Em Là Người Tôi Yêu

Chương 3-2: Tiêu khiển (2)



 Anh rất nhớ cô.

     Anh muốn hỏi cô có hài lòng hay không.

     Nếu như sự vui vẻ này đã làm cho cô thỏa mãn thì có thể nói, bọn họ cũng nên tái hợp lại.

     Nhưng anh còn chưa kịp há miệng thì cô đã nói: "Nếu không có gì nữa thì anh đi về trước đi." d♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn Giọng nói của cô rất nhẹ, giống như kiểu trần thuật.

     "Chuyện cũng làm xong, trời cũng đã muộn thế này. . ."

     Cô hơi dừng lại.

     Ánh mắt quét qua sàn nhà, trên sàn nhà là cái bao cao su mà hôm nay bọn họ vừa dùng xong lúc nãy, vẫn còn ẩm ướt dính dấp. Chỉ dừng lại một chút, ánh mắt của cô liền đưa ra ngoài phía cửa sổ.

     Ngoài cửa sổ là một khoảng mờ mờ xám xịt, die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on màn đêm sắp phủ xuống rồi.

     Sáng nay còn nắng to như thế, về đêm rét đã lại rét sớm đến thế.

     Mùa đông đã sắp bắt đầu thật rồi.

     Thân thể của anh vẫn rất nóng, luôn rất nóng, bất kể là mùa Hạ hay là mùa Đông, chung quy cô đều có thể cảm nhận được nhiệt độ ấm áp của cơ thể anh. Trước kia mỗi lúc đêm về mà hơi lạnh, cô lại được thoải mái vùi ở trong ngực anh, ôm lấy thật chặt

     Nhưng, mùa đông này chắc cô sẽ phải... vất vả rồi.

     Chu Đông khép lại cánh cửa phòng kêu "Két" một tiếng.

     Trần Qua Qua đầy no nê tới nghênh đón anh,di✣en✤danlequyd☼n☀c☼m  nó đã từng uống sữa tươi nên thức ăn cho chó còn dính lại ở bên miệng. Khi nó đứng bên cạnh cọ cọ vào góc quần của anh, đôi mắt mở to tròn xoe đầy mong đợi như muốn lấy lòng, cái đuôi nhỏ quay tít vẫy vẫy giống như bông hoa nhỏ.

     Lúc này lẽ ra anh cũng nên ôm nó một cái, hoặc là ngồi xổm xuống mà trêu chọc nó.

     Nhưng anh lại không một chút hứng thú.

     Vừa mới từ nơi đó bị "đuổi" ra ngoài, nên anh không còn một chút hứng thú nào.

     Anh cứ như vậy dựa lưng vào cửa nhìn mà nó, nhớ tới trước kia lúc bọn họ ở trong "phòng ngủ", cũng làm một chút chuyện tương tự như hôm nay. diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn  Qua Qua cũng dường như có vẻ hiếu kỳ khác thường, đột nhiên nhảy lên giường, vẫy vẫy cái đuôi ngắn đi quanh bọn họ.

     Khi đó, Trần Tri Tri liền phân tâm, từ dưới ngực anh đưa ra một cánh tay, sờ sờ đầu Trần Qua Qua: "Qua Qua ngoan, đừng xem nhé."

     Trần Qua Qua vẫn trợn tròn đôi mắt tiếp tục xem, cái mặt ngu ngốc còn bày ra vẻ nghi ngờ.

     Trần Tri Tri liền đột nhiên che mắt lại cười nói: "Ôi thật là xấu hổ, giống như bị trẻ con nhìn vậy."

     Thế nhưng anh lại có cảm giác giọng của cô và Qua Qua khi ăn uống no đủ đều phát ra tiếng hừm hừm dường như rất thỏa mãn. Thân thể của cô cũng vậy, ấm áp, mềm mại, so cái bụng trắng của Qua Qua còn thoải mái hơn.

     ... Anh cũng không biết tại sao đột nhiên mình lại nhớ tới những thứ này, rõ ràng chẳng phải là anh đang tức giận, rất tức giận đó sao?

