Em Là Người Tôi Yêu

Chương 6: Sống chung một phòng



Chu Đông nhìn Trần Tri Tri đứng bất động hồi lâu liền hỏi: "Sao thế?"

"Không ..." Trần Tri Tri chỉ đáp lại bằng một từ ngắn ngủn, ôm Trần Qua Qua bước về phía trước mấy bước, sau đó dừng lại, nắm lấy tay cầm ở cửa đẩy cửa ra. Nhưng cửa thật sự đã bị khóa lại rất chắc chắn, trên người cô cũng không có chiếc chìa khóa nhà.

"Không mang chìa khóa à?" dღđ。l。qღđ Tiếng của Chu Đông từ phía sau vọng đến.

Mãi sau Trần Tri Tri mới "Vâng" một tiếng. Cô xoay người lại, môi mím lại: "Lúc vừa rồi em nghĩ rằng sẽ đi ra rất nhanh rồi sẽ trở về nên chỉ tạm khép cửa một chút, không cầm chìa khóa theo."

"Còn có ai giữ chìa khóa dự phòng nữa không?"

Trần Tri Tri lắc đầu một cái, kể từ khi bọn họ chia tay, diễ♦n☽đ♦àn☽lê☽q♦uý☽đ♦ôn Chu Đông đã giao trả lại chìa khóa cho cô, nên chìa khóa chỉ có một mình cô giữ mà thôi.

"Em gọi điện thoại đi cho bà chủ nhà đi." Chìa khóa căn phòng này có ba chiếc, trừ cô và anh, bà chủ nhà cũng còn giữ một chiếc.

Chu Đông lấy điện thoại di động ra liếc mắt nhìn, kém bảy phút nữa là đến mười một giờ. Bà chủ nhà lại đang ở bên Thành Tây, cách nơi này của bọn họ hơi bị xa. diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn Muốn đi tới đây, tàu điện ngầm hay xe buýt đều không có, nếu thuê xe, đến nơi này cũng phải cần chừng nửa canh giờ.

Chu Đông nhìn Trần Tri Tri một cái, cô không hề động đậy.

Nếu như lúc trước nhất định anh sẽ nói cô mấy câu, rằng làm việc luôn luôn cứ vội vội vàng vàng, vứt bừa bãi lung tung. Rõ ràng chỉ ở một mình, hơn nữa còn mặc cả áo ngủ đứng ở bên ngoài thế này, rồi lại còn ngay cả chìa khóa mà cũng không mang... Nhưng đôi môi anh chỉ giật giật, nhịn lại được những lời nói kia.

"Em vào đây." Anh vẫy vẫy tay.

Bước chân của Trần Tri Tri hơi ngập ngừng một chút, rồi mới đi tới.

Trên thực tế, điều này được gọi là phản ứng sinh lý của cô, mỗi lần cô gặp phải chuyện gì nghiêm trọng, cô sẽ theo thói quen mà nghe theo anh. Chu Đông gọi cô đi vào nhà sau đó đóng cửa lại: "Em đến ngồi nghỉ trên ghế sa lon một lát đi, để anh gọi điện thoại cho bà chủ cho thuê nhà."

Thấy Trần Tri Tri ôm Qua Qua ngồi lên ghế sa lon, Chu Đông mới bấm số điện thoại, đi vào phòng ngủ để gọi.

"... Ai dà, các cô cậu tuổi trẻ này, cả ngày đi sớm về trễ, tại sao có thể ngay cả cái chìa khóa cũng không nhớ mà mang đi chứ? Một người không mang theo, chứ đến cả hai người cũng đều không mang hay sao? Cậu xem lại một chút đi, cậu xem đi, khi không bây giờ lại muốn tôi phải tới sao? Tôi đã cho cô cậu thuê nhà mà lại còn phải lo lắng cho cô cậu nữa, cậu nói xem gần đây thế nào mà cô cậu lại luôn để xảy ra tình trạng thế này vậy? Còn cả cô gái nhỏ kia nữa, mấy ngày trước còn gọi điện thoại cho tôi hỏi số điện thoại của người sửa lại máy nước nóng. Cậu nói xem, tôi cũng đã chuyển đi được ba năm, làm sao còn có thể nhớ nhiều được như vậy? Bây giờ cũng chưa đến kỳ bảo dưỡng máy nước nóng, nhưng mà lúc ấy người ta cho tôi số điện thoại xong, nhưng bây giờ lại thay số khác, tôi đã sớm không tìm được rồi. Các cô cậu đành phải tốn tiền mà tìm người khác để bảo dưỡng lại thôi, hả."

