Em Là Nhà

Chương 118



Buổi chiều thì anh phải lên Hà Nội rồi, dù sao cũng là chi trưởng của cả cái họ Hà. Mình tâm trạng hơi tệ nên không muốn gặp, lấy cớ ra ruộng cắt rau. Thôi để mấy ngày cho nguôi nguôi chứ không sắp cưới rồi mà khục khặc thì xui xẻo.

Ruộng này cách nhà cây rưỡi, ba mẹ mình cũng có ra mấy đâu, để cây cỏ mọc dại mà. Tìm mỏi mắt mới được khóm rau khúc, lúc ngẩng lên thì thấy xa xa phía đường cái có cái người quen thế.

Ở đấy từ bao giờ không biết?

Nhìn kể cũng buồn cười, anh vest viếc lịch sự vãi chưởng, mình thì áo quần lấm lem, lại còn đội cái nón rách rõ củ chuối. Mình vẫy vẫy chào giáo sư thôi, sau đó cúi xuống làm tiếp.

-“Anh đi đây, mồng năm về đón vợ nhé!”

Ai đó cố nói to cho mình nghe thấy, cảm giác xao xuyến lắm, như mật ngọt rót thẳng vào tim vậy. Đứng nhìn theo bóng xe của người ta xa dần mà lòng nao nao, chưa gì đã thấy nhớ thế chứ nị.



Mấy ngày tiếp chị em gái mình vẫn bình thường thôi, bà ấy không muốn cho mình biết thì mình cũng giả vờ không biết vậy. Dù sao giờ cũng hết cách rồi.

24 Tết thì nhà có thêm hai người nữa về.

Sáng là thằng Kì, mịa nhà nó kiêu vãi, vì Nguyệt mà tôi phải hoãn bao nhiêu lịch trình, lại còn xin thầy cho thi sớm một môn.

-“Được rồi, lúc nào đi tao cho mấy cái bánh giò mang sang Sing biếu bạn bè thầy cô.”

-“Nhiều vào, với cả bà phải trả tiền thừa cân nữa đấy.”

Trả thì trả chứ sợ à.

Chiều là bạn giáo sư, anh bảo gửi nhờ thằng bé tới trải nghiệm Tết Việt Nam. Lúc đầu cũng hơi thắc mắc vì sao không gửi ở nhà anh mà phải về tận chốn quê này, sau thấy ông Rob này cứ bám theo bà Nga suốt thì mới ngồ ngộ.

Ôi trời, hai người đó hài vãi cả ra.

Cũng may có ông ấy, chị gái yêu tuy còn buồn bực khó chịu nhưng không có thởi gian nghĩ ngợi linh tinh nữa.

-“Stop follow me!”

-“But…”

-“Bất bất cái cờ.”

Anh kia có hiểu éo gì đâu, cười toe toét. Có lúc mụ Nga ức quá, liền bứt hai quả bưởi rồi gọi rõ to.

-“Come here, I teach u how to speak my language.”

-“Okie, okie…”

Chị giáo rởm bắt đầu giảng giải, đại loại là, nếu bạn muốn mời ai đó ăn cái quả này, bạn phải nói câu này mới thể hiện được tấm chân tình.

Câu gì ý à?

Còn câu gì được nữa.

-“Buổi trưa oi bức mút múi bưởi chua mát cả lòng.”

Rob học chăm chú lắm, được Nga đại ca khen thì nở mày nở mặt, khấp khởi nghe lời mụ chạy ra chỗ ba đứa mình thực hành.

-“Hặn, Kì, Ngụt, buoi trua oi buc mut mui buoi chua mat ca lo…”

Sặc.

Mình, thằng Kì, con Hạnh cười đíu ngậm mồm được, anh Hoàng đi qua thì cứ good job good job, sau đó còn động viên Rob nên ra ngoài tiếp chuyện với hàng xóm. Bà Nga thế nào lại thương thương, lôi ông ấy vào, cấm không cho nói nữa.

Xong cái kiểu lửa gần rơm lâu ngày cũng bén ý, hai ba hôm ông ấy quanh quẩn ở bên thì chửi như hát hay, mà lúc người ta đi câu cá với thằng Kì mụ lại cuống quít tìm.

-“Cái thằng mũi lõ kia đâu rồi, lơ nga lơ ngơ lại lạc đường thì bỏ mịa…”

-“Ái chà, lo lắng cơ đấy.”

Con Hạnh trêu.

-“Điên à, ăn nói linh tinh, chẳng qua ở nhà mình xảy ra chuyện gì lại mang tiếng…”

Mụ chối, mà mặt hơi đỏ. Mình biết mọi thứ không dễ dàng, nhưng hi vọng thời gian cộng với tình cảm chân thành của ai đó, chị gái mình sẽ dần được hạnh phúc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.