     Giày da đi về phía trước. Nhưng suy nghĩ một chút, đúng là cũng không biết anh tức giận vì cái gì.

     Phương án kia là do anh nói ra.

     Hai người đã ở gần nhau, lại là đôi nam nữ trẻ tuổi, bình thường đều có nhu cầu.

     Như vậy phương án tình một đêm là phù hợp chứ sao.

     Nhưng mà anh có thể nói như thế này với cô sao?

     Nếu không, vì sao cô lại trở mặt như vậy?

     Chu Đông đi vào phòng tắm.

     Chiếc vòi sen cỡ lớn phun mạnh nước ra tắm rửa toàn thân sạch sẽ.

     Hơi nóng bốc lên bám trắng cửa sổ, tiếng nước chảy róc rách...

     Anh nhớ lại rất nhiều, rất nhiều chuyện, từ chuyện bọn họ lần đầu tiên biết nhau cho đến hiện tại, nhớ từng điểm, từng chi tiết một.

     Nghĩ đến đó, anh phảng phất như bị hơi nóng và hồi ức làm cho hít thở không thông.

     Anh đè xuống vòi nước.

     Hai tay anh chống vào lớp gạch men kính lát trên tường. Nhắm mắt lại...

     Nước từ trên đầu thuận theo mái tóc đen nhỏ giọt xuống chân tạo thành vũng nước ở bên dưới. Hồi lâu, anh đưa tay lau mặt một cái, mở mắt ra, nhưng trước sau trong đầu anh không thể nào xua đuổi nổi những phản ứng lẫn hành động của cô.

     Chu Đông lau tóc kéo ra cửa kính phòng tắm ra.

     Trần Qua Qua đã sớm ở ngoài cửa kêu lên gay gắt, nhưng chỉ chờ anh vừa bước ra, bóng dáng nho nhỏ màu ấy lại chạy đi như một làn khói.

     Chu Đông cảm thấy dưới bàn chân mình có một đống gì đó mềm nhũn dinh dính, cho đến khi anh mơ hồ ngửi thấy được mùi thúi, nhấc dép lên nhìn anh mới hiểu tại sao vật nhỏ đang ở trước mặt lại chạy trốn, lúc này nó đang núp ở phía dưới ghế sa lon lại mở đôi mắt tròn như nước đầy nũng nịu đang quan sát nhất cử nhất động của anh.

     Anh bất đắc dĩ nhìn cún nhỏ.

     "Qua Qua, tao không đánh mày đâu."

     Thật lâu sau, Trần Qua Qua thấy anh không có qua một hành động ghê gớm nào mới lắc lư thân thể chạy tới.

     Chỉ có điều nó mới vừa đến gần chân anh liền bị nhấc lên.

     Cổ họng Qua Qua lập tức ư ử nức nở, mấy cái chân ngắn ngủn co lên, giả bộ nũng nịu đáng thương.

     Chu Đông cũng không có đánh nó, chỉ chính nhìn vào đôi mắt tròn thở dài một cái, nói chuyện với nó như với một người thiếu hiểu biết, với vẻ vừa bất đắc dĩ vừa buồn buồn: "Hôm nay mày cũng giống như chủ của mày phải không? Cố ý không muốn để cho tao được dễ chịu có phải không?"

     Chu Đông phải mất rất nhiều thời gian mới dọn dẹp sạch sẽ nơi Trần Qua Qua đã làm bẩn, sau đó cọ rửa dép của mình. Trong lúc đó, Trần Qua Qua vẫn vô cùng tinh ranh, cứ theo sát ở bên cạnh anh để "xem" .

     Cuối cùng, anh nhiệt huyết dâng trào liền tắm rửa cho cô nàng thật sạch sẽ, dùng một cái gối làm cái ổ nhỏ cho nó. Chẳng qua anh phỏng đoán, nàng cún này sẽ không chịu ngoan ngoãn ngủ, bởi vì trước kia nó luôn luôn thích vùi mình ở trên người Trần Tri Tri để ngủ, không có Trần Tri Tri ở bên cạnh nó liền không vui.