Bên trong phòng ngủ vẫn chưa bật đèn, Chu Đông lưu luyến nhìn ánh sáng của căn nhà ở lầu dưới qua cửa sổ.

"Dì, bên này không bị sao hết."

"Ai dà, vậy thì tôi an tâm rồi. Tính toán một chút, tôi cũng không muốn đã tối khuya thế này còn để cho hai người cô cầu ở đầu đường xó chợ, như vậy đi, để tôi bảo con tôi qua đưa cho cậu vậy, chỉ là phải mất tiền thuê xe..."

"Dì." Chu Đông cắt đứt lời nói của bà, "Đã trễ thế này, tôi thấy con trai của ngài cũng không có phương tiện, nếu không thì để ngày mai tôi tới tìm ngài để lấy chìa khóa đi."

"... Ngày mai có thể không? Vậy tối hôm nay hai người ở đâu?"

"Chúng tôi có bạn sống ở bên cạnh."

"Ai dà, vậy là được rồi. Tôi đã nghĩ đột nhiên cậu gọi điện thoại cho tôi trễ thế này, chắc là hai người rất nóng ruột nữa đấy... Ngày mai, ngày mai nhé, ngày mai tôi ở nhà cả ngày, cậu đến lúc nào cũng được, cậu tới nhé!"

"Vâng, vậy cám ơn dì, ngày mai tôi sẽ gọi điện thoại trước cho dì!"

"Được, được."

Chu Đông cúp điện thoại, quay đầu nhìn Trần Tri Tri đang ngồi ở trên ghế sa lon trong phòng khách, bất giác ngón tay cái hơi vuốt vuốt lên màn hình điện thoại di động một chút, nhấc chân đi ra ngoài.

"Em uống nước đi." Chu Đông rót một ly nước chanh cho cô.

Trần Tri Tri ngẩng đầu lên, "Bà chủ nhà nói thế nào?"

"Hôm nay đã quá muộn, bà ấy không đến được."

Ánh mắt Trần Tri Tri lộ ra vẻ thất vọng, móc từ trong túi áo ra chiếc điện thoại quả táo màu trắng, "Để em gọi thêm cho bà ấy một cuộc điện thoại nữa."

"Em có gọi thêm cho bà ấy mấy cuộc điện thoại nữa cũng vậy thôi. Bà chủ nhà tuổi tác đã cao như vậy, lại còn muộn thế này nữa, đúng là cũng không có phương tiện nào để bà ấy tới đây."

"Vậy còn con trai của bà ấy..."

"Bà ấy nói con trai của bà ấy vẫn chưa về nhà, con dâu lại mang thai, không có phương tiện ra ngoài."

Trần Tri Tri cúi đầu, cầm điện thoại di động không biết nên nói gì. Qua Qua vốn dĩ lúc Chu Đông gọi điện thoại, lúc nào cũng nằm ở trên đùi Trần Tri Tri để ngủ, vậy mà động tác lúc Trần Tri Tri móc điện thoại di động ra đã làm cho cô nàng thức tỉnh. Vào lúc này, nó nhìn thấy hai người kia không ai nói lời nào, lại từ từ nằm trở về, đôi mắt tròn trên cái đầu nhỏ màu nâu dần dần khép lại.

Trần Tri Tri đưa tay vuốt vuốt lưng của nó, hôm nay nó cũng mệt mỏi rồi.

"Em ở nơi này ở một đêm, ngày mai anh sẽ đến lấy chìa khóa cho em." Chu Đông đề nghị.

Trần Tri Tri trầm mặc một lát, sau đó ngẩng đầu lên: "Làm phiền anh rồi." Thật ra thì cô cũng không bằng lòng lắm, nhưng bây giờ dường như cũng không còn biện pháp nào khác.

"Không cần phải khách khí như thế." Chu Đông nắm chặt điện thoại di động, "Chỉ có điều, hình như ở đây không có chăn dự phòng, để anh đi xem trước một chút."

