗ ở của người làm !" Lúc này thì anh ôm bụng cười .

"Mẹ chưa bao giờ thấy xấu hổ đến thế ." Một lát sau Maria nói với Vasili ."Tại sao cô ta lại không nói gì chứ ?"

Bọn họ đang ở trong phòng vẽ đợi Alexandra đến để cùng ăn tối với họ . Vasili đã đi đến cung điện để báo cho người anh họ biết là anh đã trở về, nhưng Stefan đang có hội nghị với những bộ trưởng của anh, vì thế anh nhắn tin lại nói là anh sẽ gặp Stefan vào ngày mai . Đến lúc đó thì anh chỉ còn có đủ thời giờ để quay về nhà và thay đổi áo quần để đến ăn tối chung với mẹ anh, việc mà anh không thể vắng mặt, và cố dỗ dành Fatima .

Chuyện đó đúng là một chuyện bực bội . Cô ta đã không ngừng khóc, và nếu như trước kia thì anh luôn nhượng bộ với những giọt nước mắt của cô còn lần này thì anh không thể, không thể khi mà anh biết Alexandra có cách riêng của cô để tìm hiểu sự việc ... người của cô rất thông minh. Và anh thấy gởi Fatima đi chỗ khác trong lúc này thì dễ dàng hơn việc phải đối phó với cơn thịnh nộ của Alexandra . Nhưng khi anh nói với Fatima là chuyện cô sẽ rời khỏi đây chỉ là tạm thời ... anh hy vọng là vậy ... cô vẫn không thấy an tâm .

Anh nghĩ cách duy nhất để trấn anh cô về tất cả mọi chuyện là làm tình với cô, nhưng thật kỳ lạ, anh không thể cố vét được một ít hứng thú nào để làm chuyện đó . Thân hình thanh tú và mảnh dẻ của Fatima chỉ không thể kích thích được anh như lúc trước, không thể khi mà đầu óc anh toàn là nghĩ đến thân thể đẫy đà và bộ ngực căng tròn quá lớn để tay anh có thể nắm hết chúng ... Chúa ơi, không nữa chứ !

Anh hướng sự chú ý vào câu hỏi của mẹ anh ."Alexandra đã không nói gì vì cô ấy không quan tâm đến những chuyện đó . Mẹ có thể để cho cô ấy sống trong chuồng ngựa và cô ấy cũng sẽ rất vui ."

"Con nói nhăng nói cuội gì vậy," Maria mắng anh ."Và tại sao cô ta lại ăn mặc như thế ? Bộ có chuyện gì xảy ra với áo quần của cô ta à ?"

Anh nhún vai ."Cô ta đến đây với một đống rương, nhưng nếu có cái áo đầm nào trong đó hay không thì con không biết . Cách ăn mặc mà mẹ đã nhìn thấy là cách ăn mặc duy nhất mà con từng thấy kể từ khi gặp cô ta ."

Maria nheo nheo cặp mắt, vì thế anh không thể lầm lẫn là bà không hài lòng với anh ."Con thật có quyết tâm bền bỉ trong chuyện trêu chọc mẹ đấy, phải không ? Nói thật nhé, Vasili, mẹ không thấy nó mắc cười chút nào cả ."

"Con không thể nói với mẹ là con vui đến mức nào khi biết được chuyện này đâu, thưa mẹ . Thật ra thì con dám chắc là mẹ sẽ không thấy được bất cứ chuyện nực cười nào ở đây tối nay ."

"Con nói thế có nghĩa là gì ?:

"Anh ấy đang nói về con đấy, thưa bà," Alexandra nói từ ngưỡng cửa ."Vì anh ấy gần như không chịu đựng nổi con, anh ấy có lẽ là đã nghĩ bà cũng sẽ không chịu đựng được ."

"Con gái, chuyện gì đã làm cho con có ... ý nghĩ đó ?"