     Thỉnh thoảng lựa lúc Trần Tri Tri vắng măt, anh sợ bộ lông của nó không được sạch, nên lôi cô nàng ra đóng cửa lại, cho ngủ ở bên ngoài.

     Cô nàng liền cào cửa không ngừng, cào mãi đến khi trời sáng mới thôi.

     Làm hại anh cả đêm gặp phải ác mộng, cảm giác mình đã làm rất nhiều, rất nhiều chuyện không còn tính người.

     Làm ổ cho cún con xong, sau đó anh cũng không muốn xen vào chuyện của nó nữa.

     Anh trở lại phòng khách, mở ra máy vi tính ra bắt đầu phân chia tài liệu.

     Mới vừa đăng nhập vào, bên cạnh ống quần  anh lại bắt đầu có tiếng cọ tới cọ lui. Anh cứ nhìn chằm chằm vào máy tính không động đậy. Đại khái qua khoảng mười phút, cô nàng cún đương nhiên dùng sức, từ trên sàn nhà nhảy thẳng lên bàn đọc sách, lấy đà nhào một cái lên trên đùi anh, tìm đúng vị trí, sau đó ngồi chồm hổm xuống nhìn anh.

     Chu Đông cũng dừng động tác lại nhìn cô nàng cún.

     Cuối cùng anh chậm rãi bật cười lên, vuốt ve lên cái đầu nhỏ.

     Cún nhỏ sau khi được chủ nhân cho phép, lập tức cuộn tròn thân thể lại thành một cái đệm tròn màu nâu, nằm xuống ngủ.

     Quả lắc đồng hồ treo trong phòng khách chuyển động lắc lư từng giây từng phút, vang lên tiếng tích tắc tích tắc hết sức rõ ràng.

     Chu Đông nhìn lướt góc dưới bên phải màn hình máy tính, đã 10:21 đêm.

     Ba giờ trôi qua nhanh chóng.

     Anh xoa xoa sống mũi, rất mỏi mệt. Cầm lấy chén nước bên cạnh máy tính.

     Có lẽ lần này anh làm kinh động đến Qua Qua, đột nhiên nó ngồi dậy ngẩng đầu lên nhìn anh.

     Chu Đông cúi đầu nhìn cô nàng cười một tiếng, "Không sao, ngủ đi."

     Qua Qua lại nhanh chóng nằm xuống, tiếp tục ngủ.

     Thật ra thì nó cũng rất mệt mỏi, chỉ là rất cảnh giác, một khắc cũng không muốn rời người.

     Chu Đông đặt chén nước xuống.

     Trên màn hình máy vi tính, những số liệu trên đó mới chỉ hoàn thành một nửa, anh khẽ thở nhẹ một cái, tiếp tục đặt tay  lên trên bàn phím.

     Lúc này, đêm khuya rất yên tĩnh, không một tiếng động, chỉ có tiếng gõ những nhóm dãy số trên bàn phím vọng ra kêu lách cách.

     Thân nhiệt của Qua Qua rất cao, cái bụng mềm mại áp vào bắp đùi của anh rất nóng. Từ cổ họng của nó thường phát ra tiếng khò khè khò khè, đương nhiên nó không phải là một con chó có tướng ngủ bình yên.

     Nhưng loại cảm giác đó thật tốt.

     Có người ở bên cạnh cảm giác thật là tốt.

     Không biết cô thế nào? Đã ngủ chưa? Không có Qua Qua liệu cô có thấy vắng vẻ hay không?

     Bởi vì trong đầu suy nghĩ nên ngón tay anh bỗng nhiên dừng lại.

     Chu Đông cúi đầu nhìn Trần Qua Qua, hồi lâu, anh lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc khăn quàng cổ đã cũ đắp lên trên người cho Qua Qua.

     Qua Qua bị động vào làm cho tỉnh, nhưng rất nhanh nó nhận ra anh vẫn còn ở đó, nó ư ử một tiếng đầy thỏa mãn rồi lại nhắm mắt lại.

     Anh chăm chú nhìn Qua Qua.

     ... Nếu như... nếu như cô ấy cũng giống như mày thì thật tốt biết bao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.