Chu Đông đi vào phòng ngủ, Trần Tri Tri ngồi đợi ở trong phòng khách một lát, cảm thấy chẳng có chuyện gì để làm, nên cũng đi vào phòng ngủ. Vừa vào đến cửa phòng ngủ, cô thấy Chu Đông đang lôi một cái thảm mỏng từ trong tủ quần áo ra để ở trên giường, nhìn thấy cô đi tới, anh liền nghiêng đầu, diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn"Đồ anh mang theo cũng không nhiều lắm, chỉ còn thừa một cái thảm mỏng này thôi."

"Oh." Trần Tri Tri nhẹ nhàng lên tiếng, "Không sao hết, cũng không cần thiết lắm đâu."

"Đợi chút nữa mở máy điều hòa không khí ra là được rồi."

Chu Đông định trải tấm thảm đó ra,diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn Trần Tri Tri cũng tiến tới giúp một tay, trong lúc lộn xộn ngón tay của hai người vô ý đụng vào nhau một cái. Tay Trần Tri Tri giống như trái táo khô cuối mùa thu, tựa như bị điện giật liền rụt lại, theo thói quen cô lại giấu vào sau lưng.

Chu Đông liếc mắt nhìn động tác của cô một cái, rồi sau đó đưa mắt nhìn lướt qua mặt mũi của cô.

... cô cúi đầu, không lên tiếng, nhưng cũng không nhìn anh.

Theo vị trí hiện tại thì thấy, anh đứng ở cuối giường ngay gần cửa, mà cô lại đứng ở góc bên trái của chiếc giường, ๖ۣۜdiễn♥đàn๖ۣۜlê♥quý♥đôn căn bản không ở cùng một chỗ. Đầu gối của cô rõ ràng chỉ đứng cách cái nệm có một bước nhỏ nhưng lại cứ lui về phía sau, dứt khoát duy trì khoảng cách ít nhất là một cánh tay. Bộ dạng bất an mất tự nhiên này tựa như một cô gái nhỏ mới tới làm khách trong nhà người khác chỉ sợ làm cho chủ nhà không vui, hoặc là đang cố gắng muốn tránh khỏi lúng túng.

Chu Đông quay đầu lại, hai tay hai tay giũ tung chiếc thảm mỏng đó ra, giọng nói không chút cảm xúc: "Em đi ra ngoài đi, ở đây có anh là được rồi."

"Vâng..." Trần Tri Tri trầm ngâm một chút, sau đó quay đầu rời đi thật.

Chu Đông cúi đầu nắm lấy hai góc thảm, nhìn chiếc thảm đỏ trải trên giường, trong lòng không khỏi nổi lên chút buồn phiền.

Lúc Chu Đông ôm chăn từ phòng bên trong đi ra, thấy Trần Tri Tri vẫn đang ngồi ở trên ghế sa lon không nhúc nhích, tựa như đang ngẩn người. Lúc bình thường không có chuyện gì để làm, cô hay ngồi ngẩn người ra như thế.

Thỉnh thoảng cô cứ ngây ngẩn ra như vậy, đến anh cũng không biết trong cái đầu nhỏ như quả dưa kia đang suy nghĩ gì.

Thí dụ như khi nói chuyện nói bọn họ chia tay chẳng hạn, tại sao cô lại có thể đột nhiên hạ một quyết định lớn như vậy, hơn nữa còn rất quả quyết? Nhưng Chu Đông cũng biết, thật ra mình cũng có lỗi. Việc anh giam cô lại, chính là một trong những lỗi lớn nhất mà anh đã làm.

Trần Tri Tri nghe tiếng bước chân, vừa quay đầu lại, lúc này mới phát hiện ra Chu Đông đã ở phía sau.

Anh ôm chăn đệm ra, thả vào trên ghế sa lon, "Em vào bên trong ngủ đi, anh ngủ trên ghế sa lon."

Trần Tri Tri thoáng sửng sốt nhưng rất nhanh cô liền cự tuyệt luôn, "Không cần đâu..."

Chu Đông trực tiếp trải chăn gối ra ở trên ghế sa lon, không để ý đến cô.

Đây là dấu hiệu tức giận. Bình thường anh rất ôn hòa, rất dịu dàng, có thể dễ dàng tha thứ tất cả sự nũng nịu lẫn đại khái của cô, chỉ khi nào cô chọc anh tức giận thì anh sẽ không để ý tới cô nữa.

Trần Tri Tri quan sát vẻ mặt nhìn nghiêng không nói một lời của anh, không biết tại sao bỗng nhiên cô thấy khiếp sợ. Cô đứng dậy: "Vậy em đi vào ngủ bên trong vậy..."