Vasili định cười . Sự chần chừ của mẹ anh đến khi cuối cùng bà nhìn thấy Alexandra vẫn còn đang mặc bộ đồ mà lúc nãy cô mặc khi đến đây, ngoại trừ chiếc áo choàng và cái mũ . Và Maria nhớ lại chuyện anh đã nói là chưa bao giờ nhìn thấy cô mặc áo đầm, bà liếc nhìn anh xem anh có thái độ gì .

Nhưng Alexandra lờ đi sự trao đổi âm thầm giữa bọn họ và trả lời câu hỏi của Maria ."Nếu bà không tin con, thưa bà, thì bà nên hỏi anh ấy . Anh ấy ghét con lắm ."

Vasili phải nên biết rõ là tối nay sẽ không được suôn sẻ giống như anh đã nghĩ . Sự thẳng thắn của Alexandra làm cho mẹ anh bị sốc, đúng vậy, nhưng anh cũng sẽ không tránh khỏi mà không bị trầy da .

Bây giờ Maria lại phẫn nộ ."Vasili, nói với cô ấy là không đúng đi ."

Anh nghe lời bà . Anh làm chuyện đó với cái nhếch môi . "Dĩ nhiên là không đúng rồi. Cho dù là anh có cảm nghĩ như thế nào về em, Alex, thì anh không thể ghét em . Chuyện đó quá tàn nhẫn, và anh thì luôn ... ấm áp ... mỗi khi dính líu với em ."

Cô lờ đi những lời nói bóng gió của anh, và chọc tức anh với một bên chân mày nhướng lên ."Vậy là chúng ta phải nói dối trước mặt mẹ anh hả ?"

"Anh không có ghét em, mẹ kiếp !"

"Vasili !" Maria giận dữ .

Anh thở dài . Nếu anh sẽ mất bình tĩnh như thế này thì anh sẽ không chịu đựng nổi đêm nay . Và cái nhìn tự mãn của Alexandra như cố tình chọc cho anh giận. Đúng là mụ phù thủy nhỏ . Cô ta cố tình chơi anh mà .

"Tha lỗi cho con, thưa mẹ . Tại sao chúng ta lại không cho là đề tài này quá buồn chán và nên đi ăn tối đi ?"

Maria bằng lòng ngay . "Một đề nghị hay .. ngoại trừ là, Alexandra , con có muốn thay đổi trước không ?"

Vasili chưa bao giờ nhìn thấy được vẻ mặt giả bộ ngây ngô của Alexandra hay như thế này khi cô trả lời , "Thay đổi gì ?"

Và mẹ anh bị lừa ."Áo quần đấy, con yêu . Ở đây chúng ta mặc áo khi ăn tối ."

Alexandra nhìn xuống thân thể mình ."Nhưng con cũng có mặc mà ."

"Không, ý ta là ..."

"Chịu thua đi, thưa mẹ ," Vasili cắt ngang ."Con thật sự không nghĩ là cô ấy có cái áo đầm nào ."

"Dĩ nhiên là em có, " Alexandra nói ."Anh nghĩ trong những cái rương đó chứa đựng gì chứ ?"

"Roi và dao," anh nói tỉnh rụi .

Cô cười . Chuyện này làm cho anh thật ngạc nhiên . Cũng làm ấm áp trái tim anh và mang đến cho anh nụ cười ở trên môi . Maria thì thấy không vui chút nào .

Bà nói một cách nghiêm nghị ."Chúng ta sẽ tiếp tục bàn chuyện quần áo vào ngày mai, Alexandra . Bây giờ Vasili sẽ đưa chúng ta đến phòng ăn ."

Anh đã làm chuyện đó, nhưng anh nghĩ có lẽ là anh nên cảnh báo cho mẹ anh biết trước về cách thức ăn uống của Alexandra . Nếu Maria sỉ nhục Alexandra vì bà bị sốc thì cô sẽ nổi giận với bà, và không thể biết trước được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo .

