Em Là Nhà

Chương 130



Lần đầu tiên mình tỉnh, xung quanh là một màu trắng. Có rất nhiều người nhưng anh ở gần mình nhất, chỉ kịp hỏi con sao rồi.

Chồng nói mọi thứ ổn, vợ thở phào yên tâm lắm, sau đó mệt quá lại thiêm thiếp mất.

Lần thứ hai mở mắt thì đã ở nhà, thấy đèn ngủ lờ mờ, bên ngoài cũng có vẻ tôi tối, không gian thì tĩnh lặng tới mức nghe được cả tiếng kim đồng hồ chạy, có thể là nửa đêm rồi.

Hơi cựa người, lại vướng cánh tay ai đó đang ôm chặt. Ngước lên thấy khuôn mặt ông xã xơ xác phờ phạc đến khổ.

-“Chồng…”

Chẳng biết người ta đang nghĩ gì nữa, nghe mình gọi anh mới khẽ giật mình, ánh mắt vui vẻ hẳn, tay áp lên mặt lên trán mình kiểm tra qua, giọng nói lắp bắp thấy lạ.

-“Sao rồi em…khó chịu ở đâu…”

-“Không, em khoẻ mà.”

-“Ừ, tốt rồi, tốt quá rồi.”

Chồng gặp ác mộng à, cứ tội tội kiểu gì ý?

-“Ăn chút gì nhé.”

Mình thì mồm miệng nhạt thếch ý, nếu bình thường ra là mệt mỏi muốn ngủ luôn, nhưng giờ đâu phải có một mình, phải nghĩ cho bé nữa nên bảo chồng thế cũng được.

-“Lấy thức ăn còn trong tủ lạnh quay ấm lên cho em là được rồi, không phải nấu đâu.”

-“Ừ.”

Quan trọng là có cái nuốt vào bụng để con đủ chất thôi chứ giờ ăn gì cũng thấy như nhau cả mà.

Lúc anh đi mình theo phản xạ đưa tay xuống thăm con chút.

Lạ vậy?

Con không lớn thêm được chút nào à?

Mẹ lo quá, mẹ nhoài dậy bật đèn lớn, mẹ nhìn rõ bụng mẹ.

Bé đi đâu rồi?

Bé sút cân thôi phải không? Nói với mẹ là bé gầy đi, nói với mẹ đi. Bé không nói cũng được, bé chỉ cần hạnh hoẹ mẹ như xưa, cho mẹ chút linh cảm thôi, được chứ?

Mình phát hoảng, cơ thể lạnh toát run cầm cập, đầu óc trống rỗng theo. Nước mắt, cũng chẳng hiểu sao cứ chảy dài.

Ông xã đứng trước mặt từ bao giờ, mình biết, mình biết là chuyện chẳng lành, mà mình vẫn cứ ôm chút hi vọng nhỏ nhoi. Mình kéo áo anh xin xỏ.

-“Chồng ơi đưa mẹ con em đi khám đi, bé nhà mình, bé bị suy dinh dưỡng rồi chồng ạ…”

Người này, hình như hơi run rẩy thì phải.

-“Ăn chút rồi ngủ mai anh đưa đi…”

Không khí u uất lắm, mình nằng nặc không chịu mà anh vẫn kiên nhẫn dỗ dành.

-“Anh không quan tâm tới con gì cả, không nhờ anh nữa, em xuống bảo mẹ.”

Vợ gào vợ thét mặc vợ, chồng chỉ lặng lẽ siết chặt.

-“Có gì chứ, anh sợ gì chứ, bé mất rồi phải không?”

Mình nín thở chờ đợi, khó khăn lắm anh mới gật đầu. Cái gật đầu của anh, như dội gáo nước lạnh vào mình vậy.

Kinh ngạc đến sững sờ.

Còn nhỏ, còn nhỏ vậy mà.

Suốt đêm ấy mình không sao ngủ nổi, xót con quặn thắt ruột gan, mà rõ ràng, rõ ràng có cái gì đó không đúng.

Mãi tới tờ mờ sáng mới nhớ ra.

Uất.

Nghẹn.

Chẳng kịp nghĩ nhiều nữa, điên tiết lao đi tìm nó tính sổ.

-“Vi, con chó mày ra đây.”

-“Con khốn nạn kia…”

-“Cô Nguyệt ơi cô Vi đi tập rồi.”

Được, tưởng đi tập thể dục mà thoát được à? Đợt này không giết mày không phải là tao nữa Vi ạ.

Hùng hùng hổ hổ chạy xuống tầng một, tiếc là chưa kịp mở cửa đã bị ai đó giữ lại, khẩn khoản nói thương mình, khẩn khoản bảo mình bình tĩnh.

-“Anh ơi, con mình chết oan, là con Vi và mẹ chồng nó đẩy em…”

-“Lên nhà với anh.”

-“Không được, em phải đòi lại công bằng cho con…”

-“Nguyệt, xin em…”

Hai đứa mình giằng co một hồi thì ba mẹ cùng vợ chồng nó cũng vừa hay đi chạy về. Đây rồi, ba mặt một lời, xem nó chối đằng trời.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.