Cô đang xoay người định bước đi, Chu Đông đứng lên, "Anh nấu chút gì ăn khuya, em có ăn không?"

Trần Tri Tri quay đầu lại, "... Em không ăn đâu, quá muộn rồi, em phải đi ngủ đây." Ngừng một lát, côngoắc ngoắc tay, "Chúc ngủ ngon."

"Ừ, chúc em ngủ ngon."

Cô đi vào phòng, sau đó móc cửa phòng lại, lúc này Chu Đông mới thu hồi ánh mắt.

Đêm yên tĩnh, chỉ có tiếng kim giây của đồng hồ treo trong phòng khách thong dong tích tắc từng tiếng từng tiếng.

Chu Đông ngồi ở trên ghế sa lon, hai cùi chỏ gác lên trên hai đầu gối, cánh tay rũ xuống, mười đầu ngón tay áp vào nhau, cũng không biết qua bao lâu, khi ngẩng đầu nhìn, đồng hồ trên tường đã chỉ đến mười một giờ 25 phút . Anh không muốn nấu mì, đứng dậy đi tới ban công phòng khách cất quần áo.

Ra khỏi phòng tắm, tâm tình của anh đã khá hơn nhiều. Anh đang dùng khăn lông lau tóc, đột nhiên cửa phòng ngủ mở ra.

Trần Tri Tri thò nửa người ra bên ngoài cửa: "Em muốn hỏi anh một chút, anh có sạc điện thoại ở đây không? Điện thoại di động của em hết pin rồi."

"Ở trong ngăn kéo thứ hai của chiếc tủ ở cạnh giường ấy." Chu Đông vừa lau tóc vừa nói, cất bước vào phòng ngủ, kéo chiếc ngăn kéo ra, lấy ra chiếc sạc pin điện thoại đưa cho cô.

"Oh, cám ơn anh." Trần Tri Tri đứng ở bên cạnh anh nhận lấy cái sạc pin.

"Điện thoại di động của anh có phải dùng cái này không? Em phải dùng nó cả đêm đấy." Trần Tri Tri giơ giơ chiếc sạc pin điện thoại trong tay lên, lúc này cô mới phát hiện ra bọn họ đang đứng rất gần nhau, đều đứng ở đầu giường bên này.

Đêm khuya vắng vẻ, không gian trong phòng lúc này thật ấm áp, bên cạnh còn có chiếc giường lớn màu nâu với hoa văn hình chữ nhật. Anh vừa mới tắm rửa, đang mặc chiếc áo choàng tắm màu trắng, trên cổ quàng một cái khăn lông. Mái tóc ẩm ướt đen nhánh dưới ánh sáng đèn huỳnh quang ánh lên sáng bóng, bóng dáng cao lớn của anh gần như bao phủ hoàn toàn lên cô. Trên người anh, mùi thơm của sữa tắm tựa như cũng theo nhiệt độ cơ thể anh tỏa lan ra.

Trần Tri Tri cúi đầu, nhìn chiếc sạc điện thoại trong tay, muốn phá tan bầu không khí này: "A... Em..."

Đột nhiên Chu Đông vươn tay ra, mặc dù anh không hề chạm vào cô, nhưng anh lại vòng quanh thân thể cô vào giữa bản thân mình với vách tường và đầu giường. Bởi vì có sự chênh lệch về độ cao của thân hình, nên mắt anh có thể dễ dàng nhìn xuống cô ở phía dưới. Nhìn cô ở đối diện, gương mặt trắng noãn, chóp mũi mượt mà, đôi môi mềm mại màu đỏ tươi, còn có bộ ngực nhô ra nữa...

Anh không khỏi áp lại gần cô, muốn kề bên cô thật chặt. Dưới sự bức bách của anh Trần Tri Tri chỉ có thể lui người về phía sau, sau đó dựa lưng vào đầu giường, cô cơ bản đã không còn đường lui nữa rồi.

Anh cũng không lập tức áp sát gần hơn nữa, chỉ có hơi thở ngày càng thêm nóng rực, hai tròng mắt thẳng tắp nhìn xuống cô. Anh hơi nghiêng mặt sang bên, môi dời xuống dưới, thấp đến độ gần như sắp đụng vào chóp mũi của cô.

Hai cái chân nhỏ của Trần Qua Qua bám vào trên thành giường, nghiêm túc nhìn hai người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.