Nếu như nó có xảy ra thì anh cũng không cần phải quan tâm đến chuyện đó . Anh phải nên nhớ lại là Alexandra không cảm thấy xấu hổ về những cách cư xử lạ kỳ của cô . Và một khoảng thời gian trôi qua trước khi Maria phát hiện ra là Alexandra đang dùng tay mình để bốc đồ ăn của cô . Khi bà nhìn thấy, bà đã không bị sốc hơn là bị xấu hổ, mặc dù bà đã không chút ngần ngại nói về vấn đề này . Maria có những lúc cũng rất thẳng thắn .

"Không ai dạy cho con cách thức ăn uống cho lịch sự hả, con yêu ?"

Alexandra nhún vai ."Con nghĩ là họ đã dạy, nhưng lâu quá rồi cho nên con quên ."

"Tại sao con lại không tiếp tục học ?"

"Chắc là bà đang đùa với con ." Alexandra cười ."Phải xài nhiều muỗng nĩa như thế này thì mất nhiều thời gian quá, thay vào đó con có thể dùng thời gian đó để ở chung với những đứa trẻ của con ."

Bây giờ thì Maria bị sốc thật sự, và đôi mắt màu vàng mật của bà xoay qua Vasili ."Những đứa trẻ của cô ấy ?"

"Những con ngựa đấy, thưa mẹ ."

Càng sốc hơn ."Con gọi con của cô ấy là ngựa à ?"

"Không," anh nhẫn nại trả lời ."Cô ấy gọi những con ngựa là con của cô ấy . Cô ấy gây giống cho chúng nó ."

"Không mắc cười chút nào cả, Vasili ."

"Con đã không có ý định làm cho mẹ cười ."

Alexandra có thể cảm nhận được ánh mắt hoài nghi của Maria chiếu vào người cô, nhưng cô không quan tâm đến . Việc giả vờ đóng kịch trước mặt Maria với sự có mặt của Vasili dễ dàng hơn cô tưởng . Dĩ nhiên là anh sẽ không ở lại đây . Sau bữa ăn tối, anh sẽ quay về nhà của anh và ...

"Anh có bao nhiều người đàn bà khác bên cạnh nàng hầu đang ở trong nhà của anh vậy, Petroff ?"

Maria há hốc mồm . Vasili gần như mắc nghẹn . Anh không thể tin là ngay cả Alexandra cho dù là cô có bộc trực đến mức nào đi nữa cũng sẽ không mang vấn đề này ra nói ở trước mặt của mẹ anh, và cái quái gì mà cô ta lại nhắc đến chuyện này chứ ? Nhưng ít ra thì cô cũng đang nổi giận với anh, và không phải với mẹ anh . Anh thật sự không thể nào dàn xếp được chuyện này tốt hơn . Đây là cái đòn bẫy hay nhất, chỉ cần chạm nhẹ là nó sẽ nẩy tung.

"Chỉ có ba người khác thôi," anh trả lời, nhận thức được ánh mắt của mẹ anh xoay qua chiếu thẳng vào người anh, nhưng anh giữ vững ánh mắt mình trên người Alexandra . Và Alexandra giận điên lên, nhìn rất thú vị . Không thể nào tốt hơn được như thế này .

"Chỉ có ba thôi à ? Và anh giữ tất cả bọn họ, trả tiền cho bọn họ và gian dâm với tất cả bọn họ à ?"

Anh lại gần như bị mắc nghẹn . Mẹ anh làm một tiếng động giống như là bà cũng bị mắc nghẹn . Anh không dám nhìn về hướng của bà . Mặc dù là anh đã chuẩn bị sẵn sàng, anh vẫn có thể cảm nhận được mặt mình nóng bừng lên . Và anh đã nghĩ là Alexandra không thể nào làm cho anh bị sốc hơn .

Không biết bằng cách nào mà anh vẫn giữ được bình tĩnh khi trả lời,"đại khái là vậy."

"Em sẽ đi tìm họ, Petroff, mỗi một người họ, đừng nghĩ là em sẽ không làm được . Anh sẽ không được hành lạc với họ nữa ."

"Vậy anh nghĩ là anh sẽ phải thăm viếng em thường xuyên thôi, phải không ?"

"Ngay trong nhà của mẹ anh à ?" cô thách thức ."Em không nghĩ vậy đâu ."

"Em thật sự nghĩ là chuyện đó sẽ làm cho anh không giữ lời mình đã hứa hẹn chứ Alexandra ? " anh hỏi bằng giọng điệu cảnh cáo .

"Đối với một người phóng đãng như anh thì em nghĩ là không . Nhưng Bojik sẽ làm đấy, và sẽ ngủ chung với em kể từ bây giờ ."

Maria cuối cùng cũng thốt nên lời, và thốt ra rất lớn ."Ai ... là ... Bojik ?"

Hai gò má Vasili càng đỏ hơn . Alexandra làm cho anh quá bực tức, trong nhất thời anh đã thật sự quên là mẹ của anh đang ngồi chung với bọn họ . Và cuối cùng khi nhìn bà, anh sợ là anh cũng đã làm cho bà bị sốc giống như Alexandra đã làm .

"Bojik là con chó của cô ấy đấy, thưa mẹ ."

"Nhà của mẹ không chứa chấp chó ... nghĩ kỹ lại .. ôi, Chúa ơi ." Maria gần như bị xỉu."Con sẽ không được đi vào phòng của cô ấy đấy, Vasili, cho đến khi hôn lễ ... ôi, Chúa ơi . Không thể nào ... cô ta ... ôi, Chúa ơi ."

"Con biết, thưa mẹ, " Vasili với vẻ thương xót .

"Con biết à ?" bà nói như buộc tội anh .

"Chắn chắn là còn chưa biết hết . Cuộc hành trình đúng là đã làm cho con mở rộng tầm mắt ."

"Và con đã không trả cô ta về à ?"

"Con tin là mẹ đã nói với con đó không phải là một cách lựa chọn," anh nhắc nhở bà .

"Không, dĩ nhiên rồi, nhưng ... ôi, Chúa ơi, điều này thật không ngờ . Một cô con gái mà nghĩ những con ngựa của mình còn quan trọng hơn ..."

Vasili ước gì mẹ anh không bắt đầu càm ràm ở đây, bởi vì bây giờ anh buộc phải khuyên bà trước khi bà đi quá xa . Nhưng anh biết là Alexandra sẽ không chịu đựng bất cứ những lời phàn nàn liên quan đến những con ngựa của cô .

"Cô ấy có cách nghĩ riêng của cô ấy, thưa mẹ ." và anh cười với Alexandra . "Phải không em yêu ?"

"Tôi chắc là đã đến không đúng chỗ, ngồi ở đây lắng nghe hai người mổ xẻ tôi, " Alexandra trả lời rồi đứng lên . Nhưng giọng nói của cô không chút giận dữ . Cô chỉ mút những ngón tay trước khi nói thêm ."Nếu anh còn gì để nói với em nữa, Petroff, thì em sẽ ở chỗ chuồng ngựa đấy . Nhưng đừng nói những gì mà em không muốn nghe ."

Ngay lúc đó khi nhìn cô rời khỏi phòng, anh nhận thức được là cô đã mong đợi anh chấm dứt cuộc hôn ước này vào tối nay, vì thế những gì cô đã nói tối nay là cố tình . Chúa ơi, bộ cô không biết là anh đang cố để cho mẹ anh chấm dứt hôn ước này giùm họ à ? Không, cô đang dò đóan, nói thẳng ra là đang thử thách bà . Khi anh nhớ lại một số ngôn từ mà anh đã từng nghe cô sử dụng trong suốt cuộc hành trình, anh biết là cô có thể là đã cư xử thái quá hơn thường ngày của cô . Có lẽ là cô chỉ muốn để cho Maria biết điểm xấu nhất của cô để bà sẽ không bị sốc khi phải gặp cô thường ngày ... giống như anh .

"Chúa tôi, Vasili, cô ta thật là man rợ " Maria nói khi chỉ còn lại hai người .

"Đúng vậy ,rất man rợ ."

"Con không thể kết hôn với cô ta như bây giờ ."

"Con không thể à ?"

"Dĩ nhiên là không . Cô ta sẽ làm cho hai chúng ta mất hết thể diện . Cô ta sẽ được dạy bảo về cách cư xử lịch thiệp trước đã ."

Chuyện này thì anh đã không ngờ đến. Nhưng anh nhanh chóng chuyển sang thích thú.Dạy Alexandra cách thức làm một quí bà à ?Chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra.

"Mẹ không biết là mẹ đang dấn thân vào chuyện gì đâu, thưa mẹ . Mẹ không nghĩ là trả cô ta về là cách hay nhất sao ?"

Bà suy nghĩ một lát, anh để cho bà làm chuyện đó . Nhưng anh biết đầu óc bà nghĩ gì . Bà gần như đã ép được anh kết hôn, bà sẽ không bỏ cuộc đâu .

"Không, cô ta chỉ là cần sự giúp đỡ của chúng ta thôi . Không cần nghi ngờ là cô ta đã từng được chỉ dạy qua ... suy cho cùng thì cô ta cũng là một nữ nam tước . Cô ta chỉ là quên thôi, giống như cô ta đã nói . Cha cô ta có lẽ là để cho cô ta muốn làm gì thì làm sau khi vợ ông ta qua đời ."

Cha của cô ta có một tình nhân sống ngay ở trong nhà . Tại sao bà ta lại không làm gì với cách cư xử của Alexandra chứ ?

"Cô ấy chửi thề giống như những gã thủy thủ say rượu, thích dùng roi, cô ấy hăm dọa là sẽ cắt tai bất cứ người đàn bà nào đến gần con . Và mẹ muốn hướng dẫn cô ta trở thành một quí bà à ?"

Anh có thể nói qua phản ứng của mẹ anh là bà đã không tin một lời nào của anh . Bà cũng không thèm nói đến, thay vào đó bà hỏi ."Tại sao Alexandra lại đi đến chuồng ngựa vào buổi tối ?"

Anh thở dài ."Bởi vì mỗi khi rảnh cô ấy đều ở chung với những con ngựa của cô ấy . Con không phải là nói đùa khi nói chuyện cô ấy gây giống chúng đâu . Cô ấy cũng huấn luyện chúng và chăm sóc chúng nữa, và cô ấy đã mang hết đàn ngựa đến đây với cô ấy ."

"Được thôi, chuyện đó sẽ được chấm dứt . Mẹ chưa bao giờ nghe nói đến một chuyện không nữ tính đến thế ."

"Những con ngựa là tất cả của cô ấy, thưa mẹ . Cô ấy sẽ trở nên bạo lực mỗi khi chúng nó xảy ra chuyện gì . Mẹ hãy cứ thử biến cô ấy trở thành một quí bà đi, nhưng con khuyên mẹ không nên nhắc đến chuyện không cho cô ấy lại gần đám trẻ của cô ấy ."

"Để xem sao," Maria gắt gỏng, nhưng chỉ là để giữ vững lập trường của mình. Bà sẽ nghe theo lời khuyên của anh và tạm thời sẽ bỏ qua chuyện đàn ngựa . Nhưng bà sẽ không bỏ qua cho anh, vì thế bà nói một cách nghiêm khắc, "Còn con, con trai của mẹ, không được vào phòng của cô ấy . Đừng nghĩ là lúc nãy mẹ không hiểu hai con đã nói gì ."

Anh cười, nhớ lại bà đã dừng ngay chữ "nghĩ kỹ lại ." "Nếu mẹ còn chưa nhìn thấy con chó của cô ấy, thưa mẹ, thì con có thể bảo đảm với mẹ là con sẽ không dính vào chuyện đó ."

"Phải cố làm đấy ." rồi bà thở dài ."Chó ở trong nhà của mẹ . Những chuyện mà mẹ làm ..."

Bà không nói hết câu . Bà không cần phải nói hết .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.